Tiền Đồ Vô Lượng

Chương 42

Lăng Phượng không có thời gian chú ý tới Tiểu Lăng, chỉ một lòng đặt ở trên người Bùi Dật Viễn, ngự y sau khi chẩn đoán bệnh đã quả quyết hy vọng phục hồi đôi mắt cho Bùi Dật Viễn là rất thấp, nhưng Lăng Phượng không muốn tin, cũng không muốn buông tha.

Hắn khẽ nâng bàn tay của Bùi Dật Viễn đưa lên môi hôn, thấp giọng thì thầm: “Dật Viễn, trước kia...... Là trẫm không tốt, trẫm biết sai rồi......Trẫm không cần biết đứa nhỏ có phải do ngươi làm sảy hay không, trẫm sẽ không truy cứu......”

“Chỉ cần ngươi tỉnh lại, chỉ cần ngươi hảo hảo nhìn trẫm...... Cái gì trẫm cũng sẽ đáp ứng ngươi!”

Không biết có phải là do cảm nhận được sự thành tâm của hắn hay không, đúng lúc này, ngón tay Bùi Dật Viễn giật giật, ngay cả đôi mắt cũng có chút động tĩnh, Lăng Phượng thấy thế mừng rỡ, nhích tới gần hơn nữa, không lâu sau, quả nhiên Bùi Dật Viễn đã tỉnh.

Không đợi Lăng Phượng lên tiếng, đã nghe Bùi Dật Viễn theo bản năng lẩm bẩm: “Tối quá… Canh giờ nào rồi?”

“......!”

Mới vừa nói xong, Bùi Dật Viễn cũng ngẩn ra, qua một hồi lâu hắn mới nói: “Xem ta, ngủ đến mơ hồ rồi…”. Vừa nói hắn vừa đứng dậy, lúc này mới phát hiện tay mình ở trong tay người khác.

Cảm xúc này làm hắn nhớ lại, liền hỏi: “Ngươi còn chưa đi sao? Hay là…đã một ngày nữa trôi qua?”

Lăng Phượng nhìn biểu tình làm kẻ khác đau lòng mà hắn đang cố che đậy, còn cố ý lộ ra vẻ mặt vui cười, trong lúc nhất thời yết hầu tắc nghẹn, hốc mắt nhói nhói không thôi.

Đối phương không trả lời, Bùi Dật Viễn cũng không miễn cưỡng, chỉ yên lặng suy nghĩ, hắn hiện tại đang ngủ ở trên giường, chắc là thái giám này đã bắt gặp mình té xỉu trên mặt đất như một tên hề ngốc nghếch, trong lòng Bùi Dật Viễn nhất thời dâng lên một cảm xúc xấu hổ không chịu nổi, có lẽ hắn thật sự cần phải phát tiết ra, có lẽ hắn thật sự không mạnh mẽ như hắn đã nghĩ.


” Công công, nếu ngươi rảnh rỗi, có thể nghe ta nói một chút không?”

Lăng Phượng chưa từng nhìn thấy Bùi Dật Viễn yếu đuối như thế, ngay thức khắc ở trong lòng bàn tay hắn viết chữ ‘hảo’

Bùi Dật Viễn cười chua sót cùng bất đắc dĩ, Lăng Phượng nhìn thấy tim lại đập nhanh một trận.

” Ta thực thích Hoàng Thượng, không, phải nói là ta thích Lăng Phượng.” Bùi Dật Viễn nghĩ đến những ngày trước kia hai người cùng nhau nói chuyện phiếm, cùng nhau chơi cờ không khỏi nở nụ cười: “Cuối cùng ta lại lựa chọn buông tha… Ngươi có biết vì sao không?”

Lăng Phượng lắc đầu, cũng đồng thời viết xuống đáp án ── hắn không biết.

“Bởi vì hắn là Hoàng Thượng, hắn không thể chỉ của riêng một mình ta…”

“Ngươi hy vọng hắn chỉ thuộc về một mình ngươi? Lăng Phượng viết ra nghi vấn.

Hắn kinh ngạc, thân là hoàng đế, chỉ có tần phi là thuộc về một mình hắn, từ đó đến nay chưa từng có người nói cho hắn, hắn cũng là của riêng một người.

” Ta muốn a, vẫn đều muốn…” Nói tới đây thần sắc Bùi Dật Viễn trở nên ảm đạm, ” Thế nhưng không được, hắn cần con nối dòng kế thừa ngôi vị của hắn, cần phi tần để lôi kéo triều thần, những thứ này đã là hoàng thượng thì không thể thiếu, cho nên ta chưa từng đề cập bất kỳ yêu cầu độc chiếm nào với hắn”.


Đúng, cho nên mỗi lần Lăng Phượng nói với Bùi Dật Viễn đêm đó muốn đi tới chỗ thần phi nào qua đêm thì Bùi Dật Viễn cũng không ngăn cản, thậm chí ngay cả một câu oán giận cũng không có.

Lăng Phượng từng nghĩ, đây đều là phản ứng bình thường, dù sao hoàng đế lâm hạnh phi tử của mình thì có gì sai, thế nhưng hôm nay hắn mới phát giác, hắn thực sự là sai, rất sai rồi.

Nhìn không thấy sự hổ thẹn của hắn Bùi Dật Viễn thong thả tiếp tục nói: “Ta cũng là nam nhân a… Muốn ta làm sao nhìn người mình thích suốt ngày sủng hạnh nữ nhân của hắn, đây không phải làm khó ta hay sao?”

” Trước kia ta vẫn kiềm nén tình cảm như vậy, thế nhưng tới lúc ta nghe phi tử lần lượt có hài tử, ta thật sự là chịu không nổi”. Bùi Dật Viễn thở dài, “Ta đố kị các nàng có thể có mối ràng buộc với Lăng Phượng, ta oán giận hoàng thượng khoe khoang hài tử với ta… Bởi vì ta… Bất quá chỉ là một con người.”

