Sủng Phi Thượng Vị Ký

Chương 95

Mấy mẹ con lại tiếp tục ngồi nửa ly trà, Triệu thị cùng Từ thị mới đứng dậy từ biệt Cố Vân Yên, Cố Vân Yên phân phó Thị Thư đem bánh trung thu sáng sớm đã chuẩn bị tốt đưa cho mẹ chồng nàng dâu Triệu thị mang về. Ngự thiện phòng phân phát bánh trung thu khẩu vị độc đáo, tự nhiên không phải bánh trung thu bên ngoài có thể sánh bằng, hơn nữa là quý nhân trong cung ban cho gì đó, nói ra ngoài cũng là một phần thể diện, Cố Vân Yên tổng cộng chuẩn bị ba phần, theo thứ tự là Cố phủ, nhà mẹ đẻ Triệu thị, nhà mẹ đẻ Từ thị.

Cố Vân Yên tự mình đưa người đến cửa Trường Xuân cung, đợi đến đám người Triệu thị dần dần đi xa, nàng mới xoay người vào thiền điện.

Trong thiền điện Tiêu Dục đang chơi đùa với tứ hoàng tử trong nôi, lúc này tứ hoàng tử còn buồn ngủ đánh giá Tiêu Dục trước mắt, đối với Tiêu Dục tứ hoàng tử cũng không xa lạ, ba tháng nay phụ tử mỗi ngày đều gặp mặt ít nhất một lần, bởi vậy, tứ hoàng tử rất nhanh liền có thể nhận ra người đứng trước mặt là ai, chỉ thấy hắn cong cong cái miệng nhỏ nhắn, tay nhỏ bé vung vung, hai cẳng chân đầy thịt dùng sức đạp.

Thấy được tiểu nhi tử có thể nhận biết được mình, tâm tình Tiêu Dục rất tốt, không khỏi cao giọng cười, ôm lấy tứ hoàng tử chọc người yêu thích kia.

Cố Vân Yên đứng ở ngoài cửa nhìn động tác Tiêu Dục thành thạo ôm tứ hoàng tử, trên mặt lộ ra ý cười nhu hòa.

“Tiểu Tứ Nhi tỉnh rồi sao?” Cố Vân Yên vừa nói vừa đi vào.

Tiêu Dục quay đầu nhìn Cố Vân Yên bước vào, gật đầu mỉm cười, nói: “Vừa tỉnh lại, Cố phu nhân đã trở về sao?”

“Ân! Nô tì mới sai người đưa các nàng ra cung...... Hôm nay Hoàng thượng ban cho nương cùng tẩu tử vật phẩm trang sức quý trọng như thế, nô tì vạn phần cảm kích!” Cố Vân Yên tự đáy lòng nói.

Tiêu Dục nhìn nhìn tứ hoàng tử trong lòng, nói: “Yên nhi vì trẫm sinh hạ hai hoàng nhi khỏe mạnh thông tuệ, đó là hồi báo tốt nhất cho trẫm, cho nên Yên nhi không cần đem chút việc nhỏ ấy để ở trong lòng, Yên nhi nếu là vẫn băn khoăn, vậy liền lại sinh cho trẫm một hoàng nhi nữa đi?” ( ta thấy anh thích quá trình tạo người hơn mới đúng )

Nghe được Tiêu Dục nói trắng ra như thế, khuôn mặt Cố Vân Yên không khỏi thẹn thùng đỏ bừng.

“Nhoáng một cái đã 3 năm trôi qua, Yên nhi vẫn thẹn thùng giống như lần đầu gặp trẫm ngươi, liền ngay cả dung nhan cũng không có chút biến hóa, trước sau xinh đẹp mê người như một, làm cho trẫm yêu thích không buông tay.” Cung nhân bên trong nghe đến đế vương tình ý kéo dài lời nói, lúc này thức thời lui đi ra ngoài, liền ngay cả Lưu Đức Phúc cũng lui thân đến thủ ngoài cửa.

Cố Vân Yên kiều kiều liếc mắt hờn giận Tiêu Dục một cái, xấu hổ nói: “Hoàng thượng ~ cẩn thận đừng làm tiểu Tứ Nhi ngã.”

