Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 170: Người phụ nữ yêu thương nhất

"Thi tổng thực sự không để ý đến tình cảm trước kia sao? Dù gì cô Bạch cũng từng là mối tình đầu khó quên của anh mà." Các phóng viên tiếp tục truy hỏi tới cùng.
"Cô ta làm hại vợ chưa cưới của tôi, nếu đổi lại là anh, anh sẽ xử lý thế nào?" Thi Nam Sênh ném ngược trở lại.


Thiên Tình ngồi bên cạnh thấy lòng khẽ rung động. Như có kẹo ngọt đang tan chảy trong lòng.
Ba chữ ‘vợ chưa cưới’ kia khiến cô cảm thấy hạnh phúc trước nay chưa từng có...
"Vợ chưa cưới? Chẳng lẽ Thi tổng và cô Cảnh đang tính đến chuyện kết hôn?"


Một phóng viên hỏi tiếp: "Vậy, thưa cô Cảnh, Thi tổng đã cầu hôn cô chưa? Sao không thấy cô đeo nhẫn? Người của công ty cô có ý kiến gì về tình yêu của hai người không?"


Thiên Tình đang nhìn Thi Nam Sênh, nghe phóng viên hỏi câu đó liền mỉm cười: "Anh ấy vẫn chưa cầu hôn tôi. Người của công ty cũng sợ là đến hôm nay mới biết chuyện chúng tôi dự định kết hôn."
"Thế Thi tổng định khi nào sẽ cầu hôn cô ấy? Đã định sẵn cuộc sống sau này thế nào chưa?"


"Sẽ mau thôi. Có tin tốt nhất định sẽ báo cho các vị biết trước." Thi tổng kéo Thiên Tình ôm vào lòng.
"Cô Cảnh, cô tố cáo Thiên Thiên cũng tức là công khai đối đầu với công ty, vậy phía công ty có ý kiến gì không? Đồng tình hay phản đối?"


Thiên Tình cười yếu ớt: “Tôi vẫn chưa kịp thông báo với công ty.”
“À, còn một chuyện tôi muốn công khai với báo chí...” Thi Nam Sênh nói đến đó thì dừng lại, nhìn đám phóng viên bên dưới với vẻ mặt nghiêm túc.


Đám người bên dưới nhất thời trở nên yên tĩnh, chờ đợi tin tức sắp được biết.
Kể cả Lục Yến Tùng và Vãn Tình đang bận rộn trả lời phóng viên bên kia cũng hoài nghi quay sang nhìn anh. Vì khoản này không có trong thỏa thuận của buổi tổ chức họp báo này.


"Vấn đề này là chuyện riêng của Thiên Tình, tôi nghĩ nên để cô ấy tự nói với các bạn." Thi Nam Sênh nghiêng người, nhìn Thiên Tình khích lệ.
Phút chốc, muôn vàn ánh đèn flash bên dưới đều hướng lên người Thiên Tình.


Thiên Tình gật đầu, "Tôi đã quyết định sẽ rời khỏi công ty Wesley. Bởi vì....Tôi đã có thai." Lúc nói đến bốn chữ cuối, cô rạng rỡ nở nụ cười hạnh phúc. Được làm mẹ một lần nữa, điều đó khiến cô vui sướng đến không nói lên lời.


Nhưng lời nói đó lại chẳng khác nào như một quả bom.
Vãn Tình đứng ở một bên nghe xong liền quay sang nhìn má lúm đồng tiền cười hạnh phúc của em gái, cô thấy lòng mình cũng dâng lên cảm giác hạnh phúc, xúc động đến hai mắt ngân ngấn nước. Chẳng trách vừa rồi Thi Nam Sênh không cho em ấy trang điểm...


Thì ra là như vậy!
Thật tốt...
Cô tin, Thi Nam Sênh nhất định sẽ thương yêu bảo vệ Thiên Tình...
Mối tình thầm lặng chịu đủ đau khổ bao nhiêu năm qua của Thiên Tình, cuối cùng bây giờ cũng được đền đáp xứng đáng rồi.
***


Thi Nam Sênh lo lắng Thiên Tình bị mệt, đám phóng viên còn chưa hỏi xong những vấn đề cần hỏi thì anh đã đưa Thiên Tình quay trở lại sau khán đài.
Một lát sau, Lục Yến Tùng cũng đưa Vãn Tình đi vào phòng nghỉ.


Vãn Tình kéo Thiên Tình sang một bên hỏi chuyện. Toàn bộ vấn đề không đề cập tới chuyện tối hôm qua, mà chỉ hỏi thăm Thiên Tình về chuyện bé cưng trong bụng.


