Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 119: Thông Báo

Rời khỏi Cừu Ly Mạch, tâm tình vốn không tốt của Liên Kỳ Quang lại càng tệ hơn, một mình lang thang, cuối cùng ngồi xuống bên đường, ngồi tới nửa đêm. Thẳng đến khi Hạ Hầu Lạc Vũ lái phi hành khí tìm tới thì Liên Kỳ Quang đã bắt đầu sốt cao.


Đối với chuyện Liên Kỳ Quang phát sốt, Hạ Hầu Lạc Vũ điên cuồng phun nước miếng. Hạ Hầu Lạc Vũ lầm bầm gì đó, đầu óc hỗn loạn làm Liên Kỳ Quang không thể nghe thấy gì, trong lúc choáng váng, cậu chỉ cảm thấy cả người vô lực, rơi tõm vào trong cơn lốc xoáy tối đen.


Mông mông lung lung, Liên Kỳ Quang giống như lại nhớ tới cảnh trong mơ kia. Trời đất một mảnh màu đỏ, giống như bị máu tươi nhuộm màu. Ngàn vạn nhân loại chạy trốn tạo thành một mảnh hỗn độn, lửa thiêu đốt thành thị, tiếng gào thét, tiếng la hét, tiếng khóc than, đan xen vào cùng một chỗ, hệt như địa ngục nhân gian.


Liên Kỳ Quang ở trên cao nhìn xuống hết thảy phát sinh, lồng ngực như có gì đó đập vào, khó chịu đến hít thở không thông.


Đột nhiên, một nam nhân mặc áo choàng đen xuất hiện trong tầm mắt, Liên Kỳ Quang mờ mịt nhìn người nọ, cảm giác sợ hãi đến vô lực lan tràn trong lòng, dần dần xâm nhập vào tận xương tủy.


Nam nhân đứng trên mái nhà, chậm rãi xoay người, cuồng phong gào thét thổi tung áo choàng, lộ ra gương mặt máu thịt mơ hồ lộ cả xương trắng. Giống như cảm nhận được ánh mắt Liên Kỳ Quang, người nọ ngẩng đầu, nhìn về phía cậu, nhếch miệng, lộ ra một nụ cười âm trầm.
“… thầy.”


Liên Kỳ Quang mở to mắt, trước mắt là một mảnh tối đen, đầu óc hỗn loạn làm cậu khó chịu nhíu mày.


Liên Kỳ Quang chậm rãi ngồi dậy, mờ mịt đánh giá xung quanh. Tuy ở trong bóng tối nhưng Liên Kỳ Quang không khó phát hiện xung quanh có hơi thở xa lạ, điều này chứng tỏ cậu không phải đang ở trong kí túc xá, cũng không phải ở nhà.


Cửa đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài, đèn trong phòng bật sáng, ánh sáng đột ngột phát rá làm Liên Kỳ Quang nheo mắt lại, đưa tay chắn trước mắt.


“Tiểu Quang! ?” Âm thanh kinh hỉ truyền tới, An Như Tâm bước nhanh tới, ngồi xuống bên giường: “Tiểu Quang, con tỉnh rồi? Cảm thấy thế nào? Có chỗ nào khó chịu không?”
Liên Kỳ Quang buông tay xuống, thản nhiên nhìn nữ nhân trước mặt, đầu óc có chút mù mờ: “An…” An Như Tâm, mẹ Hạ Hầu Thiệu Huyền.


“Tiểu Quang, thân thể con kém quá.” An Như Tâm đỡ Liên Kỳ Quang tựa vào đầu giường, giúp cậu dịch chăn: “Thế nhưng có thể phát sốt? Loại bệnh này, gần trăm năm nay chưa có ai mắc phải a.”
“Nơi này, là đâu?” Liên Kỳ Quang đờ đẫn nhìn xung quanh, ngốc ngốc nói.


