Tiểu Quai Của Sơn Tặc

Chương 6-2: Trung

Bán Hạ ngồi trên đùi Trường Không Long Tường, ngoan ngoãn bưng bát canh dạ dày lợn lên miệng uống, đôi mắt sáng ngời nhìn Tiết Chanh Chanh tức giận ngồi trên thư trác.

“Trang chủ, Nhai Tí Lâu quá kiêu ngạo!” Khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ của Tiết Chanh Chanh đỏ bừng, nếu không phải bị Thường Tấn Du giữ lại, sợ là đã nhảy dựng lên, “Mặc kệ ta cùng Tấn Du tiếp nhận nhiệm vụ gì đều phái một đống người bám theo! Vô ý một chút là xông tới ám toán chúng ta!”

Trường Không Long Tường cúi đầu nhìn Bán Hạ chuyên tâm nghe Tiết Chanh Chanh rống giận, nhẹ giọng hỏi: “Uống xong chưa?”

“Ân!” Nửa tháng vừa qua, Bán Hạ được Trường Không Long Tường mỗi ngày bồi bổ, sắc mặt dần dần hồng nhuận lên; hắn giơ bát cho nam nhân nhìn, một mặt ngọt ngào cười.

Trường Không Long Tường vừa nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của hắn, tâm tình gì đó đều bị loại bỏ. Y nhận lấy bát đặt lên bàn, cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của bảo bối, ôn nhu nói: “Thật ngoan. Trước cứ ngủ trong lòng ta một lúc, được chứ?”

Bán Hạ bị hôn, vội vã nhìn lén xem có người nào chú ý tới không, thấy tất cả mọi người nhìn đi nơi khác, mới an tâm mà nghiêng mình nằm yên trong lòng nam nhân.

Bán Hạ vóc người nhỏ nhắn, còn không tới ngực Trường Không Long Tường, ôm vào trong lòng càng giống như ôm một tiểu oa nhi, nhưng Trường Không Long Tường lại cho rằng này chính là mang nghĩa sinh mệnh của hắn rất nhỏ bé. Vậy nên phá lệ cẩn thận, còn không quên kéo mũ da cừu ở phía sau tiểu nhân nhi lên, che đi trán cùng nửa bên mặt hắn.

Đè thấp thanh âm xuống, Trường Không Long Tường lần thứ hai ngẩng mặt, đã mang vẻ diện vô biểu tình: “Chúng ta đây nên bồi hắn ngoạn ngoạn.”

Y vừa chơi đùa với tay của bảo bối, vừa nói: “Uy Ngôi quốc một trăm bảy mươi chín châu, đại thể có thể chia làm một trăm mười hai khối. Những ngày đầu ta thành lập Kỳ Lân trang đã có nghĩ đến ngày hôm nay, làm một kẻ thảo dân, muốn đấu với hoàng thất, phương pháp duy nhất là — tiền tài. Lữ Hưởng quá hấp tấp, còn chưa thu hồi binh phù đã vội mưu quyền soán vị, lại không hề nghĩ cho dân cho nước, hôm nay hai người trung thành nhất là lão thừa tướng cùng đại tướng quân bị diệt trừ chính là một vết thương chí mạng đối với Chính Đức đế, biện pháp duy nhất là âm thầm triệu tập các nơi phục tùng quân đội của mình, điều động ngự lâm quân của bản thân, thừa dịp người bên ngoài chưa sẵn sàng, phải ‘Bôi tửu thích binh quyền’ (1). Nhưng muốn lung lạc nhân mã, trước tiên Lữ Hưởng nhất định phải bỏ ra rất nhiều tiền.”

“Hiện tại... Chính là lúc ta tới can ngăn hắn, cho phép Kỳ Lân trang thập nhị đường không cần bảo lưu thực lực, tốt nhất trong khoảng thời gian ngắn nắm giữ đất nước cho ta.”

