Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 169: Vạch trần bộ mặt thật của Bạch Thiên Thiên

"Tôi biết rồi, tôi nhất định sẽ cẩn thận chú ý." Thiên Tình gật đầu cam đoan.
Tâm trạng của Thi Nam Sênh rất tốt, nói cảm ơn bác sĩ xong thì hỏi: "Vậy hôm nay chúng tôi có thể xuất viện được chưa bác sĩ?"
"Được. Lát nữa đi làm thủ tục xuất viện rồi về." Bác sĩ trả lời.


"Vâng, cảm ơn bác sĩ rất nhiều." Thi Nam Sênh tiễn bác sĩ ra ngoài, sau đó vội vàng đi làm thủ tục xuất viện rồi mới quay trở tìm Thiên Tình.
"Mấy giờ rồi anh, có phải cuộc họp báo đã bắt đầu rồi không?" Thiên Tình bước xuống giường hỏi Thi Nam Sênh.


Thi Nam Sênh dìu cô đi ra ngoài phòng bệnh, "Di động của anh hết pin rồi, đến bây giờ vẫn chưa liên lạc lại với chị của em. E rằng bọn họ đã dời cuộc họp báo lại."
"Vậy chúng ta phải mau chóng qua đó thôi."


"Được. Nhưng em phải đi đứng từ từ thôi, bây giờ đã là phụ nữ đang mang thai rồi dó. Còn nữa...Lát nữa đến hội trường không được rời khỏi anh nửa bước, lúc nào cũng phải ở bên cạnh anh." Hội trường họp báo ắt sẽ rất hỗn loạn, nhưng cô là nhân vật chính bắt buộc phải tham gia. Huống chi anh còn phải tuyên bố một truyện quan trọng nữa.


"Dạ. Anh yên tâm, em sẽ luôn luôn nhớ kỹ mình là phụ nữ đang mang thai!" Thiên Tình ngoan ngoãn đảm bảo.
******
"Ăn hại! Toàn là một lũ ăn hại!" Sáng sớm, sau khi Bạch Thiên Thiên nhận được tin tức Cảnh Thiên Tình đã được cứu ra, liền phát điên đập nát điện thoại di động.


Trợ lý đứng bên cạnh nín thinh không dám nói câu nào. Bạch Thiên Thiên quét mắt sang luật sư, "Anh có ý kiến gì không?"
"Hiện tại chúng ta đã không còn cách nào khác. Nếu bên kia không có chứng cớ, chúng ta chỉ cần đánh chết cũng không nhận tội, đảo ngược lại kiện họ tội vu khống."


Biến nguyên cáo thành bị cáo chắc chắn là cách tốt nhất, và cũng chính là đường lui cuối cùng của cô.
"Giờ cũng chỉ có thể làm như vậy." Bạch Thiên Thiên chán nản vùi mặt vào giữa lòng bàn tay. Lúc này chỉ có thể cầu nguyện sao cho trong tay Lục Yến Tùng không có chứng cớ gì.


Dường như cũng chẳng ai nhìn thấy cô đưa Thiên Tình đi. Có lẽ, chắc phía họ không có chứng cứ đâu. Đến lúc đó, có thể mình còn có cơ hội trở mình.
******


Trong hậu trường của nơi diễn ra cuộc họp báo, Lục Yến Tùng đang ngồi trên sofa. Ngón tay gõ theo nhịp lên thành ghế, mi tâm chưa lúc nào giãn ra. Vãn Tình đi tới đi lui, không ngừng gọi điện thoại.


Hôm nay cô mặc lễ phục do chính tay Lục Yến Tùng chọn cho cô. Váy dài màu tím, cỗ chữ V khoét sâu lộ ra khe rãnh mê người. Búi tóc hơi cao, lộ ra cần cổ trắng nõn duyên dáng, tùy ý thả vài lọn tóc, vô cùng quyến rũ. Tầm mắt của Lục Yến Tùng lưu luyến lượn lờ trên người cô, như mang theo tia sáng mờ ám... Sau đó rất nhanh dời đi.


Có phụ nữ xinh đẹp ngay bên cạnh mà chỉ có thể ngắm nhìn chứ không thể ăn, đối với một người đàn ông mà nói, tuyệt đối là một loại tra tấn tàn khốc nhất.


