Tiên Quốc Đại Đế

Chương 33: Chiến Đinh Ngũ Cốc

- Hưu!

Xa xa có một đạo ánh sáng màu đỏ phóng tới rồi lập tức rơi vào trước mặt Dương Chí Cửu.

- Chu Tước? Tìm được Vạn Diệu Yêu Liên rồi sao?

Thần sắc Dương Chí Cửu khẽ động hỏi.

- Chưa, còn chưa tìm được. Nhưng mà ta lại cảm ứng được đại ca! Thanh Long cùng Bạch Hổ cũng tiến vào nơi này! Thanh Nữ chắc cũng tới.

Chu Tước kích động nói.

- Hả?

Dương Chí Cửu nhíu lông mày lại.

- Không thể nào! Bọn hắn không phải tiến vào lồng giam sao?

Diêm Ngũ Cốc lập tức kêu lên.

- Thật sự, bốn người chúng ta có bí pháp có thể ở cách xa mà cảm ứng được nhau, Huyền Vũ đang đi tìm Thánh Nữ!

Chu Tước lắc đầu nói.

- Chúng ta trăm đắng nghìn cay phá mấy chục đại trận mới tới được đây. Bọn người Diêm Xuyên không phải ở trong lồng giam sao? Chẳng lẽ Diêm Xuyên lại gạt ta? Hắn lại gạt ta? Khốn nạn!

Khuôn mặt Đinh Ngũ Cốc dữ tợn nói.

Dương Chí Cửu giật mình nói:

- Nói như vậy, Huyền Vũ đi tìm bọn hắn rồi sao?

- Đúng vậy a, Dương công tử đi hợp lại với Thánh Nữ a!

Chu Tước nói.

Thần sắc Đinh Ngũ Cốc chớp động, ánh mắt hắn nhìn về ổ rắn trong khe núi đột nhiên nhíu lại.

- Không, ngươi để cho đám người Thanh Nữ tới đây a!

Đinh Ngũ Cốc liền nói.

- Hả?

Chu Tước hơi khó hiểu.

- Chúng ta đã nói phải ở đây đợi Văn Nhược tiên sinh mà. Năng lực của Văn Nhược tiên sinh thì ngươi cũng biết, rất có thể tiên sinh đã tìm được manh mối về Vạn Diệu Yêu Liên rồi, đợi tí nữa không tìm thấy chúng ta vậy thì hỏng. Chúng ta tại nơi này đợi Văn Nhược tiên sinh còn ngươi dẫn Thánh Nữ tới đây a!

Đinh Ngũ Cốc giải thích nói.

Nói xong hắn liền nháy mắt với Dương Chí Cửu.

Dương Chí Cửu cũng hiểu ngầm trong lòng mà gật gật đầu nói:

- Đúng vậy, chúng ta đợi ở chỗ này!

Chu Tược gặp được Dương Chí Cửu kiên trì như vậy cũng chỉ có thể ứng tiếng nói:

- Được rồi, Dương công tử cẩn thận chúng ta sẽ nhanh chóng tới!

- Tốt!

Dương Chí Cửu gật gật đầu.

- Hưu!

Chu Tước giẫm chân bắn về phía xa xa.

Sau khi Chu Tước đi thì Đinh Ngũ Cốc lập tức cúi đầu về Dương Chí Cửu rồi chỉ vào khe núi có vô số rắn độc và vẻ mặt dữ tợn nói:

- Dương công tử, Diêm Xuyên khẳng định cũng đi ra. Ta muốn hắn cùng ba ngàn tướng sĩ đều chết, chết do vạn rắn xuyên tim!

- Vạn rắn xuyên tim?

Thần sắc Dương Chí Cửu khẽ động.

- Chết ngay trong khe núi này, khe núi có mấy chục vạn rắn độc. Dương công tử là Khí cảnh cao thủ, làm phiền Dương công tử bố trí tường khí sát khe núi để ngăn cách rắn độc. Đợi ta dẫn đại quân của Diêm Xuyên tiến vào trên khí tường thì ta sẽ đánh ta khí tường nhất định sẽ hãm bọn hắn vào ổ rắn, vạn rắn xuyên tim!

