Tiền Sử Dưỡng Phu Ký

Chương 22: Ếch quỷ

Edit: Tagoon
Sư Lệ và Hùng Kỳ đánh nhau do một vài nguyên nhân.
Nguyên nhân gây ra là Lang Âm.


Ở trong bộ lạc, một nữ nhân có hai người theo đuổi thực bình thường. Hai người này vì có thể cùng nàng ở bên nhau đánh một trận thì lại càng bình thường. Thậm chí còn có cả chuyện hai nữ nhân vì một người nam nhân đánh nhau.


Hùng Kỳ đã sớm coi trọng Lang Âm, hiện tại bị Sư Lệ giành trước, hắn đương nhiên là tức giận.


Chẳng qua Lang Âm cũng đã cho Sư Lệ đến ở trong động của nàng, liền tính hắn đánh thắng cũng vô ích. Hơn nữa đi ra ngoài đổi muối bị thương, Hùng Kỳ đảo cũng không chỉ bởi có thế mà đi tìm Sư Lệ gây phiền toái. Cho đến tận mấy ngày nay ở cùng với Sư Lệ.


Sau khi đội đổi muối trở về, mỗi lần đến ngày săn thú, Hùng Hà sẽ chia những người tham gia săn thú ra làm hai đội, hắn mang một đội, Hùng Kỳ mang một đội.


Hùng Hà vẫn luôn bồi dưỡng Hùng Dã, Hùng Dã cũng liền ở trong đội ngũ của ông, lại bởi vì quan hệ giữa Hùng Dã và Sư Lệ hiện tại không tốt, Sư Lệ đã bị phân tới đội ngũ của Hùng Kỳ.


Sư Lệ và Lang Âm cùng nhau bị phân vào đội của Hùng Kỳ. Làm trò trước mặt Lang Âm, Hùng Kỳ không có làm chuyện gì quá đáng với Sư Lệ, nhưng lại giao cho Sư Lệ một vài công việc tương đối vất vả, thời điểm bắt con mồi cũng để cho Sư Lệ chủ công, đó là khẳng định.


Mà Hùng Kỳ làm như vậy lý do cũng thực đầy đủ -- Hắn còn đang bị thương, Sư Lệ là người có hình thú thực lực cường đại trong đội ngũ, đương nhiên phải làm nhiều hơn một chút.


Nếu người bị an bài như vậy là Hùng Dã, nói không chừng sẽ thật cao hứng, rốt cuộc thì cũng có thêm cơ hội rèn luyện. Nhưng Sư Lệ lại không phải Hùng Dã.


Sư Lệ sau khi trọng sinh được vài ngày liền ý thức được cách làm của mình ngay từ đầu không đúng rồi. Gã cuối cùng lựa chọn cùng Lang Âm ở bên nhau, cũng bắt đầu nỗ lực thích ứng sinh hoạt hiện tại, đi săn lại càng lần nào cũng tham gia. Nhưng gã rốt cuộc vẫn không giống như trước, tỷ như nói, hiện giờ gã đã không làm được chuyện dùng miệng cắn xé cổ con mồi.


Trên người khủng long cỡ nào bẩn thỉu, cỡ nào ghê tởm?
Nhưng cố tình, đối với sư tử mà nói, vũ khí lợi hại nhất trên người gã lại chính là hàm răng.


Hồi trước không phải Hùng Kỳ mang đội, Sư Lệ đánh cờ hiệu dạy dỗ chỉ đạo người khác làm thế nào để bắt giữ con mồi, còn mình lại hiếm khi ra tay. Mọi người cũng không cảm thấy có gì không đúng, thậm chí còn có người cảm thấy Sư Lệ hiểu biết rất nhiều, phi thường lợi hại. Nhưng hiện tại Hùng Kỳ căn bản là không cho gã cơ hội chỉ đạo người khác.


Hai bên trong lúc săn thú, mâu thuẫn không tránh khỏi càng lúc càng lớn.


Sư Lệ cảm thấy tên Hùng Kỳ này chú định chết sớm, hắn đã không còn ấn tượng. Cố tình lại tìm gã phiền toái, thật sự đáng giận, gã chỉ hận không thể đánh chết Hùng Kỳ cho xong. Hùng Kỳ thì lại cảm thấy Sư Lệ không có bản lĩnh, uổng phí có thú hình cường đại, lại bắt không được con mồi gì cả.


