Tên Đầu Trọc Này Rất Nguy Hiểm

Chương 1100: Nguyện Vọng Lúc Trước

Được rồi, kỳ thật Côn ca đang bị bát quái chi tâm gặm nhấm.
Bước trên đường phố náo nhiệt, Dạ Tần cau mày, người xung quanh tối thiểu có một nửa nhận ra Dạ Tần, dù sao vết sẹo trên mặt Dạ Tần quá rõ ràng, ai cũng biết vết sẹo trên mặt nạ tướng quân là do man di Ngũ Nhạc năm đó lưu lại.


Hỉ Thước Kiều ở thành tây là một nơi phi thường nổi danh, người trẻ tuổi Thái Kinh đều thích hẹn hò ở nơi này, nhất là đến mùa mát mẻ, xung quanh Hỉ Thước Kiều đều có nhạc khúc duyên dáng làm bạn, có thể giúp tăng tiến tình cảm.


Mọi người thường nói, chỉ cần là người yêu nhau tới Hỉ Thước Kiều, nhất định sẽ có thể bách niên giai lão.


Ba Uyển Thanh hẹn ở loại địa phương này, ý tứ rất rõ ràng, cho nên Diệp Ly cùng Nhan Mộ Nhi mới tức giận như vậy, Trưởng Tôn Nhị cùng Tử Yên khẳng định cũng không cao hứng, nhưng cũng không muốn làm ầm ĩ, các nàng không phải nữ nhân như vậy.


Dần dần, Dạ Tần đã tới gần Hỉ Thước Kiều, nam nữ trẻ tuổi trước mắt cũng càng ngày càng nhiều, trên mặt người nữ một mảnh đỏ bừng, thẹn thùng không thôi, mà nam tử cũng gần như thế, biểu hiện có chút ngượng ngùng, đương nhiên ngoại trừ mấy tên lãng tử.


Lúc này bên tai Dạ Tần vang lên tiếng đàn, từng âm bậc uyển chuyển như nước chảy, khiến cho người ta bình tĩnh hoà nhã, có một loại ước ao và mỹ hảo đối với tình yêu.


Nơi này không có tiểu thương lớn tiếng náo động, tất cả mọi người nói chuyện với nhau đều là nhẹ giọng thì thầm, có thể nói là thánh địa hẹn hò.
Rất nhanh, Dạ Tần đã nhìn thấy Hỉ Thước Kiều.


Đây là chiếc cầu hình vòm do hồng nam mộc xây thành, trên cầu Có đèn lồng đỏ treo cao, phía dưới có rất nhiều nguyện đăng, hình ảnh vô cùng duy mỹ.
Dạ Tần cũng chưa từng dẫn thê tử đến nơi này du ngoạn qua.


Đừng nói Dạ Tần, Côn ca đều chưa mang qua, dĩ nhiên ngoại trừ mấy ngày bồi La Sát, Dạ Côn đều cảm thấy nên dẫn thê tử đến nơi này chơi một hồi.


Nguyên bản buổi tối hôm nay sẽ đi, thế nhưng Diệp Ly không biết tính toán của Dạ Côn, chỉ muốn xem bát quái của đệ đệ, cho nên nói chờ buổi tối Tiết Khánh Nguyên sẽ tới chơi, khi đó càng náo nhiệt hơn.


Mà ở trên Hỉ Tước Kiều, Dạ Tần liếc mắt liền nhìn thấy được bóng hình xinh đẹp của Ba Uyển Thanh.
Bởi vì cũng chỉ có nàng đơn độc, người khác đều có đôi có cặp.


Tối hôm nay Ba Uyển Thanh quả thật xinh đẹp xúc động lòng người, nam nhân xung quanh mặc dù có người đi theo, nhưng dư quang vẫn không nhịn được liếc nhìn Ba Uyển Thanh mấy lần.
Nguyên bản tướng mạo Ba Uyển Thanh không kém, tuy nói không đến mức khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng là một loại chim sa
cá lặn.


Tối nay Còn mặc một bộ hồng sam, tóc hoa buộc cao, buộc tóc cao cũng có ngụ ý.
Nữ tử buộc tóc, nói rõ nàng đã có gia thất.


Nhưng bây giờ Ba Uyển Thanh nào có gia đình, trượng phu chết rồi, trước khi chết còn đá chết hài tử, mà mình cũng mất đi một cánh tay, có thể nói là muốn thảm bao nhiêu có bấy nhiêu.


Thế nhưng hiện tại lại khác, phụ thân Ba Đài sau này có thể là phó điện... có lẽ Có một ngày sẽ trở thành Điện Chủ!


Tuy nói mẫu thân không để ý đến nàng, nhưng nói thế nào nàng cũng là nữ nhi của gia chủ Ba gia, có hai vòng sáng này, khiến Ba Uyển Thanh lại có chút bành trướng, đi tới nhà người khác ước hẹn, có thể thấy nàng bành trướng đến cỡ nào.


Lúc này Ba Uyển Thanh đứng ở trên Hỉ Tước Kiều, liếc mắt liền thấy Dạ Tần ở trong đám người, nguyên bản khuôn mặt băng lãnh lộ ra nụ cười, nếu như không có phát sinh những chuyện trước kia, nụ cười này rất ngọt.


