Ta Nổi Tiếng Khắp Đế Quốc

Chương 52

Sáu người khoảng chừng đi hơn mười lăm phút, liền ngừng lại, bên trong vùng rừng rậm này khó nhất là phân chia phương hướng, mấy người rẽ đông quẹo tây, làm cho ngay cả bản thân mình cũng không thể trở về chỉ trong vòng nửa giờ, càng không cần phải nói giống cái kia, khẳng định không tìm được bọn họ.

Lúc này còn là đêm khuya, trong sâm lâm khắp nơi đều là nguy cơ, buổi tối chính là thời gian hoạt động ưa thích của các dị thú. Trong đêm đen, dị thú so với người có ưu thế, huống chi còn có những hoa cỏ thoạt nhìn vô cùng yêu kiều diễm lệ thực chất lại biết đả thương người kia, mà trong rừng rậm càng là thỉnh thoảng truyền đến thanh âm ‘Loạch xoạch’, tiếng gió gào rít giận dữ, nghe mà đặc biệt sởn cả tóc gáy. Sáu người cũng không dám tiếp tục đi, lúc này nếu vạn nhất đi nhầm vào nơi nào, thua thiệt tuyệt đối là bọn họ. Vì vậy mấy người liền tìm một nơi tương đối là sạch sẽ, ngồi trên mặt đất, ngược lại không ai ngủ nghỉ ngơi.

Tuy nói ngủ ít sẽ không tạo thành thương tổn gì lớn đối với thú nhân có thân thể cường hãn, nhưng bọn họ cũng không có khả năng luôn không ngủ trước khi hoàn thành xong nhiệm vụ. Trong tay bọn họ là hai nhiệm vụ khó khăn nhất, đối phó ‘Hỏa Ngân Ưng’ cần phải có sự phối hợp của cả nhóm, dùng trạng thái tốt nhất đi đối mặt. Nếu không có sự khác biệt quá lớn về đẳng cấp, hợp lại chính là biện pháp an toàn nhất.

Huống chi, ở trong đội ngũ này có giống cái và giống cái. Thân thể của bọn họ không được cường tráng như thú nhân, bọn họ càng cần nghỉ ngơi, mà không phải ở đây nơm nớp lo sợ (?).

Thất Sân suy nghĩ nói: “Tiếp tục gác đêm, những người khác nghỉ ngơi.”

“Không, ” Đoạn Ngọc Giác chậm rãi mở miệng nói, “Tiếu Hồn Chi cùng Tây Hoán Doanh gác đêm, những người khác nghỉ ngơi, chú ý không nên đốt lửa.”Thị lực của các thú nhân lớn hơn rất nhiều so với giống cái, trong đêm tối cũng có thể thấy rõ, vừa nãy đốt lửa cũng chủ yếu là giữ ấm và chiếu sáng cho giống cái mà thôi, đội ngũ vẫn là càng chăm sóc giống cái một chút.

Dù sao, lấy thể chất của giống cái, rất dễ dàng sinh ra một ít bệnh, trong sâm lâm liền không có biện pháp trị liệu, giống cái nếu xảy ra chuyện gì sẽ làm chậm chễ cả đội ngũ.

“Vậy các cậu?” Tiếu Hồn Chi hàm hồ nói, không châm lửa xác thực an toàn hơn một chút, dù sao ánh lửa rất dễ dàng gợi lên sự chú ý của dị thú và những người khác, nhưng là không châm lửa, giống cái xảy ra vấn đề thì làm sao bây giờ? Bài kiểm tra này làm cho mỗi đội ngũ đều có ít nhất là một giống cái và một á giống cái chẳng phải là để thử thách năng lực chăm sóc giống cái của các thú nhân sao? Nếu như thú nhân ngay cả một giống cái cũng không chăm sóc được, không chỉ đơn giản như là mất mặt thôi đâu.


“Chúng ta không có chuyện gì, ” Đoạn Ngọc Giác nhàn nhạt nói, “Các buổi tối sau này đều từ các cậu thay phiên nhau gác đêm, mỗi ngày buổi tối cùng buổi sáng đều ăn một hạt, cầm cẩn thận.”

Nói xong, Đoạn Ngọc Giác lấy ra hai viên thuốc nhét vào miệng của mình cùng Phong Minh, sau đó liền đem túi đồ vật làm bằng lá cây kia ném cho Tiếu Hồn Chi.