Trường Không Long Tường xoa bóp lòng bàn tay bảo bối, hưởng thụ hình dạng khả ái vì ngứa mà nhíu mày của hắn, một hồi lại nói: “Vân Hải nói con của hắn là thượng khách của Nhai Tí Lâu. Kẻ giàu nhất một châu đều bị Nhai Tí Lâu lung lạc, xem ra Lữ Hưởng rất vội vã dùng tiền, lúc này mạch máu kinh tế của Uy Ngôi nếu bị ta nắm được, đối hắn mà nói chắc chắn là một thiệt hại nghiêm trọng.”

Đem bàn tay nhỏ bé của Bán Hạ giấu vào áo da cừu, Trường Không Long Tường nhàn nhạt nói: “Năm đó trốn đi, là do chán ghét cảnh tranh đoạt trong cung đình, nhưng ta dù sao cũng là hoàng tử của Uy Ngôi quốc, nếu Lữ Hưởng muốn liều mạng cùng thừa tướng, dẫn đến loạn lạc trong nước, ta tự nhiên có nghĩa vụ ngăn cản hắn. Chỉ mong hắn tự giải quyết cho tốt.”

Y quay lại nói với Kha Nhiên đang đứng cạnh thư trác: “Giúp ta liên hệ với thừa tướng; mặt khác, lấy danh nghĩa Nhan Hạo mở một tửu yến, cho mời tất cả tiễn trang (ngân hàng tư nhân) lớn trong cả nước, ta muốn bọn họ đều xuất hiện tại tửu yến.”

Hắc Như Nhai cùng Liên Y trước sau như một bảo trì trầm mặc, Thường Tấn Du cùng Tiết Chanh Chanh liếc mắt nhìn nhau, không hiểu trang chủ cần tiền làm gì; Trường Không Long Tường cũng không giải thích, chỉ ôm Bán Hạ đứng lên.

“Chúng ta đi phòng khách tìm hai vị phu nhân đi, ta xem Hứa Nhĩ Tuấn hẳn đang ngứa ngáy lắm rồi.”

Kiểu kiến trúc quen thuộc của những gia đình phú quý thường là đặt khách phòng ở hai bên trái phải nhà chính, để nữ quyến đón khách hoặc dùng để tiếp đãi khách quen. Nhưng khách phòng của Kỳ Lân lâu lại gọn gẽ đặt tại hoa viên; trên đài cao hơn mặt đất vài thước, tạo thành hình dạng giống đình tử, bốn phía là hoa đàn (bồn hoa) rộng lớn với đủ loại hoa cỏ.

“Hồng Hạnh tỷ tỷ, ăn nhanh một chút nào, cái này gọi là diệp nhi ba (2), là dùng nụ trà mùa đông ít có ép lấy nước để nhuộm gạo nếp thơm từ Thiên Đảo, gói lại bằng hương thảo lấy từ Nặc Tháp rồi đem rang với thịt heo, cuối cùng còn phải dùng lá sen tươi bao chặt rồi đem đi hấp, mùi thơm của lá trà hòa quyện với gạo nếp mềm dẻo, thịt heo thơm ngon cùng lá sen thanh sảng, ăn rất ngon đó!”

Còn chưa tới khách phòng đã có thể nghe được giọng nói của Hứa Nhĩ Tuấn, Trường Không Long Tường cau mày đi vào, mấy người đi theo phía sau cười thầm —— có người gặp chuyện xui rồi.

Nha hoàn vừa thấy Trường Không Long Tường đến, vội vã châm trà. Hành lễ với Trường Không Trữ Nhi cùng Hồng Hạnh xong, Trường Không Long Tường nói với nha hoàn: “Đi buông mành xuống đi.”


Bọn nha hoàn thấy tiểu nhân nhi trong lòng chủ tử, đều hiểu được, vội vã chạy đi đem bố liêm thật dày buông xuống.

Nhìn mành đều được buông xuống, duỗi chân ra đủ với đến đồng lô, Trường Không Long Tường mới thoáng mở lớp da cừu ra, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn phấn hồng được bao lại kĩ càng của Bán Hạ.

“Tiểu quai, dậy đi, nếu không buổi tối sẽ không ngủ được.”

Được Trường Không Long Tường dùng nội lực ủ ấm, Bán Hạ thoải mái đến không muốn tỉnh lại, giãy dụa nửa ngày mới mở mắt.

