Thiên Tài Đọa Lạc

Chương 224: Mỹ nữ oanh tạc

Bốn nữ bộc sớm đã muốn tắm rồi, nữ hài tử trời sinh thích sạch sẽ và

chưng diện, liên tục đi đường bảy ngày, mồ hôi đổ ra, toàn thân dính đầy bụi, đây cũng không phải chuyện dễ chịu gì. Nhất là Đông Mai, nàng sớm

đã muốn xuất ra lĩnh vực sở trường là cho thiếu gia uống trà bằng rốn,

nhưng khi mở áo nữ bộc ra thì mới phát hiện rốn đen sì, tâm tình phiền

muộn muốn chết, nào còn dám đi gặp thiếu gia?

Bốn nữ bộc rời khỏi, trong lều nhất thời thoáng đãng.

Ánh mắt quét qua trong lều, Phó Thư Bảo từ dưới đất đứng dậy, trong lòng thầm cười:

- Trời ban cơ hội, một nam nhân, cả đời có mấy cơ hội rình coi cảnh tượng vài chục mỹ nữ cùng tắm rửa chứ?

Hơn nữa, còn không phải là tắm ở nhà tắm, mà là tắm trong thiên nhiên, mùi vị hiển nhiên đạt đến cảnh giới cao nhất.

Trong lòng chủ ý đã quyết, Phó Thư Bảo rón rén lẻn đến đầm nước bị mảnh rừng cây che chắn.

Càng đến gần, tiếng nước chảy càng lớn, còn có tiếng cười hỗn tạp của

đám nữ nhân, mặc dù không nhìn thấy tràng cảnh cụ thể, thế nhưng Phó Thư Bảo vẫn tưởng tượng ra được, nhất định là mấy nữ thị vệ đang đùa giỡn

vấy nước lẫn nhau rồi.

Tưởng tượng đến đây, trong lòng lập tức nóng như lửa đốt, tốc độ lẻn đến cũng nhanh hơn nhiều.

Một gốc cây, hai gốc cây… Mắt thấy sắp nhìn thấy cảnh tượng tráng lệ là mấy chục nữ nhân tắm rửa. Đột nhiên, sau khi vượt qua gốc cây thứ mười, Phó Thư Bảo ngoài ý muốn nhìn thấy một gương mặt xinh đẹp, đó là Độc Âm Nhi.

- Bảo ca, từ những điều ta biết về người, ta khẳng định ngươi sẽ làm chyện này, cũng khẳng định ngươi sẽ chọn con đường tốt

nhất để đến nhìn.

Phó Thư Bảo: “….”

Độc Âm Nhi chững chạc nói:

- Cho nên, ta khuyên ngươi hãy từ bỏ phần tâm tư này đi.

- Các ngươi có quyền tắm rửa, còn ta thì không có sao? Ta cũng muốn tắm a.

Phó Thư Bảo vô tội nói.

Độc Âm Nhi trợn mắt liếc nhìn Phó Thư Bảo, nói:

- Chờ các nữ nhân đó tắm xong rồi ngươi hãy tắm.

Phó Thư Bảo cười hắc hắc nói:

- Vậy…. đợi các nữ thị vệ của Hồng giáp thị vệ đoàn tắm xong, chúng ta cùng nhau tắm uyên ương đi, được không?

- Được.

Độc Âm Nhi cười khanh khách nói:

- Còn phải thêm “mẫu ương” toàn thân đầy mùi hương như Chi Ni Nhã cùng tắm với ngươi nữa, được không?

- Được, ngươi đi cùng với Chi Ni Nhã đi, cứ nói là ta rủ nàng cùng tắm, nàng chắc chắn sẽ đồng ý.

Phó Thư Bảo hồn nhiên không biết câu nói vừa rồi của Độc Âm Nhi là nói móc.

- Ta nhổ vào! Ngươi cứ mơ đi, ta chưa từng gặp ai mặt dày như ngươi.

Độc Âm Nhi gắt một tiếng, mặt đỏ lựng.

Âm mưu không thành, bàn chuyện cũng không xong, Phó Thư Bảo cũng không

có hứng thú nói nữa, trầm mặc một hồi, thấy Độc Âm Nhi không muốn bỏ

qua, chỉ đành xám xịt thối lui.

Chỉ có điều, ngay khi ra khỏi khu rừng, hai chân của hắn đột nhiên chìm xuống đất.

Hắn là một người bất khuất, có tính cách bất khuất. Trên mặt đất có cọp cản đường, vậy tại sao mà hắn không dùng kỹ thuật chuyên nghiệp của

mình, từ dưới đất lẻn đến gần đầm nước?

Đừng nói là xuyên qua mặt đất dưới đầm nước, cho dù trước mắt là một mảnh biển lửa, chỉ cần

nghĩ đến việc có mấy chục mỹ nữ xinh đẹp đang nô đùa tắm rửa tại đó, Phó Thư Bảo bất luận thế nào cũng phải qua đó.

Bùn đất dưới đầm

nước vô cùng mềm, càng lên cao, đất mềm cũng biến thành nước bùn. Đột

nhiên từ dưới nước bùn nhô lên một cái đầu, toàn thân Phó Thư Bảo cũng

dính đầy bùn. Chỉ có điều, nước trong ao rất nhanh đem toàn bộ bùn trên

người hắn gột sạch, lộ ra chân diện mục của sắc lang.

Đầm nước cũng không sâu, chỉ chừng 5, 6 mét.

Phó Thư Bảo chọn một vị trí thoải mái, khoanh chân ngồi trong đầm nước. Nắm giữ Luyện Nguyên Tố Lực, ở dưới nước tuyệt đối không ảnh hưởng đến

việc hắn dùng làn da để tiến hành hô hấp.

