Ta Trở Thành Anh Trai Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược

Chương 5

Tức khắc, không khí trong điện lại lạnh xuống vài phần.
Thanh Bình Đế cau mày, khẩu khí vốn đã lãnh đạm nhuốm tia không vui: "Ngươi nói cái gì, vỡ rồi?"
Tiết Yến quỳ gối ở đó, thản nhiên nói: "Đúng vậy."
Do hắn rủ mắt xuống, Quân Hoài Lang nhìn không rõ ánh mắt và thần thái của hắn.


Chỉ thấy mọi người trong đại điện đều mang vẻ mặt khác nhau đánh giá hắn, vài vị phi tần phía đối diện còn lấy khăn che miệng, nhỏ giọng bàn tán.
Tiết Yến làm như không phát hiện có gì không đúng.
"Ngươi có biết lai lịch của ngọc tiễn?" Thanh Bình Đế lạnh lùng nói.


"Nó là sau khi Thái Tổ lập triều, lấy binh khí ông dùng để tranh đoạt thiên hạ làm mẫu mà cố ý chế tạo ra, khắp thiên hạ tìm không được cái thứ hai.
Ngươi nói vỡ rồi liền vỡ rồi?"


Dứt lời, hắn vỗ mạnh lên tay vịn khắc hình đầu rồng, tiếng vang không lớn, nhưng toàn bộ đại điện đều chìm vào an tĩnh.
Ngay cả Hoàng hậu ngồi bên cạnh, vẻ mặt lo lắng, cũng không dám mở miệng.
Tiết Yến không lên tiếng.


Quân Hoài Lang ngồi xéo về phía sau Tiết Yến, có thể thấy sống lưng thẳng thắn của hắn.
Một thiếu niên còn chưa tới 15 tuổi, dù rõ ràng đang trong tình cảnh đìu hiu đáng thương, lại sở hữu sức mạnh bất khuất, giống như cỏ dại sống trong khe đá, vừa dẻo dai vừa hoang dại.


Y cũng không nghĩ rằng, tên bạo quân lạm sát người vô tội kia, sẽ nhận tội thay một tiểu thái giám không đáng nhắc tới.


Thanh Bình Đế chờ nửa ngày vẫn không nghe được tiếng cầu xin hay đáp lời, cúi đầu chỉ có thể thấy đỉnh đầu đen nhánh của thiếu niên, một bộ dạng tuỳ quân xử trí, như là không mảy may để lửa giận của hắn vào mắt.


Thanh Bình Đế càng thêm giận dữ, nói: "Ngươi còn không hề có ý hối cải? Tùy ý hủy hoại vật ngự tứ (vua ban), bất kính Thái Tổ, hôm nay trẫm không thể không phạt ngươi!"
Quân Hoài Lang nhịn không được lại liếc nhìn Tiết Yến một cái.


Sau đó, y nghe Thanh Bình Đế nói: "Đợi sau yến tiệc, tự đi nhận hai mươi đại bản, nếu có lần sau, trẫm nhất định không nhẹ nhàng mà tha cho ngươi!"
Vẻ mặt mọi người trong điện đều thay đổi.


Gậy dụng hình xét xử trong cung nặng trình trịch, dù nam tử đã trưởng thành cũng chịu không nổi 50 bản, bị đánh đến gần tàn phế.
Hai mươi đại bản, đã tính là hình phạt cực nặng, cho dù thái giám bên cạnh thiên tử phạm sai lầm, cũng ít khi phải chịu trọng hình như vậy.


Bất quá, phi tần bốn phía, tuy ánh mắt khác nhau, lại cơ hồ đều là thái độ xem chuyện náo nhiệt.
Hoàng Hậu ở bên sườn có chút ngồi không yên, tính mở miệng khuyên Thanh Bình Đế.
Nhưng nhìn đến sắc mặt thịnh nộ của Thanh Bình Đế, nàng liền đem lời nói nuốt vào.


"Nhi thần lãnh chỉ." Tiết Yến hành lễ nói.
Bên cạnh, Nghi tiệp dư cầm khăn che miệng, không mặn không nhạt lên tiếng: "Đã lãnh chỉ thì lui xuống đi, đừng ở chỗ này chọc phụ hoàng ngươi không cao hứng.
Trong cung không thể so với Yến quận của các ngươi, cũng nên tuân thủ chút quy củ.


Sai lầm như hôm nay, ngày sau không thể tái phạm."
Quân Hoài Lang thế nhưng cảm thấy lời này có chút chói tai, y không nhịn được mà giương mắt nhìn Tiết Yến.
Tình cảnh của hắn nếu giống như bất kỳ vị hoàng tử nào khác trong cung, lòng y sẽ không mang khúc mắc mà trả thù.


