Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 146: Tai cô ấy thế nào?


Trên trán đã đầm đìa máu tươi, tay của tên côn đồ, đã duỗi đến trước ngực Mạc Tiểu Hàn tùy ý vuốt ve!

Mạc Tiểu Hàn liều mạng kêu gào, nỗi hận ngập trời khiến hai mắt cô gần như muốn đầy máu. Đột nhiên, cô phát hiện mình sao vô dụng như thế!

Tự đưa mình vào tay ma quỷ, đó là Sở Thiên Ngạo —— người đàn ông đã từng luôn miệng nói "Yêu cô"!.

"Sở Thiên Ngạo! Anh chết không được tử tế! Anh không phải là người! Tôi hận anh! Tôi hận anh!" Mạc Tiểu Hàn bị tên côn đồ ép chặt lên vách tường lạnh như băng, máu tươi trên đầu lẫn vào nước mắt cùng nhau chảy xuống, làm mờ tầm mắt của cô.

Giọng nói giống như con thú nhỏ tuyệt vọng, nghe vào tê tâm liệt phế!

Sở Thiên Ngạo đứng ở ngoài cửa, cắn chặt hàm răng. Tay vịn lan can cầu thang bằng kim loại, thân thể khẽ run.

Chợt, hắn giơ quả đấm hung hăng nện trên lan can kim loại! sắt thép cứng rắn gặp gỡ quả đấm, khớp xương ở tay đã rỉ máu!

Sự lăng nhục bên trong vẫn còn đang tiến hành. Mạc Tiểu Hàn đã hoàn toàn mất đi hơi sức để kháng cự. Cô bị tên côn đồ hung hăng đẩy ngã trên mặt đất, áo bị xé nát bấy, thân thể tuyết trắng bại lộ trong không khí......

Thấy Mạc Tiểu Hàn không phản kháng nữa, tên côn đồ cho rằng cô đã chấp nhận.

Đắc ý cười gằn: "Cùng lão tử đấu sao, em còn non lắm!" Nói xong miệng thúi ghé sát vào mặt Mạc Tiểu Hàn, cố gắng hôn lên cánh môi tái nhợt không có chút huyết sắc nào.

Mạc Tiểu Hàn chán ghét nghiêng đầu đi, đôi môi tên côn đồ rơi vào cổ của cô, Mạc Tiểu Hàn hé miệng, hung hăng cắn vào tai tên côn đồ!

Dùng hết hơi sức, không buông lỏng chút nào, cắn chặt lỗ tai tên côn đồ! Một phần ba lỗ tai nhất thời bị cắn rớt! Máu tươi chảy xối xả!

Tên côn đồ bị đau phát ra một tiếng kêu thảm thiết, trở tay một cái hung hăng quất vào mặt Mạc Tiểu Hàn!

"Con mẹ nó người phụ nữ xấu xa này! Tiện nhân! Lão tử hôm nay không khiến mày chết không phải họ Vương!" Tên côn đồ kéo tóc Mạc Tiểu Hàn, tát liên tiếp vào mặt của cô. Đầu Mạc Tiểu Hànkêu lên ong ong, mới đầu còn có thể nghe tiếng chửi rủa của tên côn đồ. Sau đó, không còn biết gì nữa.

"Ba ba" tiếng tát tai vang dội truyền tới tai Sở Thiên Ngạo. Trong ánh mắt của hắn hằn những tia máu đỏ! Dùng sức vểnh tai, lại không nghe thấy bất kỳ tiếng thét nào của Mạc Tiểu Hàn!

"Phanh!" Cửa phòng bị Sở Thiên Ngạo một cước đá văng!

"Tổng giám đốc Sở......" Tên côn đồ cắc ké vừa định nói chuyện, liền bị Sở Thiên Ngạo một cước đạp bay! Hung hăng một quả đấm nện vào mặt tên côn đồ, đập hắn không bò dậy nổi khỏi mặt đất!

Sở Thiên Ngạo liếc mắt nhìn, cặp mắt lại trừng lớn, Mạc Tiểu Hàn vô hồn nhìn trần nhà, trái tim lập tức co rút thật chặt!