Âm thanh cừu địch của Đinh Ngũ Cốc vang lên.

---------------------------

Diêm Xuyên đang ở trên một cái gò núi.

Huyền Vũ, Chu Tước bỗng nhiên đi tới trước mặt Mặc Vũ Hề.

- Huyền Vũ, Chu Tước quả nhiên là các ngươi!

Thanh Long cười nói.

- Thánh Nữ, đại ca, nhị ca!

Hai người liền vui mừng nói. Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn

- Các ngươi đến đây từ lúc nào?

Mặc Vũ Hề vội vàng hỏi.

- Ngay tại hôm qua, chúng ta cũng vừa mới tiến vào đây. Văn Nhược tiên sinh nói đây là chỗ sâu nhất và Vạn Diệu Yêu Liên cũng ở chỗ này!

Chu Tước lập tức mở miệng nói.

- Quả nhiên, vậy tìm được Vạn Diệu Yêu Liên rồi sao?

Mặc Vũ Hề la lắng hỏi.

- Còn chưa tìm được, vừa rồi chúng ta phân ra tìm kiếm những bỗng nhiên cảm ứng được đại ca nên tới nơi này!

Huyền Vũ nói.

- Vậy là tốt!

Mặc Vũ Hề thở phào một hơi.

- Dương công tử ở bên kia chờ Văn Nhược tiên sinh và để cho ta dẫn Thánh Nứ đến đó tụ hợp!

Chu Tước nói.

- Tụ hợp? Cũng tốt!


Mặc Vũ Hề lộ ra một tia tự tin. Nếu như chưa tìm được Vạn Diệu Yêu Liên thì Mặc Vũ Hề vẫn có cơ hội lấy được.

- Diêm công tử?

Mặc Vũ Hề nhìn về Diêm Xuyên nói.

- Cũng tốt, dẫn đường a!

Diêm Xuyên cười nói.

- Diêm công tử, ta mở đường cho các ngươi!

Thanh Long lập tức kêu lên.

Chu Tước cùng Huyền Vũ ở bên liền liếc nhau, trong mắt đều hiện lên vẻ kỳ quái. Bởi vì hai người cũng có thể cảm giác được sự biến hóa về thái độ của mọi người đối với Diêm Xuyên. Thánh Nữ thân thiết với Diêm Xuyên hơn rất nhiều, Thanh Long thì đối với Diêm Xuyên lại càng cực kỳ tôn kính.

Bạch Hổ thấy được sự khó hiểu của hai người liền kêu lên:

- Ở bên trong lồng giam, Diêm công tử đã từng cứu mạng đại ca vì vậy các ngươi khiêm nhường với Diêm công tử một chút!

- Hả?

Thần sắc hai người ngưng tụ rồi sau đó cung kính thi lễ với Diêm Xuyên.

Bốn người bọn hắn thân như huynh đệ, tuy rằng không biết Diêm Xuyên cứu Thanh Long như thế nào nhưng Bạch Mổ đã mở miệng thì nhất định là thật. Ân cứu mạng để cho hai người đều cảm kích Diêm Xuyên.

Trên đường đi, đại quân gặp núi qua núi, gặp sộng qua sông. Có bốn đại cao thu mở đường thì đường núi cản trở cũng chỉ trong nháy mắt là được di chuyển, sống nước lại càng có thể lập tức kết băng. Ba ngàn đại quân rất nhanh đã đến nơi cách chỗ Dương Chí Cửu không xa.

Trên ngọn núi, Dương Chí Cửu cùng Đinh Ngũ Cốc lạnh nhạt nhìn về đại quân đang đi tới ở phía xa xa.

- Ba ngàn tướng sĩ, một tên cũng không chết?

Sắc mặt Đinh Ngũ Cốc âm trầm nói.

