Tà Thiếu Dược Vương

Chương 127: Lão Đan Vương phát uy, đánh lui kẻ địch

"Ầm!"

Thân hình Ngọc Trường Không xông lên trời, đồng thời, trong tay đã xuất hiện một trường kiếm trong suốt, trong nháy mắt bộc phát ra uy thế kinh người, trực tiếp nổ nát hư ảnh Cửu Đầu Long Vương đè xuống, người cũng trực tiếp xông vào trong trận.
Sau một khắc, lập tức truyền đến mấy tiếng vang kinh thiên động địa, mới vừa rồi mặc dù hư ảnh long trảo của Cửu Đầu Long Vương không có đè xuống, nhưng cũng hoàn toàn phá đi phòng ngự sau cùng của Minh Ngọc sơn trang, dưới sự dẫn dắt của tứ đại đại yêu hóa hình, đông đảo yêu thú rối rít xông vào bên trong Minh Ngọc sơn trang.

Chẳng những những yêu thú này xông vào Minh Ngọc sơn trang, đồng thời có mấy người mặc áo đen, thân hình quỷ dị cũng đã xông vào Minh Ngọc sơn trang.

- Lão tổ xuất quan, Minh Ngọc sơn trang, giết hết yêu thú.

Mặc dù bị chậm với công kích của Ngọc Trường Không, nhưng sau đó Ngọc Thành cũng mang người vọt ra, cho dù bảy tên không phải là siêu cấp cường giả của Minh Ngọc sơn trang cũng đều đi ra ngoài đánh nhau, bọn họ có thể tới thật ra thì quan hệ cùng Minh Ngọc sơn trang cũng không giống bình thường, lúc này Ngọc Trường Không vừa khôi phục, bọn họ tự nhiên sẽ không đứng nhìn.

Hơn mười người siêu cấp cường giả Âm Dương Cảnh xuất hiện, cục diện nhất thời hơi bị thay đổi, bất quá chiến đấu này tiến hành bên trong Minh Ngọc sơn trang, vô số yêu thú đánh tới, cả Minh Ngọc sơn trang gần như bị hủy diệt triệt để ở trong chiến đấu.

- Hô!

Mập mạp luôn luôn nắm chặc linh ngọc trong tay thở dài một cái, mới vừa rồi sinh tử tồn vong hắn luôn luôn kiên trì. Đối với Minh Ngọc sơn trang hắn không có một chút hảo cảm, cũng không có bất kỳ tín nhiệm, nhưng hắn tin tưởng Nhậm Kiệt, nếu Nhậm Kiệt nói sẽ nghĩ biện pháp, vậy hắn phải kiên trì tới một khắc cuối cùng.

Mới vừa rồi long trảo thật sự đè xuống, sợ rằng tất cả mọi người sẽ bị tiêu diệt mất, nhưng hắn rõ ràng, thời điểm này Nhậm Kiệt cũng chưa chắc có thể chạy mất, thay vì như thế còn không bằng chờ một chút, có lẽ Nhậm Kiệt có thể nghĩ ra biện pháp. Tới khi thấy Ngọc Trường Không phá không mà ra, nổ nát long trảo, sau đó hơn mười vị siêu cấp cường giả lao ra, lúc này hắn mới liên tục vỗ vỗ bộ ngực.

- Ở chỗ này . . .

Không đợi mập mạp cảm thấy may mắn khi tránh thoát một kiếp, đột nhiên một đạo hắc ảnh lao đến.

- Kết trận!

Đồng Cường dẫn dắt cận vệ đội luôn luôn cẩn thận ứng đối, vừa nhìn thấy có bóng đen tới đây, lập tức kết trận, lấy tình huống của Đồng Cường bọn họ hiện tại, khi kết trận cho dù âm hồn ngưng tụ thành người bình thường trong thời gian ngắn cũng không làm gì được.

Oanh!