"Lão Lý! Đến phòng tôi!" Sở Thiên Ngạo hét lớn một tiếng, dội vào vách tường kêu ong ong.

Lão Lý vừa xông tới nhìn, đã hít một hơi khí lạnh, trong phòng khắp nơi đều là máu! Sợ tới mức giọng nói cũng run lên: "Cậu chủ, ngài tìm tôi?"

"Giết chết hắn! Thi thể xé nát ném cho chó ăn!" Sở Thiên Ngạo chỉ vào góc tường gào lên, giọng nói tàn nhẫn giống như ma quỷ tới từ địa ngục.

Sở Thiên Ngạo đảo mắt nhìn về phía Mạc Tiểu Hàn, trong thoáng chốc đau đớn không cách nào thở được!

Trên trán, trên người, khắp nơi đều là máu, người lõa lồ phơi bày bên ngoài, không chút nào che giấu, giống như một con búp bê rách nát không có bất kỳ tức giận, bất luận là sống, hay là chết, bây giờ đối với cô mà nói đều như nhau.

Mặt đã sưng đỏ một mảng lớn, hoàn toàn không nhìn ra gương mặt thanh tú của cô. Cặp mắt vô hồn nhìn chằm chằm trần nhà, mất đi tất cả sắc màu!

Sở Thiên Ngạo đột nhiên cảm thấy lỗ mũi ê ẩm, hốc mắt cay cay đau đớn, một giọt lệ, rơi vào mặt Mạc Tiểu Hàn trên mặt.

Vội vàng ôm cơ thể lạnh như băng của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo rốt cuộc không nhịn được khóc ra thành tiếng: "Tiểu Hàn, thật xin lỗi, thật xin lỗi! Là anh không tốt, anh là cầm thú! Anh không phải là người! Em đánh anh đi! Mắng anh đi! Tiểu Hàn, thật xin lỗi...... Do anh quá ghen tỵ! Anh ghen tỵ với Thân Hạo Khiêm! Anh ghen tỵ với hắn! Anh ghen tỵ em yêu hắn nhiều năm như vậy! Anh ghen tỵ đến sắp điên rồi! Anh thật sự không thể tiếp nhận chuyện em cùng người đàn ông khác lên giường! Tiểu Hàn...... Là anh không tốt! Em đánh anh đi!"

Sở Thiên Ngạo giơ tay còn đang chảy máu hung hăng đập lên đầu mình, dùng hết toàn lực đập!

Vú Trương nghe gọi chạy tới ngơ ngác đứng ở cửa phòng, nhìn hai người trong phòng, há to mồm nói không ra lời.

Qua nhiều năm như vậy, đây là lần thứ hai bà thấy cậu chủ khóc. Lần đầu tiên là lúc hắn bảy tuổi, thời điểm phu nhân qua đời.

"Tiểu Hàn! Nói chuyện với anh! Nói chuyện với anh a! Em đừng làm anh sợ!" Tiếng khóc đè nén của Sở Thiên Ngạo nghe vào thống khổ như vậy, người có tâm địa sắt đá nghe cũng sẽ rơi lệ.

Nhưng Mạc Tiểu Hàn lại vẫn không có bất kỳ phản ứng gì. Mặc cho Sở Thiên Ngạo ôm cô vào lòng, mặc cho Sở Thiên Ngạo hôn như mưa rơi rơi vào gương mặt cô sưng đỏ, bị máu dính vào be bét.

Cô vẫn trợn to hai mắt, nhìn trần nhà. Giống như một xác chết.

"Cậu chủ, trước tiên cho Cô Mạc tắm một cái, băng bó vết thương đi!" Vú Trương lau nước mắt, không đành lòng bỏ đi.

Cậu chủ do một tay bà nuôi lớn, coi cậu như con trai ruột của mình, thấy cậu chủ và Mạc Tiểu Hàn biến thành bộ dáng này, trong lòng bà cũng không chịu nổi.