Nhưng cố tình hắn lại mang dáng vẻ ai ai cũng có thể tuỳ ý giẫm đạp, ngược lại làm y không xuống tay được.
Khinh dể kẻ yếu, thật không phải việc làm của quân tử.
Đúng lúc này, Tiết Yến đứng dậy, Quân Hoài Lang bất ngờ mà chạm phải ánh mắt của hắn.


Y sửng sốt, sau đó bỗng nhiên lại có chút chột dạ, hốt hoảng mà dời đi ánh mắt.
Y không thấy được, ánh mắt Tiết Yến tạm dừng trên người y một cái chớp mắt, khóe môi giơ lên một chút, gợi lên một độ cung mỉa mai.
Tiểu thiếu gia chưa hiểu việc đời.
Hắn khinh thường mà nghĩ thầm.


Mới vừa rồi ở trên đường, còn vênh váo tự đắc mà mắt lạnh trừng mình, phảng phất như là mình trêu chọc y chỗ nào, giống một tiểu khổng tước (con công) vừa hung dữ vừa kiêu ngạo.
Bất quá Tiết Yến cũng biết, bản thân sinh ra liền khiến người ta chán ghét.


Mọi người xem hắn bằng ánh mắt đủ loại màu sắc hình dạng, song không có cái nào tốt đẹp.
Nhưng vừa rồi, tiểu thiếu gia này nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt phức tạp, mà không có ác ý, giống thương hại, lại như áy náy.


Chẳng lẽ là bởi vì mới vừa rồi không có ra tay giúp đỡ, lúc này ngẫm lại thấy hối hận?
Trong kinh con cháu quyền quý cái nào mà không thành tinh, am hiểu ngụy trang ra vẻ giả nhân giả nghĩa nhất, nhưng không ngờ, vậy mà có một cục bột nếp mềm lòng, nhát gan như vậy trà trộn vào?
Nhưng lớn lên thật ra xinh đẹp.


Không có tư thế vênh váo hung hăng lúc nãy, mặt mày còn khá ôn hoà thuần hậu.
Có áo khoác ngoài cùng áo choàng dày dặn bọc lại, vốn là tự phụ lạnh nhạt, nhưng vì tránh né ánh mắt hắn, hiện ra vài phần mất tự nhiên.
Tiết Yến lập tức xoay người, đi ra ngoài.


Vẻ mặt hắn khinh miệt, có chút ác liệt mà nghĩ, hiện giờ là ở kinh thành, bản thân có rất nhiều việc cần làm, không có tâm tư nhàn rỗi.
Nếu là ở Yến quận, hắn nhất định phải khinh dể tiểu khổng tước này thật tốt, làm y về sau gặp lại mình, trốn cũng không dám trốn.
——


Cung yến vào trung thu rất náo nhiệt, vương công quý tộc tiệc tùng tận hứng.
Tiếng đàn sáo hoà tấu cùng với vũ cơ phụ hoạ nhẹ nhàng nhảy múa trong điện, mang theo từng làn gió thơm thoang thoảng như có như không.
Quân Hoài Lang không ngồi cùng một chỗ với cha mẹ, một mình chăm sóc Quân Lệnh Hoan.


Cũng may muội muội y rất hiểu chuyện, cho y thời gian phân tâm mà lưu ý động tĩnh của các hoàng tử ngồi bên kia.
Vĩnh Ninh Công thuộc hàng công hầu đứng đầu, bên sườn chính là vị trí cho mấy vị hoàng tử ngồi.
Mà nay, Hoàng Thượng có tất cả bảy hoàng tử.


Tam hoàng tử bệnh chết, Thất hoàng tử tuổi còn nhỏ, trên ghế ngồi có tổng cộng năm vị.
Đại hoàng tử hiện giờ tròn hai mươi tuổi, đã ở trong triều nhậm chức, xung quanh đa số là đồng liêu đến kính rượu.


Nhị hoàng tử ngồi ở bàn bên cạnh, Quân Ân Trạch thế nhưng rời khỏi chỗ ngồi, một tấc cũng không rời mà bầu bạn bên người hắn, hai người đang thì thầm gì đó.


Tứ hoàng tử, con trai của Nghi tiệp dư, vẫn là dáng điệu nhẹ nhàng quân tử, tuy không nhiều lời, lại khiến người khác cảm thấy như tắm mình trong gió xuân.
Ở bên cạnh hắn, Tiết Duẫn Hoán đang bị một đám con cháu thế gia vây quanh, tiếng kính rượu cùng khen tặng không dứt bên tai.


