Ta Trở Thành Anh Trai Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược

Chương 4

Tiết Duẫn Hoán chạy chậm theo Quân Hoài Lang một đường, sinh động như thật mà kể cho y nghe về truyền thuyết bát quái trong cung ít người biết đến của Tiết Yến.
Hắn nói khi Tiết Yến vừa mới sinh ra, mẫu phi hắn liền chết, tình trạng tử vong còn rất quái dị, nhưng điều tra không ra manh mối.


Lúc sau Khâm Thiên Giám tính một quẻ, nói vấn đề là ở trên người Tiết Yến.
Hắn có mệnh cách Thất Sát.
Lẽ ra mệnh Thất Sát là sát tinh cực hung, nhưng lại có khả năng tạo thành đại nghiệp, nếu tận dụng sát này, liền quý không thể nói.


Lời bình của Khâm Thiên Giám cũng chỉ ra, hắn là sát tinh giáng thế, sát khí khó mà trấn trụ, khắc cha mẹ, gây trở ngại cho Đế tinh.
Vì thế Hoàng Thượng mặc kệ quần thần phản đối, đưa hắn đến vùng đất xa nhất ở phía bắc, Yến quận, nhờ Yến Vương nuôi nấng.


Cũng vì nguyên nhân như thế, Tiết Yến không dùng chữ lót "Duẫn" như các hoàng tử đồng lứa, mà chỉ một chữ Yến hoàn toàn không ăn khớp, để trấn mệnh cách hắn.


Hậu quả là trong năm nay, Đột Quyết xâm lấn ồ ạt, Yến quận bị chiếm đóng, kỵ binh bảo vệ biên cương Yến Vân tổn thất hơn một nửa, Yến Vương cũng mất mạng.
Chỉ Tiết Yến còn sống, một mình bôn tẩu hơn ngàn dặm, thế mà về được tới kinh thành.


Triều đại coi trọng nho học, xem nhẹ đạo Phật, ban đầu Hoàng Thượng vì quẻ tượng mà đưa hoàng tử đến biên cảnh, đã vi phạm luân thường (phép tắc đạo đức phong kiến), dẫn đến triều thần phê bình, lần này Tiết Yến một mình chạy về kinh thành, Hoàng Thượng không có cớ đem hắn đi địa phương khác.


Cứ như vậy, Tiết Yến miễn cưỡng được lưu tại trong cung.
Khi hắn vừa trở về, đúng lúc gặp hoàng đế đang khảo hạch các hoàng tử, ai đoạt giải nhất sẽ được ban thưởng một bộ ngọc tiễn (mũi tên ngọc).
Tứ hoàng tử vốn văn võ song toàn, nắm chắc phần thắng, bỗng dưng xuất hiện một Tiết Yến.


Tiết Yến ở biên cảnh xem binh thư như sách vỡ lòng, mười ba tuổi đã lên chiến trường, đầu năm còn mang theo mấy trăm kỵ binh cùng mấy ngàn vạn đại quân Đột Quyết đọ sức hơn một tháng, hiển nhiên nhẹ nhàng mà đoạt giải nhất, lấy được ngọc tiễn.


Lúc ấy, từ Hoàng Thượng đến các vị phi tần hoàng tử, sắc mặt đều khó coi.
Không qua vài ngày, Nhị hoàng tử khiêu khích Tiết Yến, bị Tiết Yến đánh đến mặt mũi bầm dập.
Tuy Nhị hoàng tử là người khởi xướng, nhưng chỉ có Tiết Yến bị phạt.


Hoàng Thượng phạt hắn đi quỳ trước bài vị mẫu phi hắn.
Vì thế lúc sau, người trong cung đều biết, Tiết Yến là người có thể tuỳ tiện ức hϊế͙p͙, bệ hạ tuyệt đối sẽ không đứng về phía ngôi sao chổi này.


