Tổng Giám Đốc, Xin Tha Tôi!

Chương 164: Bắc cóc

Sau đó, Thiên Tình bước ra khỏi quán cafe. Bầu trời bên ngoài đã bao phủ một mảnh tối đen dày đặc. Gió đêm dìu dịu thổi tới, lồng ngực vốn đang bức bí ngột ngạt rất khó chịu, thế nhưng lúc này lại cảm thấy bóng mây mờ u ám ấy đã được cơn gió thổi tan không ít.

Thật sự rất may mắn....khi có anh ấy ở bên mình, may mắn vì có một người chị luôn chèo chống cho mình. Cô nhếch môi, ngước nhìn bầu trời đêm.

Ngôi sao lốm đa lốm đốm tô điểm bầu trời đen, tuy chỉ là vầng sáng mờ nhạt, nhưng cũng thật rực rỡ biết bao. Khiến người ta cảm thấy có thể nhìn thấy tia hy vọng....

Không biết ngày mai tất cả sẽ ra sao, nhưng Thiên Tình vẫn cảm thấy rất an tâm.... Bởi vì bên cạnh cô có người yêu cô nhất, cũng có người cô yêu nhất....

Trong lúc suy nghĩ, đột nhiên có một chiếc xe dừng lại trước mặt Thiên Tình. Không đợi Thiên Tình nhìn rõ, trong xe RV kia có hai người áo đen vội vã nhảy xuống.

Lúc cô hoàn hồn lại thì đã bị hai người đó giữ chặt hai cánh tay, "Này, các anh muốn làm gì?" Thiên Tình hoảng sợ hỏi.

Thế nhưng, không ai trả lời cô, ngay sau đó bị đối phương chặn miệng cô lại.

"Ưm.... Ưm...." Thiên Tình liều mạng giãy giụa. Nhưng hai người kia quá to lớn mạnh mẽ, cô căn bản không chống lại nổi. Sau đó cảm thấy một mùi gay gay xộc vào mũi, vùng vẫy thêm một lúc nữa, cuối cùng Thiên Tình cũng mềm oặt nhũn người.

Không thể giãy giụa được nữa, ý thức cũng mơ mơ màng màng... Cô bị làm sao thế này?

***

Không lâu sau đó, khi Thi Nam Sênh xong việc liền quay trở lại quán cafe Lam Triệu. Anh cho rằng hẳn là Thiên Tình vẫn còn đang nói chuyện với Lăng Phong. Anh đẩy cửa ra đi vào.

Nhìn quanh một vòng thì phát hiện quả thật Lăng Phong vẫn ngồi đó. Anh ta đang trả tiền, chuẩn bị rời đi.

"Lăng Phong!" Thi Nam Sinh đi tới.

Lăng Phong đặt tiền nước và tiền boa lên bàn, nhìn thấy Thi Nam Sinh, anh ta cũng không có biểu cảm gì.

"Thiên Tình đâu?" Thi Nam Sênh chủ động hỏi.

"Cô ấy à? Anh tới chậm rồi, hai phút trước cô ấy đã đi rồi."

Sao cô ấy có thể đi trước được? Theo lý mà nói, cô nên đứng ngoài cửa đợi anh mới đúng. Thi Nam Sênh khẽ cau mày liếc nhìn Lăng Phong, nghĩ đến điều gì đó, nên hỏi: "Thiên Tình từ chối đề nghị của anh?" Giọng điệu giống khẳng định hơn là hỏi.

"Anh rất hiểu cô ấy." Lăng Phong nói.

Thi Nam Sênh nhìn anh ta một cái, "Cô ấy là người của tôi, nếu tôi không hiểu cô ấy, thì còn ai có thể hiểu đây? Tôi biết, Thiên Tình và Bạch Thiên Thiên đều là người trong tay anh, xảy ra chuyện như thế đúng thật rất khiến anh khó xử. Các anh muốn bảo vệ Bạch Thiên Thiên cũng không có gì phải dị nghị. Chỉ là...." Thi Nam Sênh dừng một chút, rồi kiên quyết nói, "Chúng tôi muốn bảo vệ Thiên Tình cũng không ai có khả năng cản được. Tốt nhất phía bên anh nên chuẩn bị luật sư đi, sẵn sàng giúp Bạch Thiên Thiên hầu tòa chuyện này. Còn về phần Thiên Tình.... tôi sẽ khuyên cô ấy mau chóng hủy hợp đồng với công ty các anh. Cô ấy vốn không cần một người đại diện không bảo vệ cho cô ấy như thế này!" Thi Nam Sênh nói xong, không hề chần chừ dứt khoát xoay người rời khỏi quán cafe.

Đứng ngoài quán cafe nhìn xung quanh một vòng nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng Thiên Tình đâu cả. Thi Nam Sênh vội vã mở cửa lên xe, chạy dọc theo con đường có thể đi bộ cũng không thấy cô.

Thiên Tình đi đâu chứ? Lẽ nào cô ấy tự đón xe về nhà rồi? Điện thoại di dộng của cô thì không liên lạc được.

Tìm một vòng, không hiểu sao Thi Nam Sênh cứ cảm thấy bồn chồn trong lòng. Giống như có chuyện gì không hay sắp xảy ra vậy.

Lúc đến chốt đèn đỏ, anh bực bội đánh vào tay lái. Cúi đầu nhìn thời gian, hiện đã hơn mười phút kể từ lúc cô ra khỏi quán. Nếu cô thật sự tự đón xe về thì lúc này hẳn đã về tới nhà rồi. Lấy điện thoại ra, anh trực tiếp gọi cho một số khác.