Giống như một giấc mộng rất dài rất dài, đường đi cực xa, khi Mạc Tiểu Hàn tỉnh lại, đột nhiên cảm thấy chính mình như già đi mười tuổi.

Đầu giường là một chiếc đèn bàn tỏa ánh sáng vàng. Sở Thiên Ngạo nằm bên cạnh cô, cũng ngủ thiếp đi.

Trên tay quấn băng dày đặc. Chân mày nhíu lại rất chặt, dường như trong giấc mộng xảy ra chuyện gì khiến hắn thống khổ.

Trán Mạc Tiểu Hàn cũng quấn băng dày đặc, ngủ rất không thoải mái. Cô lật người, muốn quay mặt về phía cửa sổ, cô không muốn nhìn thấy mặt Sở Thiên Ngạo.

Mạc Tiểu Hàn nghiêng người, Sở Thiên Ngạo lập tức tỉnh.

"Tiểu Hàn, em đã tỉnh? Rốt cuộc em đã tỉnh rồi sao?" Sở Thiên Ngạo kích động kéo tay Mạc Tiểu Hàn tay: "Em đã ngủ một ngày một đêm rồi."

Mạc Tiểu Hàn muốn tránh thoát cánh tay Sở Thiên Ngạo, lại phát hiện có gì không đúng!

Cô nhìn thấy miệng Sở Thiên Ngạo mở ra khép vào, hình như đang nói chuyện với cô. Nhưng! Cô lại hoàn toàn không nghe được rốt cuộc hắn đang nói cái gì!

Cảm giác sợ hãi thật lớn bao phủ Mạc Tiểu Hàn. Cô cuộn người lại, liều mạng lui vào góc giường, dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn Sở Thiên Ngạo.

Sở Thiên Ngạo cho rằng Mạc Tiểu Hàn vẫn còn sợ hắn, động tác nhẹ hơn, kéo tay Mạc Tiểu Hàn đưa sát vào mặt mình, trong ánh mắt đầy tia máu tràn đầy đau lòng cùng hối hận: "Tiểu Hàn, thật xin lỗi! Anh không phải là người! Em đánh anh đi!" Giơ tay Mạc Tiểu Hàn lên, hung hăng tát vào mặt mình!

Mạc Tiểu Hàn lại hét lên một tiếng rút tay của mình về! Cô phát hiện —— mình điếc! Cô không nghe được bất kỳ tiếng gì!

Cho rằng Mạc Tiểu Hàn sợ hắn, Sở Thiên Ngạo đem Mạc Tiểu Hàn ôm vào trong lòng ngực mình, mạnh mẽ ôm: "Tiểu Hàn, là anh không tốt...... Không sao...... Về sau anh vĩnh viễn sẽ không đối xử với em như vậy nữa...... Không cần phải sợ."

Mạc Tiểu Hàn biết Sở Thiên Ngạo đang nói chuyện với cô, hơi thở của hắn phun vào cổ của cô. Sở Thiên Ngạo ôm cô quá chặt, cô có thể cảm thấy thanh âm vang động trong cổ họng của hắn, nhưng cô lại không nghe được bất kỳ tiếng nào!

Như vậy...... Cũng tốt. Chỉ cần cô nhắm mắt lại, cô có thể mất liên lạc với thế giới này. Chỉ cần nhắm mắt lại, Sở Thiên Ngạo liền biến mất......

Mạc Tiểu Hàn cuộn tại chặt hơn trong chăn. Nhắm hai mắt, không nói lời nào, cũng không cử động. Giống như một cọc gỗ.

......

Phòng khách, chất đầy tàn thuốc.

Trong đôi mắt của Sở Thiên Ngạo hiện đầy tia máu, ngồi ở trên ghế sa lon hung hăng hút thuốc. Một lát, hai cái gạt tàn thuốc cũng tràn đầy.

Vú Trương bưng khay đi tới. Trên khay, thức ăn vẫn tràn đầy, một chút cũng vẫn không nhúc nhích.

Thấy sắc mặt âm trầm của Sở Thiên Ngạo, Vú Trương run rẩy: "Cậu chủ, Cô Mạc không chịu ăn cái gì."