Nói đến đây, Tiết Duẫn Hoán thở dài, nửa hâm mộ mà cảm thán: "Đáng tiếc cho một thân võ nghệ tốt của hắn."
Sau đó, lực chú ý của Tiết Duẫn Hoán nhanh chóng trở về con ngựa của hắn, đem Tiết Yến vứt ra sau đầu.
Cũng không để ý Quân Hoài Lang có chút trầm mặc.


Đến khi Quân Hoài Lang trở lại Vĩnh Nhạc điện, ngồi trong bữa tiệc, ý tưởng vừa sinh sôi lúc nãy vẫn như cũ nối tiếp nhau trong đầu y.
Y nghĩ, Tiết Yến là sát tinh cực hung, cái này không có gì đáng trách.
Nhưng việc này lại rõ ràng không phải thiên mệnh, mà là nhân vi (người làm).


Mệnh cách nhận định hắn là sát tinh, mọi người liền coi hắn như sát tinh.
Dần dà, hắn thật sự biến thành dáng dấp trong mệnh cách.
Mà hắn của hiện tại...!hiển nhiên còn chưa trưởng thành thành vị sát tinh chân chính kia.
Quân Hoài Lang bị ý nghĩ của chính mình làm hoảng sợ, vội vàng phục hồi tinh thần.


Sao y có thể vì đôi câu vài lời mà sinh lòng thương hại với kẻ thù? Y thương xót hắn, ai tới thương xót Quân gia trên dưới?


Quân Hoài Lang miễn cưỡng uống ngụm trà, nghiêm túc mà nhắc nhở bản thân: Tiết Yến như thế nào, cùng mình không quan hệ, muốn xen vào, là hắn đối với Quân gia, đối với muội muội y làm cái gì.


Mà Quân Hoài Lang cũng không có phát hiện, y từ nhỏ đã có gia đình hòa thuận, huynh hữu đệ cung*, gia giáo tốt đẹp khiến y dễ dàng đồng cảm.
Những chuyện Tiết Yến trải qua với y mà nói chỉ là chuyện xưa của người khác, nhưng lại phác họa trước mắt y một mảnh đời tối tăm, bị chúng bạn xa lánh.


*Huynh hữu đệ cung: anh em hoà thuận, thân ái, tôn kính lẫn nhau.
Dù y không muốn thừa nhận, đây là lần đầu tiên y nhìn thấy, có người sinh ra liền sống trong vũng bùn, bị cả thiên hạ ruồng bỏ.
Vào lúc này, có vị thái giám đi tới, cười tủm tỉm hướng y hành lễ.


Thái giám này nhìn rất phúc hậu, cười rộ lên mặt mũi tràn đầy không khí vui mừng, giống tôn phật Di Lặc.
Quân Hoài Lang nhận ra, đây là Bỉnh bút thái giám bên người Hoàng Thượng, Linh Phúc.
"Phúc công công." Quân Hoài Lang ngẩng đầu, chào hỏi hắn.


Linh Phúc cười, hướng y nhún gối, lại nói: "Quân thế tử cát tường.
Bệ hạ cùng vài vị nương nương đang ở phía sau uống trà, Quân tiểu thư cũng ở nơi đó, bệ hạ bảo ngài cũng qua ngồi một lát."
Quân Hoài Lang đáp lời, đứng dậy đi theo hắn.


Đi thẳng lên thềm cung điện đỏ chói, vào cửa hông, liền đến hậu điện của cung Vĩnh Nhạc.
Hậu điện này trước nay là nơi đế vương phi tần nghỉ ngơi khi có yến tiệc, thần tử bình thường nếu không có ý chỉ thì không được vào.


Vòng qua mười sáu phiến bình phong mạ vàng cồng kềnh, Quân Hoài Lang thấy được một đám người ngồi sau màn lụa lượn lờ trong điện.
Thanh Bình Đế ngồi ở giữa sảnh đường, đang uống trà.


Hắn hiện giờ không đến 50, thân thể còn khỏe mạnh, khuôn mặt gầy gò, có thể thấy được nét anh tuấn khi còn trẻ.
Bên người hắn là Giang hoàng hậu, bạn tốt của Thẩm thị, tướng mạo thanh nhã, đoan trang dịu dàng.
Nàng nhìn thấy Quân Hoài Lang, cười gật đầu với y.


