Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 159: Nỗi uất ức phải hứng chịu

Lục Yến Tùng nhíu lại, rồi chợt nghe người trong ngực lên tiếng: "Lục Yến Tùng, tôi không phải kẻ ngốc, biết rõ anh chỉ vì muốn làm tổn thương tôi, sao tôi còn lao đầu vào mà yêu anh chứ?"
Vòng tay ôm eo cô siết lại chặt hơn. Nhiệt độ chung quanh như hạ xuống cực thấp, rét lạnh khiến người phát run.


Nhưng Vãn Tình vẫn tiếp tục nói: "Anh vốn cũng chẳng hiểu yêu là gì cả. Tình yêu là điều thiêng liêng kỳ diệu biết bao, sao có thể chỉ dựa vào lời anh nói là có thể yêu ngay được chứ? Nếu con người có thể dễ dàng kiểm soát nó như vậy, thì trên đời này đã không có những cuộc tình bi thảm như của Romeo và Juliet nữa rồi."


"Câm miệng!" Lục Yến Tùng khẽ gầm lên, không muốn nghe cô nói nữa.


Nhưng Vãn Tình không vì vậy mà ngừng lại, "Đề nghị này của anh, tôi không làm được. Bởi vì, chính bản thân tôi cũng không thể điều khiển được trái tim mình. Tuy nhiên, nếu anh nhất quyết muốn làm vậy mới chịu giúp Thiên Tình, thì tôi có thể giả vờ như rất yêu anh."


Lời của cô thật tàn nhẫn làm sao? Vẻ mặt của Lục Yến Tùng lúc này nhìn qua như rất bình tĩnh, nhưng kỳ thực anh đang căm hận chỉ muốn bóp chết cô ngay tại chỗ.
Chỉ có người đàn bà này...Mới dám chối từ anh một cách tàn nhẫn như thế! Cũng chỉ có người đàn bà này luôn tỏ ra không cần anh.


Anh thật sự chỉ muốn đẩy cô ra xa, bỏ mặc Cảnh Thiên Tình sống chết làm gì làm, nhưng...
Lời nói ra khiến chính bản thân anh cũng kinh hãi, "Được! Cảnh Vãn Tình, tôi chấp nhận đề nghị của em!" Anh dường như nghiến rang để nói, ánh mắt thì lạnh như băng.
Vãn Tình kinh ngạc nhìn anh. Đề nghị gì?


"Tôi ra mặt giúp Cảnh Thiên Tình. Còn em, bắt đầu từ giây phút này, phải giả bộ yêu tôi! Tốt nhất nên giả bộ cho giống một chút! Nếu không, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể lật lọng."


"Anh... Anh điên rồi!" Giả bộ yêu anh là cô thuận miệng nói bừa thôi. Đề nghị hoang đường như vậy, sao anh có thể chấp nhận được?
"Nếu muốn cứu em gái em, thì lập tức câm miệng lại cho tôi!" Lục Yến Tùng bá đạo cắt lời cô.


Nhìn anh vô cùng nghiêm túc, dáng vẻ hiển nhiên không hề giống đang nói đùa. Nhưng...Rốt cuộc tại sao anh đồng ý đề nghị ấy?
Vãn Tình còn chưa nghĩa thông thì bỗng nhiên...Cô cảm thấy hơi thở nam tính lạnh lẽo phả thẳng vào mặt. Bờ môi hơi lạnh của cô bất chợt bị Lục Yến Tùng ngậm lấy.


Môi anh rất mỏng cũng rất lạnh. Nhưng khi chạm vào môi Vãn Tình, thoáng cái liền trở nên nóng bỏng.
Hàng mi của Vãn Tình khẽ run run, còn chưa kịp giãy giụa đã bị Lục Yến Tùng giữ chặt gáy. Đưa môi cô vào sâu trong miệng anh.


Cô chỉ nghe thấy giọng nói như nghiến nghiền của anh: "Cảnh Vãn Tình, giả bộ cho giống một chút đi." Lưỡi anh ngang ngược xộc vào khoang miệng cô, hấp thu ʍút̼ ɭϊếʍƈ đôi môi ngọt lịm của cô.
Nghe lời cảnh cáo của anh, Vãn Tình từ từ nhắm mắt lại, tập trung tinh thần vào nụ hôn. Rồi cô bất chợt nhận ra...