Nhưng lần này bóng đen kia chợt lóe lên, trong nháy mắt liền trực tiếp đánh xơ xác trận pháp do Đồng Cường bọn họ thiết lập, Đồng Cường bọn họ toàn bộ bị chấn thành miệng phun máu tươi, bay ra ngoài, không ít người trực tiếp đã hôn mê, có mấy người sinh tử chưa biết.

Cường đại, quá cường đại, tồn tại này tuyệt không phải âm hồn ngưng tụ bình thường, quá kinh khủng, Đồng Cường muốn gọi mập mạp bọn họ tránh mau cũng đã không còn kịp rồi, bóng đen kia trong nháy mắt đã xông về mập mạp đang đứng ở trên Linh Thú tọa giá.

Khi bóng đen xông qua, trên bầu trời trong nháy mắt có một bóng đen to lớn cũng đồng thời xuất hiện, hai bóng đen trong nháy mắt biến dài, trực tiếp vọt xuống tới vô cùng linh hoạt, trực tiếp cuốn về phía cả Linh Thú tọa giá, dĩ nhiên là bóng đen muốn vượt lên trước cuốn đem trọn Linh Thú tọa giá đi/

- Hừ!

Bóng đen hừ lạnh một tiếng, chỉ bằng hắn cũng muốn tranh giành với chính mình, bóng đen đánh bay Đồng Cường bọn họ, đồng thời một tay lăng không chộp tới Ngọc Vô Song đang ở bên cạnh mập mạp.

Một cổ sóng lực lượng mãnh liệt trong nháy mắt cuộn tất cả lên, vừa lúc đụng vào hai sợi râu đen khổng lồ kia, thân hình Hắc Man cũng hiện ra giữa không trung, người bị đánh bay.

- A!

Ngọc Vô Song hoàn toàn không có phòng bị, không nghĩ tới sẽ có người động thủ với mình, người bay thẳng về hướng bóng đen kia.

- Khốn kiếp! Trở lại!

Mập mạp sửng sốt, bởi vì hết thảy phát sinh quá nhanh, quá đột ngột, quá ngoài ý muốn. Nếu như không phải là người hai sợi râu trên bầu trời cùng bóng đen đụng nhau, hắn thậm chí không có cơ hội phản ứng, Ngọc Vô Song liền bay đi từ bên cạnh. Mập mạp kịp phản ứng, bộ pháp dưới chân biến hóa, nhanh chóng xông về phía trước, trực tiếp bắt được Ngọc Vô Song đang bay đi, chỉ bất quá Ngọc Vô Song bị lực lượng của bóng đen lăng không hấp thu quá cường đại, mập mạp bắt được người cũng bay về phía trước.

- Vạn Thiên Biến Huyễn, vô ảnh vô tung, Vô Tích Khả Tầm.

Sau một khắc, trên người mập mạp đột nhiên xuất hiện một đoàn tia sáng, lực nhiếp cầm lăng không cường đại kia trong nháy mắt biến mất, trong nháy mắt khi mập mạp bắt được Ngọc Vô Song dưới chân liền biến hóa, mang theo Ngọc Vô Song xông về bên trong.

- Ừm?

Bóng đen đánh bay Đồng Cường bọn họ kia, đẩy lui Hắc Man, vốn là lòng tin mười phần sẽ bắt được Ngọc Vô Song, lại không nghĩ rằng đột nhiên sinh ra biến cố. Làm sao có thể, pháp lực của mình đột nhiên gián đoạn, vậy là sao?


Hắn nhìn bàn tay mình, bản thân cũng không giải thích được, cái này không thể nào, cho dù người cường đại hơn so với mình có thể ngăn chính mình, đẩy lui pháp thuật của chính mình, nhưng cũng không thể có thể làm cho pháp thuật của mình mất đi hiệu lực một cách không rõ như vậy a.

