Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 160: Anh hùng cứu mỹ nhân

Thanh thiếu niên đang trong giai đoạn nổi loạn thì không thể nói lý được.
Lúc Thiên Tình bị người ta giật tóc, cho dù rất đau, nhưng...
"A... Đau quá!" Tiếng kêu đau là của người đang túm tóc mình.
"Đứa nào làm tao đau, muốn chết hả?" Cô gái kia hét lớn.


Vừa quay đầu thì thấy một khuôn mặt âm trầm đến đáng sợ xuất hiện ngay trước mắt.
Trời ơi! Gương mặt này...Tuy đẹp trai thật, nhưng...Lạnh đến có thể xé rách thịt da người ra.


"Luật sư, nhớ kỹ những người này cho tôi! Một người cũng không tha!" Người lên tiếng chính là Thi Nam Sênh. Mặt anh lúc này đen sì, nói với người mặc đồ tây ở phía sau.
"Vâng! Thi tổng!" Luật sư liền lấy điện thoại ra gọi, những cô gái kia quay mặt nhìn nhau.


Bọn họ đều xem tin tức hôm nay, dĩ nhiên biết được người này là ai, càng biết được anh là người không thể chọc vào. Nếu thật sự bị nhốt vào tù, các cô không bị hành hạ tới chết mới lạ.


Thiên Tình bị đánh muốn còn nửa cái mạng vô lực tựa người vào biển báo trạm xe bus. Mặt mày bị cào xướt tơi tả. Đầu tóc vốn gọn gàng lúc này bù xù xốc xếch lộn xộn. Dáng vẻ vô cùng chật vật.
Cô lúc này so với hoàn cảnh ngày trước gặp Trầm Âm cũng chẳng khác là bao...


"Thiên Tình!" Thi Nam Sênh đau lòng không thôi, bước nhanh đến ôm cô vào lòng, "Anh đã đến muộn..." Anh khàn giọng nói, lời nói tỏ ra áy náy và thương xót. Vốn anh đang bàn với luật sự về chuyện của Bạch Thiên Thiên, đang định quay lại tìm Thiên Tình bàn cách giải quyết, nhưng...Lúc về đến khách sạn thì phát hiện cô không có ở trong phòng. Sự hoảng hốt trong lòng anh lúc đó không có từ nào có thể diễn tả được. Nếu biết sẽ xảy ra chuyện này, dù trời có sập xuống anh cũng sẽ không bỏ cô ở lại một mình như vậy.


Cảm nhận được hơi thở quen thuộc...Nghe được giọng nói thân quen của anh...Thiên Tình liền cảm thấy sự sợ hãi bất an trong lòng thoáng chốc tan biến đi, như người chết đuối giữa dòng bỗng vớ được thanh gỗ. Vì cô biết, chỉ cần có anh ở bên, có anh bảo vệ, cô sẽ không bị ai làm hại nữa...Vùi mặt sâu vào ngực anh, nước mắt xúc động không kiềm được lã chã lăn dài xuống.


"Là tại em không nghe lời anh, ra ngoài một mình..."
"Ngốc quá..." Thi Nam Sênh thở dài bế cô lên.
Mặt rất đau...
Tim cũng rất đau...
Nhưng giờ phút này, được tựa vào lòng anh, Thiên Tình cảm thấy dường như có bao khó khăn cũng không còn đáng sợ nữa.


"Luật sư, dẫn bọn họ tới đồn cảnh sát, tôi muốn khởi tố bọn họ!" Thi Nam Sênh vừa bế Thiên Tình lên vừa quay đầu nói. Sắc mặt lạnh đi trong chốc lát, nào còn vẻ dịu dàng như lúc nói chuyện với Thiên Tình? 
Sắc mặt biến đổi quá nhanh, khiến tất cả mọi người đều không kịp thích ứng.


"Đừng, đừng khởi tố bọn họ." Thiên Tình kéo ống tay áo của Thi Nam Sênh.
Thi Nam Sênh cau mày: "Thiên Tình, bọn họ đánh em thành ra như vậy, em còn xin tha cho bọn họ ư?"
"Không phải..." Thiên Tình lắc đầu.