“Long Tường?”

“Bảo bối.” Trường Không Long Tường hôn hôn lên trán hắn, mỉm cười nói: “Ta đợi ở đây để mắng chửi người, lo sẽ làm ngươi sợ, vì thế trước tiên đem ngươi đánh thức.”

Bán Hạ đối với việc bảo hộ quá độ của Trường Không Long Tường luôn luôn cảm thấy vừa xấu hổ lại vừa ngọt ngào, Vì vậy đỏ mặt hỏi: “Long Tường muốn mắng ai?”

Trường Không Long Tường nghe vậy chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn chung quanh một vòng, thản nhiên nói: “Mắng người dám cả gan không đến nghị sự, mắng tên ham sắc cả ngày không thấy tung tích, không biết liêm sỉ dính chặt người ta như khối đường dính!”

Không biết là ai bật cười khúc khích, khiến khuôn mặt Hồng Hạnh đỏ đến dọa người, cắn môi không biết nói sao.

Trường Không Long Tường nói với Hồng Hạnh: “Phu nhân, Long Tường ngày hôm nay sẽ thay người làm thịt con gián này.”

“Không nên a trang chủ ~” nam nhân ba mươi tuổi sợ hãi nhảy dựng lên; Hứa Nhĩ Tuấn nhào tới bên chân Trường Không Long Tường gào khóc: “Nhĩ Tuấn trên không có phụ mẫu, gần xa không có huynh muội, theo trang chủ mười năm sinh tử, không gần nữ sắc, không vào tiểu quan quán, chuyên tâm tập võ, chuyên tâm luyện công, không có công lao cũng có khổ lao; chỉ là nửa cuộc đời trên lưng ngựa chiến, gối đầu lên giáo chờ trời sáng, đêm lạnh như nước, khó nhịn tịch mịch, cảm thán nhân sinh không thú vị; từ khi thấy Hồng Hạnh tỷ tỷ, cảm giác sâu sắc vẻ ngoài ôn nhu kiên cường, am hiểu ý người, không khỏi muốn thân cận tỷ tỷ, hơn nữa trời trong nắng ấm, hoa thơm chim hót, lại có mỹ nhân làm bạn, Vì vậy quên việc trang chủ đợi ở thư phòng —— tha thứ ta lần này đi trang chủ ~ “

Bán Hạ ngẩn người nhìn Hứa Nhĩ Tuấn văn chương trôi chảy trong nháy mắt nói ra những lời này, trong mắt còn mang lệ ý dịu dàng, không khỏi thấy tội nghiệp hắn, Vì vậy nói với Trường Không Long Tường: “Long Tường, Hứa đại ca thật tội nghiệp, ngươi tha thứ hắn một lần đi

Trường Không Long Tường buồn cười nhìn bảo bối, than thở: “Cũng cũng chỉ có ngươi mới thấy tội nghiệp hắn, mười năm qua hắn nói ta  nghe chẳng biết bao nhiêu lần một đoạn này, chỉ bất quá đem ‘Mỹ nhân làm bạn’ đổi thành mỹ thực rượu ngon mà thôi.” Quay đầu lại trừng mắt Hứa Nhĩ Tuấn nói: “Trời trong nắng ấm? Nghe nói phương bắc so với chỗ chúng ta lại càng ‘Trời trong nắng ấm’ hơn nhiều lần, bách tính bởi vì việc trời trong nắng ấm này mà ngày ngày không có cơm ăn, ta đang muốn điều động lương thực đi cứu trợ thiên tai, ngươi thấy khí trời hôm nay rất hợp ý, vậy ta phái ngươi đi là được rồi.”