"Vẫn không có ai nghe máy. Phóng viên đã đến càng lúc càng đông, thế mà giờ này cũng không biết tình hình của bọn họ rốt cuộc ra sao nữa." Vãn Tình lo lắng lẩm bẩm, thò đầu nhìn ra bên ngoài, "Lục Yến Tùng, hay là chúng ta báo cảnh sát đi! Cứ tiếp tục chờ đợi như vậy cũng không phải là cách." Cô sắp phát điên rồi.


"Chờ chút nữa đi." Lục Yến Tùng cúi đầu nhìn đồng hồ, "Còn năm phút nữa."


Dù cho Bạch Thiên Thiên có quen biết rộng, tìm được thế lực hắc đạo lớn mạnh giúp đỡ đi nữa, cũng chưa chắc lợi hại hơn người của Asy. Dựa theo lẽ thường mà nói, nếu Asy muốn tìm một người việc đó đối với hắn sẽ dễ như trở bàn tay.


"Nhưng tôi sợ Thiên Tình con bé....." Vãn Tình còn chưa nói xong, thì nghe tiếng có người đẩy cửa phòng nghỉ ra, vội vàng đi vào, "Cậu Lục, cô Cảnh đến rồi!"


Vãn Tình vui mừng nhìn Lục Yến Tùng. So với sự kích động của cô, Lục Yến Tùng vẫn bình tĩnh chẳng mảy may có tí cảm xúc nào, chỉ hỏi: "Đến cùng với Thi tổng sao?"
"Vâng, vừa đi cửa sau vào hậu trường, hiện đang đi qua bên này."


"Biết rồi, cậu ra ngoài trước đi!" Lục Yến Tùng phất phất tay cho người nọ lui ra.
"Tốt quá! Cảm ơn trời đất, Thiên Tình không xảy ra chuyện gì." Vãn Tình thở phào một hơi, luôn miệng cảm tạ trời đất.
Cánh cửa được mở ra lần nữa, lúc nhìn thấy Thiên Tình, cô chạy nhanh đến ôm chặt lấy Thiên Tình.


"Cuối cùng em đã trở lại. Làm chị sợ muốn chết, có biết không hả?" Vãn Tình xúc động đến mức vừa khóc vừa cười. Tối qua ngủ được một chút, sau đó tỉnh lại cô thức cả đêm không sao chợp mắt được nữa.


Được Vãn Tình ôm, trong lòng Thiên Tình cảm thấy rất ấm áp, "Em không sao rồi, chị đừng lo lắng nữa." Thiên Tình an ủi chị gái, sau đó cười nói: "Chị, hôm nay chị đẹp thật."


Vãn Tình cười cười, buông em gái ra, "Đến đây chị xem nào. Ngoài những vết thường cũ trên mặt ra, những nơi khác thì sao? Không có bị thương chứ?"
"Không có. Em không sao hết, thật đó!" Thiên Tình cam đoan.


Thi Nam Sênh và Lục Yến Tùng đứng nhìn hai chị em các cô. Tuy bọn họ chỉ là người ngoài, nhưng cũng cảm nhận được tình cảm thân thiết giữa các cô.
Thi Nam Sênh cúi đầu nhìn đồng hồ, "Nếu chúng tôi đã tới rồi vậy mau chóng chuẩn bị ra mắt thôi, thời gian cũng sắp đến rồi."


"Thiên Tình không cần trang điểm sao?" Vãn Tình hỏi.
"Không cần, bây giờ cô ấy không thích hợp để trang điểm." Thi Nam Sênh vòng tay ôm siết eo Thiên Tình, như muốn che chở bảo vệ cô.
*****
Buổi họp báo đông nghịt người.
Phóng viên lần lượt đi vào.


Thiên Tình chỉ là một người mới vào ngành, cho dù lần trước có tung ảnh xấu để gây tiếng vang cũng không thu hút phóng viên đến rầm rộ như lúc này.


