Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 120: Tang Thi Đột Kích

Liên Kỳ Quang trong ánh mắt chờ mong của An Như Tâm, cứng ngắc ăn xong bữa dáng tình yêu do bà tỉ mỉ chuẩn bị, hương vị kì quái kích thích vị giác Liên Kỳ Quang, làm cậu bắt đầu tưởng niệm hương vị dịch dinh dưỡng.


Trời dần sáng, lúc Hạ Hầu Trọng mở miệng thúc giục, Liên Kỳ Quang không chút suy nghĩ, lập tức ném bay chén dĩa trống rỗng, giống như không nghe thấy tiếng gọi vội vàng của An Như Tâm, vội vàng phóng như bay ra cửa.


Theo Hạ Hầu Trọng lên phi hành khí, dưới ánh mắt trêu đùa của ông, Liên Kỳ Quang yên lặng nhét kẹo vào miệng để hòa tan đi mùi vị kì lạ kia.
Phi hành khí cuối cùng dừng lại trước một tòa kiến trúc kim loại kì quái, theo ý Hạ Hầu Trọng, Liên Kỳ Quang theo ông xuống phi hành khí.


Vừa mới bước xuống, nhất thời một tiếng hô khí thế ngất trời chấn động đến mức đầu óc Liên Kỳ Quang có chút choáng váng: “Chào nguyên soái! !”


Liên Kỳ Quang ngốc ngốc, mặt không biểu cảm nhìn một hàng binh sĩ trang bị súng ống đầy đủ. Hạ Hầu Trọng nghiêm túc gật đầu với nhóm binh sĩ, ngược lại quay ra sau trừng mắt với Liên Kỳ Quang, bộ dáng hạt đắc sắt.


Liên Kỳ Quang liếc mắt một cái, đút tay vào túi, bỏ qua Hạ Hầu Trọng, không chút chớp mắt đi tới trước.
“…” Hạ Hầu Trọng.
Nhóm binh sĩ đều lén lút dùng khóe mắt liếc nhìn Liên Kỳ Quang, trong lòng kinh ngạc, cẩn thận cân nhắc, thiếu niên làm càn này là ai a.


“Nguyên soái.” Một người mặc quân trang trung tá đi tới, hướng Hạ Hầu Trọng kính chào theo nghi thức quân đội: “Hết thảy đã chuẩn bị xong, xin nguyên soái ra chỉ thị.”
Hạ Hầu Trọng phóng tầm mắt tới chỗ Liên Kỳ Quang, Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, thản nhiên lên tiếng: “Trực tiếp qua đó.”


Trung tá ngẩn người, nhìn Hạ Hầu Trọng, Hạ Hầu Trọng nghiêm mặt gật đầu: “Hết thảy nghe theo cậu ta.”
“Vâng!” Tuy trong lòng thực tò mò về thân phận của Liên Kỳ Quang, nhưng trung tá vẫn phục tòng mệnh lệnh vô điều kiện.


Liên Kỳ Quang theo trung tá tiến vào viện bảo tàng, liếc mắt nhìn lại, trong những giá thủy tinh đặc thù đặt đủ loại vật phẩm cũ nát.
Liên Kỳ Quang ngắm nhìn những vật triển lãm, biểu tình càng lúc càng cứng ngắc.


Đột nhiên, Liên Kỳ Quang dừng bước, ánh mắt khóa chặt vào một giá thủy tinh. Thấy Liên Kỳ Quang đứng lại, trung tá đi phía trước cũng ngừng theo, theo tầm mắt cậu nhìn qua, mở miệng giải thích: “Này là quần áo Ám Quang đại nhân từng mặc ở…”


‘Rắc!’ Khối băng ngưng tụ trong tay bị Liên Kỳ Quang siết vỡ thành vụn, con ngươi đen láy nhìn chằm chằm thứ đặt bên trong. Sắc mặt có chút đen xì.
“Sao? Có gì không đúng sao?” Hạ Hầu Trọng mở miệng hỏi.


“Tôi có thể hủy thứ đó đi không?” Liên Kỳ Quang chỉa tay về phía lồng thủy tinh, gương mặt không có chút biểu tình lại làm người ta cảm nhận được khí lạnh dày đặc.


