Tiên Quốc Đại Đế

Chương 32: Tổ Chức Lại Quân Đoàn

- Thánh Nữ, ngươi không sao chứ?

Thanh Long vội vàng hỏi.

Nhẹ nhàng lắc đầu, Mặc Vũ Hề nói:

- Các ngươi ra ngoài trước đi!

- Vâng!

Thanh Long cùng Bạch Hổ ứng tiếng nói.

- Ngươi cũng ra ngoài trước đi!

Diêm Xuyên nói với Lưu Cẩn.

- Vâng!

Lưu Cẩn cung kính rời khỏi lều.

Trong lều lớn, trong nháy mắt chỉ còn lại Diêm Xuyên cùng Mặc Vũ Hề.

Mặc Vũ Hề ngồi dậy, nhìn về phía Diêm Xuyên, thần sắc trở nên vô cùng phức tạp. Không biết nói như thế nào.

- Mộng Yểm đã diệt, ngươi khỏe lên nhiều chứ?

Diêm Xuyên khẽ nói.

Thở sâu một hơi, Mặc Vũ Hề trên khuôn mặt khẽ nở một nụ cười nói:

- Đa tạ Diêm công tử!

Mặc Vũ Hề liên tục hít sâu mấy hơi.

- Lồng giam này rốt cuộc cũng bị phá vỡ, không cần lo lắng về đám người Đinh Ngũ Cốc. Nội trận không phải dễ phá như vậy, chỉ cần chúng ta ra khỏi lồng giam này, là có thể đi thẳng đến chỗ sâu nhất của Phong Thuỷ trận." Diêm Xuyên phân tích.

- Đi thẳng đến chỗ sâu nhất?

Mặc Vũ Hề giật mình hỏi.

- Không sai, lồng giam Phong Thủy này, đã là tuyệt cảnh, kỳ thật cũng là đường tắt. Phá vỡ không dễ, nhưng một khi đã phá vỡ, liền có thể đi thẳng đến chỗ sâu nhất, phúc họa liền nhau, ai có thể nói rõ ràng đây?

Diêm Xuyên cười nói.

- Ngươi hiểu biết thật nhiều!

Mặc Vũ Hề không tự giác mà nói.

Có lẽ tình yêu trong mộng cảnh quá khắc cốt ghi tâm cho nên giờ phút này trong ánh mắt Mặc Vũ Hề, vô ý mà xuất hiện một tia tơ tình mà chính nàng cũng không phát hiện được.

Tơ tình rất nhạt! Hai người đều không có phát giác.

Diêm Xuyên lẳng lặng nhìn Mặc Vũ Hề một hồi lâu, nhẹ nhàng đứng dậy nói:

- Có ta ở đây, ta nhất định sẽ giúp ngươi lấy được Vạn Diệu Yêu Liên!

Nói xong, Diêm Xuyên chậm rãi bước ra khỏi lều vải.

Mặc Vũ Hề kinh ngạc nhìn theo bóng lưng Diêm Xuyên, trong đầu liên tục quanh quẩn câu nói Có ta ở đây, tuy chỉ vỏn vẹn ba chữ, lại có thể sưởi ấm tim gan. Anh mắt nàng nhìn về Diêm Xuyên nhất thời có chút nghẹn ngào.

Đợi Diêm Xuyên ra khỏi lều vải thì Mặc Vũ Hề mới tiếp tục hít thở không ngừng để vứt đi sự quấy nhiễu của mộng cảnh với hiện thực.

Diêm Xuyên đi ra khỏi lều thì bên ngoài ba ngàn tướng sĩ đã tề tụ đông đủ.

- Vương gia!

Hoắc Quang cung kính nói.

- Vương gia, bốn phương xuất hiện tám cái cửa lớn, lồng giam này đã được phá vỡ?

Lưu Cẩn kích động nói.

- Thanh Long, Bạch Hổ cũng đã đi điều tra tám cửa lớn này!

Hoắc Quang đứng bên cạnh bẩm báo.

Diêm Xuyên nhìn một vòng bốn phía, quả nhiên, trên bốn vách tường, xuất hiện tám cánh cửa lớn, Thanh Long, Bạch Hổ đang thăm dò bên trong.

- Ta đã ngủ bao lâu rồi?

Diêm Xuyên quay đầu nhìn về phía Lưu Cẩn hỏi.

- Hai tháng! Rất may là trước khi ngủ Vương gia đã nuốt vài hạt Tích Cốc đan.

Lưu Cẩn trả lời.

- Hai tháng? Vậy các ngươi ăn cái gì?

Diêm Xuyên nghi ngờ hỏi.

