Tiền Sử Dưỡng Phu Ký

Chương 23: Cầu hôn

Edit: Tagoon
Con cóc này thật sự rất lớn, hai cái chân sau to ngang với cánh tay em bé...... Chu Tịch tò mò nhìn vài lần: "Cái này gọi là ếch quỷ?"
"Đúng vậy, ăn rất ngon." Hùng Dã nói. Ếch quỷ ăn rất ngon, Sư Lệ cực kỳ thích. Y trước kia bắt được ếch quỷ đều để dành cho Sư Lệ ăn.


Chẳng qua hiện tại, y khẳng định phải cho Chu Tịch!
Chu Tịch không biết đi săn, tuy rằng mỗi ngày đều đi ra ngoài nhưng chỉ có thể hái được một ít rau cỏ. Nhưng cho dù là vậy, Chu Tịch cũng sẽ không quên y, luôn để lại thứ ngon nhất cho y ăn.


"Ừm." Chu Tịch lại nhìn về phía con ếch quỷ. Thịt ếch xanh rất non, con này hẳn là cũng không khác lắm đâu nhỉ?
"Ta đi xử lý nó sạch sẽ, chúng ta nấu lên ăn." Hùng Dã thực hưng phấn.
Chu Tịch đương nhiên không ý kiến, gật gật đầu.
Hùng Dã liền vô cùng cao hứng lột da ếch quỷ, giết chết nó.


Tuy rằng nói là cho Chu Tịch ăn, nhưng y biết, Chu Tịch khẳng định sẽ để lại một ít cho y.
Hùng Dã đang bận việc, Chu Tịch liền mang các loại rau dưa trái cây mình lấy về bò lên sơn động Hùng Dã.
Hùng Dã thấy thế, hô: "Chu Tịch, ngươi cứ đặt đồ vật ở phía dưới, chờ lát nữa ta cầm lên cho ngươi."


Chu Tịch cười cười, thật sự buông đồ vật xuống.
Sư Lệ nhìn thấy Hùng Dã cùng Chu Tịch hỗ động, cảm thấy có điểm chói mắt.
Hùng Dã vẫn luôn là cái dạng này, nhưng trước kia người được Hùng Dã đối đãi như vậy vẫn luôn là gã, từ khi nào đã biến thành Chu Tịch rồi?


Chu Tịch một chút bản lĩnh cũng không có, Hùng Dã vì sao phải đối tốt với hắn như vậy?
"Chu Tịch vận khí thật tốt."
"Sau khi ở cùng Hùng Dã, hắn béo lên nhiều!"
"Chu Tịch lớn lên khá xinh đẹp, Hùng Dã có thể sẽ cùng hắn ở bên nhau hay không?"
......


Trong bộ lạc có người tò mò nhìn Hùng Dã và Chu Tịch.
Hùng Dã thích nam nhân. Đến nỗi Chu Tịch, Chu Tịch tuy rằng thực lực kém, nhưng hắn lớn lên đẹp a!
Cũng là gần đây hắn đến ở cùng Hùng Dã, bọn họ mới phát hiện, Chu Tịch thế nhưng lớn lên đẹp đến như vậy!


Ở trong bộ lạc, nam nhân thực lực kém giống nhau đều không tìm được đối tượng. Nhưng nếu hắn lớn lên đẹp, vậy phải nói theo cách khác. Có một vài nữ nhân không để bụng thực lực của nam nhân mà chỉ thích lớn lên đẹp.


"Trên người Chu Tịch không có mùi vị của Hùng Dã, các ngươi đừng nói bậy!" Sư Lệ nói.
"Gần đây Ngưu Nhị cũng ở mà, về sau nói không chừng sẽ có." Một người trẻ tuổi trong bộ lạc cười hì hì.
Trong lòng Sư Lệ mạc danh bốc hỏa. Gã không chút nghĩ ngợi liền đi đến chỗ của Hùng Dã.


Hùng Dã đã lột da ếch quỷ, chặt bỏ đầu và móng vuốt, ruột cũng moi ra, mà thứ này, đều bị y đưa cho mấy đứa nhóc đang đứng chờ bên cạnh: "Con ếch quỷ này là ta dùng cỏ độc bẫy chết, lúc các ngươi ăn nhất định phải nấu thật kỹ."