Vừa nghe thấy việc phải ly khai Kỳ Lân trang, mầm non tình ái của mình còn chưa đâm chồi đã bị nhiệt độ lạnh băng của trang chủ đông cứng mất, Hứa Nhĩ Tuấn giở trò khóc lóc: “Trang chủ tâm địa nhân hậu, là trái tim của muôn dân trăm họ, thực sự là hạnh phúc của lê dân bách tính, nhưng Nhĩ Tuấn bị phong thấp nghiêm trọng, vừa ra ngoài trời lạnh là phát bệnh ngay, càng lên phương bắc càng không thể chịu đựng được, trang chủ cao minh như vậy. Không thể thay trang chủ hoàn thành tâm nguyện, Nhĩ Tuấn lòng đau như cắt a~ “

“Ngươi bị phong thấp thì lá lách ta ở sai vị trí!” Tiết Chanh Chanh nhìn Hứa Nhĩ Tuấn bày trò trên mặt đất, hận không thể đi tới đạp cho một cước.

Nhưng Trường Không Long Tường chỉ lo vuốt lại tóc cho bảo bối, nhàn nhạt nói: “Ngày mai xuất phát, đêm nay đến thư phòng, ta đem tín vật giao cho ngươi.”

“Trang, trang chủ, người không nói giỡn phải không?”

“Ngươi nhận thức ta mười năm, còn chưa đủ hiểu ta sao? Được, Phượng Chứ, nói cho hắn, ta là loại người nào?”

Bỗng nhiên bị gọi tên, Trường Không Phượng Chứ nín cười nói: “Đại ca là một người vô cùng nghiêm túc, ta nhận thức huynh ấy hai mươi sáu năm, cho tới bây giờ, vẫn chưa từng nghe qua huynh ấy nói giỡn câu nào.”

Trường Không Long Tường diện vô biểu tình hói: “Biết nên làm gì chưa?”

“Đã biết.” Hứa Nhĩ Tuấn vẻ mặt cầu xin, “Ta đi thu thập quần áo và đồ dùng.”

Khi đi qua trước mặt Hồng Hạnh, còn giả bộ ai oán liếc mắt với mỹ nhân, thấy mỹ nhân cúi đầu không nhìn hắn, Vì vậy cắn ống tay áo gào khóc thảm thiết chạy ra ngoài. (trò khỉ gì đây =)))))))))

Hứa Nhĩ Tuấn vừa đi, phòng khách an tĩnh không ít,  trên bếp lò là hoàng kì tức ngư (3) Trường Không Long Tường đã sớm sai người hầm, bàn tay to vớt cá cùng dược thiện vào bát bằng bạc, chỉ còn lại nước canh trong trẻo, bưng tới dùng từ thìa đút cho Bán Hạ.

“Lát nữa còn phải ăn cơm, giờ uống chút canh lót dạ, ân?” (ơ ăn uống kiểu gì đấy:-o, Long ca ah, ca không biết người ta nói khôn ăn cái dại ăn nước sao =)))))

Bán Hạ ngoan ngoãn gật đầu, hé miệng nuốt dược thang.


Hồng Hạnh nhìn đến vui vẻ, nhẹ giọng nói: “Tiểu Hạ có thể gặp gỡ Long Tường, là phúc khí từ mười đời trước tạo thành.”

Trường Không Long Tường buông thìa, đối Hồng Hạnh nói: “Phu nhân nói quá lời, phải là tiểu quai mang đến phúc khí cho ta mới đúng; bất quá mọi chuyện trên thế gian cũng không có gì khác biệt, chỉ cần là yêu, liền hạnh phúc. Phu nhân nếu là đồng cho ai đó một cơ hội, người nọ cũng cho rằng đó là công đức tích góp mười đời; lúc đó, chính phu nhân ngược lại lại trở thành ngời được thế nhân hâm mộ.”

Hồng Hạnh mặt ửng hồng lên, cười mắng: “Ngươi là muốn nói giúp người kia nên mới nói như vậy.”

Trường Không Long Tường cũng cười: “Phu nhân nếu đồng ý, vậy cứ chậm rãi khảo nghiệm, cho dù ta có ngại người kia phiền phức đi chăng nữa, vẫn không có khả năng dằn vặt nhiều hơn một chút.”

Cả nhà cũng không nhịn được nữa, cười đến ngả tới ngả lui; Hứa Nhĩ Tuấn đang gói ghém y phục ở bên kia hắt xì một cái thật mạnh.

Tiệc rượu mời các đại tiễn trang được tổ chức tại Nhan phủ hơn mười ngày.