- Thanh Long lần trước đã cấp cho chúng ta thịt yêu lộc Khí cảnh đỉnh phong, giúp chúng ta kiên trì được một thời gian ngắn. Sau đó, Thanh Long và Bạch Hổ lại lấy ra ba đầu yêu thú, tuy không so được với yêu lộc, nhưng cũng là yêu thú Khí cảnh, những ngày này, chúng ta đã làm phiền bọn hắn rất nhiều!

Hoắc Quang hưng phấn nói.

- A? Như vậy tức là, tu vi các ngươi đều có tiến triển?

Ánh mắt Diêm Xuyên hơi sáng lên.

- Vâng, thuộc hạ Lực cảnh tầng chín, có mười tên tiểu tướng đạt đến Lực cảnh tầng tám. Còn lại, toàn bộ Lực Cảnh tầng bảy! Toàn bộ Đại Yến quốc, Hộ Quân doanh ta, chắc chắn là đệ nhất.

- Hoắc Quang hưng phấn nói.

Cách đó không xa, ánh mắt của ba ngàn tướng sĩ cũng phát ra nhưng tia sáng sùng bái. Giờ phút này, bọn hắn đang kích động khó có thể nói nên lời.

- Tốt, ta rất vui mừng!


Diêm Xuyên hài lòng nói.

- Nhưng mà, Lực cảnh tầng bảy? Tầng tám? Tầng chín? Đã đủ chưa? Ta xem, còn kém xa, trên đó còn có Tinh cảnh, Khí cảnh, Thần cảnh! Các ngươi có muốn cùng ta bước lên địa bàn của Tiên Nhân không?

Diêm Xuyên nhìn về phía quân giáp bạc nói.

Địa bàn của Tiên Nhân?

- Muốn!

Ba nghìn tướng sĩ nhiệt huyết sôi trào nói.

- Tốt, nhớ kỹ lời các ngươi vừa nói, hiện tại, ta muốn tổ chức lại Hộ Quân doanh!

Diêm Xuyên trầm giọng nói.

- Đổi Hộ Quân doanh thành quân đoàn thứ nhất, Hoắc Quang bổ nhiệm làm đoàn trưởng của quân đoàn thứ nhất! Năm người một Ngũ trưởng, mười người một Thập trưởng, trăm người một Bách trưởng, Ngàn người một Thiên trưởng, do Hoắc Quang tuyển chọn, tổ chức lại quân đoàn.

Diêm Xuyên hạ lệnh.

- Vâng!

Ba ngàn tướng sĩ đều hưởng ứng vang dội.

Cải biến quân chế, tất nhiên làm cho rất nhiều địa vị tướng lĩnh trong quân thay đổi và sẽ dẫn đến lòng quân hoang mang. Nhưng giờ phút này, lại không có một người phản đối, tất cả đều chấp thuận.

Hoắc Quang tổ chức lại quân đoàn thứ nhất, Lưu Cẩn vì Diêm Xuyên bày ra một chiếc bàn, lấy ra họa quyển, trong không gian họa quyển kia, lấy ra vài mâm thức ăn.

- Vương gia, đây đều là thịt yêu thú mấy ngày nay lưu lại cho Vương gia. Vương gia hai tháng rồi chưa được uống một giọt nước, kính mời người ăn uống!

Lưu Cẩn cung kính nói.

- Ừ! Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

Diêm Xuyên gật gật đầu.

Mặc dù có Tích Cốc đan cầm cự trong hai tháng, nhưng Tích Cốc Đan sao có thể so sánh với thịt được?

Diêm Xuyên vừa ăn thịt, vừa chờ Hoắc Quang tổ chức lại quân đoàn thứ nhất.

Giờ phút này, Mặc Vũ Hề cũng bình phục tâm tình, từ trong lều bước ra.

Nhìn về Diêm Xuyên đang ăn uống, tuy thần thái như thường, nhưng ở sâu trong ánh mắt vẫn còn có chút phức tạp.

- Thánh Nữ, bốn phía xuất hiện tám cánh cửa vào, Thánh Nữ cùng Diêm công tử đã tiêu diệt Mộng Yểm rồi sao?

Thanh Long chạy tới hỏi.

- Ừ!

Mặc Vũ Hề khẽ gật đầu.

- Vậy nên đi vào cửa nào?

Bạch Hổ hỏi.

Mặc Vũ Hề đi đến trước mặt Diêm Xuyên.

- Diêm công tử?

Mặc Vũ Hề xin giúp đỡ nói.

Diêm Xuyên dừng lại một chút rồi nói:

- Đã hai tháng rồi, đợi thêm một chút nữa cũng không sao. Mặc cô nương cũng cần phải ăn một chút chứ? Ăn xong chúng ta lên đường!