- Mặc tiên sinh lại cũng có thời điểm thất thủ, thật không biết đường đường là Thiên Hải quốc sư, lại muốn bắt tiểu công chúa của Minh Ngọc sơn trang, để cho lão Hắc Man ta xem một chút xem tiểu công chúa này rốt cuộc lớn lên có xinh đẹp hay không, ha ha . . .

Khi bóng đen đang ngây người, giữa không trung truyền đến một tiếng cười to, Hắc Man đã vọt xuống lần nữa.

- Cút ngay!

Trong mắt Mặc tiên sinh lóe lên tức giận, hợp tác cùng khách khí lúc trước hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa, đối với bầy yêu thú này bản thân hắn không có hảo cảm, lúc trước bất quá là cần nhau mà thôi, giờ phút này hắn lại dám ngăn cản chính mình, quả thực muốn chết.

Bất quá lần này mục tiêu tranh đoạt muốn cướp người lúc trước của Hắc Man bất đồng cùng Mặc tiên sinh, lần này nó đến có chuẩn bị, mặc dù lực lượng không bằng Mặc tiên sinh, nhưng trong khoảng thời gian ngắn này Mặc tiên sinh lại không làm gì được hắn.

Mắt thấy mập mạp mang theo Ngọc Vô Song đã dần dần chạy xa, sắc mặt của Mặc tiên sinh cũng càng khó coi, vốn là chuyện dễ như trở bàn tay, thế nhưng bị Hắc Man cùng mập mạp như con kiến hôi nhỏ yếu kia ảnh hưởng tới.

- Xem các ngươi chạy đàng nào!

Một bên ngăn cản Hắc Man, một mặt khác Mặc tiên sinh đột nhiên cuộn tay áo rộng rãi, trong nháy mắt ống tay áo rộng rãi điên cuồng tăng vọt, cuốn về phía mập mạp cùng Ngọc Vô Song đang dùng hết tốc lực trốn chạy như càn quét thiên địa.

- Xong rồi ... Xong rồi ...

Mập mạp mang theo Ngọc Vô Song điên cuồng trốn chạy trong lòng thầm kêu xong rồi, mới vừa rồi hắn còn có thể dùng chút thủ đoạn, nhưng lần này đối phương sử dụng pháp bảo, người sử dụng pháp bảo tới bắt hai người bọn họ còn là tồn tại Âm Dương Cảnh, ngay cả tránh né đều vô dụng, với chút thủ đoạn của hắn càng không được, phiếu cơm lão Đại, lần này có thể chơi xong.

- Lập tức phải chạy, lên trận.

Trong nháy mắt khi ống tay áo rộng rãi của Mặc tiên sinh càn quét tới, muốn cuốn mập mạp cùng Ngọc Vô Song vào trong đó, Nhậm Kiệt đã lắc mình ngăn ở phía sau mập mạp bọn họ.

- A, phiếu cơm lão Đại.

Mập mạp vừa nhìn thấy Nhậm Kiệt xuất hiện, trong lòng không khỏi kiên định, nhưng đồng thời tâm cũng mạnh mẽ hăng hái, phiếu cơm lão Đại muốn làm gì, tuy rằng đối phương chẳng qua là sử dụng ống tay áo tùy tiện cuốn tới, nhưng ống tay áo này hiển nhiên là pháp bảo đã tế luyện, còn đối phương chính là tồn tại Âm Dương Cảnh ngưng tụ dương hồn, tùy tiện cũng có thể chém sắt, cho dù là người Thần Thông Cảnh đỉnh phong cầm lấy hạ phẩm linh khí cũng đở không nổi, phiếu cơm lão Đại không phải là đi chịu chết sao?

Nhưng Nhậm Kiệt hiển nhiên không phải là đi tìm cái chết, rốt cục chạy tới, hai tay nắm pháp quyết, trong nháy mắt thần thức dẫn động trận pháp bên trong đại điện của Minh Ngọc sơn trang, kết hợp cùng trận pháp bên trong Minh Ngọc sơn trang, trong nháy mắt từng tầng một trận pháp khởi động, trong đại điện tầng tầng trận pháp xuất hiện.
Oanh! Bành! Bành!