"Đã biết, cảm ơn anh Hùng Dã!" Những đứa trẻ đó cười nói cảm ơn, cầm đồ rồi lập tức đi nấu.
Hùng Dã lại tỉ mỉ rửa sạch ếch quỷ trên tay.
"Hùng Dã!" Sư Lệ gọi Hùng Dã lại: "Hùng Dã, ngươi tính toán vẫn luôn cho Chu Tịch ở lại chỗ của ngươi sao?"
"Làm sao vậy?" Hùng Dã khó hiểu.


"Chu Tịch bản lĩnh gì cũng không có, ăn của ngươi ở của ngươi, ngươi lại không cảm thấy có vấn đề gì sao?" Sư Lệ nói: "Hay là ngươi muốn khiến ta phải ghen ghét tức giận?"


Sư Lệ không tin Hùng Dã sẽ thích Chu Tịch. Chu Tịch tuy rằng lớn lên không tồi, nhưng Hùng Dã lại không phải người chỉ nhìn vào khuôn mặt.
Chẳng qua, nếu Hùng Dã cố ý làm như vậy để gã ghen thì cũng có khả năng.
Gã biết Hùng Dã thích gã biết bao nhiêu.


"Chu Tịch thế nào có quan hệ gì với ngươi?" Hùng Dã bất mãn nhìn Sư Lệ, cảm thấy Sư Lệ có tật xấu —— Y vì sao lại muốn khiến Sư Lệ ghen ghét tức giận? Bọn họ đã sớm không còn quan hệ!


Đến nỗi Chu Tịch, Chu Tịch cũng không phải là không có bản lĩnh. Hắn tuy rằng rất nhỏ yếu, nhưng hắn biết rất nhiều thứ. Hơn nữa...... So sánh với Sư Lệ, Chu Tịch thật sự không ăn của y thứ gì cả.
Hùng Dã không muốn nói nhiều với Sư Lệ nữa, xoay người trở về huyệt động của mình.


Ngưu Nhị đã dọn ra, là rạng sáng hôm nay Hùng Dã giúp hắn dọn. Lúc hắn dọn đi, Hùng Dã đã đưa cho hắn một miếng thịt.
Ngưu Nhị không cự tuyệt, chỉ nói về sau sẽ trả lại cho y.
Hiện tại trong sơn động cũng chỉ có hai người y và Chu Tịch, Hùng Dã đột nhiên cảm thấy như vậy khá tốt.


Về tới sơn động trước, Chu Tịch đã nhóm lửa bắt đầu nấu nước, thấy Hùng Dã đi lên, Chu Tịch cầm mấy cái trái cây đưa cho Hùng Dã: "Ngọt lắm."


Loại trái cây này, chính là trái cây rất chua mà Hùng Dã khi còn nhỏ thường ăn để lấp bụng. Y không thích vị chua, không thích ăn loại trái cây này, nhưng mỗi lần Chu Tịch hái cho y đều rất ngọt.
Chu Tịch e là đã tốn không ít công phu mới hái được nhiều trái ngọt như vậy.


Hùng Dã ngẫm nghĩ, tiếp nhận trái cây Chu Tịch cho bỏ vào trong miệng.
Quả nhiên rất ngọt! Là hương vị y thích nhất!
Chu Tịch thấy Hùng Dã ăn trái cây, lại lấy ra một ít rau dưa, tính toán lát nữa thả vào trong nồi nấu.
Hùng Dã hẳn là mỗi ngày đều nên ăn chút rau dưa trái cây.


Kỳ thật cũng nên ăn chút món chính...... Xung quanh bộ lạc có món chính, người của đội thu thập sẽ chăm sóc những cây đó. Đáng tiếc vào mùa này, những thực vật kia không nên mọc ra.
Chu Tịch nghĩ đến đây, hơi có chút bất đắc dĩ.