Đoạn Ngọc Giác ném cho Tiếu Hồn Chi những thứ được lá cây bọc lại, Tiếu Hồn Chi tiếp được sau đó nói: “Mỗi ngày đều là chúng ta? Gác đêm tự nhiên là không thành vấn đề, chỉ là đoạn đường này còn muốn đụng tới dị thú, thể lực của hai chúng ta cũng không chắc chống đỡ được a…” Tiếu Hồn Chi một bên nghĩ linh tinh một bên mở đồ tốt mà Đoạn Ngọc Giác dùng lá cây gói lại, lúc này mới nhận ra nhân viên chiến đấu trong đội ngũ của bọn họ quá ít, “Đây là…? Đan dược cấp một ‘Thanh’! Thú thần ở trên! Nhiều ‘Thanh’ như vậy, Tiểu Giác cậu làm sao làm được?!”

Tiếu Hồn Chi kinh ngạc thốt lên tự nhiên khiến cho những người khác chú ý, Kỳ Cảnh Lê nhéo lông mày lạnh nhạt nói: “Nhỏ giọng một chút, cậu còn muốn kéo những người khác đến trói chúng ta lại?”

Kỳ Cảnh Lê nói rồi liếc mắt nhìn đan dược lộ ra  ngoài, trong con ngươi chợt lóe một vẻ kinh ngạc, quay đầu nói với Đoạn Ngọc Giác: “Cậu ngược lại xứng với lò luyện đan của tôi, ” tuy nói vừa bắt đầu cũng không ôm hy vọng gì, làm cái lò luyện đan này chẳng qua cũng vì tẻ nhạt, nhưng khi nhìn đến nhiều đan dược như vậy, còn có một tia thoải mái vì đồ vật mình luyện chế không bị cô phụ.

Mang theo chút thoải mái quay đầu lại cùng Đoạn Ngọc Giác nói chuyện, kết quả ——

Đoạn Ngọc Giác đã cùng Phong Minh ôm ngủ chung một chỗ rồi! Đôi mắt đều nắm chặt! Mặt của Đoạn Ngọc Giác chôn ở trên cánh tay của Phong Minh, đối với mình nói mắt điếc tai ngơ, Kỳ Cảnh Lê sắc mặt trong nháy mắt liền thay đổi.

Ta X, ta, còn, không, có, bị, coi, thường, như, vậy, đâu!

Kỳ Cảnh Lê tàn nhẫn mà cọ xát lý sự, cố nén kích động đem người gọi dậy, dựa vào một thân cây đi ngủ.

Tây Hoán Doanh đến gần nhìn nhiều đan dược như vậy, trong lòng không khỏi vui vẻ, có những đan dược này bọn họ tự nhiên không cần lo vấn đề tinh lực, gác đêm vẫn để cho hai người bọn họ có sức chiến đấu đến gác tốt hơn.


Tiếu Hồn Chi nhìn mấy người ngủ thiếp đi, tự giác hạ thấp giọng, “Tớ lớn như vậy, trong tay còn chưa từng được cầm nhiều đan dược như vậy đâu, Tiểu Giác này cũng thật là không bình thường a, đây làm sao là học sinh lớp bốn sơ bộ a! Tớ đều bị những đan dược này sợ ngây người!”

Tây Hoán Doanh mím mím môi, nhỏ giọng trả lời, “Ở trong thời gian ngắn, thông qua lò luyện đan bằng gỗ mà luyện được nhiều đan dược như vậy, nếu như đổi thành lò luyện đan tốt thì sao? Thực lực của Đoạn Ngọc Giác này sâu không lường được, nói không chắc đan dược sư cấp tám liền ra đời từ trong nhóm nhỏ của chúng ta đâu.”

“Hơn nữa, Đoạn Ngọc Giác rõ ràng không để ý này đó, động tác vừa nãy của cậu ấy là vứt, không một chút nào quý trọng, ” Tây Hoán Doanh dừng một chút, “Nói rõ cậu ấy chế tác những đan dược này rất dễ dàng, không có gì đáng giá cậu ta quan tâm, ”

Nói cách khác, thiên phú của Đoạn Ngọc Giác không chỉ như vậy, có thể thông qua sự hòa hợp khống chế dây leo, có thể trong nháy mắt chế được nhiều đan dược như vậy, trong con ngươi của Tây Hoán Doanh chợt lóe một tia ám trầm, giống cái ưu tú như vậy, thật là khiến người ta động lòng đây.