Mặc tiên sinh này không hổ là siêu cấp cường giả Âm Dương Cảnh ngưng tụ dương hồn, tùy tiện oanh kích cũng đã khiến cho đại trận mới vừa ngưng tụ bị chấn nát trong nháy mắt, cũng may lần này hắn không phải là toàn lực ứng phó, nếu không trận pháp đã bị tổn hại không được đầy đủ trong đại điện thật đúng là sẽ bị hắn đánh xuyên.

- Ngươi!

Mặc tiên sinh nhướng mày, không nghĩ tới tới một tiểu oa nhi không biết sống chết đột nhiên đánh ra, thế nhưng biết dẫn động trận pháp, mà ngay sau khi thấy rõ ràng hắn lại càng cả kinh, đây không phải là bại gia tử hoàn khố gia chủ Nhậm gia Nhậm Kiệt lúc trước mang người xông tới sao?

Hắn làm sao có thể biết trận pháp của Minh Ngọc sơn trang, đáng giận, trong lòng Mặc tiên sinh ngầm bực, lấy thực lực của hắn nếu như toàn lực ứng phó, cho dù trận pháp không trọn vẹn này bị dẫn động hắn cũng nhất định đánh xuyên, đáng tiếc bị Hắc Man dây dưa nên không có biện pháp toàn lực ứng phó.

- Oa . . . Oa, phiếu cơm lão Đại đẹp trai a.

Mập mạp vốn là mặt cũng biến sắc, giờ phút này thấy Nhậm Kiệt lợi dụng trận pháp chặn công kích lại, nhất thời thở dài một cái.

- Đẹp trai cái rắm, chạy mau.

Mặc dù chỉ là dẫn động trận pháp, nhưng lực lượng Mặc tiên sinh khuếch tán ra cũng làm cho Nhậm Kiệt trào ra một búng máu, thiếu chút nữa phun ra, mạnh mẽ áp chế nói một tiếng rồi xông tới cùng mập mạp bọn họ bỏ chạy mất mạng vào chỗ sâu trong đại điện.

Trong nháy mắt thần thức tìm kiếm được vị trí của Ngọc Thành, báo cho hắn nơi này có nguy hiểm. Hiện tại cả Minh Ngọc sơn trang cũng bị xáo trộn, khắp nơi đều là chiến trường, giữa không trung lại càng lộn xộn, hiển nhiên chiến đấu của lão Đan Vương cùng Cửu Đầu Long Vương kịch liệt kinh người hơn nhiều.

- Lập tức tránh ra, nếu không đừng trách ta hạ sát thủ.

Vừa nhìn thấy Nhậm Kiệt bọn họ muốn chạy, Mặc tiên sinh cũng gấp, Nhậm Kiệt còn có cái tên mập mạp kia hắn không thèm để ý, nhưng Ngọc Vô Song lần này hắn là tình thế bắt buộc.


- Long Vương nhà ta có lệnh, những thứ đoạt được lần này mọi người chia đều, người giao cho chúng ta, đến lúc đó có ích lợi gì mọi người chia đều.

Hắc Man không để ý uy hiếp của hắn, cười lạnh một tiếng nói.

- Vậy là ngươi đang tìm chết.

Vẻ mặt Mặc tiên sinh biến đổi.

- Đây là Minh Ngọc sơn trang, đến Minh Ngọc sơn trang ta bắt người, các ngươi đều đáng chết.

Nhưng vào lúc này, Ngọc Thành mang theo hai gã Thái thượng trưởng lão của Minh Ngọc sơn trang cũng đã lao đến

Thấy Ngọc Thành mang người kịp thời chạy tới, Nhậm Kiệt cũng bảo mập mạp cùng Ngọc Vô Song ngừng lại, bất quá vì lý do an toàn Nhậm Kiệt vẫn giơ tay lên nắm pháp quyết, khởi động một chút trận pháp bên trong đại điện này của Minh Ngọc sơn trang lần nữa chung quanh bọn họ, đồng thời thuận tay thay đổi một chút.

