Tổng Giám Đốc, Xin Tha Tôi!

Chương 165: Ghen

"Thằng khốn! Mày nói gì?" Nghe thấy giọng điệu ngả ngớn của đối phương, Thi Nam Sênh tưởng chừng bốc hỏa.

"Nam..." Đầu bên kia vang lên tiếng của Thiên Tình.

Nghe được giọng cô, giọng điệu của Thi Nam Sênh cũng lập tức hòa hoãn lại.

"Thiên Tình, em sao rồi? Bọn họ có làm em bị thương không?" Thi Nam Sênh khẩn trương dồn dập hỏi.

"Anh đừng lo, bọn họ không làm gì em cả...." Thiên Tình cố gắng ổn định lại cảm xúc, cố nhẫn nhịn không để Thi Nam Sênh biết mình đang sợ hãi đến mức nào. Thế nhưng, giọng nói run rẩy đã tiết lộ sự sợ hãi trong cô. Hít thở sâu rồi nói tiếp, "Nam, các anh báo cảnh sát đi. Cuộc họp báo ngày mai phải tiến hành suôn sẻ, bọn họ không làm gì em đâu....."

"Con đàn bà thối, mày thử nói thêm câu nữa xem!" Bên cạnh có người thô lỗ quát lên.

"Thiên Tình, đừng nói những lời ngốc nghếch nữa!" Thi Nam Sênh còn sốt ruột hơn cả cô. Trong lòng đã sớm lo đến như lửa đốt, anh nhanh chóng ngăn cản Thiên Tình nói ra những lời khiến bọn bắt cóc tức giận.

Anh không thể để cô bị thương được!

"Anh sẽ nghĩ cách cứu em, nhất định sẽ nhanh thôi, em phải ngoan ngoãn chờ anh đấy." Những lời này là nói cho cô, cũng tự nói với chính bản thân mình.

Chỉ cần vừa nghĩ đến việc bây giờ một mình cô đang chịu đựng những nỗi sợ hãi kia, trong lòng anh khó chịu giống như bị dao cắt.

"Anh yên tâm, em không sợ đâu....." Thiên Tình cố lấy dũng khí trả lời anh, "Em sẽ ngoan." Thiên Tình vừa nói xong, bên kia đã cướp lấy điện thoại.

"Anh Thi, tâm sự xong rồi chứ? Bây giờ có phải nên đến lúc chúng ta đàm phán điều kiện rồi không?"

Tay Thi Nam Sênh siết chặt tay lái, "Tao cảnh cáo bọn mày, nếu bọn mày dám đụng đến một sợi tóc của cô ấy, tao sẽ khiến bọn mày phải hối hận cả đời." Mỗi một chữ nói ra đều giống như những mũi dao sắc nhọn ghim thẳng vào cổ đối phương.

Khí thế khinh người này khiến đối phương không khỏi sửng sốt. Nhưng nếu đã dám làm những chuyện này, lẽ tất nhiên đối phương cũng là người sớm đã trải qua không ít kinh nghiệm. Chỉ sửng sốt trong chớp mắt sau đó cười lạnh một tiếng: "Thi tổng, hiện giờ người của anh đang trong tay tôi, tôi nghĩ, anh vẫn chưa đủ tư cách ra điều kiện với tôi đâu."

Nói đến đây, giọng điệu của đối phương bỗng lạnh toát đến tận xương tủy, "Nếu cuộc hộp báo ký giả ngày mai vẫn diễn ra như kế hoạch thì đừng trách tôi ra tay không khách sáo với người phụ nữ của anh!"

"Mày dám!" Hai chữ này gần như đã rút hết hơi sức trên người Thi Nam Sênh. Phẫn nộ lẫn lạnh lẽo....

"Dám hay không đợi ngày mai sẽ rõ!" Đối phương dứt khoát cúp điện thoại.

"Shit!" Thi Nam Sênh nóng nảy chửi tục, tức tối vứt điện thoại sang bên.

******

Sau khi thông báo với Vãn Tình xong, Thi Nam Sênh lập tức gọi điện thoại cho Asy. Điện thoại reo không lâu thì bên kia bắt máy.