Trong bộ lạc có quy định, trong lúc săn thú không thể đánh nhau, bọn họ cũng liền không đánh ở bên ngoài. Nhưng hôm nay sau khi trở lại bộ lạc, hai bên rốt cuộc không kìm nén được nữa, đầu tiên là đấu võ mồm, tiếp theo là quyền đấm cước đá!


"Hôm nay Hùng Kỳ cho Sư Lệ phụ trách chặn con Dị Xỉ long lại, Sư Lệ rõ ràng có thể bắt được, kết quả lơ là khiến con mồi chạy mất, trách không được Hùng Kỳ tức giận như vậy."
"Sư Lệ là cố ý đối nghịch với Hùng Kỳ hay sao? Việc Hùng Kỳ giao cho hắn, hắn luôn không cố gắng hoàn thành."


"Các ngươi nói bọn họ ai có thể thắng?"
"Khẳng định là Hùng Kỳ!"
......
Người trong bộ lạc trên cơ bản đều cảm thấy Hùng Kỳ sẽ thắng.


Sức chiến đấu của Hùng Kỳ ở trong bộ lạc bọn họ chính là số một số hai. Chẳng qua hắn tuổi tác lớn, so tộc trưởng Hùng Hà không nhỏ hơn bao nhiêu, cho nên khi Hùng Hà bồi dưỡng tộc trưởng đời kế tiếp đã lược qua hắn.


Hùng Hà hiện tại còn đang trong độ tuổi thân thể khoẻ mạnh, chắc chắn phải thêm nhiều năm, thậm chí mười năm sau mới có thể từ vị trí tộc trưởng lùi xuống, đến lúc đó số tuổi của Hùng Kỳ cũng không còn nhỏ!


Chẳng qua, người trong bộ lạc cảm thấy Hùng Kỳ sẽ thắng, Chu Tịch lại không thấy như vậy. Hắn cảm thấy Hùng Kỳ sắp thua.
Hắn và Hùng Kỳ từng có tiếp xúc, có chú ý tới tình huống của Hùng Kỳ, lúc ấy liền biết, thương tích trên người Hùng Kỳ là nội thương.


Hùng Kỳ có thương tích, sức chiến đấu cũng giảm theo phần trăm, nhưng điều này cũng không đại biểu hắn sẽ thua. Hắn thua lại là bởi vì Sư Lệ không biết vì cái gì, thế nhưng biết cách vận dụng năng lượng chung quanh có mặt khắp nơi kia.


Tuy rằng năng lượng gã có thể vận dụng vô cùng ít, nhưng gã tựa hồ đã sớm biết Hùng Kỳ bị thương ở chỗ nào, thế cho nên mỗi lần công kích, đều tinh chuẩn đánh vào nơi Hùng Kỳ bị thương.


Hùng Kỳ phẫn nộ gào thét, nhưng hành động rốt cuộc bị hạn chế. Cố tình nơi bọn họ đánh nhau còn không phải cái đài cao chật hẹp trước cửa sơn động mà Hùng Dã và Sư Lệ đánh nhau lúc trước, mà là khe núi rộng mở.


Hình thú của Sư Lệ ở cái khe núi này động tác phá lệ nhanh nhẹn linh hoạt. Gã nhìn như vẫn luôn tránh né Hùng Kỳ, kỳ thật đã sớm ổn định chiếm thượng phong.
Chu Tịch cực kỳ tò mò về Sư Lệ.
Hùng Dã cũng rất kỳ quái: "Sư Lệ trước kia không chiến đấu với người khác như thế này......"


Ngưu Nhị là người phi thường phi thường trầm mặc. Mấy ngày nay ở trong sơn động của Hùng Dã, buổi tối sẽ bị một chén canh an thần của Chu Tịch làm cho ngủ say như chết, ban ngày hắn cũng không hay nói chuyện, làm người khác cảm thấy dường như hắn không tồn tại.


Cơ mà lúc này, hắn lại mở miệng: "Hùng Kỳ bị thương...... Lúc chúng ta đổi được muối trở về thì bị khủng long ăn thịt đuổi theo...... Bị cắn chết vài người, muối mà những người đó mang theo cũng không lấy về. Sau lại Hùng Kỳ thấy khủng long ăn thịt đã ăn không sai biệt lắm, hẳn là no rồi, liền dẫn người đi nhặt muối, kết quả bị quét cho một cái đuôi."