Nhan Hạo là một nam nhân cao gầy khoảng chừng hơn bốn mươi tuổi, tính tình ôn hòa, thích kết giao bằng hữu, trên mặt luôn mang tiếu ý, rất dễ khiến người ta có hảo cảm.

Nhan phủ kinh doanh rộng khắp, bởi vì nguyên nhân nào đó buộc phải giấu tài, cho nên khiến phú thương phổ thông rất ấn tượng.

Chỉ là không biết hắn làm cách nào, chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, Nhan phủ đột nhiên trở thành thương gia đứng đầu, nguyên bản tám cửa hàng nổi tiếng đều tuyên bố trở thành sản nghiệp bên ngoài của hắn.

Nửa tháng ngắn ngủi, Nhan gia ở Cự Châu đã trở thành khu thương nghiệp đứng đầu Lĩnh Nam.

Cho nên khi hắn mở tiệc mời ngân hàng tư nhân lớn nhất toàn quốc, hơn mười cửa hiệu lâu đời không một ai vắng mặt, cho dù chủ tử không tới được, cũng phái chủ sự đến.

Cho rằng Nhan Hạo lại muốn tạo nên một cơn lốc thương nghiệp khác, Vì vậy các thương gia đều đưa thiếp thỉnh giáo, Nhan Hạo cười khổ không ngớt, bởi vì hắn cũng không biết chủ tử của mình cần để làm gì.

Chủ tử khiến Nhan Hạo phải cười khổ, lúc này đang cưỡi  trên lưng hắc sắc tuấn mã, nhưng so với cưỡi lừa còn chậm hơn.

“Tiểu quai, có khó chịu không?”

Mỗi lần đi được một đoạn, Trường Không Long Tường đều hỏi trong lòng người, cũng không phóng ngựa quá nhanh.

Bán Hạ lắc đầu, nghiêng thân thể dựa trên thân nam nhân, nũng nịu nói: “Lạnh quá, muốn đại lão hổ ôm ta một cái.”

Một câu nói khiến toàn bộ máu trên người nam nhân quy tụ tại hai chỗ, một chỗ là đầu óc, một chỗ lại là cái mông của bảo bối.

“Các ngươi đến Nhan phủ trước, xem có cái gì cần giúp không; tiểu quai không quen cưỡi ngựa, ta sẽ đến sau.”

“Tuân lệnh!” Tứ đại sát thủ biết Bán Hạ sợ ngựa, không nghi ngờ gì, liền giơ roi đi đầu.

Lý trí của nam nhân sau khi nhìn thấy bạch y của Thường Tấn Du tiêu thất, toàn bộ tan vỡ.

“Tiểu yêu tinh! Xem đại lão hổ dạy dỗ ngươi thế nào!”

Mấy ngày hôm trước, Bán Hạ đột nhiên không hiểu sao sợ lạnh khi ngủ, Trường Không Long Tường cực kỳ sợ hãi, cho dù Kha Nhiên luôn đảm bảo Bán Hạ không có sinh bệnh, y vẫn còn cảm thấy như lâm đại địch, bắt đầu càng quan sát cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của Bán Hạ hơn, ngay cả ngủ cũng không dám.

Mỗi ngày không công giúp tiểu bảo bối lau sạch thân thể, nhưng chỉ có thể ôm vào trong ngực một đêm mà lòng vẫn không loạn, thực sự khiến Trường Không Long Tường trải qua một khảo nghiệm thật lớn.

Không dám để bảo bối cơ thể còn chưa khỏe lưu lại, vì vậy liền mang theo xuất môn, cho dù lộ trình bất quá chỉ có hai ngày.

Ai ngờ tiểu quai từ sáng sớm ngày hôm nay đã vô cùng dụ hoặc, hiện tại còn phát ra lời mời mềm mại quyến rũ–

Đúng là muốn nhẫn cũng không thể nhẫn!


Trường Không Long Tường vòng tay dưới nách tiểu quai, đem bảo bối thoáng cái xoay lại đối mặt với mình, cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn, cũng không chờ tiểu quai mở miệng, đã vội vàng đem đầu lưỡi lách vào trong.