"Asy, là tôi!"

"Sao trễ rồi còn gọi điện cho tôi vậy?" Giọng điệu của Asy uể oải lười biếng như mang theo chút gì đó đặc biệt quyến rũ, nếu chỉ nghe giọng nói của anh ta thì không ai ngờ rằng giọng nói dễ nghe ấy là của một người đàn ông, đương nhiên càng khiến người nghe khiếp sợ hơn khi biết được đó còn là của một thủ lĩnh giới hắc đạo.

"Người của tôi bị bắt cóc, tôi cần sự trợ giúp của cậu." Thi Nam Sênh đi thẳng vào vấn đề.

Mặc dù giữa anh và Asy không có liên hệ gì nhiều, nhưng chỉ dựa vào những chuyện trước kia thôi, anh muốn có được sự giúp đỡ của anh ta cũng chỉ cần một câu nói.

"Cái người mới nổi trong giới giải trí đó hả?" Asy hỏi.

Xem ra Asy cũng biết một vài chuyện về anh. Thi Nam Sênh gật đầu, "Chính là cô ấy."

"Tôi biết rồi, chuyện này tôi sẽ đích thân đi làm. Một khi có tin tức sẽ lập tức thông báo lại với anh."

"Vậy được, tôi chờ tin của cậu!"

Lúc này Thi Nam Sênh mới cúp điện thoại. Anh tin tưởng với mạng lưới của Asy, muốn tìm được cô nhất định không khó.

******

Vãn Tình điên cuồng gọi điện thoại cho Lục Yến Tùng, muốn thông báo cho anh ta biết tạm thời hãy hoãn lại cuộc họp báo ngày mai. Thế mà gọi mãi vẫn không kết nối được.

Vãn Tình suy tính một lúc, cuối cùng quyết định cầm chìa khóa đi ra ngoài.

"Sao giờ này mà còn ra ngoài nữa? Em gái con không có ở nhà à?" Cảnh Kiến Quốc cầm lon bia đi vào, ông đã ngà ngà say, hỏi con gái.

Vãn Tình vội vàng dìu ông vào nhà. Không muốn để ông lo lắng cho Thiên Tình, đành phải nói: "Thiên Tình đang có buổi hoạt động, có thể sẽ về rất muộn. Công ty gọi điện bảo con tạm thời tăng ca, không thể không qua đó."

"Đi đi, đi đi! Hai đứa chúng mày...đều vớ được người giàu rồi. Hừ! Nhưng vậy cũng tốt, người làm cha như tao đây ngoại trừ lấy được một ít tiền phí từ công việc của em gái mày ra, thì ngay cả muốn ăn một bữa cho ra hồn ở bên ngoài cũng chưa được ăn bao giờ.... Cũng khó trách mẹ mày xem trọng tiền tài không nhớ đến hai đứa mày....." Cảnh Kiến Quốc lại lãi nhãi, ngã nằm lên ghế sofa.

Nhìn bóng dáng chán nản kia, nghe ông nói ra câu cuối cùng, trong lòng Vãn Tình thấy khó chịu mà không biết phải nói làm sao.

Mẹ... Dường như sống rất tốt.... Như vậy cũng tốt... Hai chị em cô đã có thể yên tâmrồi.

Vãn Tình cầm chăn lông đắp lên người cha, rồi mới vội vàng đón xe chạy đến nhà Lục Yến Tùng.

*****

Biệt thự to lớn thắp sáng ánh đèn rực rỡ.

Anh đang ở nhà! Vãn Tình thở phào một hơi, bước nhanh đến ấn chuông cửa.

Cửa hàng rào rất nhanh được mở ra, cô đi vào bên trong. Vãn Tình ngẩng đầu, khi nhìn thấy người bên trong cánh cửa thì cô chết đứng một giây.

Là phụ nữ... Hơn nữa, còn là một người phụ nữ rất xinh đẹp. Nóng bỏng, quyến rũ, yểu điệu thướt tha, nhìn rất có khí chất, đây mới chính là mẫu người Lục Yến Tùng thích.

