Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 145: Tôi khiến cô không đủ thoải mái sao? 


Mạc Tiểu Hàn bất động, cũng không nói chuyện. Đối với khay thức ăn phong phú, cũng không thèm ngó một cái.

Vú Trương gấp đến độ trên trán toát ra mồ hôi: "Cô Mạc, ăn chút đi! Cô xem cô gầy thành ra như vậy rồi. Dù là không muốn ăn, cô cũng phải ăn nha!"

"Không ăn. Bưng đi thôi. Vú Trương, vất vả cho bà rồi." Giọng của Mạc Tiểu Hàn vô cùng kiên định.

"Phanh!" Cửa phòng đột nhiên bị người từ bên ngoài đá văng ra!

Thân hình cao lớn của Sở Thiên Ngạo mang theo khí thế kinh người đi vào. Mái tóc đen xốc xếch không chịu nổi, hung ác nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn. Trên trán còn dán một miếng băng gạc màu trắng.

Mạc Tiểu Hàn bị tiếng đá ở cửa phòng khiến sợ hết hồn. Ngẩng đầu nhìn Sở Thiên Ngạo.

Sao trên trán lại dán băng? Đang giở trò quỷ gì vậy? Ngày hôm qua đánh nhau với Thân Hạo Khiêm sao?

Mạc Tiểu Hàn nói thầm trong lòng, kềm chế tò mò không mở miệng hỏi Sở Thiên Ngạo.

Vú Trương vừa nhìn thấy Sở Thiên Ngạo, tựa như thấy cứu tinh: "Cậu chủ, Cô Mạc không chịu ăn cơm, ngài giúp tôi khuyên nhủ cô ấy đi!"

Sở Thiên Ngạo đi tới đột ngột kéo cằm Mạc Tiểu Hàn lên, một tay múc một muỗng canh đổ vào trong miệng Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn cắn chặt hàm răng, chết cũng không chịu nuốt vào.

Nước canh theo cằm nhỏ xuống trước ngực, làm ướt vạt áo trước một mảng lớn. Quần áo ngày hôm qua đã bị xé nát, nước canh thấm vào, nhất thời lộ ra đường cong mê người trước ngực.

Ánh mắt Sở Thiên Ngạo tối sầm lại, bàn tay trực tiếp đưa vào váy Mạc Tiểu Hàn, hung hăng dùng sức vuốt ve!

Mạc Tiểu Hàn đau hét rầm lên: "Sở Thiên Ngạo, tên cầm thú này!" Đôi tay kéo tay Sở Thiên Ngạo, liều mạng muốn gạt tay hắn ra khỏi người mình!

Vú Trương vẫn còn đứng bên cạnh! Vậy mà tên lợn giống này lại vũ nhục cô như vậy!

"Mạc Tiểu Hàn cô giả bộ thanh cao cái gì!" Ánh mắt tàn nhẫn của Sở Thiên Ngạo hung hăng nguýt cô: "Không phải đã bị ngủ qua rất nhiều lần rồi sao? Nói cho tôi biết, Thân Hạo Khiêm ngủ với cô mấy lần? Có khiến cho cô thoải mái không?"

Vú Trương thật sự nghe không nổi nữa. Vội đi ra ngoài cửa, giúp bọn hắn đóng kỹ cửa phòng lại.

Vú Trương vừa đi, Sở Thiên Ngạo càng thêm không sợ hãi, bàn tay hung hăng vặn cằm Mạc Tiểu Hàn, ánh mắt đã trở nên điên cuồng: " Lúc cùng tôi làm, tất cả đều ảo tưởng chính là Thân Hạo Khiêm, phải không?"

Tên điên này! Mạc Tiểu Hàn khiếp sợ ngẩng đầu nhìn Sở Thiên Ngạo, chính mình không thể tin được. Người đàn ông này, vì cái gì mà ác tâm nghĩ người khác như vậy?

Trong suy nghĩ của hắn, đàn ông và i phụ nữ, chỉ có chuyện lên giường này thôi sao?

Mạc Tiểu Hàn hoàn toàn mất đi hứng thú cùng hắn gây gổ. Đôi mắt rũ xuống, trực tiếp đem Sở Thiên Ngạo trở thành không khí.