Ngưu Nhị chỉ dùng vài từ ngữ ít ỏi, nhưng tình huống ngay lúc đó kỳ thật rất thảm.
Khủng long ăn thịt còn đang ăn tộc nhân của bọn họ, mà bọn họ muốn tới gần khủng long ăn thịt, lấy muối mà tộc nhân của bọn họ mang theo trên người......


Đã hy sinh nhiều người như vậy, bọn họ tổng không thể không đem muối trở về.
Chu Tịch liếc nhìn Ngưu Nhị đang cảm xúc trùng xuống một cái rồi tiếp tục xem tình huống phía dưới, sau đó liền nhìn thấy động tác của Hùng Kỳ ngày càng chậm chạp...... Sư Lệ thắng.


Sư Lệ đánh gục Hùng Kỳ, còn thầm nghĩ muốn cắn chết tên Hùng Kỳ dám can đảm khiến gã tức giận. Nhưng gần đây gã đã không làm được chuyện dùng miệng cắn người, thứ hai đây là ở trong bộ lạc...... Trong bộ lạc không ngăn cấm đánh nhau, chỉ là không được giết người.


Con sư tử thật lớn chỉ có thể dùng chân trước đè nặng cổ gấu bắc cực, ngửa mặt lên trời rống to.
Người trong bộ lạc đều sùng bái cường giả. Sư Lệ thế nhưng thắng Hùng Kỳ, ánh mắt của mọi người trong bộ lạc nhìn Sư Lệ đều thay đổi.
Sư Lệ trong lòng cũng vô cùng đắc ý.


Thời điểm vừa mới trọng sinh bại dưới tay Hùng Dã, điều này làm cho gã vẫn luôn buồn bực bất bình trong lòng. Nhưng hiện tại gã thắng Hùng Kỳ!
Lúc trước gã bại bởi Hùng Dã, tuyệt đối là do gã khinh địch!


Sư Lệ nhìn về hướng cửa động của Hùng Dã, nhìn thấy Hùng Dã đang nhìn mình, tựa hồ còn thực sùng bái, lại rống lên một tiếng.
Chu Tịch chú ý tới một màn này, nhìn về phía Hùng Dã, sau đó liền nhìn thấy Hùng Dã đã thu hồi ánh mắt, đầy mặt kiên định.


"Không nghĩ tới Sư Lệ thế nhưng trở nên lợi hại như vậy! Ta nhất định phải rèn luyện chăm chỉ hơn!" Hùng Dã trên người bùng cháy lên ý chí chiến đấu.
Chu Tịch học tư tế nói: "Thần Thú sẽ phù hộ ngươi."
Hùng Dã gật gật đầu, lại nói: "Ta muốn ăn nhiều thịt hơn một chút!"


Đồ ăn mà Chu Tịch được phân vẫn luôn là ít nhất trong bộ lạc. Ngưu Nhị không thể tham gia chiến đấu, đồ ăn phân đến cũng không nhiều lắm. Nguyên nhân chính là vì như vậy, Hùng Dã mấy ngày nay lúc ăn thịt cũng không dám thả ga, bình thường một ngày chỉ ăn mười cân. Chu Tịch ấn theo sức ăn của y, sẽ làm cho y nhiều một chút, nhưng dù vậy, y một ngày nhiều nhất cũng chỉ ăn mười lăm mười sáu cân thịt.


Đương nhiên, tính cả canh rau canh cá Chu Tịch làm cho, y đảo cũng sẽ không đói bụng, thậm chí còn sau khi Chu Tịch đến ở cùng không đến mười ngày, thú hình của y cũng đã béo một vòng, da lông sáng bóng mượt mà.


Hiện tại Hùng Dã nói muốn ăn nhiều thịt một chút...... Chu Tịch đem tất cả chỗ thịt hôm nay Hùng Dã được phân bỏ vào một cái nồi.


So với thịt nướng, vẫn là thịt luộc càng lành mạnh hơn, đặc biệt là hắn hiện tại đã tìm được một loại hương liệu Hùng Dã cực kỳ thích, bỏ vào nấu cùng với thịt có thể làm thịt ăn ngon hơn rất nhiều.


Thịt khủng long nấu trong nồi sẽ nổi lên rất nhiều bọt, còn sẽ tản mát ra một cỗ hương vị, Chu Tịch cầm cái sạn hớt hết bọt sang cái bát bên cạnh, nhíu mày.
Hắn không thích mùi vị này.
"Để ta làm cho." Hùng Dã lập tức nói, Chu Tịch da thịt non mịn, y cũng ngượng ngùng bắt Chu Tịch làm việc nhiều!