Đối phương cũng đánh giá cô từ trên xuống, sau đó mở miệng nói: "Cô tìm A Tùng nhà tôi sao?"

Giọng điệu vô cùng thân mật, cùng với cách gọi này, đã tiết lộ mối quan hệ cực kỳ thân mật giữa hai người. Trái tim Vãn Tình không hiểu sao lại thấy nhoi nhói.

"Tôi....Có chuyện muốn nói với anh ấy, nếu không tiện, vậy tôi sẽ nói qua điện thoại cũng được." Vãn Tình không muốn đi vào, không muốn trở thành bóng đèn làm phiền người ta, "Có thể nhờ cô chuyển lời đến anh ấy, bảo anh ấy mở máy được không? Tôi có chuyện rất quan trọng."

Đối phương vòng hai tay trước ngực, nhíu mày, "Cô xác định cô không cần đi vào?"

Vãn Tình miễn cưỡng cười một cái, "Không cần."

"Có khách hả? Ai vậy?" Giọng nói quen thuộc kia từ trong nhà truyền ra.

Trái tim Vãn Tình thắt lại. Ngẩng đầu lên thấy Lục Yến Tùng vừa mới tắm xong bước ra, trên người mặc áo choàng tắm phong phanh đơn giản. Lồng ngực rắn chắc phơi rõ ra ngoài, nước đọng trên đó từng giọt chảy xuống, càng làm nổi bật dáng người quyến rũ mê hồn người.

"Tắm xong rồi hả?" Người phụ nữ xinh đẹp xoay người lại hỏi, nhìn thấy anh thì thản nhiên nở nụ cười. Cô ta thân mật khoát tay anh cùng đi tới cửa, "Phải, chính là cô ấy. Cô ấy muốn em chuyển lời đến anh, bảo anh mở máy." Giọng nói của đối phương nũng nịu õng ẹo vô cùng mềm mại.

Tầm mắt của Lục Yến Tùng nhìn về phía Vãn Tình, Vãn Tình cảm thấy xấu hổ không thôi. Cô rũ mắt xuống, vừa vặn nhìn thấy cánh tay hai người đang quấn chặt nhau ở phía đối diện. Ánh sáng trong mắt không hiểu vì sao cũng ảm đạm đi.

Cô mím mím môi, sau đó ngẩng đầu lên nói với anh, "Thiên Tình bị bắt cóc rồi, ý của đối phương là muốn chúng ta không được tổ chức cuộc họp báo kỳ giả vào ngày mai. Tôi vốn muốn gọi điện thông báo cho anh, nhưng mà..." Lúc Vãn Tình nói chuyện, từ đầu đến cuối tầm mắt vẫn không nhìn thẳng anh.

Lục Yến Tùng khẽ nhíu mày, "Chuyện lớn như vậy, sao có thể nói qua điện thoại được chứ?"

Sự lo lắng qua ánh mắt, cùng vẻ sốt ruột trên mặt cô đều hiện ra rất rõ ràng, "Tôi....." Vãn Tình nhìn sang cô gái bên cạnh, "Đã trễ thế này, tôi không muốn quấy rầy hai người."

Hai người? Lục Yến Tùng lúc này mới hiểu được ý của cô, cho nên cúi đầu nói nhỏ vài câu với cô gái người bên cạnh, cô gái kia híp mắt, hờn dỗi đẩy bả vai anh một cái.

Nhíu mày, trong mắt ẩn giấu trò đùa tinh quái, còn thân mật vuốt ve lên khuôn mặt nguy hiểm khôn kia, cô cười nói, "Vậy thì em đây sẽ không quấy rầy hai người bàn chuyện chính sự nữa. Anh yêu, không được làm bậy bạ gì đó nha, nếu không em sẽ giận đấy!"

Lục Yến Tùng hung hăng lườm cô gái một cái, trong lời nói không giấu được sự quan tâm dành cho cô, "Lái xe cẩn thận chút, đừng vượt đèn đỏ nữa."

"Biết rồi, anh lắm lời thật!" Đối phương có vẻ thấy phiền khoát khoát tay, "Ngày mai sẽ quay lại tìm anh. Nhớ phải ngoan ngoãn ăn sáng cho em đó!"

