Sủng Phi Thượng Vị Ký

Chương 96

Mười lăm tháng 8, Tiêu Dục xếp đặt Trung thu gia yến vẫn ở Tử Thần điện.

“Thị Họa mặc vào cho tiểu Tứ Nhi cái yếm bản cung tự tay may, một lát bản cung muốn dẫn Hạo Nhi cùng tiểu Tứ Nhi tham gia Trung thu yến.” Cố Vân Yên vừa đánh giá mình trong gương vừa dặn nói.

“Dạ, nô tỳ đi thay cho tứ hoàng tử ngay.” Thị Họa quỳ gối thi lễ nói.

“Mẫu phi muốn dẫn nhi thần cùng đệ đệ cùng đi tham gia gia yến sao?” Nhị hoàng tử từ bên ngoài tiến vào, vẻ mặt hưng phấn nói.

Trước kia Cố Vân Yên cũng không mang nhị hoàng tử tham gia yến hội cung đình, thứ nhất là tuổi nhị hoàng tử quá nhỏ, thứ hai là lo lắng có người nhân cơ hội xuống tay với nhị hoàng tử. Từ lúc Tử Thần điện xảy ra chuyện cột xà gãy, Tiêu Dục đã tẩy trừ hậu cung một lần, ở phương diện an toàn cùng thủ vệ cũng tăng mạnh, trọng yếu nhất là sang năm nhị hoàng tử liền vỡ lòng, là thời điểm cần đi lại trước mặt dòng họ hoàng thất và văn võ bách quan, đây là nguyên nhân lúc này Cố Vân Yên mang theo nhị hoàng tử cùng tứ hoàng tử tham gia Trung thu yến.

“Ân, Hạo Nhi trước hết để cho Thị Thư a di thay cho ngươi bộ cẩm bào màu lam lần trước hoàng tổ mẫu đưa, một lát mẫu phi có chuyện muốn công đạo.” Cố Vân Yên khẽ gật đầu.

Một khắc sau, nhị hoàng tử sửa sang lại thỏa đáng quy củ đứng trước mặt Cố Vân Yên, nghiêm trang chắp tay nói: “Nhi thần đã thay đổi quần áo xong, xin mẫu phi dạy bảo.”

Thấy được nhị hoàng tử cố tình diễn xuất như vậy, Cố Vân Yên cố nén ý cười nói: “Hạo Nhi trưởng thành! Là thời điểm nên biết vài chuyện......” Cố Vân Yên vung tay áo lên cho lui tả hữu “Hạo Nhi biết vì sao chỉ có ngươi cùng đệ đệ ở cùng mẫu phi trong cung điện này, mà huynh đệ tỷ muội còn lại không trụ cùng ngươi không?”

Nhị hoàng tử gật đầu nói: “Bởi vì Hạo Nhi cùng đệ đệ đều là mẫu phi sinh, cho nên ở cùng mẫu phi, mà huynh đệ tỷ muội khác không ở cùng một chỗ với Hạo Nhi, là vì bọn họ có mẫu phi của mình, bọn họ ở cùng một chỗ với mẫu phi của họ.”

“Hạo Nhi nói đúng, vậy ngươi có biết vì sao phụ hoàng không ở cùng một chỗ với chúng ta hay không?” Cố Vân Yên lại hỏi.

Hai hàng lông mày Nhị hoàng tử nhíu lại, nhức đầu nói: “Đúng rồi, vì sao phụ hoàng không ở cùng chúng ta?”

“Bởi vì phụ hoàng không chỉ là phụ hoàng của Hạo Nhi, còn là phụ hoàng của các huynh đệ tỷ muội khác, phụ hoàng là phụ hoàng chung của tất cả huynh đệ tỷ muội các con, cho nên phụ hoàng không thể ở riêng với một hoàng tử công chúa, Hạo Nhi hiểu được ý tứ mẫu phi không?”

Nhị hoàng tử chậm rãi gật đầu nói: “Hiểu được, phụ hoàng là của mọi người, chỉ có mẫu phi mới là của ta cùng đệ đệ.”