“Không được!” Không chờ Hạ Hầu Trọng mở miệng, trung tá đã vội vàng lách người chắn trước mặt, ngăn cản tầm mắt Liên Kỳ Quang, cảnh giác nhìn cậu.
“Này đều là văn vật cổ, nếu cậu hủy đi, chính là phạm pháp!”
“Tiểu Quang, sao thế?”


“Văn vật? Một cái qυầи ɭót! ?” Hai tiếng cuối cùng cơ hồ là cắn răng bật ra. Tuy thứ bên trong lồng thủy tinh bảo hộ đã hư hao hết bảy tám phần, nhưng Liên Kỳ Quang vẫn có thể nhìn ra nguyên hình của nó, là một cái qυầи ɭót tam giác màu xanh da trời, trên đó còn in hình một con khỉ ngốc nghếch.


Cái quần này cậu biết, là tiểu thái tử sau khi thanh trừ thành trấn mang về cho cậu, trước đêm đồng quy vu tận với tang thi vương, cậu cùng tiểu thái tử đi uống rượu, kết quả tiểu thái tử uống quá nhiều rồi ói cả lên người cậu, chờ đến khi tắm rửa trở ra thì cái qυầи ɭót này liền không thấy đâu nữa!


Cái con khỉ nhe nanh kia là cậu tự dán lên, so với ai đều nhìn quen mắt hơn.
Hạ Hầu Trọng sửng sốt, sau cùng nhịn không được ‘xì!’ một tiếng, bật cười.
“Được rồi, đi tiếp đi.” Hạ Hầu Trọng phất tay với trung tá, sau đó kéo Liên Kỳ Quang tiếp tục đi tới.


“Được rồi, đừng nhìn nữa.” Hạ Hầu Trọng nén cười, nhìn vẻ mặt lạnh như băng của Liên Kỳ Quang, nhịn không được sáp qua nhỏ giọng hỏi: “Này không phải con từng mặc rồi đi?”
Liên Kỳ Quang thu hồi ánh mắt, sắc lạnh lườm qua: “Ông đại nghịch bất đạo à!”
“…” Hạ Hầu Trọng.


Tuy chỉ là một chút nhạc đệm, bất quá đủ làm tâm tình Liên Kỳ Quang đặc biệt không xong.


Một đường đi tới, đám người tiến vào một thông đạo đặc biệt, lên thẳng đỉnh tòa nhà. Ra khỏi thông đạo, trung tá dẫn Liên Kỳ Quang cùng Hạ Hầu Thiệu Huyền đi tới một cánh cửa kim loại, liên tục vượt qua vài vòng bảo vệ, xuyên qua đám người máy tuần tra được trang bị vũ khí, cuối cùng tiến tới trước một bức tường kim loại thật lớn.


Trung tá nhập mật mã, giọng nói, sau đó trải qua quét đồng tử, nghiệm chứng gen, bức tường mới chậm rãi mở ra.
Trong không gian công nghệ cao, xung quanh bao bọc bởi một loại kim loại đặc biệt trong suốt, có một chiếc hộp thủy tinh, bên trong là một nam nhân tuấn tú đang nhắm mắt, im lặng nằm trong một loại chất lỏng bảo quản.


Liên Kỳ Quang chậm rãi tiến tới, con ngươi đen láy chăm chú nhìn nam nhân, đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc. Vô luận là tướng mạo hay hình thể, người này chính là mình ở ba ngàn năm trước.
Chính là, điều này sao có thể?


Liên Kỳ Quang đi tới trước vách kim loại cách ly, hai tay đặt trên vách kim loại, mở to mắt nhìn nam nhân nằm trong hộp, gương mặt không giấu được rung động.
Trung tá hơi nhíu mi, muốn tiến tới lại bị Hạ Hầu Trọng đưa tay ngăn lại. Hạ Hầu Trọng nhìn biểu tình Liên Kỳ Quang, tâm tình cũng khá phức tạp.


Là một người còn sống, lại tận mắt nhìn thấy thân thể mình bị giam cầm trong những thiết bị lạnh lẽo, cảm giác này, nhất định không dễ chịu đi.
Này tuyệt đối không phải cậu!


Liên Kỳ Quang thu hồi biểu tình rung động, ánh mắt dần lạnh lẽo, sức mạnh xanh biếc thoáng chốc lưu chuyển, dị năng bắt đầu ồ ạt xâm nhập vào trong không gian.
“Cậu muốn làm gì?” Trung tá tức giận gầm lớn một tiếng, muốn xông lên, lại bị Hạ Hầu Trọng ngăn lại.