Nhìn hắn lộ vẻ mệt mỏi rã rời hết nhắm mắt lại mở mắt, Lăng Phượng cảm thụ được sâu sắc sự bất lực của hắn, nguyên lai vô tình đã làm hắn thương tổn đến khắc sâu như thế.

“Về sau lại có nhiều chuyện xảy ra…” Lăng Phượng minh bạch ý tứ của hắn là chỉ chuyện đêm đó.

” Ta thực sự không rõ, vì sao hắn muốn làm như vậy, có lẽ hắn đối với ta chỉ là dục vọng chinh phục ích kỷ, chưa bao giờ từng có cảm tình.”

Không phải, là thích hắn cho nên mới…

“Mà thôi mà thôi, hiện tại có nói cũng không cứu vớt được gì”.


Bùi Dật Viễn nằm ở trên giường, ánh mắt nhìn lên phía trên, vẻ mặt đầy mệt mỏi, hắn thực sự mệt chết đi.

Lăng Phượng nghe vậy sửng sốt hồi lâu, mới cầm tay hắn, ở trong lòng bàn tay viết: “Như vậy Thục phi nương nương có thật là do ngươi đá mới sảy thai không? Nếu ngươi ghét hài tử của hoàng thượng như vậy, vì sao ở lãnh cung lại nuôi dưỡng tiểu hoàng tử thay hắn?”

Nghe thế khóe miệng Bùi Dật Viễn nở nụ cười giễu cợt, “Có phải ta làm hay không rất trọng yếu sao?”

” Đúng!” Việc này chính là bế tắc trong lòng Lăng Phượng.

Bùi Dật Viễn cảm thấy đối phương thực sự rất muốn biết, hơn nữa một người câm điếc thì sẽ không tiết lộ chuyện gì, thế là trả lời: “… Không phải ta đạp sảy”.

Chuyện này Bùi Dật Viễn nguyên bản dự định giấu diếm cả đời, thế nhưng hắn đã đánh giá quá cao năng lực chịu đựng của bản thân, hôm nay Tiểu Lăng rời đi, mắt thì không nhìn thấy, hắn đã không đỡ nổi đả kích nữa.

Lăng Phượng nghe vậy, trong lòng mừng rỡ không ngớt, cố ẩn nhẫn hỏi: ” Vậy vì sao…”

“Vì sao gạt hoàng thượng?” Bùi Dật Viễn dường như biết trước câu hỏi của hắn nói tiếp, rồi sau đó cười một tiếng tự đáp, “Bởi vì ta không muốn tiếp tục lãng phí thời gian cùng hoàng thượng nữa, cuộc sống lừa mình dối người như vậy làm ta cảm thấy mình không có tôn nghiêm, huống hồ…”

Huống hồ…?

“Huống hồ Lăng Phượng thích hài tử như vậy, nếu như biết chân tướng, hắn sẽ rất khó vượt qua”.

Có thể đây mới là lý do chân chính đi? Bản thân Bùi Dật Viễn cũng mơ hồ.


” Còn Tiểu Lăng… Cũng chỉ là ngoài ý muốn”. Một cái ngoài ý muốn không nhỏ.

” Trước kia ta chỉ nghĩ hài tử này thân là hoàng tử mà cuộc sống ở trong lãnh cung còn không bằng một hạ nhân, thật sự là thương cảm, cho nên lúc đầu là dưỡng nó, thế nhưng về sau ta phát hiện hài tử này rất được lòng người, ta thích nó, thích sống cùng với nó”.

Nhắc tới hài tử, trên mặt Bùi Dật Viễn tươi tỉnh hơn vài phần.

“Lăng Phượng thích hài tử như vậy, hắn nhất định sẽ thích…”

Trước mắt một mảnh hắc ám thế nhưng Bùi Dật Viễn dường như có thể thấy khuôn mặt tươi cười của cha con bọn họ, bọn họ cùng nhau cười vui vẻ, cùng nhau đối mặt nhân sinh sau này, bởi vì bọn họ người một nhà a!

“Vậy còn ngươi?”

Hắn nên làm sao? Hoàng thượng có được hoàng tử, tần phi, còn hắn dự định làm sao đối mặt với nhân sinh sau này?

“Ta? Chỉ là một người mù mà thôi… Còn nói cái gì sau này hay không sau này…” Bùi Dật Viễn tự giễu nói.

Lúc mới vừa bị mù hắn có thể chống đỡ bản thân không ngã gục, đó là bởi vì có Tiểu Lăng, Tiểu Lăng còn nhỏ, còn cần hắn chiếu cố bảo hộ, còn có công việc Lăng Phượng cho hắn, tuy rằng mệt nhọc bất kham, thế nhưng mỗi ngày hắn không có thời gian để lo nghĩ nhiều.

Nhưng hiện tại Tiểu Lăng đi rồi, công việc cũng không cần, cả ngày hắn ở lãnh cung không có việc gì làm, hắn mới cảm thấy mình vô dụng.

Trước đây hắn thích nhất ghi chép sổ sách cùng đọc sách, thế nhưng hiện tại chỉ có thể chọc bàn tính, rồi vuốt ve thư tịch đờ ra, không ai cùng hắn nói chuyện, không ai nhắc nhở canh giờ cho hắn, mà hắn cái gì cũng nhìn không thấy, cái gì cũng làm không được, thậm chí ngay cả đi đường cũng có thể ngã sấp xuống, điều này làm cho Bùi Dật Viễn lần đầu tiên cảm thụ được *** tường hắn đã mù, trở thành một người không ai cần, là một phế vật không ai coi trọng!