Thoả sức thưởng thức hương vị ngọt ngào trong cái miệng nhỏ của bảo bối, thậm chí còn đi tới tận yết hầu, mô phỏng theo động tác lúc hoan ái.

“Tiểu quai ngày hôm nay làm sao vậy?” Cho dù không có tuyết rơi, Trường Không Long Tường cũng không dám cởi y phục của Bán Hạ ra, chỉ là từ cổ áo luồn tay đi vào dò xét tiểu hồng điểm kia.

“Ân a... Nơi đó... Ô...”

Bất quá mới chỉ nhéo nhéo tiểu nhũ đầu của hắn, Bán Hạ liền thoải mái đến suýt nghẹn ngào,  lửa dưới hạ thân của Trường Không Long Tường thiêu càng lớn, lại một lần nữa hỏi: “Bảo bối, ngày hôm nay làm sao vậy?”

Bán Hạ nức nở, gắt gao tiến sát vào trong lòng nam nhân: “Không biết, nơi đó ngứa ngứa...”

Trường Không Long Tường cơ hồ hoài nghi mình đang chảy máu mũi, ban tay to lùi về nắm bắt nhũ đầu, lặng lẽ tiến vào dưới váy Bán Hạ, cách tiết khố chạm vào tiểu hoa nhi: “Ở đây ngứa sao?”

Bán Hạ run lên một chút, thân thủ cầm bàn tay to lớn của nam nhận, chỉ dẫn hắn đi tới nhục thần của chính mình, ngượng ngùng nói: “Ở đây ngứa hơn...”

Nhìn thần tình xinh đẹp của bảo bối, Trường Không Long Tường một trận tim đập nhanh, cơ hồ muốn liều lĩnh đột phá địa phương tiêu hồn đó.

Thật vất vả bình tĩnh lại, Trường Không Long Tường ôn nhu ngậm lấy tai Bán Hạ, nói: “Bảo bối ở đây rất non nớt, đại lão hổ đi vào sẽ làm nàng bị thương, để đại lão hổ tiến vào hoa nhi của bảo bảo có được hay không? Ở đây để ta giúp ngươi sờ sờ, ân?”

Bán Hạ đặt trán trên ngực nam nhân, xấu hổ gật đầu.

Thấy bảo bối đồng ý, Trường Không Long Tường dã tính cười, lấy tay nâng lên cái mông nhỏ nhắn của Bán Hạ, xốc váy hắn lên, đem hai chân trắng noãn giấu vào áo khoác chính mình, một mặt cởi xuống hạ khố của bảo bối, mặt khác tự mình cởi khố đầu, lộ ra thô đại căng cứng đến đến tím đỏ.

Bán Hạ cúi đầu, Vì vậy thấy cực đại của nam nhân, vô cùng xấu hổ, vươn tay sờ đến đại thiết đỏ rực, hai tay nhỏ nhắn non mềm ma sát qua lại dữ tợn của nam nhân.

Trường Không Long Tường nhịn không được phát sinh khoái cảm thô suyễn, ngón tay dài cũng đâm vào tiểu hoa động của bảo bối.

“A!” Bán Hạ ngẩng đầu lên, lộ ra cần cổ mảnh khảnh, nhãn thần mê ly.

Trường Không Long Tường dần dần gia tăng đến ba ngón tay, xoay tròn, gảy nhẹ tràng bích mềm mại, thật muốn đem người bức điên!

“A... Đại, đại lão hổ... Muốn ngươi tiến vào... Ô ~ “

Bán Hạ rên rỉ, chịu không nổi cảm giác tê dại này, cắn một ngụm trên ngực nam nhân.

Trường Không Long Tường cau mày, rít qua kẽ răng: “Bảo bối, chưa được, ngươi sẽ thụ thương...”

Ngón tay cảm thấy cái miệng nhỏ không ngừng co rút đóng mở, Trường Không Long Tường tà ác hỏi: “Nói cho ta biết, cái miệng nhỏ nhắn của bảo bảo vì sao lại ướt như vậy?”