"Chuyện lần này cảm ơn anh." Thi Nam Sênh chân thành cảm ơn Lục Yến Tùng. Anh biết Lục Yến Tùng tiếp cận hai chị em Thiên Tình là có mục đích, vì vậy anh mới bất ngờ khi anh ta đồng ý đứng ra giúp Thiên Tình.
Có điều...Anh cũng biết nguyên nhân được xuất phát từ đâu.


Tầm mắt Lục Yến Tùng lúc này đang nhìn hai cô gái ríu rít nói chuyện phía bên kia.
Các cô cười vui vẻ, thoải mái như vậy, như thể thế giới hỗn loạn, phức tạp bên ngoài đều không ảnh hưởng đến tin vui mới vừa tiết lộ kia.


Thế giới của các cô thật đơn thuần...Dù đau khổ, tổn thương nhiều hơn nữa cũng dễ dàng quên đi.
Điều này cũng thật khiến anh ghen tỵ. Nếu những nỗi đau trong lòng anh cũng có thể dễ dàng lãng quên được như vậy, thì giờ đây có phải anh đã có thể sống vui vẻ hơn chăng?


"Chắc anh cũng cảm thấy cảnh tượng này rất đẹp." Thi Nam Sênh nhìn theo ánh mắt của Lục Yến Tùng.
Thấy Thiên Tình cười anh cũng cười theo, "Niềm hạnh phúc nhất trên thế gian này, chính là nhìn thấy người phụ nữ mình yêu thương nhất luôn có được nụ cười rạng rỡ như thế này đây."


Lời của anh khiến lòng Lục Yến Tùng thoáng chấn động. Ánh mắt trùng hợp nhìn sang Vãn Tình.
Người phụ nữ mình yêu thương nhất...
Người phụ nữ mình yêu thương nhất sao?
Là cô ấy ư?
Sắc mặt lập tức sa xầm, liếc mắt nhìn Thi Nam Sênh: "Chắc chắn tin tức ngày mai sẽ rất đặc sắc."


"Tôi thay mặt Thiên Tình cảm ơn anh."
Lục Yến Tùng chỉ mấp máy môi, "Nếu mọi chuyện đã kết thúc vậy tôi đi trước. Còn có chút việc cần xử lý."
"Được. Anh cứ đi làm chuyện của anh đi."
Lục Yến Tùng khẽ nghiêng người, tầm mắt không hề nhìn về phía Vãn Tình, mở cửa phòng chuẩn bị rời đi.


Vãn Tình nghe tiếng động, ngoảnh đầu lại thì thấy bóng lưng sắp rời đi của anh.
Anh...Cứ như vậy mà đi sao...? Ngay cả một câu tạm biệt cũng không muốn nói với mình. Chua chát nhếch môi, cũng im lặng chứ không nói gì.


Cô và anh đều biết rõ, cái gọi là bạn gái lần đầu tiên công khai thừa nhận kia chỉ là để thuyết phục đám nhà báo nên thêu dệt ra thôi.
"Cậu chủ Lục, có người muốn xông vào phòng đây. Chúng tôi không dám ngăn cản bà ấy."
Nhân viên phía ngoài cửa vội vã báo lại.


Mọi người lập tức đề cao cảnh giác.
"Là ai?" Lục Yến Tùng lạnh giọng hỏi.
Người kia lén dò xét sắc mặt anh, rồi mới dè dặt nói: "Là...Bà Lục."
Bà Lục? Mọi người đều sửng sốt. Chỉ có điều mỗi người một vẻ mặt khác nhau.


Thiên Tình ngẩng đầu lên nhìn bọn họ: "Mọi người có quen bà Lục sao?"
"Ừ." Thi Nam Sênh gật đầu, quay đầu lại nhìn cô: "Thiên Tình, người này em cũng biết."
"Em?" Thiên Tình nghi hoặc.
Đúng lúc này...
Một bóng dáng sang trọng cao quý chậm rãi đi tới.
Tầm mắt mọi người đều nhìn về phía cửa.


Thiên Tình và Vãn Tình nhìn thấy mặt người kia xong đều chấn động, bất giác đứng bật dậy.
Vẻ mặt Lục Yến Tùng thì vô cùng lạnh lẽo. Quay mặt sang hướng khác coi như không nhìn thấy bà ta, nghiêng người định bỏ đi.
"A Tùng." Bà Lục dịu dàng lên tiếng gọi.


Lục Yến Tùng dừng bước nhưng không quay đầu lại, chỉ lạnh lùng mở miệng: "Bà Lục có chuyện gì?"
"Tối nay ba con về nước, ông ấy muốn...người nhà chúng ta cùng ăn một bữa cơm."


