Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 70: Tập kích vào ngực

Nhưng đôi mắt hẹp dài mà lại thanh tú kia nơi phần đuôi mắt lại mang theo chút độc ác, tỏ rõ người đàn ông tuấn mỹ thanh tú đang ở trước mặt này cũng không phải người dễ chọc.

Quả nhiên, người nọ chỉ đưa mắt nhìn đầy thờ ơ, hai hàng lông mày dài nhíu chặt lại, anh ta càng nhíu chặt hàng lông mày, vẻ mặt trợ lý lại càng trắng thêm ba phần.

"Đây mà là phụ nữ sao?" Mạnh Thiệu Hiên mím chặt môi lại nói, ngón tay thon dài giơ lên chỉ chỉ vào người con gái đứng cách đó không xa, vẻ đẹp của cô gái ấy khiến bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy cũng phải động lòng!

"Tam Thiếu, người này... đương nhiên đây là phụ nữ ạ!" Trợ lý lau mồ hôi lạnh, có chút không biết phải làm sao.

"Tôi biết, so với đàn ông, ngực của phụ nữ sẽ lớn hơn, nhưng như thế không có nghĩa là cứ phải để lộ toàn bộ ra bên ngoài như vậy để cho tôi nhìn chứ?" Mạnh Thiệu Hiên vừa nói vừa thoáng liếc một cái đầy vẻ khinh thường, sau đó nhanh chóng quay mặt đi, không thèm nhìn thêm một cái, miệng lẩm bẩm nói: "To như vậy, nhìn thật ngu xuẩn lại còn thô kệch, giống y như cái mông... Anh bằng lòng kề mặt lên trên mông người khác như thế, vậy thì tôi tặng cho anh là được!"

"Tam Thiếu, ngài không thích người có ngực lớn, chúng tôi sẽ đổi lại người nhỏ hơn có được không?" Trợ lý gần như đã phát khóc , đại thiếu gia, ngài có thể đừng gọn gàng dứt khoát như vậy được không?

"Tôi không muốn to giống như quả bóng rổ, nhưng cũng không muốn nó nhỏ đến mức bị sát vào áo, tôi muốn người phụ nữ có dáng người nhỏ nhắn vừa phải, thích dùng nước hoa có hương thơm của hoa sơn chi, giọng nói rất dịu dàng, ngón tay thật mềm mại, eo lưng lại rất nhỏ!"


Mạnh Thiệu Hiên bỗng nhiên đứng lên, đi vài bước đến phía trước cửa sổ, hai tay mở rộng chống vào trên cửa sổ, làn gió ấm áp đập vào mặt, anh kéo lỏng chiếc caravat xuống, cởi bỏ cúc áo trên cùng, từ từ nhắm hai mắt lại.

Chỉ có ở trong bóng tối, trong trí nhớ của anh mới có thể nhớ rõ ràng lại được toàn bộ.

"Tam Thiếu, có phải là ngài đang tìm một người nào đó phải không?"

"Đúng vậy, tôi đang luôn luôn muốn tìm thấy người kia."

"Bộ dạng của cô ấy trông thế nào?"

"Tôi chưa từng được nhìn thấy bộ dáng của cô ấy." Nhưng tất cả mọi thứ của cô ấy, đều đã khắc sâu ở trong lòng tôi.


Mạnh Thiệu Hiên nhớ tới thời gian ở cùng với cô tại nhà họ Mạnh, bờ môi không khỏi thoáng cong lên. Anh đã nhìn lại được, cho nên không quản ngại từ xa xôi vạn dặm cũng phải trở về đây, chỉ vì muốn được nhìn thấy người con gái có ngón tay mềm mại và giọng nói êm tai kia, cô là người con gái đầu tiên đã xông vào trong thế giới tối tăm của anh.

"Thế này thì biết làm sao đây?" Trợ lý có chút khó xử nhìn anh, anh rất ít khi trầm mặc, một khi đã bắt đầu trầm mặc, sẽ khiến anh ta không kìm được ý nghĩ muốn bảo vệ người đàn ông này.

