Thế Hôn

Chương 134: Tồn tại

Một loạt bóng cây theo thứ tự trong bóng đêm giương
nanh múa vuốt, gió lạnh thổi qua ngọn cây, phát ra thanh âm trầm thấp. Lâm Cẩn
Dung bước nhanh trên con đường rải đá sáng bóng đi về phía trước, môi và mặt
đều lạnh lẽo có chút cứng đờ.

Phúc Toàn cầm một ngọn đèn theo sát ở một bên, thấp
giọng nói: “Tứ tiểu thư, người lại làm gì vậy? Lão thái gia luôn muốn tốt cho
người…… Người khác còn cầu đều cầu không được đâu, đây cũng không phải là kẻ
ngốc hoặc là kẻ không nên thân gì đó.

Mặc kệ hắn nói cái gì, Lâm Cẩn Dung đều không đáp một
lời. Phúc Toàn thở dài, cũng không khuyên nữa, cúi đầu yên lặng đi đường.

Đi đến chỗ rẽ, chỉ thấy mấy ngọn đèn tới gần, người đi
đầu là Đào thị, bên cạnh là Lâm Cẩn Âm, hai người thần sắc đều có chút khó coi,
nhất thời thấy được Lâm Cẩn Dung, đều lộ ra thần sắc thở dài nhẹ nhõm.

Đào thị nhẹ nhàng ôm Lâm Cẩn Dung, chưa mở miệng, nước
mắt đã từng giọt rơi xuống, nàng cùng Lâm Tam lão gia nói nửa ngày, cũng bất
quá chỉ được Lâm Tam lão gia nói mấy câu: “Ngươi lúc này mới nhớ tới cầu ta
sao? Lúc này ngươi mới biết ta là phu quân của ngươi sao? Ngươi nói xem cửa hôn
nhân này làm sao không tốt? Lục gia không đưa tới sính lễ sao? Lục Giam không
đọc sách chăm chỉ sao? Lục Giam có chỗ nào không trọn vẹn sao? Có thể có được
cửa hôn nhân này, đó là phúc khí của nàng! Đừng không biết xấu hổ.”

Đúng vậy, cửa hôn nhân này trừ bỏ một hai điểm nhỏ như
tính tình khó chịu của Lâm Ngọc Trân cùng thân phận phức tạp của Lục Giam, còn
lại cũng không có điều gì để chê trách, tương phản, Lục gia phú hào, Lục Giam
còn trẻ đã thành tài, còn dáng vẻ đường đường, cho nên trong mắt mọi người Lâm
gia, Đào thị là không hiểu chuyện không có mắt nhìn, Lâm Cẩn Dung cũng bị nàng
làm hư. Còn có người cảm thấy việc các nàng là được tiện nghi còn khoe mẽ. Cho
nên, không ai ủng hộ các nàng. Nàng giờ phút này chính là tứ cố vô thân.

Lâm Cẩn Âm tay chạm vào vai Lâm Cẩn Dung chỉ thấy vô
cùng lạnh lẽo, vội hỏi: “Sao lại thế này?”

Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng ngăn tay nàng, hướng Đào thị
vểnh vểnh lên khóe môi: “Trở về đi.”

Đào thị cùng Lâm Cẩn Âm nhìn nhau liếc mắt một cái,
đều nhận thấy lo âu cùng bất an trong mắt đối phương, không khỏi đều nhìn về
phía Phúc Toàn. Phúc Toàn bất đắc dĩ thở dài: “Lão thái gia ra lệnh lão nô đưa
Tứ tiểu thư trở về phòng tĩnh dưỡng, không có mệnh lệnh của lão nhân gia không
cho phép ra ngoài. Nếu Tứ tiểu thư thiếu một sợi tóc, kẻ hầu người hạ bảo đảm
sống không bằng chết.”

Đào thị vội vàng lấy khăn tay che miệng, lặng yên khóc
lóc. Lâm Cẩn Âm nhíu mày, không nói gì ôm mẫu thân cùng muội muội, thấp giọng
nói: “Sau khi trở về nói sau.”