“Đương nhiên là nhà rồi, con ngủ tới hồ đồ à?” An Như Tâm bất đắc dĩ cười nói: “Này chính là phòng của Thiệu Huyền.”
Phòng Hạ Hầu Thiệu Huyền? Vậy đây chính là Hạ Hầu gia.
“Phu nhân.” Tề bá từ ngoài cửa bước vào, cung kính cúi người với An Như Tâm.


“Tề bá, có chuyện gì à?”
“Phu nhân, gia chủ vừa truyền lời, nếu tiểu phu nhân tỉnh lại thì để cậu ấy tới phòng sách một chuyến.”
An Như Tâm khẽ nhíu mày, có chút bất mãn: “Tiểu Quang chỉ mới tỉnh, thân mình còn rất yếu, có chuyện gì không thể để ngày mai rồi nói sao?”


“Không cần.” Hiểu rõ lý do Hạ Hầu Trọng gọi mình qua, Liên Kỳ Quang cũng có chút nóng vội, cảnh máu tanh trong mơ làm cậu có chút hoảng hốt. Xốc tấm chăn trên người, Liên Kỳ Quang muốn leo xuống: “Tôi đã không sao rồi, đi thôi.”
“Tiểu Quang.”


“Phu nhân yên tâm, gia chủ nhất định không khó xử tiểu phu nhân.” An Như Tâm khẩn trương như vậy làm Tề bá thực bất đắc dĩ, mở miệng an ủi.


“Tiểu Quang.” An Như Tâm cũng không phải người không hiểu chuyện, nếu Hạ Hầu Trọng gấp gáp tìm người như vậy, nhất định là có chuyện quan trọng, bất quá trong lòng lo lắng nên vội xoay người dỗ dành Liên Kỳ Quang: “Con đừng lo lắng, không có việc gì đâu, nếu ông nội dám bắt nạt con thì cứ nói, mẹ giúp con giáo huấn ông.”


“Ừm.” Ngoan ngoãn gật gật đầu.
“Tiểu phu nhân, mời.” Nhìn bộ dáng như chuẩn bị xông lên chiến trường của An Như Tâm, Tề bá thực buồn cười, xoay người ý bảo Liên Kỳ Quang.


Liên Kỳ Quang theo Tề bá rời khỏi phòng, nhanh chóng đi tới trước phòng sách, Tề bá dừng lại, xoay người nhìn Liên Kỳ Quang: “Tiểu phu nhân, cậu tự mình vào đi, gia chủ đang chờ bên trong.”
“Ừ.” Liên Kỳ Quang xoa cằm, đẩy cửa, chậm rãi bước vào.


Trong phòng sách, Hạ Hầu Trong mặc quần áo thoải mái ngồi sau bàn, đang lật xem một quyển sách có chút rách nát, theo trang giấy ố vàng thì không khó đoán lịch sử của nó.


Liên Kỳ Quang tiến vào cũng không làm Hạ Hầu Trọng ngẩng đầu, Liên Kỳ Quang cũng không để ý, xoay người đi tới sô pha ngồi xuống, con ngươi đen láy bình thản nhìn Hạ Hầu Trọng.


Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Hạ Hầu Trọng từ lúc Liên Kỳ Quang bước vào phòng vẫn luôn len lén chú ý tới Liên Kỳ Quang không hỏi dâng lên chút buồn bực trong lòng, chữ trên sách thì một chữ cũng không đọc vô.


Nhìn ra Liên Kỳ Quang quyết tâm muốn thi im lặng với mình, Hạ Hầu Trọng bất đắc dĩ khép sách lại, ngẩng đầu nhìn Liên Kỳ Quang. Nếu không đánh vỡ không khí giằng co này thì chỉ sợ trời sẽ sáng mất.
“Đến rồi?” Âm thanh trầm ổn mạnh mẽ, mang theo áp bách từ kinh nghiệm sa trường.


“Ông nội.” Liên Kỳ Quang xoa cằm, mặt than mở miệng.
“Đừng.” Hạ Hầu Trọng phất tay, ngăn cản lời Liên Kỳ Quang, nhìn ánh mắt tựa tiếu phi tiếu của cậu, thực nắm bắt không được: “Tiếng ông nội này, thực không đảm đương nổi.”