Đồng thời hắn cũng thông qua thần thức, lệnh Đồng Cường, Thú bá bọn họ chạy tới, sau khi làm xong toàn bộ, Nhậm Kiệt mới yên tâm lại.

- Phiếu cơm lão Đại ngươi không phải đã là Trận Pháp Đại sư chứ, có thể vận dụng trận pháp trong thực chiến, hạ bút thành văn.

Sau khi mập mạp nhìn thấy, đầu tiên là không nhịn được mà sợ hãi than.

Mà Ngọc Vô Song thì tò mò nhìn Nhậm Kiệt.

- Ngươi ... Làm sao biết cách vận dụng trận pháp của Minh Ngọc sơn trang chúng ta, trận pháp nơi này chỉ có Thái thượng trưởng lão cùng gia gia mới có thể nắm trong tay?

- Không cần sốt ruột, lúc cứu mạng ai quản nhiều như vậy a, cũng chỉ dùng một chút, dù sao không dùng cũng là lãng phí.

Nhậm Kiệt thuận miệng nói, trên thực tế lúc trước hắn ở trong hoàn cảnh đặc biệt là Thánh nhân luận đạo đã dò xét nội bộ Minh Ngọc sơn trang, cũng đã như lòng bàn tay đối với những trận pháp này, cộng thêm hôm nay đại cảnh giới của hắn đã đạt đến trình độ âm hồn tầng thứ nhất của Âm Dương Cảnh, nếu quả thật so sánh thành tựu về phương diện trận pháp, thật đúng là không kém bao nhiêu so với Trận Pháp Đại sư sơ cấp.

Trên thực tế, cho dù Trận Pháp Đại sư chân chính, cũng không thể nào làm được như Nhậm Kiệt hiện tại, trừ phi là người bố trí trận pháp ở đại điện này năm đó, những người khác cho dù là Ngọc Thành cũng chưa chắc thấu triệt như thế, không thể nào hạ bút thành văn, dẫn động trận pháp chiến đấu cùng người.

- Ừm, thời điểm như vậy tự nhiên không thành vấn đề.

Ngọc Vô Song nhất thời còn không có kịp phản ứng.

Mập mạp ở một bên cố nén cười, một câu nói của phiếu cơm lão Đại đã dời đi vấn đề trọng điểm, bất quá nhìn những trận pháp chớp động chung quanh bị Nhậm Kiệt khống chế kia, càng phát càng cảm giác mình xem không hiểu, lúc này mới bao nhiêu thời gian, làm sao cảm giác phiếu cơm lão Đại thay đổi rất nhiều?

- A ... Minh Ngọc Đan Vương, Cửu Đầu Long Vương ta với ngươi không chết không thôi, chắc chắn sẽ diệt cả Minh Ngọc sơn trang ngươi, ngươi chờ đó cho ta, ta sắp đột phá đến cảnh giới Thiên Yêu, đến lúc đó sẽ là tử kỳ của ngươi, tử kỳ ...

Trên bầu trời trên bầu trời truyền đến một tiếng hét thảm, sau đó Cửu Đầu Long Vương điên cuồng hét lên, thanh âm từ từ đi xa.

Cho dù là không có biện pháp sử dụng thần thức dò xét tình huống chiến đấu của Cửu Đầu Long Vương cùng lão Đan Vương, nhưng nghe thấy một tiếng hét thảm này cùng những lời phía sau, là có thể đoán được chuyện gì xảy ra.

Lão Đan Vương chiến thắng, Cửu Đầu Long Vương thua.