“Ngươi, ngươi thật xấu... Còn không phải là tại ngươi...  Sâu quá... A a ── cáp a... Ô ô, nhân gia muốn ngươi tiến vào! Ô ô...”

Tiểu tử kia bị mình đùa đến khóc thành tiếng, Trường Không Long Tường rốt cục nhịn không được dụ hoặc, kéo hai chân Bán Hạ quấn quanh thắt lưng mình, một lần va chạm liền đụng vào sâu bên trong bảo bối.

Nhân nhi quá mức xinh đẹp, hoa nhi lại non mềm như vậy, mà dục vọng của nam nhân lại to đến đáng sợ, chậm rãi tiến nhập mị huyệt chặt chẽ, cảm thụ được lửa nóng cùng hứng thú vượt mức thường nhân, mị huyệt nóng rực, thiếu chút nữa bởi vì xích thiết của nam nhân mà tan vỡ, Trường Không Long Tường ngừng một hồi, mới nhất cổ tác khí (4) tiến nhập vào chỗ sâu nhất của bảo bổi.

“A! Long Tường, Long Tường... A... Quá sâu... Ân a...” Bán Hạ bị khuếch trương cực hạn, nội huyệt  không ngừng co rút lại, gắt gao bao chặt lấy dục vọng khiến nam nhân thoải mái không ngớt, ra sức đong đưa thắt lưng của mình, ma sát thật nhanh không muốn dừng lại.

“Tiểu bảo bối... Ngươi thực sự là quá tuyệt vời!” Trường Không Long Tường không ngừng va chạm, ấp áp trong cơ thể bảo bối khiến hắn vô pháp khắc chế, “Tiểu lão hổ, thoải mái không?”


“Thoải mái...” Bán Hạ nức nở, nội huyệt co rút lại không hề đình chỉ, hút đến mức nam nhân cơ hồ nhịn không được muốn bắn cho hắn.

Trường Không Long Tường cười, vuốt nộn thịt của bảo bối, nói: “Quả nhiên rất thoải mái, nếu không thì tại sao ngậm chặt như thế?”

“Ô... Không cần... Điểm nhẹ... A a a — “

Bán Hạ thoáng cái liền tới, cả người hư nhuyễn ngã vào trong lòng nam nhân.

Thế nhưng Trường Không Long Tường không buông tha hắn, lần lượt trừu trừu sáp sáp, hung hăng cắm vào mị huyệt mẫn cảm, dùng đỉnh thô đại không ngừng chà xát, lại rút ra chỉ còn lại một chút, đợi đến khi mị huyệt luyến tiếc bắt đầu co rút nhanh, lại một lần mạnh mẽ xen vào... Mãnh liệt ra vào như vậy, khiến thân thể non mềm của Bán Hạ không ngừng run rẩy.

Bỗng nhiên, Trường Không Long Tường ngừng lại, Bán Hạ mở hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn nam nhân, nhưng đợi không được động tác của y, Vì vậy ngượng ngùng hỏi: “Long Tường... Vì sao không tiến vào...”

Trường Không Long Tường cười hỏi: “Bảo bảo, có người cưỡi ngựa chạy đến từ xa, ngươi muốn bị thấy sao?”

Bán Hạ lại càng hoảng sợ, trên mặt ửng hồng một mảnh, giãy dụa nghĩ muốn khiến nam nhân lui ra ngoài.

“Ô, Long Tường, giúp ta... Ngươi quá lớn, ra không được...”

Hô, tiểu quai luôn luôn bất tri bất giác dụ hoặc mình, lại tiếp tục đùa hắn, Trường Không Long Tường lôi kéo dây cương, Vũ Sĩ quay đầu chạy vào trong rừng cây bên đường.

Đại gia hỏa của người nọ còn đang bên trong mình, theo đường chạy trốn của ngựa, thô trường của nam nhân gần như muốn đâm thủng mình, giống như hung hăng cắm vào.

“A a ── không được... Thật xấu xa... Ân... Long Tường, Long Tường!”

Trường Không Long Tường cũng vô cùng hưng phấn, chỉ cảm thấy cái miệng nhỏ nhắn kia gần như ngậm hết toàn bộ mình, “Tiểu bảo bối của ta, ân, bảo bảo!”