Nhưng bởi vì người mở cuộc họp báo này là Lục Yến Tùng, cộng thêm nghe nói Thi Nam Sênh cũng đến tham dự, cho nên tất cả nhà báo phóng viên đều tập trung hết về đây, hy vọng thu được tin tức sốt hàng đầu.
Lục Yến Tùng đi ra đầu tiên, phía sau anh chính là Cảnh Vãn Tình.
Kế tiếp...


Thi Nam Sênh nắm tay Thiên Tình bước theo phía sau.
Bốn người trước sau xuất hiện khiến đám phóng viên phía dưới lập tức xôn xao.
"Thi tổng nắm tay Cảnh Thiên Tình đi ra! Rốt cuộc chuyện này là thế nào vậy?"
"Công khai bắt cá hai tay sao?"


"Người đi cạnh cậu chủ Lục là ai thế? Nhìn có nét hơi giống Cảnh Thiên Tình!"
"Ai biết đâu, lát nữa sẽ biết ngay thôi."
Mọi người nhao nhao tôi một câu anh một câu liên tục đặt câu hỏi.
Bốn người sau khi ngồi vào chỗ trên sân khấu, người đầu tiên lên tiếng chính là Lục Yến Tùng.


"Rất cảm ơn các vị đã bớt chút thời gian đến dự buổi họp báo này. Tôi nghĩ, chắc hẳn các vị đều biết đến vụ scandal của tôi diễn ra suốt hai ngày nay. Mà nữ chính gây ra vụ scandal đó hiện đang ngồi cạnh tôi đây."
Thiên Tình nhìn đám phóng viên bên dưới khẽ mỉm cười.


Phía dưới, người của công ty Wesley cũng có mặt. Mặt người nào người nấy đen như than vậy.
Thiên Tình lúc này đã không còn để tâm đến cảm xúc của người trong công ty nữa, hôm nay sau khi làm rõ tất cả mọi chuyện, coi như cô cũng kết thúc duyên phận với ngành giải trí rồi.


"Hôm nay chúng tôi tới đây, không đơn thuần chỉ muốn làm sáng tỏ chuyện đã xảy ra đêm hôm trước... Mà còn muốn vạch trần bộ mặt thật của một người. Tôi chắc chắn sự thật này sẽ không làm các vị cảm thấy hối hận khi đã đến đây." Giọng của Lục Yến Tùng vẫn bình bình không chút cảm xúc. Nhưng anh biết, lời tiếp theo của mình nhất định sẽ khiến tất cả mọi người ở đây ngỡ ngàng chấn động.


"Cô Cảnh, Cảnh Thiên Tình trên thực tế chính là bạn gái của Thi tổng. Chuyện này Thi tổng có thể chứng minh."
Thi Nam Sênh gật đầu, nắm tay Thiên Tình rất chặt tựa như lời khẳng định.
Phía dưới, ánh đèn flash không ngừng lóe lên, cố gắng ghi lại ánh mắt thâm tình đầy yêu thương của anh.


Mọi người bên dưới đang cảm thấy bất bình thay Thi Nam Sênh. Nếu tối hôm đó, là bạn gái họ ở cùng với Lục Yến Tùng, họ sẽ có cảm xúc như thế nào đây?
Hơn nữa, Thi Nam Sênh còn rộng lượng sẵn sàng đón nhận cô ta như thế, thậm chí vẻ mặt còn ngọt ngào hạnh phúc vô cùng.


"Tối hôm qua, ảnh của tôi và Cảnh Thiên Tình thật ra chỉ là một sự sắp đặt từ trước." Rốt cuộc cũng nói đến vấn đề chính.
Hiển nhiên, không có ai tin.


"Ảnh chụp tận mặt rất rõ ràng, hơn nữa còn thân mật đi vào khách sạn. Nếu như nói việc này chỉ là hiểu lầm, thì lời giải thích này có phần không hợp lý lắm thì phải. Anh Lục, anh xem phóng viên chúng tôi là kẻ ngốc hay sao?" Lập tức có người lên tiếng đưa ra nghi vấn.


Lục Yến Tùng đưa mắt nhìn người kia, ánh mắt bình thản, nhưng vô cùng sắc bén, nhìn thẳng đối phương, "Những lời tôi nói sau đây, từng lời từng chữ đều là sự thật. Buổi tối hôm đó, sở dĩ Cảnh Thiên Tình xuất hiện ở cùng tôi, là vì bị một người nào đó lén chuốc thuốc rồi đưa đến chỗ tôi."