Thì ra bản thân cũng không hề bài xích nụ hôn của anh. Có lẽ vì kỹ thuật của anh quá cao siêu.
Dần dần, Vãn Tình bị anh đưa vào mê trận bởi nụ hôn lúc mạnh lúc nhẹ, khi thì tàn sát khi thì dịu dàng của anh...


Như bị đắm chìm trong cơn mê loạn, Vãn Tình hé mở đôi môi khéo léo đưa lưỡi ra thăm dò, cùng lưỡi anh triền miên quyện lấy nhau.
Anh như bị cô kích thích, càng ʍút̼ mạnh hơn, hôn sâu hơn....


Trong phòng khách yên tĩnh không ngừng vang lên những tiếng ʍút̼ ɭϊếʍƈ mập mờ khiến người ta đỏ mặt....Hôn đến khi cả hai người đều thở gấp, Lục Yến Tùng mới chịu buông cô ra.
Rũ mắt xuống, chăm chú nhìn cô với vẻ hài hước cùng dục vọng dâng trào trong hai mắt, "Giả vờ rất giống, cứ tiếp tục phát huy!"


Giả vờ?
Tim Vãn Tình nhảy thình thịch. Vừa rồi... Thật sự cô không hề giả vờ chút nào…
***
Thi Nam sênh rời đi.


Thiên Tình vốn định ngủ thêm một chút. Nhưng trong phòng thiếu vắng bóng dáng của anh khiến cô đột nhiên cảm thấy trống trải và cô đơn. Cơn buồn ngủ cũng ngay lập tức biến mất. Nằm ôm chăn hồi tưởng lại chuyện tối hôm qua. Nhưng đầu óc cứ mơ hồ không rõ.


Chỉ nhớ được rõ mỗi chuyện lúc cô với anh ở trên giường...
Cùng với hình ảnh trước khi vào tiệc...
Sau khi uống rượu cô thấy chóng mặt, còn cảm thấy rất nóng nên đã ra ngoài đi hóng mát một chút.
Nhưng....Sau khi hóng mát thì sao? Đã xảy ra chuyện gì?


Hình như...Lúc đó Bạch Thiên Thiên đi tới hỏi có phải cô bị mệt không, ngỏ lời muốn đưa cô về nhà.
Aizzzz....Nhức đầu quá!


Rõ ràng là đi về nhà cơ mà, sao đột nhiên lại ở trên giường với Nam Sênh được? Vỗ vỗ đầu mình mấy cái mà vẫn nghĩ không ra, cuối cùng đành thôi không nghĩ nữa.
Sau đó cảm thấy buồn chán cầm điều khiển lên bật ti vi. Xem ti vi rồi chờ anh về vậy. 


Chuyển kênh liên tục, mà Thiên Tình vẫn không tìm được kênh nào mình thích.
Cho đến khi...Chuyển đến kênh giải trí. Vốn bởi vì chuyển đến đúng kênh trong ngành của mình, nên muốn xem một chút tin tức xem thế nào.
Nhưng...Không ngờ lại nhìn thấy tin tức đang nói về mình.


Hai người dẫn chương trình đứng trong trường quay, dẫn dắt câu chuyện rất trôi chảy.
"Tiếp sau đây, chúng tôi muốn nói đến một tin tức về người đang mới nổi trong làng giải trí."


"Woa, là người mới á? Cũng không hẳn vậy đâu. Tuy cô ấy chỉ mới xuất hiện được vài tháng, nhưng bây giờ đang giữ vị trí đứng đầu trang nhất của hàng loạt tạp chí lớn đó."


"Nghe nói tối hôm qua các kênh truyền thông đều rầm rộ đưa tin tức về cô ấy... Liệu đây có được coi là chiêu "tung ảnh nóng để được nổi tiếng" không?"
"Sự thật có đúng vậy không? Chúng ta hãy theo dõi đoạn phóng sự sau đây sẽ liền rõ!"