Đường lớn ngoài bìa rừng có một mảng bụi bặm lớn bay qua, quả nhiên có người đi ngang qua.

Nghĩ đến chính mình mới vừa rồi còn cùng nam nhân hoan hảo tại nơi tùy thời sẽ có người đi ngang qua, Bán Hạ nhất thời co rút lại mị huyệt, lại một lần nữa bắn đi ra.

“Nguyên lai bảo bảo thích có người khác nhìn?” Trường Không Long Tường tà ác cười nói: “Thế nhưng ta không cho phép bảo bảo bị người khác thấy, không thể làm gì khác hơn là ủy khuất tiểu quai rồi.”

Nói xong đạp một cái dùng khinh công nhảy lên, rơi xuống trước một gốc cây đại thụ.

Trường Không Long Tường cẩn thận đặt bảo bối xuống mặt đất, rút ra dục vọng của bản thân, thấp giọng nói: “Tiểu quai, tự mình đỡ lấy thân cây.”

Bán Hạ cái gì cũng đã không thể tự hỏi, chỉ có thể ngoan ngoãn chống đỡ chính mình, nhưng tiểu hoa nhi không có dục vọng của nam nhân cảm thấy một trận trống rỗng, Vì vậy nhịn không được lắc lắc cái mông nhỏ trắng noãn.

Đôi mắt hổ của Trường Không Long Tường tưởng như muốn phun ra lửa, không hề do dự, nắm lấy hai cánh mông trắng nõn, đem thô trường của chính mình động một cái đâm vào.

“A! Đại lão hổ, nhẹ một chút... Ân...”

Gò má Bán Hạ đỏ bừng, nhưng không khống chế được thắt lưng của chính mình, muốn hướng về phía sau nghênh tiếp cự đại.

“Bảo bảo, ngươi nóng quá, ân, ngoan, một chút nữa...”

Tách ra hai bắp đùi non mềm của Bán Hạ đang đưa lưng về phía mình, hai bàn tay to lớn hữu lực nắm lấy thắt lưng mềm dẻo của bảo bối, dùng dục vọng của mình thượng thượng hạ hạ bên trong hoa huy*t nhỏ nhắn của bảo bối, từ phía sau có thể thấy mị huyệt diễm lệ đang tham lam phun ra nuốt vào dục vọng tím hồng, vừa vào vừa ra, còn có đại lương dịch thể bắn ra xung quanh, Trường Không Long Tường con mắt tối sầm lại, phát sinh tiếng gầm nhẹ thâm trầm, tốc độ ra vào càng lúc càng nhanh hơn.

Biết thể lực của tâm can không tốt, tuy rằng mình còn chưa tận hứng, nhưng luyến tiếc bảo bối, sau vài lần thâm sáp thâm trừu, Trường Không Long Tường cúi đầu phát sinh rên rỉ, rốt cục trong một tiếng hổ gầm, đem đại lượng nhiệt dịch phóng thích vào sâu trong mị huyệt đang co rút...


Lau sạch cho bảo bối đang hôn mê, chỉnh lý quần áo — Hồng Hạnh nói để tránh phiền phức không cần thiết, để Bán Hạ mặc nữ trang là được rồi, mà Bán Hạ cũng quen mặc nữ trang, tuyệt không tức giận mà đáp ứng — lúc này đã có một chỗ tốt ngoài ý muốn: so với nam trang tốt hơn nhiều lắm. (sắc lang, tốt ở chỗ anh có thể tùy thời động dục mà bỏ qua được 1 công đoạn à >:P)

Một lần nữa sải bước đến chỗ Vũ Sĩ, Trường Không Long Tường chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng, đối bảo bối trong lòng cũng càng thêm yêu thương.

“Trang chủ!” Nhan Hạo tới trước cửa nghênh đón

“Ân, ” Trường Không Long Tường ôm Bán Hạ đang ngủ say, hỏi “Đến đông đủ rồi sao?”

Nhan Hạo tất cung tất kính trả lời: “Vâng, trang chủ.”

………………………..