- Quả nhiên một tên cũng không chết!

Dương Chí Cửu chau mày lên.

- Dương công tử có thể tưởng tượng được nếu không phải Diêm Xuyên cố ý thiết kế thì chúng ta sao có thể chọn tiến vào cửa Dương? Diêm Xuyên hắn khẳng định là cố ý hãm hại chúng ta! Bằng không hắn có nhiều phàm nhân như vậy tại sao lại một chút chuyện cũng không có?

Đinh Ngũ Cốc nói với âm thanh thù địch.

- Hoàn toàn chính xác, tiến vào cửa Dương để cho ta cũng có lần thiếu chút nữa mất mạng!

Sắc mặt Dương Chí Cửu âm trầm nói.

- Cho nên kính xin Dương công tử tí nữa ủng hộ ta!

Đinh Ngũ Cốc lại nói tiếp.

- Tốt!

Dương Chí Cửu gật gật đầu.

Lúc này, đại quân Diêm Xuyên phía xa xa cũng đã chậm rãi đi tới phụ cận.

Đại quân dừng lại, Mặc Vũ Hề ngẩng đầu nhìn về hai người Dương Chí Cửu cùng Đinh Ngũ Cốc ở trên đỉnh núi.

- Diêm Xuyên!

Đinh Ngũ Cốc đột nhiên hét lớn một tiếng.

Diêm Xuyên híp mắt nhìn về Đinh Ngũ Cốc, đám tướng sĩ nhìn về Đinh Ngũ Cốc với ánh mắt hiện ra ánh sáng tàn bạo.

- Thì ra là Đinh đại Phong Thủy sư! Thế nào, có phải thiếu đi một mắt nên phải đướng ở trên cao mới thấy được ta?

Diêm Xuyên lạnh lùng nói.

Diêm Xuyên là linh hồn của quân đoàn thứ nhất, sớm đã có sống chết đại thù với Đinh Ngũ Cốc tự nhiên không có chút khách khí nào.

- Hừ, chính là một con cho phàm trần lại hại mắt ta mù, gạt ta vào loạn trận, lý nên đáng chết!

Đinh Ngũ Cốc lạnh giọng nói.

- Đinh Ngũ Cốc?

Mặc Vũ Hề trừng mắt nói.

Thanh Long, Bạch Hổ tần cả đều giận dữ nhìn về Đinh Ngũ Cốc.

- Vũ Hề, đây là ân oán cá nhân giữa Đinh Ngũ Cốc cùng Diêm Xuyên, ngươi đừng có quản a!

Dương Chí Cửu mợ miệng cười nói rất đúng lúc.

- Con chó phàm trần? A! Ngươi đang ở đây tự nói ngươi a!

Trong mắt Diêm Xuyên bắn ra một cổ sát ý.

- Đinh Ngũ Cốc, ngươi nổi điên làm gì? Còn có, Dương Chí Cửu, ngươi lừa gạt gì chứ!

Mặc Vũ Hề khó chịu nói.

- Diêm Xuyên có bản lĩnh không nên trốn sau lưng con gái, ta cho phep ba ngàn đại quân ngươi cùng ta một lần giải quyết ân oán, thế nào?

Đinh Ngũ Cốc lại quát.

- Khốn nạn!

Mặc Vũ Hề trừng mắt.

Mà lúc này, Diêm Xuyên lại bỗng nhiên vung tay lên ngăn cản Mặc Vũ Hề.

- Mặc cô nương, am tâm một chút chớ vội!

Diêm Xuyên cười nói. Nói xong hắn quay đầu nhìn về Đinh Ngũ Cốc nói:

- Nói như vậy thì ngươi muốn khiêu chiến ta?

- Đúng vậy, ngươi có lá gan đó không?

Đinh Ngũ Cốc lạnh lùng nói.

- Đinh Ngũ Cốc, ngươi có tu vi Tinh cảnh lại có mặt mũi đi khiêu chiến người chỉ có Lực cảnh?