"Vâng, sau đây xin mời các bạn khán giả xem đài hãy cùng chúng tôi đón xem chuyên mục tin tức về "Sự thật đằng sau người nổi tiếng" - Cảnh Thiên Tình đã dựa vào hai người đàn ông để nhanh chóng nổi tiếng như thế nào nhé!"


Lời của hai người dẫn chương trình vừa dứt, hình ảnh trên màn hình liền chuyển sang mấy bài báo đăng tin.
Thiên Tình xem mà không khỏi bàng hoàng, sắc mặt càng lúc càng trở nên tái nhợt.
Trên màn ảnh lúc đầu là hình cô và Thi Nam Sênh, sau đó chuyển sang hình cô và Lục Yến Tùng...


Tại sao Lục Yến Tùng lại bế cô? Hơn nữa, vẻ mặt cô lúc đó...Sao có thể mê loạn phóng đãng như vậy? Bản tin còn dùng những lời lẽ khinh miệt, dè bỉu, cay nghiệt vô cùng khó nghe. Lời khó nghe dạng nào cũng đều có.


Thiên Tình thực sự không thể tin được, nghe những lời bình luận kia, cô chỉ cảm thấy như có mũi dao cắm phặp vào trái tim mình, khiến cô khó chịu vô cùng.
Nhờ hình ảnh trên màn hình, cô mới miễn cưỡng nhớ ra được, hình như tối qua cô có gặp Lục Yến Tùng.


Nhưng...Mình bị anh ta bế như vậy lúc nào chứ?
Thi Nam Sênh có biết không? Anh sẽ nghĩ mình như thế nào? Có khi nào anh cũng giống mấy người đó, nghĩ mình có qua lại tình cảm với Lục Yến Tùng không?
Còn nữa....


Lăng Phong có vì công sức mà anh ta đã xây dựng cho cô thoáng chốc trở thành bọt nước, mà tức giận mình hay không?
Nghĩ đến những chuyện này, Thiên Tình nào còn tâm trạng ở lại trong phòng đợi được nữa. Vội vàng đi tìm quần áo của mình. Bộ lễ phục tối hôm qua không thể mặc được nữa.


Cũng may, Nam Sênh đã dặn nhân viên lễ tân đưa bộ quần áo khác lên cho cô.
Rửa mặt, sửa soạn lại đầu tóc, rồi vội vã lao ra khỏi phòng.
***


Thiên Tình không biết có phải do ảo giác của mình không, nhưng dọc đường đi xuống, cô cứ cảm thấy như tầm mắt của mọi người đều dồn hết về phía mình.


Cô vô thức cúi đầu né đi, cố gắng không nghĩ nhiều, nhưng...Cô vẫn cảm nhận được rõ ràng những ánh mắt không chút thiện cảm kia. Khiến cô càng cúi thấp đầu hơn.
"Ê, ê, ê, cậu nhìn kìa, cô ta có phải là cô gái hôm nay được lên trang nhất không?"


Trên đường, có rất nhiều người chỉ trỏ cô. Còn có mấy cô gái chụm lại to nhỏ với nhau. Trong lòng căng thẳng như bản thân đã làm sai chuyện gì vậy, Thiên Tình chột dạ lách người đi sang hướng khác.


Nhưng những người kia nào chịu bỏ qua cho cô? Một cô gái khác chạy tới trước mặt cô, ngắm nhìn rất kỹ.
"Đúng là cô ta rồi! Tên gì ý nhỉ? Đúng rồi, Cảnh Thiên Tình!"


"Chẳng biết ở cái xó nào chui ra, còn bày đặt bắt chước người ta làm siêu sao. Vừa nhìn đã thấy cái đuôi hồ ly tinh rồi. Bây giờ thì hay rồi, lật thuyền trong mương." (Lật thuyền trong mương: thành ngữ TQ, thuyền đi trong mương chắc chắn không thể bị lật nhưng thế mà lại lật, hàm nghĩa chuyện không ngờ xảy ra cuối cùng lại xảy ra.)


"Chỉ giỏi quyến rũ đàn ông, đồ không biết xấu hổ là gì!"