Các phi tần khác được sắp xếp chia ra ngồi hai bên, đều ăn diện lộng lẫy, gấm hoa rực rỡ.
Quân Lệnh Hoan ngồi trong lòng Thục Phi, đang cầm bánh trà ăn.
Thấy Quân Hoài Lang tiến vào, Thanh Bình Đế lộ ra tươi cười, nói: "Hoài Lang tới? Đến gần chút, trẫm nhìn một cái xem đã cao lên nhiều không."


Giang hoàng hậu ở bên cạnh dịu dàng tiếp lời: "Nhìn thấy cao lớn không ít, so sánh với Hoán Nhi có khi cao hơn mấy tấc đấy."
Gặp lại Thanh Bình Đế, Quân Hoài Lang cảm giác có chút phức tạp.


Quả thật, Quân Hoài Lang là hắn nhìn từ nhỏ đến trưởng thành, Thanh Bình Đế đối với y yêu thương từ trước đến nay, là trưởng bối mà y kính trọng.
Nhưng kiếp trước, vì cái quẻ tượng buồn cười, hắn cứng rắn muốn cưới Quân Lệnh Hoan vào cung, trong lòng Quân Hoài Lang nói như thế nào cũng buồn bã.


Tuy rằng Quân Lệnh Hoan nhờ vậy mà được cứu một mạng, lại không thể nghi ngờ nhảy vào một cái hố lửa khác.
Bất quá Quân Hoài Lang sống lại một đời, đã không còn là tiểu thiếu niên không giấu được vui giận.
Y đoan chính tiến lên, lễ nghĩa chu toàn mà vấn an mọi người.


Y vừa hành lễ xong, Thục phi liền nở nụ cười, mềm mại yêu kiều mà lên tiếng: "Lang Nhi, mau lại đây, bổn cung đã vài tháng không gặp ngươi, mau tới để bổn cung nhìn một cái."
Thục phi đúng là cô mẫu Quân Hoài Lang, là muội muội của phụ thân y, Quân Dao Hoa.


Thục phi hiện giờ tuổi không đến 26, ngày thường đã tươi đẹp kiều diễm, lúc này mặc một thân cung trang mềm mại đỏ tươi, trên búi tóc cắm trâm hoa lụa kiểu hình thược dược, sinh động như thật, thấp thoáng trong bộ trâm cài khảm vàng.
Quân Hoài Lang đi ra phía trước, ngồi xuống bên cạnh sườn Thục phi.


Thanh Bình Đế cùng Thục phi mỗi người một câu mà khen ngợi y, Hoàng Hậu cũng ở bên cạnh phụ họa.
Thục phi được sủng ái, tính tình lại nũng nịu, chọc hoàng đế liên tiếp bật cười.
Phi tần ngồi đối diện Thục phi diện cung trang màu trắng, trang điểm thanh lệ, là mẹ đẻ của Tứ hoàng tử, Nghi tiệp dư.


Nàng cũng coi như xuất thân thế gia, trong nhà nhiều thế hệ làm quan, bất quá trước nay không lạnh không nóng (không có gì xuất sắc).
Cho đến mấy năm nay, phụ thân nàng được thăng lên chức vị cao, huynh trưởng nàng lại đánh thắng vài trận chiến hào nhoáng, Hứa gia mới thành tân quý (quý tộc mới) trong triều đình.


Địa vị của Nghi tiệp dư cũng nước lên thuyền lên, mấy năm nay đạt được thánh sủng.
Tranh thủ kẽ hở trong cuộc nói chuyện phiếm của bọn họ, Nghi tiệp dư tận dụng thời cơ, hoà nhã cười nói: "Hoài Lang thật sự chi lan ngọc thụ*, khiến người khác nhìn như thế nào cũng thích.


Thục phi nương nương cũng là người Quân gia, nếu vì Hoàng Thượng sinh đứa bé, chắc hẳn cũng xuất sắc, tuấn dật như vậy."
*芝兰玉树 -chi lan ngọc thụ: chỉ con em ưu tú, tài giỏi.
Thục phi không có nhiều tâm tư; vốn dĩ đang cười, nghe được lời này của nàng, tươi cười tức khắc phai nhạt.