Mà cơ hồ đồng thời, tất cả yêu thú hiển nhiên cũng nhận được mệnh lệnh, thay đổi phương hướng cùng một thời gian, có thể bay thì dùng hết tốc lực bay đi, biết chui xuống đất thì chui xuống đất, tóm lại là liều mạng xông ra ngoài.

- Minh Ngọc sơn trang ta há lại là địa phương súc sinh các ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi.

Lúc này, thanh âm của lão Đan Vương Ngọc Trường Không truyền đến giữa không trung lần nữa, sau một khắc mọi người cũng cảm giác được rùng cả mình, trong nháy mắt kế tiếp từng đạo hàn quang từ trên trời giáng xuống.

Bành! Bành! Bành!

Yêu thú bị kiếm quang quét trúng, cho dù yêu thú cấp chín cũng trực tiếp nổ, trong đó có bốn đạo kiếm khí vô cùng lớn mục tiêu chính là bốn vị đại yêu hóa hình thủ hạ của Cửu Đầu Long Vương.

Thân thể Mị Xà bị kiếm khí quét trúng, trong nháy mắt nổ tung, nhưng chỉ là nổ tung một lớp da của nó, sau đó sắc mặt nó trắng bệch hóa thành một đạo tia sáng biến mất ở phương xa. Tình huống của Hắc Man thì khá hơn một chút, nhưng vì ngăn cản một kiếm này của lão Đan Vương, hai cánh tay cũng trực tiếp bị chém đứt, mặc dù có thể mọc ra lần nữa, nhưng tổn thất lần này cũng vô cùng thảm trọng, thậm chí sợ bị Ngọc Trường Không tiếp tục đuổi giết, không tiếc sử dụng phương pháp nhanh chóng chạy trối chết như Mị Xà.

Thân thể của Kim Sư trở nên to lớn, thế nhưng há mồm rống lên đối đầu với kiếm khí, bị kiếm khí trực tiếp đánh cho bay không thấy tăm hơi, thảm nhất phải kể tới một con Tam Nhĩ Yêu Thử khổng lồ dưới đất, Tam Nhĩ Yêu Thử này là một trong tứ đại đại yêu hóa hình dưới tay Cửu Đầu Long Vương. Lúc bình thường nói ít, vốn là thực lực bình thường, hết lần này tới lần khác ba tên kia chẳng qua là ba đạo kiếm khí, nó bên này cuối cùng bị Ngọc Trường Không trực tiếp cầm kiếm trong tay phóng ra, trực tiếp đóng đinh Tam Nhĩ Yêu Thử đang chui xuống đất ở dưới mặt đất.

Mà yêu thú khác bị quét trúng đếm không hết, chỉ một chiêu, yêu thú mới vừa hung mãnh ít nhất chết đi một thành, còn dư lại cũng không có mạng chạy trốn.

Mặc tiên sinh vừa nhìn tình huống này, mặc dù không cam lòng nhưng cũng chỉ có thể nhanh chóng nhanh chóng cùng yêu thú khác, mà giờ khắc này Minh Ngọc sơn trang cơ hồ trở thành phế tích, bất luận là người của Minh Ngọc sơn trang hay là những siêu cấp cường giả được mời tới giúp một tay kia cũng đồng thời nhìn về phía bầu trời.

Giữa không trung, lão Đan Vương Ngọc Trường Không từ không trung đi xuống, trong tay trái giơ lên một cái sừng khổng lồ dài chừng ba thước mang theo máu, bên trên tản ra một cổ khí tức của yêu thú mạnh mẽ.

Yên lặng, vô cùng yên lặng, bởi vì chuyện này thật là làm cho người ta khiếp sợ, rung động.

Oanh!

Sau một khắc, cả Minh Ngọc sơn trang cũng nổ tung; tiếng gầm rú điên cuồng, tiếng hô to hưng phấn vang tận mây xanh.

- Minh Ngọc Đan Vương, lão Đan Vương uy vũ.

- Đan Vương... Đan Vương... Đan Vương....