“Kia trẫm để tiểu Tứ Nhi ngủ tiếp, nghĩ đến hắn cũng đã mệt nhọc.” Nói xong liền đem tứ hoàng tử vốn dĩ không hề buồn ngủ thả lại trong nôi. ( anh muốn làm “ chuyện tốt “ còn mang con ra làm cớ )

Tiêu Dục mỉm cười ôm Cố Vân Yên vào trong ngực, nỉ non bên tai nàng: “Yên nhi, sinh công chúa cho trẫm được không?”

Bên tai Cố Vân Yên nóng lên, không khỏi khẽ run lên, kiều kiều nói: “Hoàng thượng dưới gối đã có bốn vị công chúa, sao còn thiếu công chúa chứ......”

Môi Tiêu Dục kề sát lỗ tai Cố Vân Yên, nói: “Thiếu...... Trẫm thiếu là công chúa Yên nhi sinh cho trẫm!” Nói xong, liền hôn xuống đôi môi đỏ mộng mê người kia, cảm giác tê dại cách mấy tháng lại tập kích toàn thân.

Cố Vân Yên đã lâu không trải qua thân mật, đột nhiên bị đột kích càng khó có thể chống đỡ, toàn thân Cố Vân Yên xụi lơ vô lực, cả người kiều nhuyễn tựa vào trong lòng Tiêu Dục, tùy ý Tiêu Dục châm ngòi thổi gió ở trên người nàng. 

Tiêu Dục ôm nữ nhân trong lòng mềm mại không xương, nhìn khuôn mặt nàng đã hồng nhuận như hoa đào dưới ánh bình minh, môi đỏ mọng khẽ mở nũng nịu, chỉ cảm thấy trong cơ thể có một cỗ hỏa đang không ngừng thiêu đốt, làm cho người ta thấy khô nóng cùng khó chịu.

Ngay tại lúc hai người tình ý triền miên, tứ hoàng tử trong nôi lại ngoài dự đoán mọi người khóc nỉ non lên ‘Oa! Oa......”

Nhị hoàng tử đang chơi đùa bên ngoài nghe được bên trong truyền đến tiếng đệ đệ khóc rõ to, liền vội chạy vào, đợi Lưu Đức Phúc phản ứng lại đã muộn, Lưu Đức Phúc cả kinh, cuống quít đuổi theo, miệng gọi “Nhị hoàng tử, ngài không thể......” Đi vào.

Hai chữ cuối cùng còn chưa nói xong liền nhanh chóng cúi đầu, chỉ vì hai người Tiêu Dục cùng Cố Vân Yên còn chưa kịp tách ra, lúc này tay Tiêu Dục đặt trên người Cố Vân Yên, mà Cố Vân Yên lại là sắc mặt đỏ ửng, vai lộ một nửa.

Tiêu Dục thân thủ nhanh nhẹn giúp Cố Vân Yên khoác lại cung trang, tiện đà lạnh lùng nhìn lướt qua Lưu Đức Phúc.

Lưu Đức Phúc nhận thấy được ánh mắt chủ tử nhà mình như có đốm lửa, vội vàng giả câm giả mù, vẻ mặt cầu xin lui đi ra ngoài.


Nhị hoàng tử kinh ngạc nhìn phụ hoàng cùng mẫu phi trước mặt cử chỉ quái dị, ngơ ngác nói: “Đệ đệ khóc......”

Tay phải Tiêu Dục nắm lại để trước miệng, ho khan hai tiếng, nói: “Hạo Nhi, sao khi không lại xông vào, phụ hoàng không phải dạy ngươi, ngôn hành cử chỉ cần đúng mực sao?”

“Hồi phụ hoàng, Hạo Nhi nghe thấy đệ đệ khóc, nhất thời lo lắng liền...... Liền đã quên.” Nhị hoàng tử gãi gãi đầu, tiếp theo lại hiếu kỳ nói: “Mới vừa rồi phụ hoàng cùng mẫu phi nhưng là đang chơi gì vậy?”

Nhị hoàng tử vừa dứt lời, Cố Vân Yên xấu hổ đến mặt đỏ tai hồng, hận không thể tìm cái động chui vào.

Khóe miệng Tiêu Dục giật giật, giây lát, nghiêm trang nói: “Ân, phụ hoàng cùng mẫu phi đang đùa.” Sợ nhị hoàng tử lại hỏi chuyện kinh người gì đó, Tiêu Dục lập tức nói sang chuyện khác “Hôm nay Hạo Nhi đã viết xong bảng chữ mẫu rồi?”