Nàng vào cung mười năm, được sủng ái chưa bao giờ giảm, nhưng lại không thể mang thai long chủng, đến bây giờ vẫn trống trơn dưới gối.
Nghi tiệp dư đúng là "đánh rắn đánh bảy tấc"*.


Thục phi biết nữ nhân này cố ý âm dương quái khí*, nhưng khi nàng dùng ánh mắt như đao nhìn lại, chỉ thấy bộ dạng ôn nhu vô hại của nữ nhân này, làm nàng không có chỗ để phát lửa giận.


*是一棍打到了蛇的七寸上 - dùng một gậy đánh bảy tấc trên rắn: đánh rắn phải đánh đúng chỗ cho chết mới thôi.
Trong tình huống này, ý là chọc trúng chỗ đau.


*陰陽怪氣 âm dương quái khí: chỉ những người nói chuyện, cử chỉ kỳ quái, không chân thành, khiến người ta đoán không ra.
Hoàng Hậu ngược lại rất chiếu cố cô em chồng của bạn tốt, cười hoà giải nói: "Con cháu đều là duyên phận, không cần cưỡng cầu."


Thục phi bị Nghi tiệp dư nghẹn một hơi ở ngực, nhịn không được chua xót nói: "Thần thϊế͙p͙ không có duyên phận này, tự nhiên hưởng không đến phúc con cháu."
Quân Lệnh Hoan ngồi trong lòng nàng, nghe không hiểu mấy lời ngươi tới ta đi, đả kích công khai hay ngấm ngầm của mấy nữ nhân, chỉ biết cô mẫu xinh đẹp không vui.


Nàng từ trước đến nay hào phóng, nhanh nhảu cầm lấy điểm tâm ăn ngon nhất mà mình vừa nếm, đưa tới bên miệng Thục phi.
"Cô mẫu ăn cái này." Nàng mềm mềm nói.


Thanh Bình Đế trước nay sủng ái Thục phi, thấy nàng lúc này không vui, thuận miệng liền nói: "Sao lại hưởng không đến phúc? Ngươi nếu là thích hài tử, đón Lệnh Hoan cùng Hoài Lang vào trong cung ở cũng không phải không được."
Ánh mắt Thục phi sáng lên: "Lời này của Bệ hạ là thật?"


Thanh Bình Đế cười nói: "Dĩ nhiên là thật." Xong, hắn lại nhìn Hoàng Hậu hỏi.
"Hoàng Hậu cảm thấy việc này như thế nào?"
Hoàng Hậu cũng cười nói: "Thần thϊế͙p͙ đương nhiên là cao hứng.


Hoán Nhi vốn thích chơi chung với Hoài Lang, nhưng lại không thích đọc sách, thần thϊế͙p͙ thật ra hy vọng Hoài Lang có thể đốc xúc hắn."
Ngồi bên cạnh Thục phi, ánh mắt Quân Hoài Lang hơi ngưng trệ.
Y tựa hồ đã nhìn ra chút gì đó.
Kiếp trước y sốt cao, không có tham gia yến hội lần này.


Mà sau yến hội, Quân Lệnh Hoan đúng là ở trong cung một khoảng thời gian, chỉ là y không để việc này trong lòng.
Chẳng lẽ muội muội trêu chọc Tiết Yến vào lúc này?.
||||| Truyện đề cử: Boss Hung Dữ - Ông Xã Kết Hôn Đi |||||
Tay Quân Hoài Lang âm thầm siết chặt.


Lúc này, Thục phi hỏi y: "Lang Nhi, có muốn ở trong cung làm bạn với cô mẫu một khoảng thời gian?"
Quân Hoài Lang lập tức gật đầu đáp ứng.
Mặc kệ suy đoán của y đúng hay không, đều không thể mạo hiểm làm Quân Lệnh Hoan có cơ hội gặp mặt Tiết Yến.