Luyện Nguyên Tố Lực của hắn có thể dễ dàng hấp thu dưỡng khí trong nước, thông qua làn da để hô hấp.

Chọn một vị trí tốt để xem xét, ngẩng đầu nhìn mặt nước trên đầu, hai mắt Phó Thư Bảo không nhắm lại được.

Sóng xanh phóng đãng, một điểm lấp lánh lượn qua giữa hai đùi mỹ nhân,

một vài nữ tử đứng bên đầm nước bắt đầu tẩy rửa mồ hôi và tro bụi. Làn

da trắng mềm như tuyết, vóc dáng mỗi người đều trắng trẻo mềm mại, lấp

lánh bóng loáng đến mức khiến hắn hoa mắt.

Thế nhưng khiến hắn chân chính kích động là ngực của đám nữ nhân.

Hơn 50 nữ nhân thì có hơn 100 trái tuyết lê, hắn ở dưới đáy đầm nước

rình coi phảng phất như đặt mình trong khu vực có 50 chiếc may bay thả

tạc đạn, đám mỹ nữ mang theo những trái “tạc đạn” to lớn đó bơi qua bơi

lại trên mặt nước, phảng phất như một khi phát hiện hắn trốn dưới đáy

đầm nước, hơn 100 trái tạc đạn sẽ rơi xuống, đem hắn nổ thành mảnh vụn,

muốn nát bao nhiêu thì nát bấy nhiêu.

Trong đầm nước vốn

không có “cỏ”, nhưng Phó Thư Bảo lại nhìn thấy rất nhiều “cỏ”. Đám “cỏ”

này mềm mại dán sát dưới bụng những “chiếc máy bay mỹ nữ” này, thuận

theo dòng nước chảy mà động.

Có một vài “cọng cỏ” tao ngộ bi

thảm không thoát khỏi vận mệnh diệt vong, bọn chúng bị dòng nước chảy

quét qua, bị cọ xát mà chầm chậm chìm xuống, nhưng bất luận là “cọng cỏ” nào chìm xuống cũng đều bị thiếu gia nhìn thấy không bỏ sót, không khỏi tiếc hận cho vận mệnh bi thảm của bọn chúng.

Trong đầm nước

không thiếu các loại cá hoang dã, thế nhưng tất cả toàn bộ bọn chúng lại nằm trong phạm vi quan sát của thiếu gia. Phạm vi quan sát của hắn hoàn toàn đặt trên hơn 50 con “bào ngư” màu mỡ, mềm mại, còn có một số hình

dạng bất đồng, khiến hắn hoa cả mắt.

- Chậc, đời này sống không uổng rồi….

Trong lòng Phó Thư Bảo cảm thấy sáng khoái. Thật ra thì hắn là một

người không ôm chí lớn, vì vậy cho nên rất dễ dàng thỏa mãn.

Xem đủ xuân quang dưới nước, Phó Thư Bảo bắt đầu tìm kiếm bốn nữ bộc của hắn, rất nhanh, hắn đã tìm được bốn người Đông Mai tại một khu vực nước nông.

- Bốn nữ bộc bình thường rất thích cãi nhau, không biết lúc này bốn người đang đàm luận chuyện gì?

Trong lòng Phó Thư Bảo chợt động, bắt đầu tập trung “nhĩ lực”, lắng nghe thanh âm của bốn nữ bộc.

- Ngực của ta là lớn nhất không phải nghi ngờ.

Đông Mai vừa nói vừa ngạo nghễ ưỡn ngực, lộ ra một cặp ngực trắng như tuets, nhất thời có vài phần khí khái hiệp nữ.

- Hừ, không nghe qua câu nói ngực lớn không não sao? Đây là câu nói của trí giả, cho nên, nữ nhân ngực lớn khẳng định không có đầu óc.

Thu Cúc khinh thường nói, đôi tay nhẹ nhàng chà sát bờ mông đầy đặn, không chút kiêu ngạo nói:

- Chỉ có điều, nữ hài tử có mông lớn rất tốt, dễ sinh nam hài, đây

chính là chân lý lưu truyền trong dân gian, không phải nghi ngờ, ta

chính là người có bờ mông đẹp nhất.

- Một nam nhân nhìn một

nữ nhân, trước hết họ sẽ nhìn ở đâu? Nói cho ba kẻ vô tri các ngươi

biết, một nam nhân nhìn nữ nhân, đầu tiên chính là nhìn chân của nàng

ta, cho nên, một nữ nhân đầu tiên phải có đôi chân đẹp, hai chân của ta

không chỉ thon dài đầy đặn mà còn trắng nõn mềm mại, thiếu gia rất

thích.

Xuân Lan nhẹ nhàng vuốt cái đùi trắng noãn của mình.

Nhưng không thể phủ nhận đó là đôi chân của nàng là đẹp nhất trong bốn

nữ bộc.

- Ba người các ngươi thật nhàm chán, một ngực lớn

không não, một mông lớn, một cặp chân ếch, có gì mà đắc ý chứ? Còn nói

thiếu gia thích nữa, ta nhổ vào, thiếu gia thích nhất chính là những nữ

hài tử yêu kiều xinh đẹp, cái đó không lớn, nhưng cũng không nhỏ, nói

chung là một người thanh tú yêu kiều, các ngươi ngay cả giác ngộ ta mới

chính là nữ hài tử mà thiếu gia thích nhất cũng không có sao?

Thu Cúc lên tiếng cuối cùng, không chút do dự hướng về phía ba người tung đòn sấm sét