Đám thiếu nữ bên kia chợt lên tiếng mỉa mai: “Kiện thì kiện, cùng lắm thì bọn này chối không nhận. Bày đặt ra vẻ ‘thánh mẫu’ xin tha cho bọn này á, bọn này không có cảm ơn đâu.”
"Đúng thế! Đồ dối trá!"
"Đồ độc ác!"


Mấy câu nói này càng khiến vẻ mặt Thi Nam Sênh thêm đáng sợ. Nếu không phải bởi vì họ chẳng qua cũng chỉ là mấy cô gái chưa hiểu chuyện, thì quả thực anh rất muốn dạy dỗ thay bố mẹ chúng.


Thiên Tình đã chuẩn bị tinh thần từ trước. Vừa rồi, lúc Thi Nam Sênh chưa đến, những lời các cô gái này nói còn ác miệng hơn nhiều. Cho nên, so với Thi Nam Sênh thì cô có vẻ bình tĩnh hơn.


Cô ngẩng mặt lên nhìn anh: "Bảo anh tha cho họ, không phải là xin cho bọn họ, chỉ là chuyện này nếu làm lớn hơn nữa thì đối với chúng ta cũng không có lợi."
Lời của cô đã đánh thức sự tức giận trong lòng Thi Nam Sênh. Quả thật...Thiên Tình hiện đang là tấm bia bị mọi người chỉ trích.


Nếu để đám chó săn biết được chuyện hôm nay, sợ rằng sẽ càng khó đính chính hơn, "Là anh suy nghĩ không chu đáo." Nghe lời Thiên Tình, anh nhìn luật sư nói: "Để họ đi đi."
Đám người kia lườm lườm nhìn Thiên Tình rồi mới hung hổ kéo nhau đi.
***


Trò vui để người đi đường chỉ trỏ bàn tán cuối cùng cũng hạ màn. Thi Nam Sênh dù có giận hơn nữa cũng không thể phát tác.
Sau khi bế cô lên xe, anh mới dặn dò luật sư: "Tôi đưa cô ấy đến bệnh viện trước, những chuyện khác sẽ nói sau."


"Vâng, Thi tổng. Có chuyện gì có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào."
"Được!" Thi Nam Sênh gật đầu, ngồi vào trong xe.


Sau khi dặn dò tài xế, rồi kéo Thiên Tình sang ôm vào lòng, "Để anh xem nào." Bàn tay nhẹ nhàng vén phần tóc rối hai bên má cô lên. Nhìn thấy những vết cào trên mặt cô, hai bằn tay anh không kiềm được siết chặt. Tin tức mới được truyền ra mà đã xảy ra chuyện như thế này rồi! Nếu cô làm như lời Lăng Phong nói, bỏ đi hình tượng ngọc nữ kia, không biết chuyện sẽ còn thế nào nữa đây?


"Chỉ mấy vết nhỏ thôi, em không sao." Thiên Tình không đành lòng để anh lo lắng, cười nhẹ an ủi anh. Nhưng...Khóe môi vừa động liền chạm đến miệng vết thương, khiến cô đau quá há miệng hít hà.


"Vết thương nhỏ? Thật chỉ muốn đem đám nhóc con không có giáo dục kia nhốt hết vào tù. Để anh xem xem còn chỗ nào bị thương không?"
Thiên Tình ngoan ngoãn vén tay áo lên cho anh xem.
Trên cánh tay có mấy vết bầm xanh xanh tím tím. Thi Nam Sênh giận đến hai tròng mắt có thể phun ra lửa.


Nhưng Thiên Tình không quan tâm đến những thứ này, chỉ ngước đôi mắt trong suốt lên nhìn anh, "Em đã xem tin tức sáng nay."
Thi Nam Sênh giật mình. Anh cũng đã lường trước được việc này, "Anh sẽ có cách giải quyết!"


Hốc mắt Thiên Tình liền đỏ lên: "Tối hôm qua... Em với Lục Yến Tùng.... Xin lỗi anh, em thật sự không biết tại sao em lại ở cạnh anh ta nữa..." Lục Yến Tùng ôm cô, hơn nữa, vẻ mặt cô lúc đó...Cô không xác định được rốt cuộc mình với Lục Yến Tùng có xảy ra chuyện gì không nữa.