Sở Thiên Ngạo gắt gao nhìn Vú Trương, ánh mắt như muốn trừng mặc bà: "Cô ấy không ăn bà cũng không nghĩ ra cách nào sao!"

"Cậu chủ, biện pháp nào tôi cũng dùng rồi, tôi một mực khuyên Cô Mạc, nhưng là, đều không hữu dụng...... Cô Mạc đã hai ngày nay chưa ăn cái gì......" Vú Trương sợ hãi nói. Chỉ sợ Sở Thiên Ngạo lại phát giận.

Buổi sáng Cô Mạc chưa ăn, Sở Thiên Ngạo cơ hồ đập nát tất cả các đồ cổ trong phòng khách......

"Nếu như bữa tối Mạc Tiểu Hàn còn chưa ăn, mọi người trong phòng bếp toàn bộ cút đi cho tôi!" Sở Thiên Ngạo hung hăng dập tắt tàn thuốc, hướng phòng của Mạc Tiểu Hàn đi tới.

"Cậu chủ!" Vú Trương thấy Sở Thiên Ngạo đi tới phòng của Mạc Tiểu Hàn, vội vàng gọi hắn lại. Người hiện tại Mạc Tiểu Hàn không muốn nhìn thấy nhất, phải là Sở Thiên Ngạo chứ?

"Hả?" Sở Thiên Ngạo xoay người nhìn Vú Trương.

Vú Trương cũng không thể nói Cô Mạc chán ghét cậu, cậu đừng đi vào kích thích cô ấy? Nhưng khi Sở Thiên Ngạo xoay người, không thể làm gì khác hơn là mở miệng lắp bắp: "Cậu chủ, lỗ tai Cô Mạc...... Giống như......"

"Lỗ tai Mạc Tiểu Hàn thế nào?" Sở Thiên Ngạo trợn to hai mắt, sợ hãi và lo lắng chợt lan tràn trong lòng.

Vú Trương hít một hơi, thận trọng nói: "Lỗ tai Cô Mạc, giống như không nghe được. Vừa rồi khi tôi đến cạnh cô ấy, cô sợ hết hồn. Trước đó tôi đóng cửa rất mạnh, cô ấy vốn phải biết tôi vào phòng chứ."

"Bà nói cái gì? Bà lặp lại lần nữa?" Sở Thiên Ngạo vọt tới bên cạnh Vú Trương, níu áo bà. Vú Trương là bà vú của Sở Thiên Ngạo, Sở Thiên Ngạo đối với bà vẫn luôn tương đối khách khí. Hôm nay cư nhiên lại có động tác như thế, Vú Trương biết Sở Thiên Ngạo đang thật sự luống cuống!

Tất cả bác sĩ chuyên khoa Tai – Mũi – Họng của Thành phố C đều bị Sở Thiên Ngạo gọi tới.

Tất cả chuyên gia, sau khi chẩn đoán bệnh, cũng lắc đầu nói với Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn đúng là điếc.

Khi Sở Thiên Ngạo hỏi có thể chữa khỏi hay không thì tất cả chuyên gia cúi đầu không nói lời nào.

Chỉ có một bác sĩ trẻ tuổi chậm rãi mở miệng: "Tai của cô ấy điếc, tất nhiên là do có ngoại lực tác động, khiến thần kinh bắt chéo bị tổn thương, nhưng nguyên nhân chủ yếu hơn, là suy nghĩ trong lòng. Cô ấy nghĩ tai điếc để trốn tránh một số chuyện. Tai điếc, là phản ứng tự bảo vệ của cô ấy."

Sở Thiên Ngạo không có kiên nhẫn nghe hắn nói những chuyện liên quan đến y học gì đó, trực tiếp cắt đứt lời của hắn: "Vậy có thể chữa khỏi không?"

Bác sĩ trẻ tuổi có chút do dự: "Thần kinh bị tổn thương có thể trị hết, nhưng vấn đề tâm lý không nói trước được. Muốn chữa phải biết nguyên nhân sâu xa khiến cô ấy tự phong bế tai mình, lúc đó may ra có thể chữa trị được.