“Đứng im đừng nhúc nhích!” Hiểu được Liên Kỳ Quang đang xác nhận thi thể là thật hay giả, Hạ Hầu Trọng quát lớn.
“Nguyên soái! ! Đó là di thể của Ám Quang đại nhân!” Ánh mắt trung tá trừng đến sắp lồi cả ra, gào to.
“Tôi biết.” Không riêng gì di thể, người cũng đang ở đây.


“Nguyên soái…”
‘Ầm! !’ Một tiếng nổ vang lên, không gian vốn phong bế đột nhiên không ngừng nổ mạnh, thiết bị bên trong nổ thành mảnh nhỏ. Thủy tinh vỡ rơi đầy đất, chất lỏng văng khắp nơi, một nam nhân từ bên trong hệt như một miếng rác thải văng ra, rớt phịch xuống đất.


Nháy mắt tiếng chuông cảnh báo vang vọng khắp lầu, một trận tiếng bước chân chỉnh tề vang tới, binh sĩ canh giữ bên ngoài cùng người máy tuần tra chen chúc tiến vào, súng trên tay nhắm thẳng về phía Liên Kỳ Quang.


“Tên khốn khϊế͙p͙ này! !” Trung tá nhìn thấy hết thảy, ngây người nửa ngày, nhất thời lửa giận ngập trời, xông tới túm lấy Liên Kỳ Quang.
Hạ Hầu Trọng đưa tay, dùng dụ năng vây lấy trung tá, quay đầu quát lớn: “Tất cả dừng tay cho tôi! ! !”
“Nguyên soái…”


Hạ Hầu Trọng sầm mặt nhìn một loạt họng súng phía sau, xoay người đi tới chỗ Liên Kỳ Quang: “Tiểu Quang, sao lại thế này?”
Liên Kỳ Quang cúi đầu, hai nắm tay siết chặt, dưới bóng ma của mái tóc là gương mặt trắng xanh, trong lòng cuồn cuộn tức giận cùng bi thống không thể đè nén làm thân thể run lên bần bật.


“Tiểu Quang?” Nhìn thấy Liên Kỳ Quang khác thường, Hạ Hầu Trọng thầm nghĩ không ổn, đưa tay muốn chạm tới bả vai Liên Kỳ Quang.
Liên Kỳ Quang ánh mắt sắc lạnh, vung nắm tay về phía sau, nhất thời tiếng kinh hô nổi lên bốn phía, Hạ Hầu Trọng cả kinh, lách mình tránh thoát, không ngừng lui về sau, lảo đảo cố đứng vững.


“Làm gì! ! Toàn bộ thu súng cho tôi!” Nhìn xung quanh, Hạ Hầu Trọng lạnh giọng quát.
Liên Kỳ Quang nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, áp chế đi cơn giận cuồn cuộn trong lòng, mở mắt, chỉ còn lại một mảnh lạnh lẽo.
“Tiểu Quang, thế nào?” Thấy Liên Kỳ Quang đã bình phục trở lại, Hạ Hầu Trọng mở miệng hỏi.


Liên Kỳ Quang nhìn lướt qua họng súng chi chít đang chỉa về phía mình, nhàn nhạt nói: “Cổ thi thể này là giả.”
“Cái gì! ! ?” Hạ Hầu Trọng kinh hô, xung quanh cũng hiện lên vẻ kinh sợ.


“Này căn bản không phải là thi thể của t… Ám Quang, cũng không phải nhân loại ba ngàn năm trước, nó là một khối tang thi biến dị mang theo độ cảm nhiễm cực cao!”
“Này…” Hạ Hầu Trọng mở to mắt, vẻ mặt không thể tin: “Điều này sao có thể?”


Giống như muốn chứng minh lời Liên Kỳ Quang, thi thể bị văng xuống vì trận nổ mạnh bên trong không gian đột nhiên cử động.


Trong ánh mắt khϊế͙p͙ sợ của đám người, nó giãy dụa tứ chi cứng ngắc, chậm rãi từ dưới mặt đất bò dậy, gương mặt vốn tuấn tú theo tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy bắt đầu nứt nẻ, trở nên dữ tợn đáng sợ.