Thanh Long quát lớn.

- Hừ!

Đinh Ngũ Cốc không để ý tới mà hừ lạnh một tiếng.


Mặc Vũ Hề tự nhiên muốn ngăn cản, nhưng mà còn chưa mở miệng thì Diêm Xuyên đã giành trước nói:

- Mặc cô nương, nếu như Đinh Ngũ Cốc muốn hướng về phía ta khiêu chiến, như vậy thì kính xin Mặc cô nương làm chứng cho ta!

Diêm Xuyên trịnh trọng nói.

- Ngươi?

Thần sắc Mặc Vũ Hề liên một hồi phức tạp.

Nhưng mà nghĩ đến những điều thần kỳ mà Diêm Xuyên bày ra trong khoảng thời gian này thì sắc mặt nàng lập tức buông lỏng rồi gật gật đầu nói:

- Ngươi đã muốn, vậy cũng được!

- Hưu!

Đinh Ngũ Cốc cùng Dương Chí Cửu rất nhanh xuống núi rồi đi đến trước mặt.

- Vũ Hề, ân oán cá nhân của bọn hắn ngươi ta vẫn không nên nhúng tay vào a!

Dương Chí Cửu đi tới cười nói.

- Đúng vậy a, Thanh Nữ, ta mặc dù là Tinh cảnh nhưng Diêm Xuyên cũng có ba ngàn đại quân! Công binh quyết chiến ai cũng không nên nhúng tay vào a!

Đinh Ngũ Cốc cũng nói.

Mặc Vũ Hề nhìn Đinh Ngũ Cốc, mặt hiện ra một tia cười lạnh.

- Tốt, ta không chen vào, ai cũng không được nhúng tay vao!

Mặc Vũ Hề trầm giọng nói.

- Đúng, ai cũng không được nhúng tay vào!

Dương Chí Cửu cho rằng Mặc Vũ Hề đang nể mặt hắn liền lập tức cười nói.

- Diêm công tử, cẩn thận!

Mặc Vũ Hề nhìn về Diêm Xuyên mà lo lắng nói.

- Ừ!

Diêm Xuyên gật gật đầu.

Dương Chí Cửu thấy được thần sắc của Mặc Vũ Hề liền nhíu mày nhưng rất nhanh liền giãn ra mà cho là minh đa tâm!

- Diêm Xuyên, đến đây đi, đi đến chỗ rộng rãi đó!

Đinh Ngũ Cốc chỉ về khe núi nói rồi tiếp theo bước nhanh tới đứng ở trong khe núi.

Diêm Xuyên mỉm cười rồi cũng giẫm chân đi tới, ba ngàn đại quân theo sát phía sau.

Nhưng vừa đi được một lúc thì bước chân Diêm Xuyên đình trệ và thân hình hắn ngừng lại.

Ánh mắt của Dương Chí Cửu cùng Đinh Ngũ Cốc đều ngưng tụ bởi vì Diêm Xuyên vừa vặn đặt chận tại biên giới tường khí dưới mặt đất do bọn hắn động tay động chân.

- Hắn phát hiện?

Dương Chí Cửu thầm nói.

- Phát hiện gì?

Mặc Vũ Hề dò hỏi.

- Không, không có gì!

Dương Chí Cửu liền phủ nhận.

Lấy sự từng trải của Diêm Xuyên ngày xưa thì sao có thể không cảm giác được sự khác thường của mặt đất này? Nhưng mà Diêm Xuyên cũng không nói ra mà nửa ngồi xuống, kéo dây giày thật chặt.

- Phù!

Dương Chí Cửu cùng Đinh Ngũ Cốc đều thầm thở phào một cái.

- Mãnh Hổ Quân Trận!

Diêm Xuyên kêu lên.

- Rống!

Ba ngàn tướng sĩ cùng nhau rống to rồi lập tức tạo ra thế trận mà trước đó bọn hắn đã tập.