“Ân, cho nên về sau Hạo Nhi mặc kệ làm chuyện gì, đều phải nhớ kỹ điểm này, phụ hoàng không chỉ là phụ hoàng của ngươi, còn là phụ hoàng của người khác, mà phụ hoàng các ngươi còn có một tầng thân phận khác, chính là Hoàng thượng Đại Chiêu quốc, hắn đầu tiên là quân sau đó mới là phụ, đây là lý do vì sao ngươi ở trước mặt phụ hoàng phải tự xưng ‘Nhi thần’, ngươi trừ bỏ là hoàng nhi của hắn còn là thần tử của hắn.”

Tuy rằng hiện tại nhị hoàng tử vẫn không thể hoàn toàn hiểu được hàm nghĩa trong lời Cố Vân Yên nói, nhưng này cũng không ảnh hưởng nhị hoàng tử nhớ kỹ những gì Cố Vân Yên nói, Cố Vân Yên chính là muốn cho nhị hoàng tử từ từ ý thức được ‘Phụ hoàng’ cùng thuần túy ‘Phụ thân’ là có khác nhau, để tránh hắn vẫn đối đãi với Tiêu Dục thuần túy ‘Phụ thân’.

Nhị hoàng tử cẩn thận tự định giá lời Cố Vân Yên mới vừa nói, sau một lúc lâu, mới cái hiểu cái không nói: “Nhi thần đã biết, ngày sau nhi thần sẽ biểu hiện thật tốt, sẽ không làm cho phụ hoàng mẫu phi thất vọng, như vậy phụ hoàng mới có thể ở trong tất cả huynh đệ tỷ muội thích nhất nhi thần.”


Cố Vân Yên gật đầu “Ân, một lát đi tham gia gia yến, Hạo Nhi nhớ lấy ở trước mặt phụ hoàng mẫu hậu còn có hoàng tổ mẫu biểu hiện thật tốt.”

“Dạ! Nhi thần ghi nhớ mẫu phi dạy.”

Tử Thần điện 

Cố Vân Yên nắm tay nhị hoàng tử, Thị Thư ôm tứ hoàng tử đi theo một bên, cứ như vậy xuất hiện trong Tử Thần điện.

“Vi thần/ nô tì /tần thiếp thỉnh an Thục phi nương nương, nhị hoàng tử, tứ hoàng tử, nương nương cùng hoàng tử vạn phúc kim an!” Trong điện mọi người trừ bỏ quý phi cùng Huệ phi, còn lại đều phải đứng lên hành lễ thỉnh an.

“Đều miễn lễ đi!” Cố Vân Yên dắt nhị hoàng tử ngồi xuống chỗ.

“Tạ nương nương ân điển!” Mọi người sau khi ngồi xuống, đều âm thầm đánh giá nhị hoàng tử bên cạnh Cố Vân Yên, các đại thần tốp năm tốp ba châu đầu ghé tai, nhẹ giọng thầm nghị luận.

Vẻ mặt Nhị hoàng tử tự nhiên hào phóng ngồi ở bên cạnh Cố Vân Yên tùy ý các đại thần đánh giá, không có chút gì khiếp đảm, thấy vậy, văn võ bá quan đều phải nhìn nhị hoàng tử với cặp mắt khác xưa.

Quý phi ngồi trên Cố Vân Yên, trên mặt từ đầu tới cuối vẫn duy trì lạnh nhạt mỉm cười phù hợp, chỉ có hai tay trên đầu gối, gắt gao nắm chặt khăn trong tay, hận không thể xé khăn thành mảnh nhỏ.

Khóe mắt quý phi đảo qua mọi người trong điện, nhìn thấy ánh mắt các đại thần lộ ra tán thưởng đối nhị hoàng tử, lúc này xoay người nói nhỏ bên tai Cẩm Yên nói: “Ngươi tức khắc hồi cung đem đại hoàng tử đến Tử Thần điện...... Nói là bản cung mệnh lệnh.”