"Nói chuyện!" Sở Thiên Ngạo hung hăng nắm tóc Mạc Tiểu Hàn kéo lên, ánh sáng trong mắt vô cùng kinh người.

Mạc Tiểu Hàn bị kéo tóc đau, nhưng cô lại không cầu xin. Lạnh lùng nhìn Sở Thiên Ngạo, châm chọc cười một tiếng: "Nói gì? Nói tôi cùng Thân Hạo Khiêm trải qua mấy lần lên giường sao? Anh xác định anh muốn nghe?"

Giọng cô giễu cợt khiến Sở Thiên Ngạo tức giận càng sâu, ánh mắt thâm thúy cơ hồ muốn bốc cháy, ghen ghét đánh úp tới mỗi một dây thần kinh nhạy cảm, điên cuồng xâm thực hết tất cả suy nghĩ của hắn!

"Mạc Tiểu Hàn! Cô cùng Thân Hạo Khiêm trải qua mấy lần lên giường! Nói!" Giọng nói gần như điên cuồng!

"Sở Thiên Ngạo! Anh khiến tôi ghê tởm!" Sắc mặt Mạc Tiểu Hàn trắng bệch, quát lên! Cả người không ngừng run rẩy.

Đây chính là người đàn ông cô gần như muốn nghiêm túc yêu sao? Không! Cô không thể nào yêu người đàn ông tệ hại như vậy!

Là mắt cô bị mù, cho rằng hắn thật sự yêu cô!

"Ghê tởm? Tôi muốn cho cô xem cái gì gọi là ghê tởm!" Sở Thiên Ngạo hung hăng kéo tóc Mạc Tiểu Hàn, quăng cô lên giường.

Nhấn chuông gọi bên cạnh bàn "Vú Trương, kêu chú Vương ra đường gọi cho tôi một tên côn đồ."

Một lát sau, một tên côn đồ trên người xăm đầy những hình kỳ quái đi vào.

Mạc Tiểu Hàn sợ tới mức lùi vào góc tường. Cặp mắt cảnh giác nhìn chằm chằm Sở Thiên Ngạo: "Sở Thiên Ngạo! Anh muốn làm gì!"

"Làm gì? Cô không phải trời sinh dâm đãng sao! Một mình tôi không thỏa mãn được cô! Tôi giúp cô tìm thêm mấy tên gian phu!" Ghen ghét đã khiến đầu óc Sở Thiên Ngạo mê muội, nói không lựa lời, chỉ hy vọng lời nói càng đả thương người càng tốt.

"Sở Thiên Ngạo! Anh là cầm thú! Anh là khốn kiếp!" Mạc Tiểu Hàn chợt hiểu ra dụng ý của Sở Thiên Ngạo, sợ tới mức liều mạng quát to lên!

Sở Thiên Ngạo, lại muốn đưa người đàn ông khác tới cưỡng gian cô!

Sở Thiên Ngạo nhìn tên côn đồ kia tàn nhẫn nói: "Hôm nay nếu không chơi nát người phụ nữ này, tôi bảo đảm ngày mai các người không thấy được mặt trời!"

Thấy Mạc Tiểu Hàn trốn trong góc lệ rơi đầy mặt, tên côn đồ hồi hộp trong lòng, mặc dù cô gái này có vẻ gầy, nhưng vừa nhìn chính là mỹ nhân.

Hôm nay hắn thật là có diễm phúc nha!

Có chút lo lắng nhìn Sở Thiên Ngạo bên cạnh, lại nhìn cô gái co rút thành một cục ở góc tường, tên côn đồ nuốt nước miếng: "Tôi, tôi có thể bắt đầu sao?"

"Tùy tiện!" Sở Thiên Ngạo nói xong, đi ra ngoài cửa, hung hăng đóng mạnh cửa, “Ầm!" Một tiếng vang thật lớn.

Thấy Sở Thiên Ngạo đi ra, tên côn đồ càng thêm thoải mái.