"Thi tổng vốn là bạn trai của Thiên Thiên của chúng tôi, lại bị loại đàn bà này cướp đi. Đúng là có mắt như mù mà! Chỉ tội nghiệp cho Thiên Thiên của chúng ta..." Là fan hâm mộ Bạch Thiên Thiên, đương nhiên sẽ bảo vệ cho thần tượng của mình.


"Được làm người mẫu cho Thi thị chẳng qua cũng dựa vào Thi tổng mới lên được thôi."
"Hừ! Chỉ cần nghĩ tới trước đây Thiên Thiên từng vì ả đàn bà này mà bị từ hôn, là mình cảm thấy điên lên rồi! Chỉ muốn đánh cho cô ta một trận!"


Cô gái kia dường như rất căm phẫn, nghiến răng trừng trừng nhìn Thiên Tình, tay cuộn lại tửng chừng sắp sửa lao vào đánh Thiên Tình thật vậy.


Thiên Tình bị ánh mắt hung dữ kia làm cho sởn gai ốc. Cô từng được chứng kiến cảnh fan hâm mộ của Bạch Thiên Thiên hung dữ thế nào rồi. Con người một khi mất đi lý trí, chuyện gì cũng có thể làm được.
Cô không khỏi rùng mình, tính bắt xe rời đi.


Nhưng cô gái kia không ngờ lại rat ay thật, cô ta bắt lấy cánh tay Thiên Tình, "Bắt được mày ở đây, không đánh mày, sao tao được coi là fan trung thành của Thiên Thiên được?"
"Cô muốn làm gì?" Thiên Tình giãy dụa. Cánh tay trắng nõn mới đó đã hằn lên mấy vết đỏ.


"Làm gì á? Chỉ là muốn dạy dỗ đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ như mày đó!" Cô gái kia kích động vung tay lên định tát Thiên Tình.
Thiên Tình phản ứng mau lẹ, bắt lấy tay cô ta: "Cô đừng cố tình gây sự. Nếu còn kiếm chuyện vô lý, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!"


"Ái chà chà! Mày tưởng làm nghệ sĩ thì giỏi lắm sao, nói chuyện lớn lối thế cơ á? Hôm nay tao nhất định phải xé bộ mặt hồ ly tinh của mày ra! Ê, tụi bây cùng xông lên hết đi. Thứ đồ không biết nhục là gì này chúng ta cào nát mặt nó ra!"


Thanh niên tuổi trẻ, rất dễ bị người khác kích động, đặc biệt là sự thù hận...Đối phương vừa hô hoán lên, cả đám con gái hung hổ cùng xông lên.


Nếu chỉ có một người, Thiên Tình còn có thể cố gắng ngăn được, nhưng nhiều người như thế cùng nhau nhào tới chỗ cô, khiến cô không cách nào chống đỡ.
Chỉ một lát sau, Thiên Tình đã bị vây vào giữa đám người.


"Các người đừng làm bậy! A....!!!" Mặt Thiên Tình bị những móng tay bén nhọn cào tới tấp lên mặt.
"Báo cảnh sát đi! Không phải mày rất giỏi sao? Gọi điện thoại bảo mấy tên đàn ông kia tới đây giúp mày đi!"


"Các người làm vậy là vi phạm pháp luật đấy!" Thiên Tình cố gắng nói lý lẽ với họ.
Nhưng mấy cô gái kia nào có chịu nghe. Ngược lại những lời này của cô càng khiến bọn họ thêm kích động. Hành động càng không kiềm chế được, thô bạo hết giật tóc rồi lại cào mặt cô.


Dù Thiên Tình có chống đỡ thế nào cũng không thể tránh khỏi bị thương...
Trên mặt đau rát...Trong lòng cũng như bị dao cắt rỉ máu, đau đến khiến cô nhe răng há miệng.
Nỗi tủi thân uất ức tuôn trào như thác lũ.
Cô không biết tại sao mọi chuyện lại đến nước này...


Tại sao rõ ràng cô không làm gì cả, cũng không gây tổn thương đến ai, nhưng vì sao cứ hết lần này tới lần khác cứ phải hứng chịu nhuc nhã nhiều như vậy chứ?