- Không cần, chúng ta đợi Diêm công tử!

Mặc Vũ Hề lắc đầu. Hình như sợ cùng ngồi ăn uống với Diêm Xuyên.

Diêm Xuyên vẫn ngồi ăn thịt yêu thú Khí cảnh đỉnh phong. Ăn không một chút tiết chế, ăn không ngừng.

Lưu Cẩn đứng bên cạnh sắc mặt lúc đầu còn lạnh nhạt, nhưng dần dần lộ ra vẻ lo lắng.

- Việc này, Vương gia, Hoắc Quang Lực cảnh tầng chín, cũng không dám ăn nhiều như vậy a!

Lưu Cẩn lo lắng nói.

- Không sao!

Diêm Xuyên lắc đầu.

Một cỗ nguyên khí tan ra ở trong bụng Diêm Xuyên. Đại lượng Tinh nguyên tràn ngập thân thể hắn.

Nếu là một người Lực cảnh tầng bảy khác thì sớm đã bảy lỗ chảy máu rồi. Nhưng ý chí của Diêm Xuyên, đã áp chế cỗ nguyên khí lực lượng này rất tốt, nguyên khí tinh khiết không ngừng dẫn vào, không ngừng thu nạp.

- Ken két ken két ken két ken két!

Trong cơ thể Diêm Xuyên phát ra từng đợt âm thanh xương cốt va chạm.

- Ầm!

Một âm thanh thật lớn vang lên, toàn thân Diêm Xuyên phát ra kim quang, một cỗ gió nhẹ từ trong thân thể Diêm Xuyên bức xạ ra.

- Chúc mừng Diêm công tử, đạt đến Lực cảnh tầng tám!

Thanh Long cổ quái nói.

Đây là lần đầu tiên Thanh Long nhìn thấy có người trong lúc ăn mà đột phá.

Việc này? Ăn cũng có thể đột phá?

Đương nhiên, tuy rằng chưa thấy qua, nhưng bọn người Thanh Long cũng có thể lý giải, ý chí mạnh mẽ như vậy thì việc tĩnh tâm điều tức để đột phá cũng chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi.

Ăn hết thịt, Diêm Xuyên há miệng thở ra một hơi khí bẩn.


Đặt đũa xuống, nhìn Hoắc Quang cách đó không xa.

- Vương gia, quân đoàn thứ nhất đã được tổ chức lại xong!

Hoắc Quang trịnh trọng nói.

- Tốt, chuẩn bị đi ra!

Diêm Xuyên gật đầu.

- Vâng!

- Diêm công tử, tám cửa ra, chúng ta nên tiến vào cửa nào?

Thanh Long hỏi.

- Không cần đi vào cửa, Mộng Yểm đã chết, lồng giam này đã không còn được lực lượng Long mạch bảo vệ, có thể trực tiếp phá hủy!

Diêm Xuyên cười nói.

- Ách?

Thanh Long hơi kinh ngạc.

- Làm theo đi!

Mặc Vũ Hề ra lệnh.

- Vâng!

Thanh Long gật gật đầu.

Thanh Long xuất một chưởng, hướng về phía một bức tường đánh tới.

Sau một chưởng này, một chưởng ấn màu xanh ầm ầm đánh ra rồi hung hăng đâm vào bức tường.

- Ầm!

Một âm thanh thật lớn vang lên, dưới chân mọi người mãnh liệt rung động một lúc.

Nơi một chưởng kia đánh xuống, đá vụn bay tán loạn, bụi mù nổi lên bốn phía. Mặc dù mờ mịt, nhưng phảng phất đã có thể thấy được một ít hoa cỏ cây cối.

- Thật sự đã phá vỡ?

Bạch Hổ vẻ mặt vui vẻ.

- Ầm!

- Ầm!

Bạch Hổ cũng ầm ầm đánh về bốn phía, từng trận trùng kích, lập tức đem bốn phía bức tường phá huỷ, nóc nhà phía trên giống như muốn rơi xuống, nhưng mà rơi xuống được một nửa lại dần dần biến mất.

Đại sảnh trước kia, cùng tất cả gạch đá đều biến mất, giống như chưa từng xuất hiện vậy.

- Đây, tại sao lại mất hết?

Bạch Hổ kinh ngạc nói.

- Phong Thuỷ trận, vừa hư vừa thực, lúc hữu dụng, chính là chân thực, lúc vô dụng, chính là giả tạo!

Diêm Xuyên giải thích.

- Ách, đạo Phong Thuỷ, thật đúng là cổ quái!

Bạch Hổ lắc đầu nói.