Đắm đuối nhìn Mạc Tiểu Hàn, ánh mắ tkhông ngừng quét qua bộ vị nhạy cảm của Mạc Tiểu Hàn, trong miệng còn cảm thán: "Hôm nay thật là vận khí tốt a! Không nghĩ tới có cô gái thanh thuần như cô để cho tôi cưỡi!"

Mạc Tiểu Hàn ra sức rúc vào góc tường, dùng cánh tay bảo vệ thân thể của mình, hoảng sợ trợn to hai mắt: "Anh muốn làm gì! Đừng tới đây!"

"Lm g? Đơng nhin l lm chuyện Sở tổng mun ti lm! Tnh yu nam nữ, em thích khng sao!" Tn cn đồ ni năng ngọt xt, đi mt chuột gian xảo đảo loạn xạ.

Mạc Tiu Hn thuận tay cầm ln ci bnh hoa bn cạnh gi sch, giơ trc ngời của mnh: "Anh đừng ti đy! Anh m ti đy, ti đập chết anh!"

Tn cn đồ lm sao c th bị một bnh hoa uy hiếp được?

Cười dâm đãng, từng bước một ép tới Mạc Tiểu Hàn.

"Bốp!" Mạc Tiểu Hàn giơ bình hoa hung hăng đập tới! Tên côn đồ nhanh nhẹn né, bình hoa rớt xuống thảm trải sàn nhưng không bể. lăn tròn ra bên cạnh bàn.

"Xem đi, tiểu cô nương, bình hoa cũng không giúp được em! Em cam chịu số phận đi!" tên côn đồ chạy tới bên cạnh Mạc Tiểu Hàn, vươn tay ra.

Mạc Tiểu Hàn thét lên nhảy ra chỗ khác, trợn to hai mắt cắn răng nghiến lợi nói: "Anh dám đụng tới tôi, Sở Thiên Ngạo sẽ không tha cho anh!"

Sở Thiên Ngạo luôn luôn bao che, chính hắn đánh có thể mắng, có thể đánh Mạc Tiểu Hàn, nhưng lại không được phép những người khác đối với Mạc Tiểu Hàn có nửa điểm không tốt.

"Ha ha...... Tiểu cô nương, có phải đầu em bị hồ đồ không? Anh chính là do Sở tổng đặc biệt tìm đến phục vụ em! Nếu anh nhanh phục vụ em, Sở tổng không những không phạt anh, còn có thể thưởng cho anh!"

Tên côn đồ đã sắp không nhịn được. Người phụ nữ này, nhìn qua nhu nhược, không ngờ lại rất mạnh mẽ!

Ánh mắt Mạc Tiểu Hàn tối sầm lại. Sao cô ngây thơ thế! Còn tưởng rằng Sở Thiên Ngạo có thể bảo vệ cô, sao cô lại quên mất, tên côn đồ này vốn chính là Sở Thiên Ngạo gọi tới!

Tên côn đồ đắm đuối nhìn khắp nơi trên người Mạc Tiểu Hàn, từng bước một tiến tới gần Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn sợ tới mức liên tiếp thét chói tai, ở trong phòng chạy tới chạy lui, muốn trốn tránh ma trảo của tên côn đồ.

Trò chơi truy đuổi và chinh phục này lại làm cho tên côn đồ càng thêm kích động, trên mặt nở nụ cười dâm đãng, nhanh chóng tiến tới Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn liều mạng chạy từ đầu phòng đến cuối phòng, có thể nhặt được thứ gì đều toàn bộ nện vào đầu tên côn đồ!

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, khẩn trương không còn một chút huyết sắc.

Đôi môi là màu xám trắng tuyệt vọng.

Sở Thiên Ngạo đứng đưa lưng về phía cửa phòng. Nghe tiếng kêu gào cùng tiếng thét chói tai của Mạc Tiểu Hàn trong phòng, trên mặt là một mảnh lạnh lùng.

Tên côn đồ rốt cuộc chộp được Mạc Tiểu Hàn. Hai cánh tay đen đủi xăm đầy ác thú, giam Mạc Tiểu Hàn thật chặt trên ghế salon!

Mạc Tiểu Hàn biết không thể cứu vãn, lúc này, trừ Sở Thiên Ngạo, không ai có thể giúp cô!