Mọi người trầm mặc đi, trong vườn trống rỗng chỉ có
thể nghe thấy tiếng gió cùng tiếng bước chân. Không bao lâu, đến sân viện của
Lâm Cẩn Dung, Phúc Toàn bảo Cung ma ma gọi mọi người đến, trước mặt Lâm Cẩn
Dung đem mệnh lệnh của Lâm lão thái gia nói lại một lần, vừa lòng nhìn thấy
trên mặt mọi người lộ ra thần sắc lo sợ bất an, mới cùng mẫu tử Đào thị hành lễ
cáo từ, nhỏ giọng nói với Đào thị: “Còn thỉnh Tam phu nhân cẩn thận chút, Tứ
tiểu thư dường như luẩn quẩn trong lòng.” Đào thị mặt bỗng chốc trở nên trắng
bệch.

Thấy không còn những người khác, Đào thị nhịn xuống
nước mắt, thấp giọng khuyên nhủ: “A Dung ngoan, con đừng vội, ta đã viết thư
cho cữu phụ của con, hỏi ý tứ của hắn. Con trăm ngàn lần đừng luẩn quẩn trong
lòng, làm chuyện điên rồ, nếu con có chuyện gì không hay xảy ra, bảo ta sống

thế nào đây?”

Lâm Cẩn Dung nhìn mắt Đào thị khóc sưng đỏ cùng khóe
mắt đã có chút nếp nhăn, lại nhìn Lâm Cẩn Âm đang nhíu mày, tay nắm chặt thành
quyền. Nàng nếu chết đi, hay nếu có gì không hay xảy ra, người thương tâm nhất
chính là những người thật tình yêu thương nàng, về phần những người khác, đại
khái chỉ là câu chuyện đàm luận lúc trà dư tửu hậu trong một khoảng thời gian
mà thôi, sau đó liền giống như gió thổi lá rụng, hoàn toàn sẽ quên đi sự tồn
tại của nàng. Chết như vậy thật không có ý nghĩa, nàng vì sao phải chết? Nghĩ
đến điều này, Lâm Cẩn Dung khe khẽ thở dài, thấp giọng nói: “Nương, tỷ tỷ, các
người trở về đi, ta sẽ không tìm đến cái chết.”

Đào thị hồ nghi nhìn nàng, căn bản là không tin. Lâm
Cẩn Âm thì phân phó Sơn Trà: “Đi đem đồ của ta đến, ta sẽ ở đây với Tứ tiểu
thư.”

Lâm Cẩn Dung cười khổ: “Thật sự không cần.”

Lâm Cẩn Âm dùng sức kéo kéo khóe miệng: “Ta rất nhanh
sẽ gả xa, cùng muội ở chung, nói chuyện tâm sự, chẳng lẽ muội cũng không cho?”

Nói đến mức này, Lâm Cẩn Dung cũng sẽ không chối từ,
tùy ý để Đào thị cùng Lâm Cẩn Âm biểu đạt sự quan tâm, tùy ý để các nàng nói gì
đó, cũng đều đáp ứng. Nhưng nàng càng biểu hiện bình tĩnh, Đào thị cùng Lâm Cẩn
Âm càng cảm thấy bất an.

Lệ Chi lấy quần áo đến giúp Lâm Cẩn Dung thay, nhìn
thấy đầu vai nàng đỏ hồng, không khỏi nhíu mày nói: “Tiểu thư có đau không?”

Lâm Cẩn Dung thấp giọng nói: “Bôi chút dược là được
rồi, đừng kinh động phu nhân cùng Tam tiểu thư.” Làm sao có thể không đau chứ?
Quần áo vừa chạm vào liền đau đớn.

Ép buộc đến gần canh ba, Lâm Cẩn Dung đuổi Đào thị:
“Mẫu thân không phải nói sẽ viết thư cho cữu phụ sao? Vậy mau đi đi. Nếu thực
lo lắng, để tỷ tỷ ở lại với con.”

Đào thị lúc này mới cẩn thận rời đi đi. Lâm Cẩn Dung
bình tĩnh ra lệnh bọn nha hoàn múc nước rửa mặt, tháo châu sai, ngồi xem Lâm
Cẩn Âm tháo trang sức, sau đó cùng nhau nghỉ ngơi. Lâm Cẩn Âm lại cẩn thận,
không ngủ bên ngoài, thế nào cũng phải nằm cạnh nàng. Lâm Cẩn Dung trong lòng
cảm thấy ấm áp, biết nghe lời nói: “Tỷ tỷ đừng lo lắng, ta đều nghe lời tỷ tỷ.”