Chỉ có Tiết Yến, quanh thân không có một bóng người, những công tử thế gia lúc đi ngang qua bên cạnh hắn, đều liếc mắt mà đi đường vòng, một lời cũng không nói.


Đúng lúc này, Nhị hoàng tử bỗng nhiên mở miệng, dùng âm lượng không nhỏ mà hướng về phía Tiết Duẫn Hoán nói: "Năm nay yến hội trung thu ném thẻ vào bình rượu bị hủy bỏ, các vị có biết?"


Quân Hoài Lang cảm thấy, tươi cười trên mặt hắn hoàn toàn là vui sướng khi người gặp họa, còn mang theo vài phần nắm chắc thắng lợi.
Mà tiểu thái giám đứng phía sau hầu hạ hắn, nhìn có chút quen mắt.


Quân Hoài Lang tập trung nhìn kĩ, thái giám kia rõ ràng là kẻ dẫn đầu ức hϊế͙p͙ Tiết Yến vừa nãy, cũng là đầu sỏ làm hư ngọc tiễn.
......!Thì ra, lại là Nhị hoàng tử làm?
Quân Hoài Lang nhất thời có chút khâm phục sự lớn gan của hắn.


Nhưng nghĩ lại, khi Tiết Yến mới vừa hồi cung, cũng là Nhị hoàng tử ra oai phủ đầu; có lẽ do trước lạ sau quen, Nhị hoàng tử càng làm càng không sợ hãi.
Bên kia, đám con cháu thế gia ngược lại không có nắm được tin tức nhanh như vậy.


Bất quá bọn họ đi về phía trước nhìn xung quanh, phát hiện trong điện đúng là không chuẩn bị dụng cụ cho ném thẻ vào bình rượu, tò mò hỏi: "Thế nhưng bị huỷ thật, nhị điện hạ biết năm nay nguyên nhân là gì sao?"
Nhị hoàng tử cười đến ý vị thâm trường (sâu xa, khó đoán).


Diện mạo hắn giống dung mạo nhạt nhẽo, bình thường của mẫu phi hắn, mặt rộng vuông vức, một đôi mắt nhỏ nheo lại khi cười, nhìn qua lấm la lấm lét.
"Bởi vì có người làm hỏng ngọc tiễn rồi!" Hắn nói.
Chúng con cháu thế gia tức khắc ồ lên, mồm năm miệng mười mà bắt đầu bàn tán.


Quân Hoài Lang dư quang nhìn về phía Tiết Yến, chỉ thấy hắn như cái gì cũng chưa biết, chỉ bình tĩnh mà ngồi ở vị trí của mình uống trà.
Có người hỏi: "Làm hư như thế nào? Nghe nói không phải bệ hạ đã đem ngọc tiễn thưởng cho vị điện hạ nào sao?"


Lại có người nói: "Đúng rồi, chẳng lẽ là Tứ điện hạ?"
Lão lục Tiết Duẫn Hoán tuy là con vợ cả, nhưng không thích đọc sách, nếu nói về văn võ song toàn còn được đến thánh sủng, tất nhiên là Tứ hoàng tử Tiết Duẫn Hoằng.


Nhưng Tứ hoàng tử chỉ cười nhạt một tiếng, bốn lạng đẩy ngàn cân* mà đáp: "Ta nào có bản lĩnh này, các vị quá xem trọng ta." Nói xong, chỉ lo dùng bữa mà không nói thêm gì nữa.
*四两拨千斤- "tứ lạng bạt thiên cân": dùng ít thắng nhiều, tương tự lấy nhu thắng cương.


Một đám công tử thế gia lại xôn xao lên.
"Vậy thì ở trong tay ai?" Bọn họ hỏi.
Nhị hoàng tử cười, cố tình mê hoặc nói: "Có bản lĩnh này, dĩ nhiên là tinh tú (sao) trên trời hạ phàm."
Tinh tú hạ phàm? Nói cũng thú vị, trong cung trên dưới chỉ có một tinh tú, chính là kẻ sát tinh kia.


Trong một khắc, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Tiết Yến.
Tiết Yến như là lơ đãng nhấc mắt.
Một đôi mắt màu hổ phách lẳng lặng nhìn bọn họ.


Tức thì, những con cháu thế gia tựa như nhìn thấy quái vật, nhao nhao né tránh ánh nhìn của hắn, giống như nếu nhìn nhiều một chút, sẽ bị thần minh giáng lôi kiếp xuống đánh chết.
Nhị hoàng tử tức khắc cười ha ha, Quân Ân Trạch cũng nở nụ cười theo.
Quân Hoài Lang cảm thấy khó chịu, bèn mím môi dời tầm mắt.