Chu Tịch thuận thế giao cái sạn ra.
Hiện tại hắn đều dùng nồi đá để nấu cho Hùng Dã, là của mẹ nguyên chủ để lại. Mẹ của nguyên chủ vì chiếu cố nguyên chủ hơi ngốc nên sẽ ở trong sơn động ăn, cũng bởi vậy mà tự làm một cái nồi đá.


Nồi đá này đã được mài giũa cho mỏng đi, nhưng lúc nấu đồ ăn vẫn rất chậm, còn cực kỳ tiêu hao sự kiên nhẫn của người khác......


Chu Tịch đưa sạn cho Hùng Dã, trở lại phòng của mình nằm xuống, tiếp tục quan sát năng lượng trong không khí chung quanh, thuận tiện quan sát một chút tinh hạch trong cơ thể của mình, sau đó liền phát hiện tinh hạch màu trắng trong cơ thể thế nhưng đã hơi hơi ố vàng.


Sau khi năng lượng sung túc, tinh hạch này còn sẽ sinh ra biến hóa?
Còn có...... thú nhân nơi này hoá ra cũng có thể sử dụng năng lượng trong không khí?
Nếu Sư Lệ có thể, Hùng Dã có phải cũng có thể hay không?
Chu Tịch bắt đầu cân nhắc cần một biện pháp, giúp Hùng Dã cũng có thể giống như Sư Lệ.


Hắn lại không muốn Hùng Dã so ra kém Sư Lệ.
Đương nhiên, hiện tại trời đã tối rồi, trước ngủ một giấc đi......
Chu Tịch yên lặng bắt đầu hấp thu năng lượng chung quanh.
Bên ngoài, Hùng Dã và Ngưu Nhị chia nhau ăn chỗ thịt được phân.


Vết thương trên người Ngưu Nhị vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng đã không còn nguy hiểm tới tính mạng, hắn nói: "Hùng Dã, ngày mai ta sẽ trở về."
"Ngươi có thể ở thêm vài ngày." Hùng Dã nói.


"Ta không có khả năng vẫn luôn ở lại chỗ của ngươi." Ngưu Nhị nói. Trong mấy ngày hắn ở cùng Hùng Dã vẫn luôn ăn đồ ăn Hùng Dã được phân, tuy rằng Hùng Dã không ngại, nhưng hắn lại cảm thấy ngượng ngùng.


"Ta ngày mai đưa ngươi trở về." Hùng Dã nói, tính toán ngày mai sẽ đưa Ngưu Nhị trở về, lại cho Ngưu Nhị một miếng thịt.


Trên khuôn mặt ngăm đen của Ngưu Nhị ngăm lộ ra một nụ cười nho nhỏ, lại nghĩ tới gì đó: "Hùng Dã, ngươi và Chu Tịch là chuyện như thế nào? Ngươi tính toán cùng Chu Tịch kết thành bạn lữ sao?"


Ngưu Nhị được Hùng Dã mang về mấy ngày hôm trước luôn hôn hôn trầm trầm, cái gì cũng không chú ý đến. Nhưng sau đó hắn liền thanh tỉnh, hắn đã từ Hùng Dã biết được chuyện y và Sư Lệ tách ra.


Hùng Dã đã cùng Sư Lệ tách ra, lại cùng Chu Tịch ở chung một chỗ, chẳng lẽ là muốn cùng Chu Tịch kết thành bạn lữ?
Ngưu Nhị ngay từ đầu cảm thấy Chu Tịch không xứng với Hùng Dã, nhưng gần đây ăn không ít đồ ăn Chu Tịch làm, lại cảm thấy Chu Tịch rất không tồi.
Ăn ít, còn biết làm đồ ăn ngon!


Nam nhân dù sao cũng không thể sinh hài tử, Chu Tịch thực lực yếu chút cũng không quan hệ, sẽ không ảnh hưởng tới hậu đại.
"Không có chuyện đó đâu." Hùng Dã không chút nghĩ ngợi liền nói: "Đã khuya, mau ngủ đi!"


Trời đã tối rồi, bên ngoài khe núi chỉ còn lại không mấy tộc nhân. Hùng Dã trở lại ổ mình, chuẩn bị ngủ.
Ngưu Nhị thực mau đã ngủ, hô hấp trở nên vững vàng, nhưng Hùng Dã có chút ngủ không được, bắt đầu cân nhắc tới lời nói của Ngưu Nhị.