Mọi người đưa mắt nhìn xung quanh, bốn phương giống như một mảnh núi rừng. Nhưng mà, bốn phía rừng núi là trùng trùng điệp điệp sương mù. Mắt thường chỉ có thể nhìn xa đến trăm trượng, xa nữa thì sẽ không nhìn thấy gì.

- Diêm công tử, đây là chỗ nào?

Mặc Vũ Hề hỏi.

- Tới rồi, đây chính là chỗ sâu nhất của Phong Thuỷ trận, một thế giới vừa hư vừa thực. Vạn Diệu Yêu Liên theo ngươi nói hẳn là phong ấn ở một chỗ nào đó trong đây, tìm một chút là được!

Diêm Xuyên khẽ nói.

- Ừ!

Mặc Vũ Hề cũng nhẹ giọng gật đầu.

Thanh Long, Bạch Hổ cổ quái nhìn Mặc Vũ Hề, Thánh Nữ từ trước tới giờ chưa hề làm ra loại tư thái tiểu nữ nhân này a?

Dường như cũng phát hiện sự khác thường của mình mà sắc mặt Mặc Vũ Hề lập tức nghiêm lại nói:

- Thanh Long, Bạch Hổ, bắt đầu tìm kiếm bốn phía!

- Vâng!

------------------------------------

Sương mù trong rừng, đám người Diêm Xuyên đang tìm kiếm Vạn Diệu Yêu Liên, mà cách đó không xa một khe núi bị sương mù bao phủ.

- A, rắn, Dương công tử. Cứu ta!

Một thanh âm khàn khàn khó nghe truyền đến.

- Ầm!

Một tiếng vang thật lớn, từ trong sơn cốc thoát ra hai đạo bóng dáng.

Hai đạo bóng dáng hạ xuống trên ngọn núi. Đúng là Dương Chí Cửu cùng Đinh Ngũ Cốc đã bị mù một mắt.

Hai người đứng ở trên núi, ngắm nhìn khe núi, khe núi giống như một cái đầm lầy, vốn là có đại lượng cỏ dại bao trùm. Nhưng trải qua một hồi quấy nhiễu của Dương Chí Cửu và Đinh Ngũ Cốc thì từ trong cỏ dại lại xuất hiện rất nhiều độc xà.

Độc xà tuy không phải yêu thú, nhưng năm màu rực rỡ bên ngoài da lại hiển thị rõ sự mãnh liệt của độc tính.

- Đinh Ngũ Cốc, chỉ là một bầy độc xà mà thôi, ngươi làm sao vậy, độc xà mà cũng sợ?

Dương Chí Cửu cau mày nói.

Đinh Ngũ Cốc che lấy con mắt mù đang chảy mủ, vẻ mặt bi phẫn nói:

- Nếu là trước kia, ta dĩ nhiên không sợ. Nhưng mà, Nhưng mà một con mắt của ta bị Diêm Xuyên chọc mù, Phong Thủy sư chúng ta, linh nhãn thông với tâm, mù một con mắt thì phải rất lâu sau mới có thể thích ứng. Bằng không, ta há có thể bị vây khốn ở trong những con độc xà này?

- A? Mù một con mắt, ảnh hưởng lớn tới ngươi như vậy?

Dương Chí Cửu có chút ngoài ý muốn nói.

Đinh Ngũ Cốc cắn răng nói:

- Dương công tử, cầu ngươi giúp ta một việc!

- Ừ?

- Ta đã đưa ngươi đến chỗ sâu nhất này, với khả năng của Văn Nhược tiên sinh, nhất định cuối cùng có thể phá vỡ đại trận. Khi đó Dương công tử lấy được Vạn Diệu Yêu Liên, lại cứu Vũ Hề Thánh Nữ, Diêm Xuyên khẳng định cũng sẽ đi ra, ta chỉ muốn đem Diêm Xuyên bầm thây vạn đoạn, nhằm báo mối thù mù mắt này!

Đinh Ngũ Cốc giọng căm hận nói.

- Ngươi muốn giết Diêm Xuyên?

Dương Chí Cửu nhìn về phía Đinh Ngũ Cốc hỏi.

- Đúng, ta muốn Diêm Xuyên phải chết, ta còn muốn ba nghìn tướng sĩ của hắn toàn bộ chết hết, ta muốn báo thù!

Đinh Ngũ Cốc khuôn mặt dữ tợn rít lên.

-Tốt!

Dương Chí Cửu cười tà ác nói.

Bản thân mình vốn đã cảm thấy khó chịu với Diêm Xuyên, Đinh Ngũ Cốc lại muốn giết hắn, tự nhiên có thể làm thuận nước giong thuyền rồi.