Không lâu sau, bên kia bắt máy.

"Vãn Tình, Thiên Tình về nhà chưa?"

"Thiên Tình?" Vãn Tình cảm thấy kỳ lạ, "Không phải em ấy đi ăn tối với anh sao? Em ấy nói anh sẽ đưa em ấy về mà."

Thi Nam Sênh bỗng cảm thấy trái tim nặng nề, "Ừm, chúng tôi vốn đi cùng nhau, nhưng lúc nãy cô ấy có hẹn đi uống cafe với Lăng Phong, tôi có chuyện tạm thời đi ra ngoài một lát, lúc trở về thì không thấy cô ấy đâu nữa. Chẳng lẽ cô ấy cũng không liên lạc với chị sao?"

"Không có." Vãn Tình nghe anh nói như thế trong lòng cũng lo lắng theo.

"Theo lý mà nói, Thiên Tình biết thế nào anh cũng quay lại tìm em ấy, giả sử điện thoại không liên lạc được thì em ấy cũng sẽ không đi lung tung như vậy dâu…Chẳng lẽ...." Vãn Tình đang nói thì bỗng khựng lại, trong lòng dấy lên một khả năng khiến cô không khỏi giật mình, "Em ấy... Phải chăng đã xảy ra chuyện gì rồi hay không? Tôi nghe nói....Giới giải trí rất phức tạp. Cũng giống như hắc bang có quan hệ ngoài sáng trong tối. Vậy chuyện này.... Bạch Thiên Thiên sẽ không mất tính người đến mức ấy chứ?" Nghĩ đến những khả năng đó, Vãn Tình lập tức lo lắng suýt phát khóc. Cô cầm điện thoại đi tới đi lui mãi một chỗ, quả thật thấy lòng nóng như lửa đốt.

Trên thực tế, ý nghĩ của cô cũng chính là chuyện mà Thi Nam Sênh lo lắng nhất.

Có nhiều loại người, một khi đụng đến lợi ích, có thể sẽ làm ra những chuyện không ai lường trước được.

"Chị đừng tự dọa mình. Nếu quả thật cô ấy bị Bạch Thiên Thiên bắt đi, nhất định chúng ta sẽ nhận được điện thoại, yêu cầu chúng ta hủy bỏ cuộc họp báo ký giả ngày mai. Bây giờ vẫn chưa nhận được điện thoại, vậy chứng minh Thiên Tình..." Hai chữ ‘an toàn’ còn lại anh không thể nói ra khỏi miệng.

Điện thoại của Thi Nam Sênh bỗng dưng vang lên mấy tiếng ‘tít tít’, thông báo có điện thoại gọi tới.

Lướt nhìn dãy số lạ trên màn hình, lòng Thi Nam Sênh thoáng chùng xuống. Tay vô thức cũng siết chặt tay lái hằn rõ từng cọng gân xanh. Kể cả đèn đỏ chuyển sang đèn xanh lúc nào anh cũng không hề hay biết.

Bạch Thiên Thiên, tốt nhất là cô đừng làm chuyện gì quá đáng...

"Anh Thi?" Vãn Tình không nghe anh nói gì, vội lên tiếng gọi.

Vì xe anh chắn đường, nên những xe đang chờ ở phía sau nhấn còi inh ỏi. Lúc này Thi Nam Sênh mới hoàn hồn. Sau khi khởi động xe anh mới nói: "Vãn Tình, điện thoại của tôi có người gọi đến."

Vãn Tình nghe vậy, tim cũng thót lại, "Là số lạ?"

"Ừm. Chị đừng lo lắng, có lẽ là Thiên Tình. Tôi nghe máy đã, có tin tức gì tôi sẽ lập tức thông báo với chị."

"Được. Anh nhất định phải lập tức điện thoại cho tôi đấy." Vãn Tình dặn dò, cúp máy xong trong lòng vẫn không có cách nào yên tâm cho được. Trong lòng cô, chưa bao giờ lo sợ như thế này...

.... .... .... ....

Hít sâu một hơi, Thi Nam Sênh mới nhận cuộc điện thoại này. Hy vọng có thể nghe thấy giọng nói mềm mại của Thiên Tình…

Nhưng…Câu đầu tiên lọt vào tai lại là: "Anh Thi phải không?"

"Có phải Thiên Tiền ở trong tay mấy người không?" Giọng của Thi Nam Sênh nặng nề giống như quỷ Satan đến từ địa ngục. Như muốn thông qua sóng điện từ này nhai đầu hết đám người nọ.

"Dĩ nhiên là cô ta ở trong tay chúng tôi." Đối phương bỡn cợt miễn cưỡng nói, như thể đã quá quen thuộc với những chuyện này.

"Anh Thi là người thông minh, nên biết chuyện ngày mai phải làm như thế nào để người phụ nữ của anh không gặp nguy hiểm rồi chứ?"

"Sao tôi có thể tin được cô ấy đang ở trong tay mấy người?"

"Nếu đã vậy, vậy thì tôi sẽ cho anh được nghe giọng nói ngọt ngào của cô ta." Dứt lời, đối phương liền dời điện thoại ra xa.

Sau đó, Thi Nam Sênh nghe thấy giọng nói trêu chọc của gã đàn ông nọ qua điện thoại, "Nói chuyện đi! Nào, người đẹp, nói cho người đàn ông của cô biết cô ở đây rất tốt, có ăn có uống."