Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 106: Anh Phạm Tội Rồi

Cáo] khóc lóc kêu gào ghê quá, này thì thịt… khóc típ đi hén
****** 


Chờ đến lúc Liên Kỳ Quang tỉnh lại thì đã là ban đêm. Liên Kỳ Quang giật giật thân mình, hạ thân truyền tới cảm giác đau đớn như bị xé rách làm cậu hít một ngụm khí lạnh, cái đầu hỗn loạn cũng dần dần tỉnh táo lại.


Liên Kỳ Quang đưa tay đặt lên mi gian, đau nhức giống như cả người bị xe nghiền nát làm cậu khẽ nhíu mi. Một màn hôm qua từng chút từng chút rõ ràng hơn trong đầu, Liên Kỳ Quang đột nhiên cảm thấy mặt có chút nóng lên.


Chịu đựng khó chịu, Liên Kỳ Quang xoay người sang bên kia, chỉ thấy Hạ Hầu Thiệu Huyền đang nhắm mắt nằm bên cạnh, cánh tay rắn chắc mạnh mẽ ôm chặt lấy mình. Nhìn thời gian thì đã rạng sáng, không biết vì sao, trong đầu Liên Kỳ Quang đột nhiên nảy ra một câu ‘tòng thử quân vương bất tảo triều’.


Liên Kỳ Quang vươn tay nhéo nhéo gương mặt lãnh ngạnh của Hạ Hầu Thiệu Huyền, sáp qua… ngửi ngửi trên người anh rồi mỹ mãn vùi vào lòng đối phương. Cậu thực thích hương vị này.


“Vợ, em đang hấp dẫn anh à?” Âm thanh khàn khàn trầm thấp từ đỉnh đầu truyền tới, một bàn tay mạnh mẽ siết quanh vòng eo, Liên Kỳ Quang rõ ràng cảm nhận được thứ kia đang đỉnh vào bụng mình.


Liên Kỳ Quang có chút gian nan ngẩng đầu, đập vào mắt là con ngươi đen láy sâu thẳm của Hạ Hầu Thiệu Huyền. Nhìn ánh mắt ngây thơ của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền cong môi, cúi đầu đặt một nụ hôn triền miên lại thực bá đạo lên môi cậu.


Lúc Liên Kỳ Quang sắp hít thở không thông, Hạ Hầu Thiệu Huyền mới chịu buông ra, động tác thực ôn nhu ôm cậu vào lòng, ngón tay mang theo vết chai mỏng từ thắt lưng mảnh khảnh của Liên Kỳ Quang một đường lần mò xuống nơi bí ẩn kia.


Vị trí bí ẩn vốn đang đau đớn đến không chịu nổi đột nhiên bị người ta đụng vào, Liên Kỳ Quang hơi co rúm người, đưa tay túm lấy tay Hạ Hầu Thiệu Huyền, nhỏ giọng rì rầm: “Đừng động.”


“Vợ à, đau không?” Cảm giác được phản ứng của Liên Kỳ Quang, lại nhớ tới một màn điên cuồng đêm qua, Hạ Hầu Thiệu Huyền có chút đau lòng.
Liên Kỳ Quang chôn mặt vào lòng Hạ Hầu Thiệu Huyền, rầu rĩ gật gật đầu, tiếp đó lại lắc lắc đầu.


“Vợ à, em vừa gật lại lắc, rốt cuộc có ý gì?” Hạ Hầu Thiệu Huyền có chút buồn cười.
“Đau, nhưng tôi không sợ đau.” Liên Kỳ Quang lẩm bẩm.
“Vợ à, này không phải vấn đề sợ hay không.” Hạ Hầu Thiệu Huyền bất đắc dĩ, vươn tay nâng nhẹ cằm Liên Kỳ Quang, trầm giọng nói.


“Giờ đã không phải là thời tận thế, quên hết đi, hiện giờ em có anh.”
Nhìn con ngươi vắng lặng đầy nghiêm nghị của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Liên Kỳ Quang im lặng vùi đầu vào lòng anh cọ cọ, không hé răng.


“Vợ à, anh phạm tội rồi.” Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm chặt Liên Kỳ Quang, cảm thụ hai thân thể áp sát vào nhau thật ấm áp, nhỏ giọng nói.
“…” Phạm tội? Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, có chút nghi hoặc.