Cẩm Yên nao nao, vẫn quỳ gối đáp ứng lui xuống.

Mắt Mạnh Nguyệt mang hận ý khẽ liếc nhìn khuôn mặt Cố Vân Yên như hoa như ngọc một cái, sau lại đem ánh mắt dừng ở trên người nhị hoàng tử cử chỉ đoan trang, hận ý trong con ngươi càng ngày càng đậm, dần dần trở nên âm trầm, giống như hóa thành một cái độc xà quấn quanh ở trên người nhị hoàng tử.

Lúc Cố Vân Yên ngoái đầu nhìn lại, Mạnh Nguyệt nhanh chóng cúi đầu, che giấu hận ý trong mắt, một cái hô hấp, hai tròng mắt thanh minh trở lại, giống như oán hận khi nãy chỉ là ảo giác.

Mạnh Nguyệt bưng lên rượu ngon trước mặt uống một hơi cạn sạch, nhìn lướt qua bên dòng họ hoàng thất cùng triều thần, người muốn thấy lại chưa tới, không khỏi có chút mất mát.

Qua nửa ly trà, Tiêu Dục cùng hai hậu mới chậm rãi đến, không giống bình thường là, trừ bỏ Tiêu Dục cùng Hoàng hậu nâng hai bên Thái hậu đi vào Tử Thần điện, phía sau còn đi theo Hoài vương cùng Hoài vương phi.

Nghĩ đến cũng phải, con trai tiên hoàng kẻ chết người phế, nay cũng chỉ còn lại Tiêu Dục cùng Hoài vương, hôm nay là Trung thu, là ngày một nhà đoàn tụ, Tiêu Dục cùng vợ chồng Hoài vương cùng đi ra mới có thể biểu hiện hoàng gia huynh hữu đệ cung, nhân nghĩa chí thiện.


Mọi người đứng dậy hành lễ, Tiêu Dục vung tay áo bào lên cao giọng miễn lễ, Hoài vương dắt Hoài vương phi ngồi xuống vị trí đầu tiên bên tay trái tiệc rượu.

Tiêu Dục nâng chén, “Hôm nay Trung thu, các khanh cùng trẫm đoàn tụ một nơi, trẫm rất cao hứng! Đến, nâng chén!”

Ở Tiêu Dục khích lệ, mọi người đều nâng chén uống thả cửa, rất khoái hoạt.

Thị Họa cho nhị hoàng tử nửa chén nước trái cây, hai tay nhị hoàng tử bưng lên, đứng lên đi tới bậc thang, khom người nói với nhất đế hai hậu phía trên nói: “Nhân ngày Trung thu, nhi thần chúc phụ hoàng, mẫu hậu cùng với hoàng tổ mẫu trăng tròn giải mộng đoàn viên!” Nói xong một bộ tiểu đại nhân dấu tay áo uống hết nửa chén nước trái cây đó.

Khóe mắt đuôi lông mày Tiêu Dục đều là ý cười, nói: “Hoàng nhi tấm lòng son, thuần thiện chí hiếu, trẫm rất vui mừng! Người tới, đem bản vẽ ở Ngự thư phòng của trẫm ban thưởng nhị hoàng tử.”

Nhị hoàng tử quỳ một gối xuống, trịnh trọng nói: “Nhi thần tạ phụ hoàng ban cho, ngày sau nhất định chăm học tiến tới, không phụ phụ hoàng kỳ vọng!”

Nghe vậy, Tiêu Dục cùng Thái hậu đều lộ ra ý cười vui mừng, Hoàng hậu cũng gật đầu mỉm cười, triều thần phía dưới cũng liên thanh khen nhị hoàng tử.

Mà một màn này vừa vặn bị đại hoàng tử theo Cẩm Yên nhập điện nhìn thấy, Cẩm Yên lo lắng nhìn đại hoàng tử một cái, chỉ thấy mặt đại hoàng tử không chút thay đổi đi tới bên cạnh quý phi, không rên một tiếng ngồi xuống.