Thi thể run rẩy đứng thẳng, hướng về phía đám người bên ngoài vòng cách ly phát ra một tiếng rống chói tai, tiếp đó nó xông tới, hướng về phía Liên Kỳ Quang.
“Tiểu Quang! ! Cẩn thận! !” Hạ Hầu Trọng quát một tiếng, vươn tay kéo Liên Kỳ Quang ra sau lưng mình, bảo hộ chặt chẽ.


Vách kim loại đặc biệt thế nhưng không thể chịu nổi một kích của thi thể, bị nó tông đến nứt toạt, thi thể hệt như một viên đại pháo phóng ra khỏi không gian cách ly, dữ tợn bổ nhào vào đám người.


“Cẩn thận! ! Trên người nó mang theo virus có độ cảm nhiễm cực cao! Bị quơ trúng sẽ lập tức nhiễm bệnh!” Liên Kỳ Quang thấy nhóm binh sĩ vì gương mặt của Ám Quang đại nhân mà có chút do dự, lập tức gầm lên một tiếng, ngọn lửa phừng cháy trong tay, lao về phía thi thể.


Thi thể cùng hỏa diễm chạm vào nhau, nặng nề văng ra ngoài.
“Rống! ! !” Thi thể giãy dụa từ mặt đất bò dậy, gầm lên giận dữ với Liên Kỳ Quang, ánh mắt phừng phừng lửa giận.
Liên Kỳ Quang khϊế͙p͙ sợ, này thế nhưng là tang thi đã bắt đầu có thần trí?


Thi thể nhảy dựng lên, mục tiêu nhắm tới Liên Kỳ Quang, binh sĩ xung quanh hồi phục tinh thần, nhất thời vang vọng tiếng súng nhức óc, viên đạn không ngừng bắn vào thi thể, chính là căn bản không có bất cứ ảnh hưởng nào. Thi Thể dính đạn, tức giận gầm lên, sau đó lại tiếp tục lao tới.


‘Ầm! !’ Tia chớp tím từ tay Hạ Hầu Trọng phóng ra, vây lấy thi thể. Một tiếng nổ vang vọng, huyết nhục đầy trời, thi thể không còn bóng dáng.
Liên Kỳ Quang nhìn Hạ Hầu Trọng sắc mặt nghiêm nghị, ánh mắt kinh ngạc.
Một phát KO! ! ? ?
Thực lực này phải là bậc hoàng đi?


“Nguyên soái!” Trung tá dẫn theo binh sĩ vây quanh Hạ Hầu Trọng, cảnh giác đề phòng xung quanh.
“Nơi này còn thi thể nào khác không?” Trong lòng dâng lên dự cảm xấu, Liên Kỳ Quang mở miệng hỏi.


“Có.” Trung tá lần này không chờ xin chỉ thị từ Hạ Hầu Trọng, nhanh chóng gật đầu: “Lúc nhân loại rời khỏi địa cầu đã mang theo rất nhiều thi thể, đều là những người có cống hiến lớn với nhân loại ở thời tận thế.”
“Rốt cuộc có bao nhiêu!” Liên Kỳ Quang nhíu mày.
“Một trăm linh ba.”


“Chết tiệt! !” Liên Kỳ Quang thầm mắng.
“Tiểu Quang, ý con không phải là…” Nhìn sắc mặt khó coi của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Trọng lập tức suy đoán khả năng, nhất thời, biểu tình cũng không dễ nhìn chút nào.
“Đều bị đánh tráo!” Liên Kỳ Quang lạnh lùng nói.


“Cái gì! !” Tiếng kinh hô nổi tiêng bốn phía. Gương mặt nhóm binh sĩ xung quanh đều ‘soạt’ một tiếng trắng bệch.


“Tang thi vừa nãy bởi vì bị tiêm virus tang thi nguyên thể vào nên mới hình thành biến dị, cho nên, nó bất đồng với cảm nhiễm thể biến dị hiện giờ, chỉ cần đột phá bậc nhân thì chúng sẽ có được thần trí của nhân loại.”
“Virus nguyên thể?”


“Ba ngàn năm trước nhân loại bùng nổ thời tận thế, bởi vì virus xâm nhập địa cầu, nhóm người đầu tiên biến thành tang thi, là máu trên người bọn họ.”
“Ý của cậu là hết thảy một trăm linh ba cổ thi thể kia giống như tang thi cổ ba ngàn năm trước?” Trung tá mặt trắng bệch hỏi.
“Ừ.”