Sau khi nước sôi, Chu Tịch liền bỏ ếch quỷ đã lột rửa sạch sẽ vào trong, lại bỏ thêm chút muối hắn tự tay gia công.


Muối mà đội đổi muối mang về bên trong có rất nhiều tạp chất, mang theo cỗ hương vị đắng sáp nhàn nhạt. Nhưng sau khi cho vào nước hòa tan, lại nấu cạn, cứ thế lặp lại vài lần là có thể nấu ra được loại muối tương đối thuần tịnh. Gần đây Chu Tịch nấu cơm đều là dùng muối đó.


"Chúng ta hẳn nên dùng muối tiết kiệm......" Hùng Dã nói, nói được một nửa, lại có điểm ảo não.
Thứ Chu Tịch dùng là muối mà mẫu thân hắn để lại, y sao có thể nói là "chúng ta"?
"Về sau sẽ có." Chu Tịch nói, nếu trước kia có thể đổi được muối, về sau khẳng định cũng có thể.


Lúc nấu ếch quỷ, Chu Tịch trừ bỏ muối ra thì không thêm gia vị nào khác, nhưng dù vậy, món ếch quỷ nấu ra ăn vẫn phi thường ngon, hương vị tươi mới.


Chu Tịch cầm một cái chân ếch ăn, dư lại đều cho Hùng Dã. Chẳng qua hắn mới ăn một miếng, Hùng Dã, đã có thể sử dụng đũa thuần thục, lại đặt một chiếc đùi ếch quỷ khác vào trong bát hắn: "Ngươi ăn nhiều một chút, như vậy mới có sức lực."


Cái ngon nhất, nhiều thịt nhất của ếch quỷ chính là hai chân sau, hiện tại tất cả đều là của mình...... Chu Tịch nhìn thoáng qua Hùng Dã, cúi đầu ăn thịt.


Hắn tiếp xúc với Hùng Dã kỳ thật là ôm ý niệm báo ân, nhưng cái bộ dạng này của Hùng Dã, nhưng thật ra làm hắn cảm thấy...... Ân này có lẽ báo không xong rồi.
Như vậy cũng không tệ.
Lúc trước Chu Tịch đối với thế giới này vẫn luôn không có lòng trung thành, hiện tại nhưng thật ra có một chút.


Xương ếch quỷ cũng không quá cứng, cho nên lúc ăn thịt Hùng Dã thuận tiện nhai nát xương ăn luôn.


Y ăn hết con ếch quỷ trừ phần thịt trên hai cái đùi, nhưng cũng chỉ mới hơi lót lót bụng mà thôi, đang định lấy thêm miếng thịt nướng ăn thì nhìn thấy Chu Tịch bỏ rất nhiều rau vào trong nồi vẫn còn không ít canh.


Hùng Dã thầm thở dài một hơi, có một loại dự cảm khá xấu...... Quả nhiên, chờ đám rau đó chín, y đã bị nhét cho một bát: "Ăn chút rau xanh rất tốt đối với thân thể."
Hùng Dã cảm thấy ăn thịt thân thể mới có thể khoẻ mạnh, nhưng rau này Chu Tịch đã chuyên môn nấu cho y, khẳng định là phải ăn......


Chờ đến khi Hùng Dã ăn rau liền nhìn thấy Chu Tịch lại bắt đầu nấu thịt.
Thịt này Chu Tịch tuyệt đối là nấu cho y ăn.
Hùng Dã rất cao hứng, Chu Tịch rồi lại bắt đầu tưởng niệm nồi sắt —— dùng nồi đá quá lãng phí thời gian.


May mà lúc này không có việc gì để làm, lãng phí thì cứ lãng phí đi.
Hắn dựa vào vách động, theo thói quen bắt đầu hấp thu năng lượng chung quanh, thuận tiện phân một chút cho Hùng Dã.


"Chu Tịch, gần đây hình thú của ta ngày càng lớn, chờ thêm mấy năm, nói không chừng ta có thể trở thành người lớn nhất trong bộ lạc!" Hùng Dã nói. Hiện tại hình thú của y còn so ra kém Hùng Hà và Hùng Kỳ, nhưng về sau thì nói không chừng!