Tất cả đều nhìn Lục Yến Tùng.
Bị chuốc thuốc sao? Có thể tin được không đây?
"Vậy người chuốc thuốc cô Cảnh là ai? Sao người đó lại làm vậy?"


"Anh bạn phóng viên này đã hỏi đúng trọng điểm rồi đấy. Người chuốc thuốc Cảnh Thiên Tình chính là thiên hậu nổi dang nhất hiện nay - Bạch Thiên Thiên."
Nghe được ba chữ cuối xong, khan phòng lập tức xôn xao như ong vỡ tổ. Máy ghi âm, đèn flash đều được hoạt động hết công suất.


"Đưa Thiên Tình tới chỗ tôi cũng là Bạch Thiên Thiên. Về phần tại sao cô ta làm như vậy, tôi tin các vị ở đây chỉ cần có theo dõi tin tức thì đều có thể đoán ra được nguyên nhân trong đó. Mà tôi... Tại sao tôi lại đưa Thiên Tình vào khách sạn, không phải bởi vì tôi có quan hệ mập mờ gì với cô ấy, thật ra tất cả chỉ là vì chị gái của cô ấy."


Chị gái cô ấy?
Mọi người trong phòng nhất thời kinh ngạc.
Lục Yến Tùng lúc này đang nắm tay Vãn Tình, quay đầu nhìn cô, "Cô ấy là Cảnh Vãn Tình, là người bạn gái lần đầu Lục Yến Tùng tôi công khai thừa nhận, cũng chính là chị gái của Cảnh Thiên Tình."


Nghe anh đề cập hai chữ "bạn gái", lại còn lần đầu công khai thừa nhận, trái tim Vãn Tình như muốn văng khỏi lồng ngực.
Tim đập loạn nhịp ngoảnh đầu lại nhìn anh, khoảnh khắc ấy...Cô có thể nghe được rất rõ tiếng đập của trái tim mình.


"Không biết Bạch Thiên Thiên nghe được tin tức từ đâu, nghĩ rằng tôi có tình cảm với Thiên Tình, nên muốn hợp tác cho tôi. Mà tôi, chỉ bởi vì Vãn Tình cho nên mới bảo vệ Thiên Tình, không để cô ấy bị Bạch Thiên Thiên làm hại."
Ánh mắt của anh...
Thật nghiêm túc, thật chân thành...


Ngay cả Vãn Tình cũng bị anh làm cho mê hoặc, ngỡ rằng tất cả đây là thật không phải nằm mơ.
"Chỉ nói không thế này, tôi tin chắc mọi người vẫn còn bán tính bán nghi lời tôi nói. Nhưng không sao, tôi có bằng chứng..." Lục Yến Tùng lấy điện thoại của mình ra.


Ngón tay dài khẽ lướt trên màn hình, mở một đoạn ghi âm ra, quay mặt loa điện thoại về phía trước.
Sau đó...
Những lời đêm đó Bạch Thiên Thiên và anh nói với nhau, tất cả đều vang rõ trong tai mọi người.
Chứng cứ xác đáng như vậy, ngay cả Bạch Thiên Thiên muốn phủ nhận cũng hơi bị khó.


Chuyện này đối với các phóng viên quả thực chính là một quả bom cực lớn.
Mọi người đồng loạt đứng phắt dậy, đưa ra vô số câu hỏi.
"Đoạn ghi âm này là thật sao? Có chắc là không phải cố tình tạo bằng chứng giả mạo?"
"Anh cảm thấy thế nào?" Lục Yến Tùng hỏi ngược lại.


"Xin hỏi anh Thi, anh có biết tại sao Bạch Thiên Thiên phải làm vậy không? Có phải là vì còn tình cảm với anh không? Dù sao trước kia cô ấy và Cảnh Thiên Tình cũng từng là tình địch."


"Vấn đề này anh đi hỏi bản thân cô ta không phải sẽ có đáp án chính xác hơn sao? Nhưng tôi và Thiên Tình đã làm đơn lên tòa án rồi, tôi tin chuyện này sớm sẽ có đáp án."