Mạnh Thiệu Hiên bỗng nhiên bật cười, nhưng trong nụ cười lại mang theo ba phần tà ma, nhất trong đôi mắt, để lộ ra một ánh nhìn xấu xa , giống như không chút để ý, nhưng lại mang vẻ cực kỳ ngang ngược và chắc chắn: "Không cần nóng vội, cuối cùng sẽ tìm được cô ấy."

Tri Tri thay bộ đồng phục, sắp xếp những hộp cơm tiện lợi ngay ngắn chỉnh tề vào bên trong chiếc thùng lớn, sau đó cô ngồi lên chiếc xe máy điện, cứ dựa theo địa chỉ đã gọi cơm ghi trong hoá đơn mà đưa suất ăn đến từng nhà.

Có ba suất được đặt đồ ăn đặc biệt cần đưa đến một công ty bất động sản có tên là Nhất Phẩm Tĩnh Hiên, Tri Tri nhìn địa chỉ trên danh sách, sau đó bắt đầu lái chiếc xe máy điện, hoà vào trong đám người nhốn nháo kia.

Thành phố rất rộng lớn, mọi người đều bận bịu nhiều công việc. Khi đèn đỏ, Tri Tri dừng lại, rốt cục có thể thở một hơi, bộ quần áo đồng phục thật dày, cả người cô đều ướt đẫm mồ hôi, sát vào trên da thịt, vừa ngứa lại vừa khó chịu. Tri Tri chống chân ở trên mặt đất, đưa tay cào qua mái tóc đầy mồ hôi ẩm ướt bị bay loạn xạ, hàng lông mi dài thoáng lấp lánh, nhưng lại hạ xuống ngay theo thói quen. Tiếng chuông của điện thoại di động ở trong chiếc túi cũ kỹ bỗng nhiên vang lên leng keng leng keng. Cô giật mình một cái đầy hoảng hốt, không kiềm chế nổi lại bắt đầu run rẩy. Cô mang hết dũng khí lấy điện thoại di động ra, thấy rõ ràng chỉ đơn giản là tin nhắn thông báo nộp cước phí di động, lúc này cô mới có thể thở phào một hơi thật dài đầy nhẹ nhõm, sờ lên mặt, cũng đã thấy mồ hôi ra đầy trên mặt rồi.

Cô không kiềm chế nổi sự run rẩy khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cũng là di chứng của mấy năm vừa qua để lại. Tĩnh Ngôn thường hay gọi điện thoại hoặc là nhắn tin để thông báo tin tức của Mạnh Thiệu Đình. Ngay ngày hôm qua, Tĩnh Tri nghe nói, anh đã đính hôn ở nước Mỹ, nghe nói lễ đính hôn được diễn ra rất long trọng, nghe nói vị hôn thê của anh cực kỳ xinh đẹp, nghe nói anh đã quỳ gối trước mặt hàng ngàn người để cầu hôn với cô, nghe nói anh còn mua cho vị hôn thê một chiếc nhẫn kim cương cùng kiểu dáng với chiếc nhẫn mà ngày xưa anh đã lồng vào ngón áp út cho cô trong lễ kết hôn của bọn họ.

“Pim pim”, tiếng còi xe chợt vang lên, Tri Tri theo phản xạ có điều kiện khẽ run rẩy, cuống quít vặn tay lái khởi động chiếc xe máy điện. Cuộc sống bận rộn, lại nhiều phức tạp khiến dòng hồi ức của cô vừa mới ập đến lại bị nhấn chìm ngay lập tức. Cô không có thời gian để nhớ lại, cô còn phải đi giao từng suất, từng suất đồ ăn cho những người xa lạ đã đặt mua, cho đến suất cuối cùng, cô cũng đã mệt đến mức không còn sức để mà nói nữa.