"Ừm." Chu Tịch gật gật đầu, nhìn thấy thịt đã chín, liền nói: "Ngươi muốn đưa một ít tới chỗ Ngưu Nhị không?"
Hùng Dã lập tức liền nói: "Được!"
Ngày hôm sau, lại đến ngày săn thú tập thể của bộ lạc.


Buổi tối hôm trước sau khi chiến đấu cùng Sư Lệ, Hùng Kỳ vẫn luôn ở trong huyệt động của mình, hôm nay mới đi ra ngoài. Lúc bước ra, sắc mặt của hắn còn rất khó coi.
Thương thế của hắn trở nên nghiêm trọng, không thể tham gia săn thú.


Điều này đối một chiến sĩ mà nói không phải tin tức tốt gì, nhưng Hùng Kỳ chỉ có thể tiếp thu, mà khi hắn không thể tham gia săn thú...... Hùng Hà giao đội săn thú nguyên bản do hắn quản lí cho Sư Lệ.


Người trong đội săn thú không có ý kiến, Sư Lệ nếu thực lực đủ mạnh, vậy có thể trở thành người lãnh đạo.
Hùng Dã không đi quản chuyện của Sư Lệ bên kia. Hôm nay thời điểm săn thú y càng thêm dụng tâm, hơn nữa dùng hết toàn lực —— y không muốn bại bởi Sư Lệ.


"Hùng Dã, ngươi càng ngày càng mạnh!" Hùng Hà vừa lòng nhìn Hùng Dã.
"Ta còn chưa đủ mạnh, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!" Hùng Dã nói, y thích cảm giác trở nên cường đại.


Hôm nay, tổ của Hùng Dã thu hoạch rất không tệ, tuy rằng bị thất bại lúc bắt giữ một con giác long, còn có người bị thương, nhưng bọn họ sau lại bắt được con mồi khác.
Nhưng tổ bên kia của Sư Lệ thu hoạch thế nhưng so với bọn họ còn nhiều hơn, Sư Lệ thậm chí tìm được một ít trứng khủng long.


Ý chí chiến đấu của Hùng Dã dâng lên ngùn ngụt, Sư Lệ bên kia lại vô cùng hưởng thụ cơn mưa lời khen từ mọi người xung quanh.


Gã sống lâu hơn vài thập niên, rốt cuộc có rất nhiều kinh nghiệm. Tỷ như lần này, gã dựa vào kinh nghiệm của mình tìm được một cái sào huyệt khủng long, cuối cùng không chỉ bắt được một ổ trứng khủng long, còn dẫn theo thuộc hạ giết chết khủng long mẹ trở về.


Buổi tối hôm nay, Hùng Dã được phân tới 30 cân thịt cộng thêm một ít gan, ngay cả Chu Tịch cũng được phân cho năm cân thịt.
Đương nhiên, tất cả thịt đều là của Hùng Dã, Chu Tịch đối với thịt khủng long không có hứng thú.


Chu Tịch không thích ăn thịt khủng long, nhưng Hùng Dã vẫn đang ở khe núi, hắn liền theo xuống, thuận tiện quan sát một chút mấy cái trứng khủng long kia, dùng tinh thần lực dò xét một phen.
Khủng long con bên trong trứng khủng long còn chưa thành hình, thoạt nhìn không có gì khác biệt so với trứng gà trứng vịt.


"Ngươi muốn ăn trứng khủng long?" Hùng Dã hỏi Chu Tịch. Chu Tịch rất chú ý tới mấy quả trứng khủng long kia.


"Ngươi không được phân cho." Chu Tịch nói. Trứng khủng long tổng cộng cũng chỉ có năm quả, Hùng Hà cầm một quả, Sư Lệ cầm một quả, mấy chiến sĩ theo chân Sư Lệ đi săn được phân một quả, dư lại hai quả tắc bị Hùng Hà đưa cho tư tế.


Tư tế tuổi lớn, hàm răng đã rụng hết, thịt khủng long không nhai nổi, loại đồ vật này khẳng định là phải dành cho ông.
"Ta hôm nay hái được một ít thảo dược, có thể đi tới chỗ tư tế gia gia đổi trứng khủng long." Hùng Dã nói.