“Em vẫn còn là vị thành niên, theo pháp luật Lam tinh, này là tội phải ở tù cả đời. Anh thân là thiếu tướng Lam tinh, biết pháp phạm pháp, nói không chừng sẽ bị trực tiếp tử hình.”
“! ! !” Liên Kỳ Quang.


“Vợ à, có giận anh không?” Hạ Hầu Thiệu Huyền cúi đầu, trán áp lên trán Liên Kỳ Quang, một bàn tay chầm chậm ấn xoa lưng cậu.
“Không giận.” Liên Kỳ Quang lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Là tôi tự nguyện, bọn họ không thể giết anh, nếu bọn họ dám, tôi sẽ chém hết.”


Nhìn gương mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền nhịn không được bật cười.
“Đói bụng chưa?” Áp chế ý cười, Hạ Hầu Thiệu Huyền cúi đầu cắn nhẹ mặt vợ yêu.


“Trong không gian có đồ ăn, để tôi đi lấy.” Nghĩ Hạ Hầu Thiệu Huyền đói bụng, Liên Kỳ Quang mở miệng nói.
“Vợ.” Thấy Liên Kỳ Quang muốn vào không gian, Hạ Hầu Thiệu Huyền nhanh tay lẹ mắt đè cậu lại, giọng điệu có chút bất đắc dĩ.


“Vợ, về sau nếu không cần thiết thì đừng vào không gian, được không?”
“Vì cái gì?”
“Thấy em biến mất, anh rất bất an.”


Liên Kỳ Quang sửng sốt nửa ngày, nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, đưa tay vỗ vỗ đầu anh: “Tôi sẽ không biết mất, chỉ một lát sẽ ra ngay, nếu anh sợ tối thì mở đèn lên đi.”
“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.


Thấy Hạ Hầu Thiệu Huyền vẫn không chịu buông tay, Liên Kỳ Quang chép miệng: “Nếu anh có thể tiến vào không gian thì tốt rồi…”


Lời còn chưa dứt, Liên Kỳ Quang chỉ cảm thấy hoa mắt, ngay sau đó là ‘bùm’ một tiếng, xung quanh vang lên tiếng nước ào ào. Liên Kỳ Quang nhất thời không kịp đề phòng bị uống một ngụm nước, bốn móng vuốt quẫy loạn, hệt như một con rùa con đang liều mạng giãy dụa trong nước.


Đúng lúc này, một bàn tay túm lấy sau gáy Liên Kỳ Quang, trực tiếp xách cậu ra ôm vào lòng.
“Khụ! Khụ!” Liên Kỳ Quang gập thắt lưng cố sức ho khan, gương mặt nhỏ nhắn đỏ rực.
“Đỡ hơn không?” Hạ Hầu Thiệu Huyền vỗ vỗ lưng Liên Kỳ Quang, chân mày nhíu chặt.


“Ân…” Liên Kỳ Quang vô lực gật gật đầu, nhưng ngược lại giống như nghĩ tới gì đó, vội vạng ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy được gương mặt kiên nghị lạnh như băng của Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“Anh…” Liên Kỳ Quang nửa ngày vẫn không nói nên lời.


Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm Liên Kỳ Quang, ngẩng đầu quét mắt nhìn xung quanh, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc: “Đây chính là không gian của em à?”


‘Anh vào bằng cách nào’, rõ ràng là gương mặt nhỏ nhắn vẫn luôn lạnh nhạt, thế nhưng lúc này đang mở to mắt, Hạ Hầu Thiệu Huyền nháy mắt bị manh hóa, cúi đầu áp tới một nụ hôn lang sói.


“Anh, anh vào bằng cách nào?” Chờ đến khi Hạ Hầu Thiệu Huyền buông ra, Liên Kỳ Quang mặc dù thở hồng hộc nhưng vẫn không quên vấn đề mình thắc thắc.
“Không biết.”
Liên Kỳ Quang nghiêng đầu, nghĩ nửa ngày cũng không ra, hơn nữa cũng lười nghĩ, có thể vào là tốt rồi.