Không hề buồn ngủ. Lâm Cẩn Dung thân mình cứng ngắc,
vài lần muốn xoay người, nhưng nghe thấy tiếng hít thở vững vàng phía sau của
Lâm Cẩn Âm, lại nhịn xuống , không dám nhúc nhích, khiến toàn thân đau nhức,
ngược lại tê cứng, dần dần mê man chìm vào giấc ngủ

Nghe thấy nàng phát ra tiếng hít thở vững vàng lâu
dài, Lâm Cẩn Âm nhẹ nhàng ngồi dậy, nương theo ánh sáng ngoài cửa sổ, kề sát
khuôn mặt nàng, nhìn kỹ, xác nhận nàng quả nhiên đang ngủ, lại nhẹ tay nhẹ chân
thay nàng đắp chăn, im lặng ngủ tiếp.

Một đêm loạn mộng. Lúc Lâm Cẩn Dung tỉnh lại, sắc trời
đã sáng rõ, trong phòng im ắng, Lâm Cẩn Âm ôm một quyển sách, ngồi trên bên cửa
sổ đọc sách, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên liếc nhìn nàng một cái, hai tỷ muội ánh
mắt vừa vặn chạm phải, Lâm Cẩn Âm hướng nàng lộ ra tươi cười ôn hòa, thử thăm
dò nói: “Đói bụng chưa? Có muốn ăn bánh bao thủy tinh mà muội thích nhất
không?”

Có nên tuyệt thực hay không? Lâm Cẩn Dung từ giữa trưa
hôm qua vẫn chưa ăn chút gì. Cho nên bữa cơm này cơ hồ chính là một điểm mấu
chốt, Lâm gia cao thấp đều đang nhìn chằm chằm.


Lâm Cẩn Dung ôm đầu gối ở trên giường ngồi một lát,
thấp giọng nói: “Kỳ thật bị cấm chừng còn có lợi, muốn ngủ tới khi nào, liền
ngủ thẳng đến lúc đó. Không cần vấn an ai, không cần cố gắng bồi cười, muốn ăn
liền ăn, không muốn ăn sẽ không ăn.” Sau đó hướng trên giường nằm xuống: “Ta
còn chưa ngủ đủ, ta tiếp tục ngủ.”

Lâm Cẩn Âm nhíu mày, đi qua ngồi xuống bên cạnh nàng:
“Muội đừng không hiểu chuyện, chúng ta muốn tranh đấu, nhưng cơm vẫn phải ăn.
Thân thể bị suy yếu, khó chịu là bản thân, đau lòng là mẫu thân cùng ta.”

Lâm Cẩn Dung nói: “Ta đây cũng không thể vụng trộm ăn
sao?”

Lâm Cẩn Âm trầm mặc một lát, nói: “Có thể.”

Không được bao lâu, bên trong Lâm gia đều truyền lời
đồn, Tứ tiểu thư không hài lòng cọc hôn sự này vì vậy tuyệt thực. La thị cười
lạnh nói với Lâm Nhị lão gia: “Nhìn xem, đây đã tính là gì? Vì biểu hiện chính
mình không giống người thường, mắt mọc trên đỉnh đầu sao? Cũng không hiểu được
Lục gia nghe thấy tin tức này sẽ có cảm giác gì? Thà chết không lấy chồng a!”

Lâm Nhị lão gia trong lòng cũng bốc hỏa, không khỏi
mắng nàng xả giận: “Đều là nàng làm chuyện tốt, làm cho người ta bắt lấy bím
tóc. Nàng cũng biết Lục lão ông đã nói thế nào với phụ thân của ta không? Nói
là muốn một người im lặng trầm ổn, không trêu chọc thị phi!”

La thị không khỏi chua xót rơi lệ: “Ta là trúng kế! Ta
hiện tại mới hiểu được, Đào thị vì sao chết sống không chịu cùng Ngô gia cầu
hôn? Thì ra bởi vì nàng đã sớm biết không có khả năng a, cho nên cố ý khuyến
khích ta đi cầu hôn khiến ta mất mặt, châm ngòi mối quan hệ giữa ta và Cô phu
nhân.”