"Người nhà?" Anh hừ lạnh một tiếng, "Cũng bao gồm cả hai con gái kia của bà sao?" Giọng nói của anh lại quay về vẻ lạnh lùng vốn có. Lạnh như băng, không chút tình cảm.
Bà Lục mím môi như ngầm thừa nhận.


Lục Yến Tùng hừ lạnh nói: "Xin lỗi, tôi không có hứng thú với bữa tiệc nhận người thân của nhà họ Cảnh các người." Dứt lời, mặc kệ vẻ mặt thất vọng của bà Lục, dứt khoát bỏ đi. Một chút chần chừ cũng không có.


Ánh mắt của cả Vãn Tình và bà Lục nhìn theo bóng lưng rời đi của anh đều có chút phức tạp.
***
Sau khi Lục Yến Tùng rời đi, chỉ còn lại bốn người.
Không khí trong phòng nhất thời như cô đọng lại.
Trong lòng của Thiên Tình và Vãn Tình đều có đủ loại cảm xúc.


Là kích động, là vui mừng, là sự thật không thể tin được.
Vốn tâm tâm niệm niệm rằng cả đời này sẽ không còn cơ hội gặp nhau nữa, nhưng giờ phút này lại vô cùng chân thật đứng ngay trước mặt mình. Người mẹ mà mình thương nhớ lo nghĩ bao nhiêu năm qua, hiển nhiên đang có cuộc sống rất tốt...


Nhưng...Hai người không ai dám bước lên phía trước, chỉ sợ đó chỉ là một giấc mơ.
Cũng sợ...Đi thêm bước nữa sẽ lập tức phá tan đi hình ảnh tốt đẹp trong lòng.


Mà cảm xúc trong lòng bà Lục giờ phút này cũng đang cuồn cuộn trào dâng. Hai đứa con gái đang đứng trước mặt mình. Từ hình hài bé bỏng giờ đã trổ mã xinh đẹp như thế này rồi.


Nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp của hai đứa con gái đứng trước mặt, viền mắt bà Lục thoáng chốc đỏ lên. Trong lòng có áy náy, có tự trách, cũng có muôn vàn xúc động...
"Còn nhận ra mẹ không?" Bà Lục nghẹn ngào mở lời trước, đánh tan sự yên tĩnh.


Hai chị em đều không lên tiếng đáp. Nhưng giọng nói dịu dàng kia khiến lòng hai người đều rung động. Chính giọng nói này đã cùng các cô trải qua thời thơ ấu tươi đẹp nhất.
Những lúc nửa đêm, chính giọng nói này đã ngâm nga khúc hát ru đưa các cô vào giấc ngủ.


Sự im lặng của hai chị em khiến lòng bà Lục như sụp đổ. Vốn đã lường trước được hai đứa nhỏ sẽ không nhận ra mình, nhưng...Khi sự thật bày ra trước mắt bà lại cảm thấy lòng đau như dao cắt.


"Là mẹ đây, các con thật sự quên mẹ rồi sao?" Bà đau lòng bật khóc nhìn hai đứa con gái của mình, "Xin lỗi các con. Mẹ biết, năm đó mẹ bỏ rơi các con ra đi là mẹ sai... Xin các con hãy tha thứ cho mẹ, có được không?"


Mẹ...Tiếng mẹ rất đỗi quen thuộc, quen thuộc đến nỗi mỗi ngày trong giấc mơ cả hai đều mong mỏi nhắc thầm từ này trong lòng...
Nhưng, cũng thật xa lạ...Đã nhiều năm, rất nhiều năm không được gọi tiếng mẹ này rồi...


"Thiên Tình, không phải em vẫn luôn nhớ đến mẹ sao? Bây giờ mẹ em đang đứng trước mặt em rồi, sao em không nói gì với mẹ em đi?" Thi Nam Sênh ở bên nhắc nhở.


Thiên Tình lúc này mới hoàn hồn. Tầm mắt cũng đã trở nên mờ mịt. Người trước mắt là một phụ nữ ăn mặc rất xinh đẹp, sang trọng và cao quý, hoàn toàn không giống với hình ảnh người mẹ năm xưa trong ấn tượng của cô.
Nhưng...Thế này cũng tốt.


Không còn bị cha cô hành hạ nữa, mẹ cô sống rất tốt.
Đây cũng chính là những điều mà chính cô và Vãn Tình đều luôn mong muốn nhìn thấy sao? Phận làm con, thấy mẹ mình như vậy nên cảm thấy vui mừng mới phải.