Liên Kỳ Quang ngẩng đầu đánh giá xung quanh, không gian vẫn như cũ, không có chút biến đổi, lúc này cậu cùng Hạ Hầu Thiệu Huyền đang ở trong hồ nước, nước hồ màu lam phát ra ánh sáng nhè nhẹ, bởi vì hai người ở trong nước nên cũng bị quần sáng kia bao vây, Liên Kỳ Quang rõ ràng cảm nhận được cơn đau đớn ở hạ thân từng chút từng chút tiêu tan.


“Này là nước em cho anh uống?” Hạ Hầu Thiệu Huyền tự nhiên cũng cảm giác được thân thể biến hóa, một tay vốc nước hồ vẩy lên tấm lưng bóng loáng của Liên Kỳ Quang.


“Ân.” Đang được nước hồ trị liệu đi khó chịu trên người, nghe thấy Hạ Hầu Thiệu Huyền hỏi, Liên Kỳ Quang thản nhiên gật gật đầu.
“Tôi không dùng nơi này để tắm.” Tựa hồ nghĩ tới gì đó, Liên Kỳ Quang mở to mắt, giống như cam đoan, trịnh trọng nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền nói.


“Kỳ thực, anh không ngại.” Nhìn Liên Kỳ Quang cả người đầy vết hôn đỏ hồng, mở to mắt nhìn mình, ánh mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền tối sầm, bàn tay đang vịn bên eo cậu đột nhiên dùng sức kéo cậu dán sát vào mình, âm thanh trầm thấp mang theo hấp dẫn như có như không.


“Không bằng, để anh giúp em tẩy một chút?” Bàn tay Hạ Hầu Thiệu Huyền nhẹ nhàng du tẩu trên lưng Liên Kỳ Quang, bắt đầu lén lút tìm kiếm xuống dưới.


“Ngô…” Thân thể Liên Kỳ Quang run bắn, né tránh bàn tay Hạ Hầu Thiệu Huyền mà cọ cọ nhích tới trước, chính là như vậy lại càng làm hai người dựa vào gần hơn.


“Vợ à, không còn đau nữa đi?” Hạ Hầu cảm nhận được tác dụng của nước hồ, nhìn thấy Liên Kỳ Quang phấn chấn không ít, tự nhiên đoán được, nhất thời ánh mắt cũng nóng rực hơn.
Con người luôn lam tham, vô luận là mấy ngàn năm, bản tính của con người vẫn vậy, vĩnh viễn không cảm thấy đủ.


Đối với một con dã thú đã nếm qua vị thịt, sao có thể nuốt trôi món chay?
Tay Hạ Hầu Thiệu Huyền lần tới nơi Liên Kỳ Quang bị thương, nhớ tới cơn đau nhức tối qua, mặt Liên Kỳ Quang thoáng trắng bệch.


“Thiệu Huyền, không cần.” Liên Kỳ Quang khổ sở vặn vẹo thân mình, gương mặt dâng lên một mạt đỏ ửng, hai tay vô lực chống đẩy trên ngực anh.


“Vợ à…” Hạ Hầu Thiệu Huyền cúi đầu, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Liên Kỳ Quang, hô hấp nóng bỏng phả vào mặt cậu, làm Liên Kỳ Quang có cảm giác không có chỗ trốn.
“Hiện giờ tôi rất khó chịu, qua hai ngày rồi…” Liên Kỳ Quang cúi đầu, có chút hàm hồ nhỏ giọng lẩm bẩm.


“Kia phải qua mấy ngày?” Hạ Hầu Thiệu Huyền nén cười truy hỏi.
“Hai ngày, ba ngày, không đúng, bốn ngày…”


Nhìn gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền nhịn không được bật cười. Anh tự nhiên biết hiện giờ không được, tối qua là lần đầu tiên, nếu giờ còn muốn, chỉ sợ Liên Kỳ Quang thật sự không thể xuống giường.


Anh chỉ muốn trêu chọc mà thôi, nhìn bộ dáng kinh hoảng của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền đặc biệt sung sướng. So với lạnh nhạt cùng chết lặng lúc mới quen biết, Hạ Hầu Thiệu Huyền càng thích Liên Kỳ Quang hiện tại hơn. Ít nhất, có một chút nhân khí.