“Tiểu Quang, trí tuệ của bọn nó cao bao nhiêu?” Hạ Hầu Trọng trầm giọng hỏi.


“Đột phá bậc nhân sẽ có trí tuệ tương đương con nít ba bốn tuổi, theo cấp độ không ngừng đột phá thì trí tuệ cũng tăng lên. Khi đạt tới bậc không thì không khác biệt gì người bình thường. Bề ngoài nhân loại, trí tuệ nhân loại, cho dù chúng thật sự trà trộn vào trong xã hội cũng không bị phát hiện, thứ duy nhất khác biệt là chúng ăn thịt người.”


Theo lời Liên Kỳ Quang, thân thể nhóm binh sĩ xung quanh đều bắt đầu run rẩy. Tang thi có thể xâm nhập vào xã hội nhân loại, kia, nhân loại chẳng phải đã gặp tai ương ngập đầu rồi sao?
“Kia, nếu vượt cả bậc không thì sao?” Hạ Hầu Trọng bắt được lỗ hổng trong lời Liên Kỳ Quang, mở miệng hỏi.


“Nếu vượt khỏi bậc không thì trí tuệ của chúng cũng trở thành siêu việt, thành siêu trí tuệ thể.”
“Rống! !” Một tiếng rống giận dữ thảm thiết từ bên ngoài truyền vào, nhất thời mọi người đều biến sắc.


Ngày càng nhiều tiếng gầm rú cùng tiếng kêu la thảm thiết từ bên kia cánh cửa kim loại truyền tới, Liên Kỳ Quang nhắm mắt, bất đắc dĩ hít một ngụm.
“Tới rồi.”


“Thích Thành!” Hạ Hầu Trọng quát lớn một tiếng, trung tá bên cạnh lập tức hồi phục tinh thần, sắc mặt tái nhợt đi tới bên cạnh, cung kính chào theo nghi thức quân đội.
“Nguyên soái! !”


“Lập tức dẫn một đội, hộ tống Tiểu Quang ra ngoài, cho dù hi sinh tính mạng của các cậu, cũng phải hộ tống người bình an về Hạ Hầu gia.”


“Những người khác, lập tức khởi động canh gác bậc một, phong kín trong ngoài viện bảo tàng, đám quái vật ở đây, tuyệt đối không được để lọt con nào! Toàn bộ giết hết! !”
“Rõ! !”
“Nguyên soái!” Thích Thành có chút sốt ruột, vừa định lên tiếng đã bị Hạ Hầu Trọng quát.


“Phục tùng mệnh lệnh! !”
“Tôi phải ở lại đây.” Liên Kỳ Quang sắc mặt không đổi nhìn Hạ Hầu Trọng, lạnh nhạt nói.
“Không được.” Hạ Hầu Trọng nghiêm mặt, không hề suy nghĩ phản bác.
“Bọn họ không thể tổn thương được tôi, tôi phải ở lại đây.”


Nhìn biểu tình kiên trì của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Trọng bất đắc dĩ: “Tiểu Quang, con rất quan trọng, tôi phải cam đoan sự an toàn của con.”
“Nếu tôi nói, đây là mệnh lệnh?” Liên Kỳ Quang nghiêng đầu, ngốc ngốc nhìn Hạ Hầu Trọng: “Tôi lệnh cho ông, để tôi ở lại đây.”
“…” Hạ Hầu Trọng.


“…” Toàn thể binh lính.
Này là tình huống gì? Mệnh lệnh? Là bọn họ bị lãng tai sao?
“Tuy ông rong ruổi chiến trường trăm năm, nhưng, đối phó với đám tang thi này, ông không phải đối thủ của tôi.” Liên Kỳ Quang dứt lời, liền không để ý tới Hạ Hầu Trọng, xoay người nhìn về phía đám binh sĩ.


“Tất cả, bốn người một tổ, tự do tổ đội, gặp địch thì tùy cơ ứng biến, không cần báo cáo. Hết thảy công kích nhắm vào gáy, đánh không lại thì phải gấp rút bỏ chạy, chuyển mục tiêu khác, phải dùng phương pháp mà bản thân cảm thấy ít thương vong nhất, mục đích cuối dùng, diệt hết toàn bộ một trăm linh ba tang thi!”


“…”
“Nghe rõ chưa! !” Nhíu mày quát lớn, khí thế lan tỏa bốn phía, sát khí bức người.
“Rõ! ! !”