Thời điểm y ra ngoài đi săn thường sẽ thuận tay hái một ít thảo dược, hầu như đều là đưa cho tư tế, đã tặng rất nhiều.
Hiện tại muốn đổi một quả trứng khủng long với tư tế, hẳn là không có vấn đề.


"Cái này cũng có thể cho tư tế." Chu Tịch lấy ra một ống trúc đại khái to bằng hai ngón tay, ống trúc này mở ra, bên trong là mật ong.
Hắn cảm thấy tư tế hẳn là sẽ thích.


"Là mật ong!" Hùng Dã ngửi ngửi mùi hương phát ra từ ống trúc: "Ngươi lấy được ở đâu?" Chỗ mật ong Chu Tịch lấy ra hồi trước mà mẫu thân hắn để lại đã bị bọn họ ăn sạch.
"Ta còn giữ lại một ít." Chu Tịch nói.


Hùng Dã tổng cảm thấy có điểm không thích hợp, nhưng cũng không hoài nghi. Y cầm mật ong và thảo dược mình hái được đi tìm tư tế, không tới chốc lát đã ôm về một quả trứng khủng long.


Cơ mà, y ôm trứng khủng long còn chưa kịp tới gần Chu Tịch, đã bị Sư Lệ gọi lại: "Hùng Dã, ngươi muốn ăn trứng khủng long vì sao lại không nói với ta? Ta có thể đem trứng khủng long của ta cho ngươi."
"Không cần." Hùng Dã nói.


Sư Lệ nói: "Hùng Dã, ngươi đừng cáu kỉnh với ta nữa được không? Ta không thể cùng ngươi kết thành bạn lữ, nhưng chúng ta vẫn có thể ở bên nhau."
Nhìn thấy Hùng Dã trẻ tuổi lắc lư ở trước mặt mình, Sư Lệ không khỏi có điểm tâm động.


"Ta không có cáu kỉnh với ngươi, ta cũng sẽ không cùng ngươi ở bên nhau." Hùng Dã nhíu mày nhìn Sư Lệ.
"Ngươi không ở bên cạnh ta thì còn có thể ở bên cạnh ai? Hùng Dã, ta biết ngươi thích ta." Sư Lệ nói.
Sắc mặt Hùng Dã có chút khó coi.


Y xác thật rất thích Sư Lệ, mặc dù là hiện tại, y cũng không dám nói mình đối với Sư Lệ đã không còn cảm giác.
Tám năm cảm tình, không phải nói không là có thể không ngay được.


Nhưng Sư Lệ cũng đã cùng người khác ở bên nhau, sẽ có nam nhân nữ nhân khác, sẽ có con cái, vậy y liền không khả năng tiếp tục cùng Sư Lệ ở bên nhau.


Y đã nỗ lực khiến cho mình quên đi Sư Lệ, kết quả Sư Lệ cũng không biết tại sao lại thế này, mấy ngày nay tổng cứ ở trước mặt y lắc lư, còn nói những lời như vậy.


Sư Lệ của bây giờ làm y cảm thấy thực xa lạ, cũng thực chán ghét. Y đã từng có mối quan hệ tốt đẹp với Sư Lệ trong hồi ức, hiện tại đều đã bị mài mòn hầu như chẳng để lại chút gì!


"Ta không cùng ngươi ở bên nhau thì vẫn có thể cùng người khác ở bên nhau." Hùng Dã nói, trực tiếp đi về hướng Chu Tịch.
Chu Tịch một mình ngồi cạnh đống lửa nướng thịt, nhìn đặc biệt an tĩnh.
Hùng Dã đột nhiên nhớ tới lời lúc trước Ngưu Nhị từng hỏi y.


Kỳ thật, cùng Chu Tịch ở bên nhau thật sự rất tốt......
Hùng Dã đi đến bên cạnh Chu Tịch, đưa trứng khủng long cho Chu Tịch, đột nhiên hỏi: "Chu Tịch, ngươi có nguyện ý cùng ta kết làm bạn lữ không?"