“Ân, Hạo Nhi đã viết xong bảng chữ mẫu Thị Họa a di giao rồi.” Mặt mày Nhị hoàng tử loan loan, nói xong liền chạy đến bên nôi.

Lúc này tứ hoàng tử trong nôi đang yên lặng đô miệng phun bong bóng phao phao, mở ánh mắt to thật to vung tay nhỏ bé về phía nhị hoàng tử.

“Di, đệ đệ đừng khóc nha!” Nhị hoàng tử vui vẻ nói. Trên thực tế ngay lúc nhị hoàng tử cùng Lưu Đức Phúc xông vào, tứ hoàng tử liền dừng lại khóc nỉ non.

“Đệ đệ là muốn Hạo Nhi chơi cùng hắn đấy, ngươi vừa vào hắn liền ngừng khóc.” Mây đỏ trên mặt Cố Vân Yên vẫn chưa tan hết, đành cúi đầu nói.

“Đệ đệ nhất định là cảm thấy rất nhàm chán, cho nên mới khóc.” Nhị hoàng tử nhẹ nhàng sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của tứ hoàng tử nói: “Đệ đệ ngoan, ca ca chơi cùng ngươi.”

Tứ hoàng tử giống như là có thể nghe hiểu lời nhị hoàng tử nói, bỗng nhiên phun cái bong bóng lớn, nhếch miệng cười.

“Phụ hoàng, mẫu phi mau nhìn, đệ đệ nở nụ cười! Hắn có thể nghe hiểu lời Hạo Nhi nói.” Nhị hoàng tử chỉ vào tứ hoàng tử cao hứng nói.

Tiêu Dục cùng Cố Vân Yên nhìn nhau cười, xấu hổ mới vừa rồi rốt cục tán đi trong nụ cười của nhị hoàng tử cùng tứ hoàng tử.

Cố Vân Yên ôm tứ hoàng tử từ trong nôi lên, trìu mến hôn xuống trán hắn, nhị hoàng tử kiễng mũi chân, cũng học bộ dáng Cố Vân Yên hôn cái trán tứ hoàng tử một chút. Nhìn một màn ấm áp trước mặt, khóe mắt đuôi lông mày Tiêu Dục đều là ý cười ấm áp.

“Trẫm còn có chuyện quan trọng phải xử lý, lần sau đến thăm Yên nhi.” Tiêu Dục lại cười nói.

“Vậy nô tì sẽ không chậm trễ Hoàng thượng, nô tì cung đưa Hoàng thượng!” Cố Vân Yên ôn nhu đưa tiễn.

Tiêu Dục xoa xoa đầu nhị hoàng tử, xoay người rời đi, Lưu Đức Phúc hầu ở ngoài cửa thận trọng quan sát một chút thần sắc Tiêu Dục, xem trên mặt chủ tử hiện ý cười mới dám đi theo.

--- ------ ------ ------ ------ ----

Không đến nửa canh giờ, tin tức Tiêu Dục trọng thưởng gia quyến Cố Vân Yên liền truyền khắp mỗi một chỗ góc hậu cung, hậu cung trừ bỏ hâm mộ, ghen tị, hận, cũng chỉ có thể xé khăn trong tay để phát tiết.

Chung Túy cung 

‘Ba’ một cái bình hoa tinh mỹ nháy mắt vỡ vụn, ngay sau đó là giọng mười phần oán hận “Đồ trang sức vô giá? Thật là thể diện! lớn Con ta bệnh nặng mới khỏi, vì sao không người quan tâm?”

Tiếng nói vừa dứt, lại là một cái đồ sứ bị đập.


Đại cung nữ Quyên nhi đảo một ánh mắt qua, nhóm cung nhân thu thập một chút mảnh sứ vỡ trên đất lập tức thức thời lui đi ra ngoài.

“Chủ tử, nay Thục phi nương nương sủng quan hậu cung, lại có hai vị hoàng tử bàng thân, chúng ta hiện tại không nên cùng nàng xung đột ngay mặt, sao không tạm thời tránh đi mũi nhọn, đợi cho ngày khác thời cơ thành thục, mới nhất kích lấy mạng, làm cho nàng ta vĩnh viễn không cơ hội xoay người!” Khóe môi Quyên nhi khẽ cong, thần sắc âm ngoan nói.