“Hết cách, lúc tôi chết cũng chưa già bằng ông.” Liên Kỳ Quang thật sự nói: “Ông là ông nội Thiệu Huyền, tôi tự nhiên cũng nên gọi một tiếng.”
“…” Hạ Hầu Trọng.


Nhìn con ngươi đen láy tĩnh lặng của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Trọng trầm mặc hồi lâu, nhịn không được thở dài một hơi, có chút nhụt chí thả lỏng thân thể căng cứng, tùy ý dựa vào lưng ghế, biểu tình phức tạp nhìn Liên Kỳ Quang.


“Chuyện của con Thiệu Huyền đã nói với tôi, nói thật, tôi không tin. Bởi vì một nhân loại thì không có khả năng nào vượt qua khoảng cách ba ngàn năm thời gian.”


Liên Kỳ Quang cụp mí mắt, hé miệng, nhàn nhạt nói: “Ông tin cũng tốt mà không tin cũng vậy, coi như là nghe một chuyện xưa thôi, nhưng tôi muốn vào viện bảo tàng xem ‘di thể’ của tôi. Tôi chết thế nào, không ai rõ hơn bản thân tôi, cỗ thi thể trong viện bảo tàng kia, không có khả năng là tôi.”


“Trải qua kiểm nghiệm, kia quả thực là nhân loại ba ngàn năm trước.” Hạ Hầu Trọng trầm giọng nói, ánh mắt sáng như đuốc khóa chặt trên người Liên Kỳ Quang.
“Cho nên, tôi mới muốn xác nhận.” Liên Kỳ Quang, chân mày hơi nhíu lại: “Nếu đúng như tôi đoán, chỉ sợ…”
“Sợ cái gì?”


“…” Liên Kỳ Quang cúi đầu, uể oải dựa vào sô pha, con ngươi đen nhìn chằm chằm nóc nhà, trầm mặc không nói.
“Rốt cuộc thế nào, nói a?” Liên Kỳ Quang trầm mặc làm Hạ Hầu Trọng có chút sốt ruột, nhịn không được mở miệng thúc giục.


Liên Kỳ Quang cúi đầu, ánh mắt sâu sa nhìn Hạ Hầu Trọng: “Nếu thật sự là vậy thì phải nhanh chóng thu dọn, gấp rút chạy trốn.”
“Có ý tứ gì?


“Ý tứ chính là…” Liên Kỳ Quang dừng một chút, đột nhiên chuyển chủ đề, giọng điệu mờ mịt hỏi: “Nếu ông có thể sinh sớm ba ngàn năm, ở thời tận thế, ông có thể sống sót được bao lâu?”
“? ? ?” Hạ Hầu Trọng.


“Nếu tôi đoán không sai, bóng đêm ba ngàn năm trước sẽ một lần nữa ập tới.”
“Cái gì! !” Hạ Hầu Trọng đột nhiên bật dậy, mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn Liên Kỳ Quang.


Trong lòng rung động không nhỏ, trái tim Hạ Hầu Trọng chậm rãi trầm xuống, ông tự hiểu ý tứ trong lời Liên Kỳ Quang, cũng hiểu tầm quan trọng của việc này hơn ai khác.
“Con xác định không?” Hạ Hầu Trọng một lần nữa ngồi xuống, sắc mặt nghiêm nghị nhìn Liên Kỳ Quang.


“Tám chín phần mười, vẫn còn chút hoài nghi cuối cùng, tôi cần đi xác nhận.”
Nhìn biểu tình bình thản của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Trọng trầm mặc hồi lâu mới mở miệng: “Tốt, tôi đáp ứng mang con đi, muốn lúc nào?”
“Nếu có thể, thì ngay bây giờ.”