Lâm Nhị lão gia thối nàng một ngụm, mắng: “Chính nàng
không vẽ rắn thêm chân, ai có thể tính kế nàng? Giờ này còn chống đỡ sao!”

La thị chui vào trong lòng hắn, khóc nói: “Nữ nhi bị
ủy khuất, lúc này còn trốn ở trong phòng khóc, cũng không thấy chàng ra mặt nói
lời công đạo, mắng ta thì rất lợi hại. Muốn trách, cũng phải trách cách làm
người của muội tử chàng, lòng dạ nhỏ nhen, ta không phải sợ đắc tội nàng sao?”

Lâm Nhị lão gia phiền chán không thôi, một tay đẩy
nàng ra, nhấc chân đi ra ngoài: “Nàng thật sự muốn ta đi nói lời công đạo? Vậy
nàng cũng đừng đem chuyện lương thực nhờ Lục gia Nhị lão gia giúp nàng bán nha!
Người ta vô duyên vô cớ giúp nàng chạy một chuyến này, nàng không hiểu là vì
cái gì sao?”

La thị cầm khăn tay xoa xoa lệ, ngồi suy nghĩ trong
chốc lát, gọi Thôi ma ma lại gần, phân phó một hồi. Thôi ma ma mới đi đến cửa,
đã bị Chu thị chặn lại, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Thôi ma ma đây
là muốn đi đâu? Lão thái thái cho mời.”

Thôi ma ma tuy rằng chưa truyền chuyện này ra ngoài,
nhưng Lục gia vẫn nhận được tin tức. Lâm Ngọc Trân lập tức chạy tới tìm Lục lão
ông: “Công công, nàng không hiểu chuyện, dưa xanh hái không ngọt, hay là thôi
đi.”

Lục lão ông theo sổ sách nâng mắt lên, híp mắt nhìn
chằm chằm nàng, khiến nàng chột dạ, rồi lại thấp đầu nói: “Nữ hài tử thôi, bị
hai chất nữ song sinh kia của ngươi nháo loạn một hồi, đương nhiên muốn tìm lại
chút mặt mũi. Nói đến nói đi, chuyện này cũng là do ngươi không xử lý tốt,
ngươi còn phải lo cho A Vân đây. Dừng ở đây a. Đúng rồi, ta vừa xem qua ngày,
từ nay trở đi chính là ngày tốt, ta sẽ sai người đưa lễ cầu hôn qua. Ngươi nên
chuẩn bị tốt, đừng để đến lúc đó luống cuống tay chân.”

Lúc này đúng là nửa điểm mặt mũi cũng không lưu lại
cho nàng, lời này nói ra, càng chứng minh không thể cưới Lâm Lục. Lâm Ngọc Trân
hé ra mặt nhất thời đỏ hồng, đần độn trở về phòng, thấy Lục Vân liền ủy khuất
rống lên: “Nghiệp chướng, con thật là làm việc tốt a!” Ai lừa nàng cũng được,
chính là Lục Vân không thể.

Lục Vân không chút hoang mang quỳ xuống: “Nương, người
lại làm gì vậy? Nữ nhi thừa nhận lừa người, nhưng vì muốn tốt cho người. Ngày
ấy nữ nhi vừa chuẩn bị rời đi, đã bị tổ phụ phái người ở cửa ngăn cản, trực
tiếp đưa đến Tập Hiền các, vào cửa liền bảo con quỳ xuống, định dùng gia pháp.
Nếu con không thuận theo ý tổ phục, lúc này con có thể ở đây hầu hạ mẫu thân
sao? Mẫu thân có năng lực ở đây mắng nữ nhi sao? Chúng ta hiện tại sở dĩ có thể
như vậy, là nhờ tổ phụ cùng tổ mẫu! Khiến bọn họ mất vui, chúng ta cũng chỉ còn
lại Nhị ca. Hôn sự của Nhị ca, nói đến nói đi, cũng không phải người hay phụ
thân hay ai khác làm chủ.”

Là nhờ phu thê Lục lão ông, hay là muốn hoàn toàn đẩy
bọn họ ra? Đem mọi thứ đều tặng cho Lục Giam? Lâm Ngọc Trân ngơ ngác ngồi hồi
lâu, mới thở dài: “Con đứng lên đi.”