Nhưng phát sinh cũng đã phát sinh, theo Dạ Tần, nụ cười này càng giống như đạt được âm mưu vậy.
Chậm rãi đi đến Hỉ Thước Kiều, Dạ Tần yên lặng nhìn Ba Uyển Thanh trước mắt, giống như đang nhìn một người xa lạ.
Nhưng mà Ba Uyển Thanh lại rất vui vẻ, ngọt ngào nói ra:
- Dạ Tần, người đến rồi.


Hai người gặp nhau khiến cho không ít người quan tâm, dù sao thanh danh Dạ Tần quá lớn, cũng là thần tượng trong lòng người trẻ
tuổi.
Bây giờ nhìn thấy thần tượng đứng ở bên cạnh một cô gái xinh đẹp, trong lòng liên hiếu kỳ đây là ai, chẳng lẽ là hồng nhan?


Nếu như không phải hồng nhan, sao lại hẹn nhau ở đây?
Ba Uyển Thanh cũng không có thanh danh lớn như vậy, căn bản không ai biết nàng.
- Có chuyện gì mau nói.
Dạ Tần lạnh giọng nói ra, trong lòng không khỏi tuôn ra một cỗ phẫn nộ.
Ba Uyển Thanh tựa hồ cũng có thể cảm nhận được Dạ Tần khó chịu, nhẹ nói ra:


- Chúng ta không thể yên tĩnh ngồi xuống nói chuyện ư?
- Chúng ta nói chuyện không chỉ một lần, vì sao người còn như thế, thậm chí còn chạy đến nhà ta!
- Nếu như ta không đi, ngươi sẽ đến sao?
Ba Uyển Thanh hỏi lại một tiếng.


- Hiện tại ta tới, ta cũng nghiêm túc nói cho ngươi biết, sau này đừng để ta nhìn thấy người, cũng đừng đi chọc người nhà của ta, nếu
như còn có lần sau...
Dạ Tần lời còn chưa nói hết, Ba Uyển Thanh đã tiếp lấy:
- Ngươi sẽ giết ta, đúng không?
Dạ Tần không nói, ngầm thừa nhận.


- Nếu như ta chết có thể khiến người vui vẻ, hiện tại ngươi có thể động thủ giết ta, nhưng người vô phương ngăn cản ta truy cầu hạnh
phúc của mình.
Nghe xong câu nói này, Dạ Tần lập tức tiến lên, đưa tay bóp lấy cái cổ trắng của Ba Uyển Thanh:
- Ngươi thật sự cho rằng ta không dám sao!


Ba Uyển Thanh có thể cảm nhận được hơi thở tắt nghẹn, hai mắt cũng bắt đầu sung huyết, Dạ Tần muốn giết. .. chỉ cần nhẹ nhàng dùng
lực, Ba Uyển Thanh liền sẽ nằm trên mặt đất, không ai cứu được!
Nhưng mà Ba Uyển Thanh cũng không có cầu khẩn, thậm chí nhắm mắt lại, chờ đợi tử vong đến.


Dạ Tần nhìn nữ nhân trước mắt, ánh mắt cũng không có kiên định như vậy.
Nếu như vừa rồi Ba Uyển Thanh cầu khẩn vài tiếng, có lẽ Dạ Tần sẽ lập tức hạ sát thủ, nhưng Ba Uyển Thanh không nói một lời, một lòng
muốn chết ...
Dạ Tần liền do dự.


Người xung quanh trợn mắt hốc mồm nhìn, đây rốt cuộc là thế nào, sinh tử luyến sao?
Cuối cùng, Dạ Tần vẫn buông lỏng tay ra, Ba Uyển Thanh ngụm lớn thở dốc, nước mắt đều ho ra tới.
Người xung quanh xì xào bàn tán, Dạ tướng quân thật đúng là lợi hại, nữ nhân đều có thể khi dễ như vậy.


- Ngươi giết ta, ta sẽ không tiếp tục đến làm phiền ngươi.
Ba Uyển Thanh nhìn chằm chằm Dạ Tần khàn giọng nói ra, cái cổ trắng noãn đều xuất hiện dấu tay.
Dạ Tần yên lặng nhìn mặt nước dưới cầu, từ tốn nói:
- Thời điểm người lựa chọn rời khỏi ta, chúng ta đã chú định không có kết cục.


- Ta biết.
Ba Uyển Thanh thấp giọng nói ra.
Nói xong tiếp tục nói:
- Còn nhớ ước định khi bé tại huyện Thái Tây không?
- Không nhớ.
- Không, ngươi nhớ, bằng không người sẽ không tới.


Dạ Tần không nói, thời điểm tại huyện Thái Tây, Ba Uyển Thanh đã nói, sau này muốn đi Thái Kinh... tay nắm tay cùng đi qua Hỉ Thước
Kiều, như thế cả một đời sẽ không tách ra.


Lúc đó, Dạ Tần sao có thể quên, đời này cũng không quên được. ... nhưng mà Thái Kinh còn chưa tới, tại An Khang châu đã chia lìa, bị
hiện thực đánh bại.
- Đều là hồ ngôn loạn ngữ khi bé mà thôi.


- Có lẽ đối với người mà nói chỉ là hồ ngôn loạn ngữ, thế nhưng với ta mà nói. .. rất trọng yếu.
Ba Uyển Thanh thăm thẳm nói ra.
- Cái kia có thể nào.
Ba Uyển Thanh quay người hướng phía Dạ Tần, nghiêm túc nói:
- Dạ Tần, chúng ta có thể thực hiện nguyện vọng lúc trước không?