Nói đến phần sau, trong con mắt của Tây Hoán Doanh càng lộ vẻ nghiêm túc, Tiếu Hồn Chi càng nghe thần sắc càng kinh ngạc, không tự chủ nhìn Đoạn Ngọc Giác một chút, trong con ngươi tràn đầy kính nể.

Tây Hoán Doanh cúi đầu xuống, giống cái có thể luyện chế ra nhiều đan dược trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, hơn nữa lò luyện đan cũng chỉ là đồ vật từ trong rừng cây chế ra, giống cái như vậy, làm sao có khả năng đơn giản đây?

Nhìn lại thái độ của Phong Minh một chút, hoàn toàn là thái độ của một fan não tàn đối với thần tượng a, mà Phong Minh rõ ràng còn lớn hơn một lớp so với Đoạn Ngọc Giác, lại còn là một người ngạo khí, bây giờ đối với Đoạn Ngọc Giác lại cơ hồ đến nông nỗi nói gì nghe nấy, các loại biểu hiện đều cho thấy Đoạn Ngọc Giác không tầm thường.

Con mắt của Tây Hoán Doanh càng ngày càng sâu, khóe miệng hơi lộ ra một điểm ý cười, trong ánh trăng đen kịt lại lộ ra một điểm quỷ mị, giống cái như vậy, làm sao có thể tặng cho những người khác đâu?

Tây Hoán Doanh cười ý vị thâm trường, Đoạn Ngọc Giác tựa hồ là có hôn ước? Vậy thì như thế nào?

Kỳ thực, mạnh mẽ lấy cướp đoạt vẫn là thật có ý tứ.


Tây Hoán Doanh cùng Tiếu Hồn Chi đều nuốt vào viên thuốc theo ý của Đoạn Ngọc Giác, trong nháy mắt cảm giác sức mạnh lưu động khắp tứ chi của mình, cảm giác ấm áp quả thực làm cho người ta thoải mái thở ra. Tiếu Hồn Chi nhẹ giọng cảm thán, “Chúng ta cũng thật là nhặt được bảo đây, có một người đan dược sư như thế, hậu thuẫn của tổ chúng ta thực khiến cho người ta thán phục a, những tổ khác còn phải ước ao được như chúng ta đâu!”

Tây Hoán Doanh không nói gì, con mắt nhìn rừng rậm trong đêm đen, nửa ngày mới nói: “Đúng a, nhặt được bảo đâu.”

Một bài kiểm tra, nhưng là để cho ta nhặt được bảo đâu.

Thất Sân thu ánh mắt của mọi người lại trong mắt, không khỏi cong môi, mỉm cười với giống cái và á giống cái đang ngủ, nhẹ nhàng đụng quang não của mình một cái, nháy một phát gửi thông tin đi.

to Mông Kình Nhận:

“Tiểu giống cái nhà anh sắp bị người khác bắt cóc rồi đó, thuận tiện nói một câu, ánh sáng của tiểu giống cái chiếu sáng vạn trượng, tình địch của anh lại thêm ╮(╯_╰)╭ ”

Thuận tiện đưa lên mấy tấm hình, Thất Sân cố ý chụp nhiều vài tờ Đoạn Ngọc Giác cùng Phong Minh vì sưởi ấm mà ôm ấp cùng nhau ngủ, tưởng tượng bộ dáng Mông Kình Nhận thổ huyết khi nhìn thấy bức ảnh này, ý cười trên khóe miệng không tự chủ được sâu hơn.

Thống khổ khi bị ép đến nằm vùng bị tiêu tán đi không ít, nhiều năm qua, mỗi khi tiến hành kiểm tra học nghiệp, quân bộ đều sẽ phái một người đến nằm vùng, bọn họ sẽ ít nhất lộ ra năm lần sơ sót để gây chú ý cho năm người khác trong tổ, nếu như tiểu tổ hoài nghi bọn họ cũng xác định được thân phận nằm vùng của họ cũng dùng biện pháp hữu hiệu xử lý, nhiệm vụ này coi như hoàn thành, thế nhưng có rất ít tiểu tổ có thể phát hiện bọn họ hay là hoài nghi thân phận của họ, qua nhiều năm như vậy, đội ngũ có thể nhiệm vụ này có thể đếm được trên đầu ngón tay, năm đó hắn cũng chưa hoàn thành nhiệm vụ này;

Đây là một nhiệm vụ ẩn giấu, một khi hoàn thành nhiệm vụ này, nhiệm vụ còn dư lại chi dù chưa hoàn thành cũng có thể được thông qua.