Nhưng ngẫm lại chỗ của Liên Kỳ Quang lúc trước, Hạ Hầu Thiệu Huyền lại thực đau lòng, chỉ hận không thể đưa hết những thứ tốt nhất trên thế giới này đến trước mặt cậu. Sinh ra trong một nơi khủng bố như địa ngục kia, làm sao em lại có nụ cười vô ưu vô lự cho được?


“Đừng sợ, chỉ chọc em thôi, anh sao nỡ chứ.” Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa tay véo mũi Liên Kỳ Quang, nhịn không được bật cười ha hả. Hạ Hầu Thiệu Huyền thế này chưa từng có ai thấy qua, nếu để những người bên người thấy, nhất định sẽ nghĩ tận thế tới rồi, sau đó nhịn không được tự bắn mình một phát, thử xem mình rốt cuộc đang tỉnh hay mơ.


Nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền lớn lẫn nhỏ, Liên Kỳ Quang mím môi.
“Sao thế? Giận à?” Hạ Hầu Thiệu Huyền cúi đầu điểm điểm mũi cậu.
“Nơi này được không?” Không phải ứng tới Hạ Hầu Thiệu Huyền trêu ghẹo, Liên Kỳ Quang đưa tay chỉ khu rừng rậm mênh mông vô bờ phía xa xa.


“Thực thoải mái.” Hạ Hầu Thiệu Huyền thở nhẹ một hơi, ôm sát Liên Kỳ Quang vào lòng: “Địa cầu cổ chính là thế này à?”


“Tôi cũng chưa từng thấy qua.” Liên Kỳ Quang trầm mặc lắc đầu: “Rừng rậm thời tận thế rất khủng bố, cho dù là tôi, bình thường lúc chấp hành nhiệm vụ cũng phải đi đường vòng chứ không đi thẳng vào rừng.”


“…” Nhìn Liên Kỳ Quang trong lòng mình thoáng chốc trở nên ảm đạm, Hạ Hầu Thiệu Huyền an ủi vỗ vỗ đầu cậu. Anh không trải qua thời tận thế, cũng không biết sinh tồn khi đó gian nan thế nào, vì thế, anh không có tư cách phán xét gì về thế giới trong quá khứ của Liên Kỳ Quang.


“Kỳ thực tôi rất mạnh.” Liên Kỳ Quang ngẩng đầu lên nhìn về phía Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Tôi có thể băng qua rừng rậm, nhưng mỗi lần ra ngoài làm nhiệm vụ luôn bị an bài theo một đám ngu xuẩn, kéo chân tôi, cơ hồ mỗi lần tôi bị thương đều do bọn họ.”


“Chém bọn họ.” Con ngươi lạnh như băng cuồn cuộn lãnh khí mãnh liệt.
“Ừm! Chém bọn họ!” Chung nhận thức, gật đầu.


“Không gian của tôi vốn không lớn thế này, bên trong có rất nhiều tinh hạch cùng vật tư, chính là không biết vì cái gì, không gian đột nhiên biến dị, trở nên thật lớn, nhưng toàn bộ gia sản tôi tích trữ đều biến mất.” Nhớ tới chuyện này, Liên Kỳ Quang cảm thấy phi thường khó chịu.


“Anh có tiền, anh nuôi em.” Bất đắc dĩ lắc đầu.
“Vợ à, đây là cái gì?” Ngón tay Hạ Hầu Thiệu Huyền nhẹ nhàng vuốt ve xà văn trên ngực Liên Kỳ Quang.
“Ngứa.” Liên Kỳ Quang có chút không thoải mái né tránh.


“Một ấn ký, trước kia rất nhạt nhìn không rõ, không biết vì sao đột nhiên biến thành như vậy.”
“Có cảm thấy khó chịu gì không?” Hạ Hầu Thiệu Huyến nhíu mày.
“Không có.”


“Thiệu Huyền, để tôi dắt anh đi dạo.” Liên Kỳ Quang nói xong liền đứng dậy, chính là còn chưa bước được bước nào đã bị Hạ Hầu Thiệu Huyền túm lại.
“? ? ?” Liên Kỳ Quang.
“Vợ à, em không thấy trên người chúng ta thiếu thiếu cái gì sao?”


“…” Cúi đầu, không thiếu tay, không thiếu chân.
“Vợ à, là quần áo.”
“…” Liên Kỳ Quang.