Quý phi nhìn nhìn đại hoàng tử, một bộ muốn nói lại thôi, xoa xoa mi tâm, chung quy là một lời không nói.

Mạnh Nguyệt nhìn Hoài vương cùng Hoài vương phi đối diện, Hoài vương thỉnh thoảng gấp cho Hoài vương phi chút thức ăn, mà vẻ mặt Hoài vương phi hạnh phúc tươi cười, vợ chồng cười cười yến yến, không khỏi làm người bên ngoài cảm thán thật là một đôi thiên chỉ giai ngẫu.

Trong lòng Mạnh Nguyệt tràn đầy chua xót cùng đố kỵ, khóe miệng lộ ra một tia ý giễu cợt, không biết là trào phúng vợ chồng Hoài vương trước mặt người khác diễn ân ái, vẫn là trào phúng chính mình si tâm vọng tưởng, rượu một ly tiếp theo một ly rót vào trong bụng, rượu nhập khổ tâm thiên ti vạn lũ.

Mọi người ở đây thoải mái chè chén, Hoài vương phi lại bỗng nhiên nhướng mày, nắm khăn tay nôn ra một trận, Hoài vương vội buông ly rượu, động tác mềm nhẹ vỗ vỗ lưng Hoài vương phi, đương nhiên một màn này đưa tới chú ý của không ít người, dĩ nhiên cũng bao gồm nhất đế hai hậu ngồi phía trên.

Vẻ mặt Thái hậu quan tâm nói: “Thê tử Lão Tứ làm sao vậy? Chỗ nào không khoẻ?”

Vẻ mặt Hoài vương phi thẹn thùng, tiện đà đỏ mặt ngập ngừng nói: “Đã phiền mẫu hậu lo lắng, nô tì không có việc gì ~”

Thái hậu hồ nghi xem xem Hoài vương phi, khó hiểu vì sao nàng có vẻ thẹn thùng, sau một lúc lâu, bừng tỉnh đại ngộ cười nói: “Ai gia thật sự là lão hồ đồ! Lão hồ đồ!” Vừa nói vừa oán trách Hoài vương một cái “Lão Tứ ngươi cũng thật là, cũng không đem tin vui nói cho mẫu hậu sớm một chút, để mẫu hậu được vui vẻ.”

Vẻ mặt Hoài vương nghi hoặc nhìn Hoài vương phi lại nhìn Thái hậu, không rõ cho nên nói: “Nhi thần ngu dốt, không biết mẫu hậu nói tin vui gì?”

Hoài vương phi sợ Thái hậu hiểu lầm Hoài vương, lúc này nhẫn e thẹn nói: “Mẫu hậu hiểu lầm, bởi vì nô tì ngày còn thấp, đại phu không dám vọng ngôn kết luận, cho nên nô tì còn chưa đem việc này báo cho Vương gia biết, để tránh Vương gia uổng công vui mừng một hồi.”

Nghe vậy, Thái hậu ha ha nở nụ cười, tiện đà phân phó nói: “A Tinh, đem Hoài vương phi lĩnh đến thiền điện, truyền khẩu dụ ai gia, gọi Lưu Viện Phán tiến đến chẩn mạch cho Hoài vương phi.”

Hoài vương phi đứng dậy hành lễ cáo lui với nhất đế hai hậu, đi theo Từ ma ma đi thiền điện, chờ Lưu Viện Phán đến bắt mạch.

Mạnh Nguyệt nhìn Hoài vương đối diện nhìn theo Hoài vương phi rời đi, thần sắc sợ sệt, tựa hồ còn không chưa từ trong khiếp sợ vì tin vui bất ngờ phục hồi lại tinh thần.

Mạnh Nguyệt cực lực ức chế cảm xúc của mình, sợ mình vừa mất khống chế sẽ liều lĩnh chạy đến đối diện, ôm ấp Tiêu Hằng, nhưng dù vậy, ai oán cùng thương tâm trên mặt vẫn là không giấu được, mà hết thảy này đều không thể tránh được ánh mắt hữu tâm nhân, ví dụ như Tiêu Dục!