Cơn giận Nghiên chiêu nghi còn sót lại chưa tiêu nói: “Đợi đến lúc thời cơ chín mùi? Bản cung đã ẩn nhẫn lâu như vậy, còn muốn dày vò tới khi nào......”

“Chủ tử chớ tức giận! Theo nô tỳ thấy, Thục phi nương nương là sủng quan hậu cung không sai, nhưng ba ngàn sủng ái tập trung một thân đồng thời cũng là ngàn vạn oán hận tại một thân, chúng phi tần hậu cung đối nàng nhất định là oán hận chất chứa đã thâm, đứng mũi chịu sào đó là Hoàng hậu, dưới gối Hoàng hậu cũng không con nối dòng, thử nghĩ nàng sao có thể dễ dàng tha thứ một cái phi tần có tử có sủng tiếp tục kiêu ngạo. Nói tới quý phi, mặc dù hiện tại nàng làm như không tranh, nhưng tương lai thì sao? Đại hoàng tử là trưởng tử, có đích lập đích, không đích lập trưởng, đại hoàng tử ở chuyện lập thái tử chiếm ưu thế trưởng tử, quý phi thật sự có thể trơ mắt nhìn ngôi vị hoàng đế của con mình bị người khác lấy đi? Vì tiền đồ đại hoàng tử cùng bộ tộc Mã thị, nàng cũng nhất định sẽ cùng Thục phi đấu ngươi chết ta sống, huống chi còn có nhiều phi tần cũng hy vọng Thục phi nương nương rơi đài, chủ tử sao không có cơ hội thu thập nàng?” Ngữ khí Quyên nhi không nặng lại nhất châm kiến huyết.

Nghiên chiêu nghi áp chế lửa giận trong lòng, tĩnh tâm cẩn thận suy nghĩ lời Quyên nhi nói, sau một lúc lâu, gật đầu nói: “Ngươi nói không phải không có lý, là bản cung quá mức gấp gáp.”

“Chỉ cần chủ tử có thể đáp ứng nô tỳ yên lặng tọa sơn xem hổ đấu, liền có thể làm ngư ông đắc lợi!” Quyên nhi định liệu nói.

Nhưng, sự tình thật có thể phát triển như Quyên nhi đoán sao?

“Được, bản cung liền nghe theo ngươi một lần.” Nghiên chiêu nghi trầm giọng nói.

Quyên nhi đang muốn tiếp tục bày kế cho Nghiên chiêu nghi, bên trong lại truyền đến tiếng tam hoàng tử khóc như mèo kêu. Nghiên chiêu nghi nhất thời trong lòng căng thẳng, không kịp nghĩ nhiều liền chạy vào bên trong, chỉ thấy sắc mặt bà vú lo lắng ôm tam hoàng tử cực lực trấn an.

“Hoàng nhi làm sao vậy? Đang tốt sao lại khóc nỉ non lên?” Nghiên chiêu nghi cất cao giọng nói.

Bà vú thấp thỏm lo âu quỳ xuống, nói: “Nô tỳ cũng không biết vì sao, rõ ràng mới vừa rồi tam hoàng tử còn tốt, đột nhiên liền khóc lên......”

Nghiên chiêu nghi bước tiến lên, nhanh chóng ôm lấy tam hoàng tử trong lòng bà vú, vội vội vàng vàng kiểm tra nhiệt độ cơ thể tam hoàng tử.

“Sao lại dị thường như vậy? Người tới! Mau, mau truyền Thái y......” Giọng Nghiên chiêu nghi thoáng nức nở nói.

Hai khắc sau, Trương thái y cùng Phùng Thái y vô cùng lo lắng hối hả chạy tới Chung Túy cung, Nghiên chiêu nghi lập tức đón bọn họ tiến vào, hồng hốc mắt nói: “Mau xem hoàng nhi, rốt cuộc là chuyện gì?”

Hai vị Thái y cũng không dám chần chừ, lập tức tiến lên bắt mạch cho tam hoàng tử. Từ lúc lần trước tam hoàng tử phải thi châm, hai vị Thái y Trương, Phùng liền rõ ràng mệnh tam hoàng tử không còn bao lâu, đều cầu nguyện tam hoàng tử không cần phát bệnh vào lúc mình đang trực, không ngờ vẫn là tránh không khỏi, ai...... Trong lòng hai vị Thái y hít một tiếng.