"Ngốc à, em đang nghĩ lung tung gì đấy?" Thi Nam Sênh thấy cô vừa lo sợ, ánh mắt tràn đầy áy náy cũng biết cô đang suy nghĩ gì.
Vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ lắc đầu: "Em và anh ta không xảy ra chuyện gì hết. Hơn nữa tối qua là em bị người khác hãm hại."
"Sao cơ?" Thiên Tình càng không hiểu.


"Lục Yến Tùng bế em vào phòng là thật, nhưng anh ta không hề chạm đến một ngón tay của em. Anh với Vãn Tình kịp thời chạy tới, cho nên là anh đưa em đi."
"Nhưng tại sao em không nhớ gì hết vậy? Sao em lại bị Lục Yến Tùng đưa vào khách sạn? Tại sao anh ta làm thế chứ?" Thiên Tình thật sự không hiểu.


Thi Nam Sênh đành phải nói ngắn gọn chuyện của Bạch Thiên Thiên cho cô nghe.
Cô quả thực không sao tin được, hai mắt mở lớn trừng trừng nhìn Thi Nam Sênh.
Một lúc sau...
Cô mới lúng túng mở miệng: "Chẳng lẽ.... Là bởi vì em đang ở cùng với anh sao?"


Thi Nam Sênh mím môi: "Cũng có thể là nguyên nhân này. Cộng thêm dạo gần đây em đang trên đà nổi tiếng, mà cô ta với em lại cùng chung người quản lý, cho nên cô ta làm chuyện vậy cũng không có gì lạ."
Thiên Tình cảm thấy việc làm đó thật khiến người ta không sao hiểu đượcc.


"Em đừng nghĩ nhiều nữa, đến bệnh viện trước đã."
Thiên Tình mím nhẹ môi hỏi: "Bác Thi nhất định đã thấy tin tức này rồi, có khi nào bác ấy cũng giống mọi người nghĩ em là..." Nghĩ cô là người bê bối không đàng hoàng?


"Mẹ anh quả thật có gọi điện hỏi thăm tình huống của em, nhưng mẹ chỉ quan tâm em thôi. Mẹ hiểu em mà, sẽ không nghe lời đám truyền thông mà nghĩ lung tung đâu." Thật ra thì, không những mẹ anh điện thoại hỏi thăm, mà....Mẹ cô cũng có gọi đến hỏi nữa.
Nghe Thi Nam Sênh nói vậy, Thiên Tình mới thầm thở phào nhẹ nhõm.


Thật lòng mà nói, người ngoài có cách nhìn về cô thế nào cũng được, cô không quan tâm lời người ta nói, cô chỉ cần người nhà mình , người yêu mình, sẽ không vì vậy mà hiểu lầm mình, như vậy đã đủ rồi.
***


"Bác sĩ, nhẹ tay một chút." Lúc thấy Thiên Tình vì quá đau mà gồng người nhíu mày, Thi Nam Sênh hầm hầm nhắc nhở bác sĩ.


Bác sĩ cũng không nhịn được nữa, "Vết thương này cũng không sâu, hơn nữa đã thoa thuốc rồi, đau chỗ nào mà đau? Từ nãy giờ, nếu cậu không nhắc đi nhắc lại thì cứ lòng vòng ở đây, cậu như vậy sẽ làm ảnh hưởng tôi làm việc đấy. Một là im lặng, hai là ra ngoài đợi."


Tự nhiên bị sạt cho một trận, Thi Nam Sênh nhất thời cứng đơ. Thôi kệ, dù sao Thiên Tình vẫn còn phải nhờ người ta. Cho nên, dù có giận cỡ nào cũng ráng dằn xuống.
Nhìn dáng vẻ cam chịu của anh, Thiên Tình không nhịn được bật cười.


Mặc dù....Vết thương rất đau, rất khó chịu. Nhưng...Bởi vì được anh lo lắng và quan tâm nên bao nhiêu đau đớn cũng đều tiêu tan hết....
Giống như....Thỉnh thoảng bị thương một chút, để cảm nhận cảm giác được quan tâm chăm sóc thế này cũng rất xứng đáng.


"Bác sĩ, cô ấy làm việc trong ngành giải trí, có chắc trên mặt sẽ không để lại sẹo không?" Sao khi thoa thuốc xong, Thi Nam Sênh lại lên tiếng hỏi.
Bác sĩ nhìn Thiên Tình, "Nghệ sĩ? Là người gây xôn xao giới truyền thông sáng nay đó à?"