Mà lần này khi mà Tân Kỳ nhận được nhiệm vụ này, trong lòng uất ức chết, hắn đường đường là chỉ huy sư cấp một chỉ huy bao nhiêu người trên chiến trường? Bây giờ lại làm cho hắn đến nằm vùng trong tiểu tổ mấy đứa nhỏ này tạo nên, hơn nữa còn là phải làm cần thiết lộ ra sơ sót nằm vùng! Người tài mà dùng vào những việc nhỏ nhặt như thế, Mông Kình Nhận anh còn có chút đầu óc sao?!


Chuyện này quả thật là một loại tàn phá đối với tính chuyên nghiệp của hắn!

Thế nhưng hiện tại ở bên trong cái tiểu tổ này, Tân Kỳ đột nhiên cảm thấy rất có ý, có người nói Tiểu Tình hiện tại đều chưa được buông ra, đây chính là chuyện xưa nay chưa từng có a, dây leo kia là Linh Hoa bản mệnh của Tiểu Tình a.

Tân Kỳ nhắm hai mắt lại, nụ cười sâu hơn một ít, năng lực của Đoạn Ngọc Giác thật đúng là sâu không lường được a.

Đoạn Ngọc Giác, chà chà, Tân Kỳ có chút tiếc nuối lắc đầu một cái, tại sao lại là bạn lữ của tên điên Mông Kình Nhận kia, nếu như là những người khác, mình còn có thể cướp một cướp, dù sao, nếu so với tên ma vương Mông Kình Nhận kia, mình ôn nhuận như nhã rõ ràng được giống cái hoan nghênh hơn.

Bất quá, suy nghĩ kết quả nếu làm như vậy một chút, Tân Kỳ đột nhiên cảm giác có chút lạnh, hay là thôi đi, Đoạn Ngọc Giác cho dù tốt, cũng không có tốt bằng mạng của mình.

Hắn cũng không muốn bị Mông Kình Nhận giằn vặt ở giả lập, coi như sẽ không thật tử vong, nhưng là đau đớn là không thể bỏ qua a!

Hắn nghe nói, Mông Kình Nhận vì Đoạn Ngọc Giác, đã bắt đầu ra tay đối phó Diệp gia, có người nói ngày hôm trước nộp một phần tài liệu lên tòa án quân sự.

Diệp gia này, có thể chống đỡ được hay không cũng thật là ẩn số, coi như Diệp gia tiếp tục chống đỡ được, Diệp Vụ Hoa lại không hẳn. Mông Kình Nhận đối xử địch nhân thủ đoạn cao minh bao nhiêu tàn nhẫn như thế nào hắn là thấy tận mắt, cái chiến dịch năm đó của đế quốc cũng không chỉ dọa một thú nhân thôi a, mấy ngày đó là thời điểm đáng sợ nhất.

Bất quá, giống cái ưu tú như vậy, thật đúng là đưa tới nhiều ít mơ ước a, Tân Kỳ cười ý vị thâm trường cười, hắn có dự cảm, con ruồi mà Mông Kình Nhận phải đánh đuổi sau này cũng không chỉ có một hai con, đặc biệt là, vị giống cái này biết điều như vậy.

Nhiệm vụ này cũng thật là thú vị a, Tân Kỳ bất động thanh sắc nhìn quang não của mình một chút, quả nhiên thấy được thông tin của Mông Kình Nhận.


“Tôi chuẩn bị cho cậu vợt đập ruồi, đánh cậu vẫn là đánh người khác, cậu tự cân nhắc trong lòng.”

Tân Kỳ khóe miệng giật một cái, Mông Kình Nhận quả nhiên là tên khốn kiếp! Ta nên để đến khi Đoạn Ngọc Giác bị người khác cướp đi rồi mới nói cho hắn biết!