Sở Thiên Ngạo lạnh lùng nghe tiếng động trong phòng, gương mặt anh tuấn không có bất kỳ cảm xúc gì.

Đây là Mạc Tiểu Hàn thiếu hắn, cho hắn đội nón xanh, phải trả giá thật lớn! Sở Thiên Ngạo hắn, sao có thể bị người trêu chọc trong lòng bàn tay!

Nếu cô chưa thỏa mãn dục vọng, dưới người hắn còn nghĩ đến người đàn ông khác, vậy hắn sẽ thành toàn cho cô!

Người phụ nữ bẩn thỉu như vậy, hắn cũng không muốn......

Tiếng thét chói tai của Mạc Tiểu Hàn càng ngày càng thảm thiết, Sở Thiên Ngạo ở bên ngoài nghe, quả đấm dần dần nắm chặt.

Không biết, bên trong rốt cuộc tiến hành tới đâu rồi...... Hiện tại hắn phải vui vẻ mới đúng chứ? Người phụ nữ phản bội của hắn, trước mắt đang bị một người đàn ông hạ đẳng vũ nhục và hành hạ. Hắn nên cao hứng mới đúng.

Nhưng, tại sao trong lòng không có khoái cảm báo thù như dự đoán? Tim của hắn, tại sao lại co bóp mạnh mẽ như thế?

"Sở Thiên Ngạo! Tên cầm thú này! Khốn kiếp! Tôi hận anh! Tôi hận anh cả đời! Anh là tên khốn kiếp!" Trong phòng truyền đến tiếng gào thét đến khản cả giọng của Mạc Tiểu Hàn. Giọng nói tràn đầy bi phẫn, đau thấu tâm can.

Chân của Sở Thiên Ngạo không tự chủ được đi tới cửa một bước, rồi lại cứng rắn dừng lại!

Người phụ nữ này, cho là kêu gào mấy tiếng thì có thể khiến hắn hồi tâm chuyển ý sao? Thật là nằm mơ!

Sở Thiên Ngạo lạnh lùng đứng ở trước cửa phòng, lưng thẳng tắp, nhưng chút cứng ngắc. Nghe tiếng Mạc Tiểu Hàn keo gào trong phòng, tay gắt gao nắm chặt lan can cầu thang, càng nắm càng chặt, khiến lan can cơ hồ sắp bị hắn bóp nát! "Được rồi, đừng khóc, Sở tổng không xót em đâu, anh sẽ yêu em! Tiểu mỹ nhân, mau tới đây đi!" Tư thế tên côn dang ra như chim ưng chuẩn bị bắt con gà con, ôm Mạc Tiểu Hàn thật chặt trong ngực mình.

Trên người hắn bốc ra mùi thúi, khiến Mạc Tiểu Hàn nhảy mũi.

Tên côn đồ lại hoàn toàn không nhận thấy, không ngừng lấy tay xoa bóp cơ thể Mạc Tiểu Hàn. Đổi lấy từng tiếng thét chói tai của Mạc Tiểu Hàn!

Mạc Tiểu Hàn giơ tay, hung hăng cào vào mặt tên côn đồ! Trên gương mặt đen đúa của tên côn đồ, lập tức hiện lên năm vết máu!

Đưa tay sờ, trong lòng bàn tay có máu, tên côn đồ hiểu ra mặt của mình bị người phụ nữ cào nát rồi!

Trong lòng tức giận bộc phát, đột ngột vặn tóc Mạc Tiểu Hàn nâng lên, đập lên trên tường: " Con tiện nhân này! Thật đúng là coi trọng chính mình!"

Tên côn đồ nắm tóc Mạc Tiểu Hàn, không ngừng đập đầu cô vào tường!

"Rầm rầm rầm" Tiếng đập không gặp trở ngại nào nghe vào rõ rang như vậy, Sở Thiên Ngạo siết tay thành quả đấm, đốt ngón tay bởi vì nắm quá chặt trở nên trắng bệch.

Tiếng la khóc của Mạc Tiểu Hàn, nghe rõ ràng như vậy...