- Con chó phàm trần vẫn là con chó phàm trần, nhiêu hơn nữa cũng chỉ là phế vật!

Đinh Ngũ Cốc cười lạnh nói.

Trong lúc nói chuyện thì Đinh Ngũ Cốc lại lấy ra một quả cầu nhỏ màu đen từ trong tay áo rồi dùng sức ném.

- Bùm!

Quả cầu nhỏ nổ tung rồi lập tức tạo ra khí đen cuồn cuộn mà bao phủ lấy Đinh Ngũ Cốc.

- Cạc cạc cạc, nhìn xem, lần này các ngươi phải chết bao nhiêu?

Đinh Ngũ Cốc cười ta nói.

Vẫn là chiêu thức giống như mấy tháng trước, Đinh Ngũ Cốc lại phât tay lên tạo ra trăm đạo khí đen băn về phía ba ngàn tướng sĩ.

Trước kia, cũng chính là chiêu thức này đã giết chết tướng lĩnh của Diêm Xuyên.

- Hổ Khiếu Sơn Lâm!

Diêm Xuyên quát.

Quân trận thay đổi, ba ngàn tướng sĩ lập tức thúc giục huyết khí của bản thân, bên ngoài thân thể của mọi người đều dũng mãnh phun ra ánh sáng màu đỏ. Ánh sáng nhờ quân trận mà thoát ra thân thể rồi lập tức ngưng tụ thành hình dạng một đầu Mãnh Hổ màu máu.

- Rống!

- Rống!

- Rống!

...

Ba ngàn tướng sĩ cùng rống lớn.

Mãng Hổ màu máu đột nhiên mở rộng miệng rồi hướng về trăm đạo khí đen đang bắn tới ở trước mặt mà gào thét.

- Rống ~~~~~~~~~~~~~~~~!

Một tiếng gào thét của Mãnh Hổ được ngưng tụ từ huyết khí lập tức hình thành ra một cỗ sóng khí lao thẳng về trăm đạo khí độc.

- Ầm!

Trăm đạo khí độc va chạm vào sóng khí liền ầm ầm quay về phóng tới chỗ Đinh Ngũ Cốc.

- Ầm ầm!

Bốn phía Đinh Ngũ Cốc dường như bị gió lớn thổi qua mà khí đen bảo vệ Đinh Ngũ Cốc mãnh liệt lay động một lúc.

Đinh Ngũ Cốc tuy rằng không ngại nhưng trong mắt cũng hiên ra vẻ kinh ngạc.

- Lực lượng của Tinh cảnh?

Đinh Ngũ Cốc kinh ngạc nói.

- Phàm nhân Lực cảnh bố trí quân trận cũng có thể thôi phát ra lực lượng Tinh cảnh? Hổ Khiếu Sơn Lâm?

Dương Chí Cửu nhíu mày lại.

- Tốt!

Thanh Long hưng phấn cười nói.

Mặc Vũ Hề cũng thầm thở phào một hơi, ánh mắt của nàng thì hiện ra một tia vui mừng.

- Mãnh Hổ Hạ Sơn!

Diêm Xuyên trầm giọng nói.

- Vâng!

Ba ngàn tướng sĩ hưng phấn quát.

Lực lượng Tinh cảnh thần bí, ba ngàn tướng sĩ thế nào cũng không nghĩ tới, quân trận của mình lại có thể phát huy ra lực lượng của Tinh cảnh? Giờ phút này bọn hắn lại càng sùng bái hơn đối với Diêm Xuyên, đối với việc luyện tập Mãnh Hổ Quân Trận trong hai tháng nay cũng càng lúc càng xem trọng.

Dựa theo phương pháp của quân trận mà ba ngàn đại quân chậm rãi đi tới khe núi. Mà hư ảnh Mãnh Hổ do huyết khí của các tướng sĩ tràn ra mà tạo thành, trong lúc bao phủ lấy ba ngàn tướng sĩ cũng từng bước tiến gần đến khe núi.