"Mẹ..." Người lên tiếng là Vãn Tình. Chỉ một chữ thôi nhưng nấc nghẹn không nói lên lời.
Tiếng gọi kia như thức tỉnh trái tim của bà Lục. Người bà khẽ run lên, mỉm cười, trong nụ cười còn có cả nước mắt vì vui sướng.


Thiên Tình cũng rơi lệ, hít sâu một hơi rồi nói: "Con và chị cứ luôn nghĩ rằng... Có lẽ cả đời này sẽ chẳng bao giờ còn được gặp mẹ nữa..."


Bà Lục tiến tới một bước, kéo hai đứa con gái ôm vào lòng, "Mẹ xin lỗi... Mẹ xin lỗi... Là mẹ sai... Khiến các con phải chịu khổ rồi..." Bà không ngừng tự trách, ôm các cô thật chặt, lệ nóng rơi đầy mặt.
***
Nhà họ Bạch.
Điện thoại từng chập reo vang.


Người giúp việc sau khi nhận hết các cuộc điện thoại, "Cô chủ, là phóng viên gọi."
"Cúp máy! Nói tôi không có ở nhà!"
"Vâng!"
"Khoan đã, rút dây điện thoại ra, không nhận cuộc điện thoại nào nữa." Bạch Thiên Thiên ra lệnh, buồn bực cầm điện thoại di động lướt lướt.


Cảnh Thiên Tình thật có bản lĩnh! Chẳng những không hại được cô ta, ngược lại còn tạo điều kiện để cô ta càng leo càng cao, lần nữa chính thức trở thành vợ sắp cưới của anh.


"Chị à, em xem tin tức phát sóng hôm nay rồi. Chuyện của Cảnh Thiên Tình thật sự là chị làm sao?" Bạch Miểu Miểu vừa bước vào cửa, vội hỏi.
Bạch Thiên Thiên giận dữ liếc cô em, "Em không nói không ai bảo em câm đâu!"


"Nhưng bên ngoài có rất nhiều phóng viên! Tất cả đều đến tìm chị đấy. Chị, rốt cuộc là có chuyện gì? Tại sao mọi chuyện lại thành như vậy? Chị xem đi, dân mạng đang mắng chị rần rần kìa! Những fan hâm mộ trung trành của chị giờ đã quay đầu lại mắng nhiếc chị không còn gì luôn đó."


"Đủ rồi! Em.... Chuyện của chị từ lúc nào cần em lo chứ!" Trong lòng Bạch Thiên Thiên vốn đang rất buồn bực, em gái lại om sòm như vậy nên đem hết khó chịu trong lòng phát tiết lên người cô em.


Bạch Miểu Miểu bị mắng như tát nước, trong lòng cũng tức giận, nhưng không dám nói thêm gì nữa, không phục hừ một tiếng, ôm gối quay đầu ngồi phịch xuống ghế sofa.
"Cô chủ, cậu Lăng Phong muốn vào từ cửa sau."
"Để anh ta vào đi." Bạch Thiên Thiên nhức đầu tựa người lên ghế sofa.


Vừa nói xong thì Lăng Phong cũng bước vào. Bước chân vội vã mà sắc mặt cũng vô cùng khó coi.
"Muốn lên lớp em thì thôi đi. Giờ một chữ em cũng không muốn nghe đâu." Bạch Thiên Thiên mở miệng cướp lời Lăng Phong.


"Lên lớp em? Em cho rằng bây giờ lên lớp em là có thể giải quyết mọi chuyện được sao?" Lăng Phong vẫy vẫy một tờ giấy trước mặt cô.
"Đây là giấy triệu tập của tòa án. Thi Nam Sênh và Cảnh Thiên Tình đã kiện em."


Bạch Thiên Thiên nghe xong liền biến sắc. Thi Nam Sênh thật tàn nhẫn! Anh làm vậy chẳng phải cố tình muốn triệt đường lui của mình!
"Còn cái này nữa..." Lăng Phong ném một đống giấy tờ lên bàn.
Bạch Thiên Thiên cau mày, "Đây là cái gì?"


"Tất cả các nhãn hàng thời trang, quảng cáo, chương trình em đại diện đều gửi yêu cầu hủy hợp đồng hợp tác với em! Còn những bộ phim, tất cả đều lấy lý do hình tượng của em không phù hợp với nhân vật cho nên đều hủy hết."


Tay Bạch Thiên Thiên khẽ run lên lật giở đống giấy tờ kia, nghĩ đến những lời mắng chửi chua ngoa trên mạng...Sau này cô không còn là nữ thần trong lòng mọi người nữa...Cũng sẽ không còn cảnh tượng đi tới đâu có người hâm mộ vây kín nữa.


Tiền đồ của cô không ngờ đều bị hủy hoại dưới tay của Cảnh Thiên Tình...