Nghi tiệp dư cười rộ lên: "Đúng vậy, có hài tử có thể náo nhiệt chút, mặc dù không phải thân sinh, cũng không có gì ảnh hưởng."


Nàng nói lời này có ám chỉ, Thục phi dù không bắt được huyền cơ (đạo lý huyền diệu) trong lời nói của nàng, cũng nghe ra nữ nhân này lại âm dương quái khí, trong bông có kim.
Đúng lúc này, có tiểu thái giám tiến đến, nói Ngũ hoàng tử tới.
Ngũ hoàng tử đúng là Tiết Yến.


Tức khắc, bầu không khí nguyên bản bình thản, thân thiện lập tức lạnh xuống, trở nên có chút quái dị.
Hoàng đế thu tươi cười, Hoàng Hậu rũ mắt uống trà, mấy cái phi tần mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, đều không nói chuyện.
Giống như không nghe thấy gì.


Quân Hoài Lang bỗng nhiên cảm thấy xa lạ, không chân thật.
Trưởng bối ôn hòa lại từ ái xung quanh y, tại thời điểm nghe tên Tiết Yến, đồng loạt biến thành dáng vẻ y không quen thuộc..
Cũng chính là dáng vẻ mà Tiết Yến phải đối mặt.
Càng là người có địa vị cao, càng tin số mệnh.


Thứ này vừa sâu xa còn khó hiểu, tuy nhìn không thấy, sờ không được, nhưng ai đều sợ khi nó thật sự ập tới, sẽ mang đến biến cố.
"Tuyên đi." Thanh Bình Đế nhàn nhạt mở miệng.
Sau, Quân Hoài Lang thấy Tiết Yến bị thái giám dẫn tiến vào.


Hai tay hắn trống trơn, lập tức đi lên trước, hành lễ với Thanh Bình Đế.
Thanh Bình Đế không cho hắn bình thân, hỏi: "Mũi tên đâu?"
Trung thu hằng năm, trong cung yến đều yêu cầu dạy con cháu quan quý tộc dùng ngọc tiễn này tỷ thí ném thẻ vào bình rượu.


Lúc trước Thanh Bình Đế lấy mũi tên này làm khen thưởng, chủ yếu để biểu đạt sự coi trọng với việc học của các hoàng tử, khuyến khích bọn họ càng thêm cố gắng, dù vậy quy củ của ném thẻ vào bình rượu vẫn không thể thay đổi.
Quân Hoài Lang biết, mũi tên kia đã nát.


Không biết vì sao, y nhìn về phía tiểu thái giám phía sau Tiết Yến.
Sắc mặt hắn lúc này trắng bệch, hai chân run lập cập.
Hắn cũng coi như xui xẻo, bị phái đi hầu hạ Tiết Yến, người hϊế͙p͙ bức Tiết Yến, cũng sẽ hϊế͙p͙ bức hắn.
Tiết Yến dù sao cũng là hoàng tử nhưng hắn lại không phải, mạng hắn như cỏ rác.


Quân Hoài Lang bỗng nghĩ, y chứng kiến một màn kia, nhưng vì sự tình liên quan đến Tiết Yến, y không mở miệng, vốn hẳn là lẽ thường, hiện giờ lại hại đến mạng người vô tội.
Y có chút khó nhịn mà nắm chặt tay, móng tay hãm vào lòng bàn tay.


Giúp, là lòng dạ đàn bà, thẹn với toàn bộ người thân kiếp trước vì Tiết Yến mà chịu khổ; Không giúp, y liền phải trơ mắt nhìn một người chết, mà bản thân y cũng tuyệt đối không thoát được liên can...!
Mà đúng lúc này, y chợt nghe thấy tiếng nói của Tiết Yến.


Ôn hoà mà bình thản, vẫn còn là thanh âm mát rượi của thiếu niên, ngoài ý muốn có chút dễ nghe.
"Nhi thần vô ý làm vỡ ngọc tiễn, cùng người khác không quan hệ, xin phụ hoàng trách phạt." Hắn nói..