Ngay tại lúc hai người nghĩ đến mình khó thoát khỏi một kiếp này, lại kinh hỉ phát hiện lúc này tam hoàng tử sốt không nghiêm trọng lắm, có lẽ là phát hiện sớm, mới là sốt nhẹ, nhất thời, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

“Hoàng nhi...... Hoàng nhi hắn...... Có phải hay không sẽ...... Có phải hay không sẽ?” Nghiên chiêu nghi nhìn biểu tình hai vị Thái y trầm trọng, nhất thời nước mắt rơi như mưa, nghẹn ngào không dám hỏi ra đáp án nơi đáy lòng.

Trương thái y vội vàng khoát tay: “Nương nương không cần lo lắng, có lẽ là phát hiện kịp lúc, tam hoàng tử chỉ là sốt nhẹ, cũng không lo ngại, vi thần lập tức mở phương thuốc, uống xong thuốc sẽ không sao nữa “

Nghe vậy, Nghiên chiêu nghi hóa bi vì hỉ, không khỏi cao hứng bật cười, khóe mắt còn vương nước mắt, thoạt nhìn có chút buồn cười, nhưng hai người Trương, Phùng ngự y lại vô tâm nói cười, thầm nghĩ chạy nhanh rời đi nơi này, miễn cho một lát lại xuất hiện biến cố, vừa kê xong phương thuốc, hai người lập tức cáo lui rời đi.

Nghiên chiêu nghi xoay người, ôm tam hoàng tử thật chặt vào trong lòng, giống như sợ tam hoàng tử ngay sau đó sẽ biến mất không thấy.

Khánh Phương trai 

“Chủ tử, ngài ăn một chút gì đi, ngài như vậy không ăn không uống thân mình sao chịu được?” Thanh nhi bưng đồ ăn tiến vào, ôn nhu khuyên nhủ.

Hai mắt Mạnh Nguyệt vô thần nhìn ngoài cửa sổ, vẻ mặt trầm lặng, đối với Thanh nhi khuyên giải an ủi thờ ơ.

“Chủ tử, mặc dù ngài không suy nghĩ cho mình, cũng phải suy nghĩ cho Tứ công chúa, nàng còn nhỏ như vậy, ngài nếu có chuyện gì...... Hơn nữa, vị kia nếu biết ngài tra tấn mình như vậy ắt cũng sẽ đau lòng......” Thanh nhi bất đắc dĩ, chỉ có thể đem những người Mạnh Nguyệt để ý nhất ra.

Quả nhiên, ngay sau đó hai tròng mắt Mạnh Nguyệt liền bắt đầu chậm rãi ngắm nhìn, giây lát, chậm rãi ngoái đầu nhìn lại, chất phác hỏi “Gia...... Hắn thật sự sẽ đau lòng cho ta sao?”

“Đương nhiên, vị kia khẳng định đau lòng chủ tử tra tấn mình như vậy, mấy ngày nữa là Trung thu chương, chủ tử nếu không muốn làm vị kia thấy chủ tử gầy mà đau lòng khổ sở, liền mau ăn vài thứ, bồi bổ lại thân mình.”

“Phải, sắp đến Trung thu chương...... Bản cung rốt cục có thể gặp lại gia! Bản cung phải đứng vững lại, không thể làm cho gia thấy bản cung thành thế này, bằng không gia sẽ đau lòng khổ sở, bản cung luyến tiếc làm gia thương tâm khổ sở.” Nói xong liền tiếp nhận canh trong tay Thanh nhi, uống từng ngốn từng ngốn.

Thấy được Mạnh Nguyệt rốt cục tỉnh táo lại, Thanh nhi cuối cùng buông xuống tảng đá trong lòng, tiện đà xoay người lui đi ra ngoài, chỉ chốc lát sau, liền bế Tứ công chúa trở về.

Mạnh Nguyệt buông bát, mặt lộ vẻ áy náy ôm lấy Tứ công chúa, nhẹ nhàng hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tứ công chúa, lẩm bẩm nói: “Là mẫu phi không tốt, mẫu phi không nên không để ý tới hoàng nhi, tha thứ mẫu phi, mẫu phi sẽ không bao giờ không để ý tới hoàng nhi nữa......”