Sợ phải đón nhận thêm ánh mắt khinh bỉ, Thiên Tình vội cúi đầu né tránh theo phản xạ.
"Thấy quan hệ hai người tốt như thế, đâu có giống như những gì báo chí đồn thổi." Bác sĩ vừa kê đơn thuốc, vừa nói, "Yên tâm đi, không để lại sẹo đâu."


"Cảm ơn." Thi Nam Sênh cầm lấy toa thuốc, kéo Thiên Tình ôm vào lòng mới giải thích: "Báo chí họ hiểu lầm đăng bậy bạ thôi."
Vị bác sĩ im lặng không nói thêm gì nữa, xoay mặt nhìn ra cửa: "Mời người kế tiếp!"
***
Thi Nam Sênh dìu Thiên Tình từ bệnh viện đi ra.


"Em sao rồi? Còn đau không?" Vừa mở cửa xe cho cô, vừa ân cần hỏi.
Nhìn dáng vẻ khẩn trương của anh, Thiên Tình cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Cô cười lắc đầu, "Không đau, anh đừng lo lắng."
Có thể không lo được sao? Cô mỏng manh như búp bê bằng sứ vậy, chạm nhẹ thôi cũng sợ bị vỡ, cũng sợ bị thương.


Hai người vừa ngồi vào xe, đang định đến thẳng văn phòng luật sư thì điện thoại của Thi Nam Sênh lúc này bỗng đổ chuông.
"Là điện thoại của Vãn Tình." Thi Nam Sênh nhìn màn hình rồi quay sang nói với Thiên Tình.


"Chị? Sao chị ấy không gọi cho em?" Thiên Tình vừa ngạc nhiên hỏi, vừa lục tìm điện thoại di động trong túi xách của mình.
“Anh coi rồi, điện thoại di động của em đã tắt máy từ tối hôm qua rồi. Có lẽ Bạch Thiên Thiên vì không muốn cho mọi người tìm ra em nên tắt đó."


“Để anh nghe điện thoại trước, có thể bên Lục Yến Tùng đã có tin tức." Thi Nam Sênh nói xong, bấm nút nghe.
"Anh có đang ở chỗ Thiên Tình không? Hai người bây giờ đang ở đâu?"


"Ừm, đang ở bên cô ấy. Vừa từ khách sạn đi ra ngoài." Thi Nam Sênh không muốn cho Vãn Tĩnh biết chuyện vừa xảy ra, "Có phải phía Lục Yến Tùng có tin tức gì không?"


"Ừm. Anh ta đã đồng ý chịu mở cuộc họp báo với ký giả, vậy nên, hai người có thể cùng đến đây một chuyến không? Thương lượng nội dung buổi họp báo với ký giả vào ngày mai."
"Dĩ nhiên có thể. Chị gửi địa chỉ sang di động cho tôi, chúng tôi sẽ lập tức đến ngay." Thi Nam Sênh cười nói.


"Được, tôi biết rồi."
Sau khi cúp điện thoại, đáy lòng căng như dây đàn của Thi Nam Sênh cuối cùng cũng được thả lỏng.
Anh nghiêng mắt nhìn Thiên Tình cười nói, "Ok rồi, ngày mai có thể rửa nỗi oan ức cho em rồi."
***
Tại biệt thự của Lục Yến Tùng.


Vãn Tình cúp điện thoại quay người lại, thấy Lục Yến Tùng cũng đang thương lượng với ai đó về buổi họp báo ngày mai. Vãn Tình thấy vậy cũng nhẹ lòng. Cám ơn trời đất, vì cuối cùng anh ta không nuốt lời.


Sau khi trao đổi xong, Lục Yến Tùng ngoảnh lại nhìn Vãn Tình nói, "Buổi họp báo ngày mai, em cũng cùng đi tham dự."
"Tôi?" Vãn Tình kinh ngạc hỏi lại, "Lý do?"
"Sẽ rất cần đến sự có mặt của em. Nếu muốn tôi giúp em gái em thì em đừng nên hỏi nhiều làm gì."


Nếu anh ta đã nói thế, Vãn Tình chỉ đành im lặng không hỏi nữa. Không biết được bụng dạ anh ta nghĩ gì nữa….Thật khó hiểu…
.... .... ....
Hai người đều đã gọi điện thoại xong, Lục Yến Tùng duỗi người dựa vào lưng ghế sofa. Hờ hững lập cuốn tạp chí trong tay.