“Này sợ là không được.” Hạ Hầu Trọng xem giờ: “Sớm nhất cũng phải đợi trời sáng đã.”
“Vậy chờ trời sáng.” Không chút áp lực gật đầu.
“Có vẻ con không hề lo lắng gì về chuyện này.” Hạ Hầu Trọng híp mắt, thử hỏi.


“Tôi có gì phải lo.” Liên Kỳ Quang rụt người trên sô pha, mặt than nghịch nghịch quang não trên tay: “Tận thế không liên quan gì tới tôi, loài người bị diệt sạch cũng không liên quan, tôi chỉ muốn hảo hảo ở cùng Thiệu Huyền, những người khác, chỉ là thuận tiện.”


“Ám Quang đại nhân, không phải là anh hùng cứu thế của nhân loại sao?”
“Đó là trước kia.” Liên Kỳ Quang buông quang nào trong tay, ngẩng đầu nhìn Hạ Hầu Trọng: “Trước kia tôi muốn chết, nhưng hiện giờ, tôi muốn sống sót.”


“Nếu thật là người kia, con có thể hạ thủ sao?” Hạ Hầu Trọng không chút chớp mắt nhìn chằm chằm Liên Kỳ Quang, tựa hồ muốn tìm ra một chút biểu tình trên mặt câu.
“Hiện giờ ông đã tin tưởng tôi là Ám Quang đại nhân mà từ nhỏ ông đã sùng bái à?”
“…” Hạ Hầu Trọng.


“Trước kia thực sùng bái, nhưng, hiện giờ có cảm giác lòng tin sụp đổ.” Bị Liên Kỳ Quang kích thích tới sắp thành thói quen, trong lời nói Hạ Hầu Trọng tăng thêm chút trêu ghẹo.


“Mặc kệ thế nào, tôi cũng là ân nhân cứu mạng của ông, cũng là ân nhân cứu mạng cả nhà ông.” Liên Kỳ Quang ngốc ngốc nhìn Hạ Hầu Trọng: “Mấy chục năm tận thế kia, tôi đã làm vô số nhiệm vụ, cũng đi qua không biết bao nhiêu căn cứ. Vô số lần tang thi vây thành, đều là ta dẫn người tới trợ giúp. Hạ Hầu gia các ngươi nếu có thể tồn tại đến giờ, như vậy ba ngàn năm trước chắc chắn cũng có chút năng lực, bằng không không có khả năng sống sót mà lên phi thuyền rời khỏi địa cầu.”


“Nói cho tôi biết tên tổ tông của ông, người này nếu có chút năng lực, phỏng chừng ở thời tận thế, tôi đã từng gặp qua.”
Hạ Hầu Trọng có chút hắc tuyến: “Đổi cách nói thì ý là con có bối phận hàng tổ tông của tôi sao?”


“Tôi không có ý này.” Nghiêm túc nhìn Hạ Hầu Trọng: “Tôi chỉ muốn nói, nếu biết có hôm nay, ở thời đó tôi nhất định sẽ chiếu cố tổ tông ông nhiều hơn.”
“…” Hạ Hầu Trọng.
“Tôi đói bụng.” Liên Kỳ Quang đứng dậy, đột nhiên mở miệng nói.


“Đến lúc xuất phát thì nói một tiếng, hiện giờ tôi muốn đi ăn cơm.” Liên Kỳ Quang liếc mắt nhìn Hạ Hầu Trọng một cái, xoay người rời đi.
“Chờ một chút.” Mắt thấy tay Liên Kỳ Quang sắp chạm vào nắm cửa, Hạ Hầu Trọng lên tiếng gọi lại.
“Còn việc gì sao? Ông nội?”
Ông nội…


Khóe miệng Hạ Hầu Trọng giật giật, cảm giác biểu tình mình có chút cứng ngắc.
Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Trọng trầm mặc hồi lâu, đứng lên, tay phải nâng lên trịnh trọng chào theo nghi thức quân đội.


“Nguyên soái Hạ Hầu Trọng của Lam tinh, đại biểu cho toàn bộ nhân loại sống sót, kính chào Ám Quang đại nhân!”
“…” Liên Kỳ Quang.