Đúng lúc vào lúc này, Tiết Duẫn Hoán ngồi trong đám người lười nhìn Nhị hoàng tử biểu diễn như khỉ làm xiếc, không kiên nhẫn mà đứng lên.
Tiểu bá vương trước nay đều làm việc theo tâm tình, cũng không chào hỏi ai, xoay người liền đi.


Hắn đi đến trước bàn của Quân Hoài Lang, gõ gõ mặt bàn, nói: "Đi, đi ra ngoài hóng gió."
Quân Hoài Lang hiển nhiên muốn cùng đi với hắn, nhưng Quân Lệnh Hoan lúc này còn đang ăn cơm, y cũng không thể bỏ mặc nàng không lo.


Lúc này, Tứ hoàng tử Tiết Duẫn Hoằng đứng dậy đi tới, vẻ mặt ôn hoà bình thản, cười với Tiết Duẫn Hoán nói: "Lục đệ, ta cùng ngươi ra ngoài đi.
Qua một lát là đến lúc thả đèn Khổng Minh, thế tử chút nữa có thể đến bên hồ Thái Dịch tìm chúng ta."


Quân Hoài Lang không có ấn tượng gì với hắn, nhưng cũng không có gì phản cảm, liền gật đầu, cười đáp ứng: "Vậy chốc lát phiền hai vị chờ ta."
Tiết Duẫn Hoán nóng lòng muốn cách xa tên Nhị hoàng tử khờ kia, nên cũng không cự tuyệt, đi theo Tiết Duẫn Hoằng ra ngoài.


Quân Lệnh Hoan thấy vậy, cho rằng chính mình làm trễ nải ca ca ra ngoài chơi.
Vốn dĩ trong tay đang cầm khối bánh, nàng vội vàng ngốn hết vào trong miệng, thì thầm không rõ mà nói: "Hoan Nhi cũng sắp ăn xong!"


Quân Hoài Lang bị nàng chọc đến bật cười, sợ nàng bị nghẹn, vội vàng đút nàng chút nước trà để nàng từ từ nuốt bánh xuống: "Đừng vội, coi chừng bị nghẹn."
Vừa nói, vừa nhẹ nhàng vuốt lưng cho nàng.


Y lớn hơn Quân Lệnh Hoan mười tuổi, nhị đệ lại ở Ngọc Môn Quan xa xôi, từ nhỏ y đã thường xuyên chiếu cố muội muội, đã sớm "cưỡi xe nhẹ, đi đường quen" (thông thạo).
Nhưng y không chú ý đến, một màn này đều lọt vào một đôi mắt màu hổ phách lãnh đạm.


Chờ Quân Lệnh Hoan ăn no, hơn phân nửa ghế ngồi của con cháu quan lại đã trống không, cũng như tất cả vị trí của các hoàng tử.
Đối với người trẻ mà nói, yến tiệc không thú vị, thú vị nhất trong cung yến trung thu chính là thả đèn bên hồ Thái Dịch.
Quân Lệnh Hoan cũng nhớ thương việc này.


Đợi nàng ăn no, Quân Hoài Lang liền dắt nàng đi về phía hồ Thái Dịch.
Ban đêm gió mát, hai người bọn họ đều buộc lên áo choàng, ở trong cung đình thắp đèn rực rỡ mà đi về phía trước, vạt áo lay động, tựa như một bức họa.


Chỉ trong thời gian một nén nhang, hai người đã đến bên hồ Thái Dịch.
Lúc này cạnh hồ đã có không ít người đứng.
Không trung màu xanh thẫm treo lên trăng tròn, mấy ngọn đèn Khổng Minh bồng bềnh đong đưa bay lên bầu trời, cùng ảnh ngược của ánh đèn ven hồ giao nhau nơi xa, đồng thời chiếu rọi một vùng.


Cảnh này khiến Quân Lệnh Hoan nhỏ giọng mà "oa" một tiếng, túm Quân Hoài Lang đến bên cạnh hồ.
Bên hồ vây quanh một đám người, mới vừa tới gần, Quân Hoài Lang liền nghe thấy tiếng của Nhị hoàng tử.
"Lão ngũ không thử sao? Lại đây, cùng các ca ca cùng nhau phóng đèn đi?"


Thanh âm kia mang vài phần vô lại thô bỉ của chợ búa, kẻ điếc cũng có thể nghe ra người này muốn gây chuyện thị phi.
Cho dù ôn hoà như Quân Hoài Lang, cũng không khỏi cảm thấy người này đáng đánh đòn..