Vãn Tình cũng thuận tay cầm lên một cuốn để xem, nhưng....khiến cô phiền não chính là, mấy quyển tạp chí này đều là những bài báo thống kê về những con số cứng ngắc khô khan của chuyên mục tài chính và kinh tế. Xem mãi nhưng chẳng hiểu được gì.


Thật sự không hiểu được, Thi Nam Sênh và Lục Yến Tùng hai người họ sao có thể làm bạn với những con số khô cằn này được nhỉ?
"Lục Yến Tùng...." Cô đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn anh và gọi tên anh.


Anh đang cúi đầu, sắc mặt hình như không được tốt. Nghe cô gọi mình, chỉ khẽ ‘Ừ’ một tiếng chứ không ngẩng đầu lên.
Vãn Tình không phát hiện ra sự bất thường của anh, nên nói tiếp: "Em tôi và Thi Nam Sênh sắp đến rồi. Mặc kệ thế nào, chuyện này vẫn phải nói tiếng cảm ơn anh."


Anh chỉ hừ một tiếng chứ không nói. Bàn tay đang lật tạp chí hơi tái nhợt.
Vãn Tình vẫn nói tiếp ý của mình, "Cũng cảm ơn anh đã không gây hại đến Thiên Tình, mặc dù anh rất hận chúng tôi."


Lần này....Lục Yến Tùng không lên tiếng. Ngay cả ‘Ừ’ cho qua chuyện cũng không có. Đột nhiên vứt quyển tạp chí trong tay sang một bên bụm chặt bụng, trên trán tuôn đầy mồ hôi.
Vãn Tình sững người, cũng chưa phát hiện ra anh có điểm bất ổn.


"Anh bị gì vậy?" Buông cuốn tạp chí xuống, cô vội chạy đến bên anh. Lúc này mới thấy dáng vẻ đau đớn cố nén của anh, "Lục Yến Tùng, có phải anh bị đau bao tử không?" Trong giọng nói của cô không giấu được vẻ hoảng hốt.


Lục Yến Tùng giương mắt lên, chạm phải gương mặt lo lắng của cô. Lẽ nào là ảo giác của mình ư, vẻ mặt đó, dường như đang rất lo lắng?
“Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé." Vãn Tình loay hoay tìm chìa khóa xe, "Chìa khóa xe đâu?"


"Không cần...." Anh chỉ chỉ vào cái tủ bên cạnh, "Ở đó có thuốc bao tử."
Quả nhiên là đau bao tử. Vãn Tình không dám chậm trễ, nhanh chóng đi lấy thuốc. Bốc thuốc cho anh xong lập tức đi rót một ly nước đi tới đưa đến tận tay anh, "Mau uống đi."


Dáng vẻ sốt ruột lo lắng này của cô khiến Lục Yến Tùng thẫn thờ như người mất hồn. Cứ ngồi đó trơ mắt nhìn cô không nhúc nhích.
Vãn Tình giục anh, "Còn ngây người ra đó làm gì hả? Mau uống đi!"


Lục Yến Tùng sực tỉnh, đáy mắt xẹt qua cảm xúc phức tạp. Chuyển tầm mắt sang hướng khác, anh ngửa đầu uống viên thuốc vào.
Một lúc sau, cảm giác nhào lộn trong dạ dày cũng từ từ biến mất.


"Sao rồi? Thấy đỡ hơn chút nào không?" Vãn Tình kề mặt tới hỏi. Đưa thêm một ly nước ấm cho anh, "Uống chút nước nữa cho ấm dạ dày."
Lục Yến Tùng chỉ nhìn ly nước nhưng không đưa tay nhận.


Một hồi lâu....Anh mới ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào vẻ mặt lo lắng của Vãn Tình, nhếch môi cười tự giễu, "Cảnh Vãn Tình, xem ra, em cũng là một cao thủ diễn xuất đó."
Vãn Tình mê mang nhìn anh.


"Biểu hiện mới vừa rồi của em, tôi suýt nữa còn cho rằng, em thật sự đã yêu tôi rồi cơ đấy, chứ không phải đang đóng kịch."