"Được." Tầm mắt Lục Yến Tùng nhìn theo bóng người lái xe rời đi, cho đến khi bóng xe hoàn toàn biến mắt anh mới quay lại.

Cô chưa từng nhìn thấy bộ dạng này của Lục Yến Tùng bao giờ. Dịu dàng, ôn hòa, ngay cả phần lạnh lùng đối với người ngoài cũng hoàn toàn biến mất hầu như không còn. Xem ra người phụ nữ kia mới là người mà anh yêu chân thành nhất.

Nếu anh đã tìm được tình yêu của mình rồi, vậy có phải chứng minh.... Quan hệ giữa bọn họ kể từ nay sẽ không còn bất kỳ dây dưa nào nữa không? Nhếch môi muốn cười, thế nhưng đáy lòng lại không kiềm được trào dâng chua chát, khiến cô muốn cười mà cười không nổi.

"Vào nhà trước đi!" Lục Yến Tùng nhìn Vãn Tình. Thấy cô thất thần, anh hơi nhíu mày, "Chuyện này cần phải bàn bạc kỹ lại, đã báo cảnh sát chưa?"

Vãn Tình vẫn không đi vào, mà chỉ nói: "Chúng ta nói chuyện ở đây đi, tôi còn phải trở về."

Lục Yến Tùng nhìn cô. Bây giờ cô đang làm mình làm mẩy với anh sao? Bình thường đâu thấy cô khó chịu từ chối vào nhà của anh thế này?

"Sao vậy? Em sợ tôi ‘làm thịt’ em sao?" Lục Yến Tùng vòng tay trước ngực, nhướn mày hỏi.

"Anh đừng nói lung tung." Vãn Tình lườm anh nói. Hít sâu một hơi, cố nén lại cảm xúc không nên có kia, cô mới nói tiếp: "Anh Thi đã nghĩ cách đi tìm Thiên Tình rồi. Nếu sáng mai vẫn chưa tìm được thì nhất định phải hủy bỏ cuộc họp báo." Nói đến đây, toàn bộ lo lắng của Vãn Tình đều thể hiện hết ra ngoài. Cô trong trạng thái lo lắng tột độ, nói chuyện mà mắt ngân ngấn nước.

"Nếu em ấy bị người khác làm hại, tôi sẽ không để em ấy tiếp tục lăn lộn trong giới giải trí này nữa... Không biết mấy tên bắt cóc đáng chết kia sẽ gây ra chuyện tồi tệ gì đây nữa..." Cô không dám nghĩ tiếp, trái tim bị ai siết chặt treo lên lơ lửng.

Lục Yên Tùng rũ mắt nhìn cô lo lắng đứng ngồi không yên, nhíu mày, sau đó vươn tay kéo cô đi vào trong biệt thự.

"Lục Yến Tùng?" Vãn Tình khó hiểu nhìn anh.

"Đi vào trước rồi nói sau!" Lục Yến Tùng kéo cô vào, đóng sầm cửa lại.

*****

Nhà máy bỏ hoang.

Hai tay Thiên Tình bị bắt chéo sau lưng cột vào một cái ghế dựa. Xung quanh có vài gã đàn ông cao to vạm vỡ, ngồi cùng một bàn đánh bạc. Bọn họ đang chơi rất vui vẻ, không ai chú ý đến cô bị trói ở trong góc.

Cô rũ mắt xuống, nhìn hai chân mình cũng bị trói lại, nghĩ đến Thi Nam Sênh nên cô tự nhủ với bản thân phải mạnh mẽ lên...

Bạch Thiên Thiên... Chẳng lẽ vì những bả lợi danh kia mà cô ta thật sự chuyện gì cũng dám làm sao? Quả thật không thể so sánh giữa cô ta ở ngoài đời với hình tượng nữ thần trên màn ảnh là một được.

Thiên Tình thử cởi dây thừng trên người. Thế nhưng dây thừng được buộc rất chặt, cô không thể cởi được. Chẳng lẽ cô thật sự phải ngồi đây chờ chết sao?

Không được! Cô phải trốn ra ngoài!