Kỳ thật Chu Tịch thật sự khá tốt, nếu y cùng Chu Tịch kết thành bạn lữ thì......
Hùng Dã gãi gãi đầu mình, thấy buồn ngủ, thực mau đã ngủ.


Chờ Hùng Dã ngủ say, Chu Tịch mới dậy. Hắn dùng tinh thần lực dẫn động năng lượng chung quanh tiến vào thân thể Hùng Dã, thuận tiện bắt đầu nghiên cứu phương pháp làm thế nào để Hùng Dã có thể tự chủ hấp thu năng lượng xung quanh.


Hùng Dã cứu hắn một mạng, hắn giúp Hùng Dã trở thành cường giả, cũng coi như là hồi báo.
Chu Tịch đưa rất nhiều năng lượng vào thân thể Hùng Dã, lại cho những năng lượng đó bơi lội trong cơ thể Hùng Dã, nghiên cứu một hồi lâu mới trở về ngủ.


Mà bên kia, Sư Lệ đang vất vả tu luyện, phi thường gian khổ hấp thu năng lượng chung quanh.


Hôm nay cùng Hùng Kỳ chiến đấu, gã tuy rằng thắng, nhưng kỳ thật thắng được không dễ dàng. Nếu không phải gã biết thương thế của Hùng Kỳ kỳ thật rất nghiêm trọng, hơn nữa biết Hùng Kỳ bị thương ở chỗ nào, khẳng định vô pháp thắng.


Đây còn chưa tính, đánh một trận như vậy, trên người gã bị Hùng Kỳ cắn rách vài vết không nói, năng lượng cực cực khổ khổ tu luyện ra tới đều đã tiêu tán không sai biệt lắm.


Vạn sự khởi đầu nan, gã đời trước chính là bởi vì như vậy mới suýt nữa không kiên trì, không muốn tiếp tục tu luyện nữa.
Đương nhiên, đánh một trận như vậy tuy rằng vất vả, nhưng vẫn rất đáng giá.


Sáng sớm ngày hôm sau, Sư Lệ vừa mới tỉnh dậy đã đối thượng với gương mặt tươi cười của Lang Âm: "Sư Lệ ngươi tỉnh rồi sao? Có muốn ăn chút gì hay không?"


Lang Âm nói, đưa cho gã một khối thịt nướng to. Chỗ thịt nướng này so với phần thịt ngày hôm qua gã chưa ăn hết còn lớn hơn...... Sư Lệ biết, thịt này nhất định là thuộc về Lang Âm.
Phát hiện gã rất mạnh, Lang Âm mấy ngày hôm trước còn chọn mũi dựng mắt với gã lập tức liền thay đổi cái thái độ.


Sư Lệ có chút đắc ý, lại có chút chướng mắt Lang Âm.
Sư Lệ ăn đến cái bụng tròn xoe. Lúc từ trong sơn động Lang Âm đi ra ngoài, thái độ của tộc nhân trong bộ lạc đối với gã cũng đều thay đổi.


Người của bộ lạc Đại Hùng đều sùng bái cường giả, mà biểu hiện của Sư Lệ ngày hôm qua làm người kinh diễm, mọi người đối với gã tự nhiên cũng liền rất nhiệt tình, sôi nổi chào hỏi: "Sư Lệ!"
"Sư Lệ ngươi muốn đi săn hả?"
"Sư Lệ ngươi làm thế nào mà thắng được Hùng Kỳ?"


"Sư Lệ......"
......
Sư Lệ bị người vây quanh ở giữa, có loại cảm giác như trở về đời trước -- Đời trước, ánh mắt mọi người nhìn gã chính là như vậy.
Chẳng qua khi đó, cùng với gã được người người ngước nhìn tổng còn có một Hùng Dã.
Sư Lệ theo bản năng tìm kiếm Hùng Dã.


Thực lực hiện giờ của gã khẳng định đã vượt qua Hùng Dã, về sau còn sẽ ngày càng lợi hại, khẳng định có thể bỏ xa Hùng Dã, đến lúc đó Hùng Dã sẽ thế nào?
Sư Lệ bắt đầu chờ mong Hùng Dã trở thành người của một mình hắn.


Đến nỗi Lang Âm, Sư Lệ hiện tại đối với nàng một chút hảo cảm cũng không có.
Sư Lệ không tìm được Hùng