Sư Sĩ Truyền Thuyết

Chương 3: Chương thứ ba

Tại một góc của núi rác, hai cái quang giáp đang yên lặng mai phục sau núi rác, mà cách đó 100m có 5 con Bách Phệ Thử đang không ngờ đào bới rác tìm thức ăn nhưng không ngừng đề phòng và chú ý động tĩnh xung quanh. Diệp Trùng cẩn thận đánh giá địa hình, sau đó thương lượng với Mục Thương vài câu.

Diệp Trùng cẩn thận điều khiển Ôn Ni, không ngừng lợi dụng chướng ngại vật trên đường đề che dấu bản thân, từ từ tới gần 5 con Bách Phệ Thử. Khi còn cách 5 con Bách Phệ Thử 20m thì dừng lại, Diệp Trùng thở phào, tới tận bây giờ vẫn không có sai sót gì. Diệp Trùng vừa mới chuẩn bị, đột nhiên một trận gió từ phía sau Diệp Trùng thổi về hướng Bách Phệ Thử, Diệp Trùng không khỏi kêu thầm hỏng bét, mạnh mẽ dùng tốc độ cao nhất xông về hướng Bách Phệ Thử.

Ôn Ni như viên đạn thoát ra từ nòng súng rít lên nhắm Bách Phệ Thử lao tới.

Đáng tiếc là đã trễ, ngay khi cơn gió vừa thổi qua, Bách Phệ Thử với cái mũi nhạy bén đã cảm giác được nguy hiểm, lập tức phân tán ra.

Diệp Trùng không hoảng không loạn điều khiển Ôn Ni khóa chặt 1 con. Nếu như để chúng chui vào trong rác, vậy thì khả năng bắt được chúng sẽ cực nhỏ. Diệp Trùng mặc kệ bốn con, gắt gao khóa chặt con Bách Phệ Thử đó.

Gió thổi lướt qua tai, máu Diệp Trùng như sôi lên, bừng bừng thiêu đốt, thế giới trong mắt hắn dần dần trở nên chậm, đầu óc hưng phấn cực độ, hô hấp bắt đầu dồn dập, mỗi một lần hô hấp giống như dùng hết khí lực toàn thân của Diệp Trùng, ngực hắn tùy theo tiết tấu của hô hấp mà không ngừng phập phồng. Mỗi một lần thở ra làm cho xoang mũi của hắn cảm giác nóng bức, giống như không phải thở ra không khí mà là lửa vậy.

Nhìn thấy khoảng cách giữa bản thân và Bách Phệ Thử thu hẹp dần, hai tay Diệp Trùng vẫn ổn định như cũ nhưng hắn bắt đầu điều chỉnh nhịp hô hấp của mình.

Đột nhiên, Ôn Ni mạnh mẽ quăng ra một thanh trủy thủ, “ting” một tiếng, cắm sâu trước mặt con Bách Phệ Thử không tới 3m. Nhưng con Bách Phệ Thử lại đang ra sức bỏ chạy, nên sắp sửa tông vào thanh trủy thủ, một màn máu bắn tung tóe có thể dự kiến được có thể sẽ xảy ra.

Chỉ thấy con Bách Phệ Thử đó thân hình đột nhiên vặn một cách kỳ dị, hai chân trước to khỏe liền ấn lên mặt đao không chút sắc bén, hai chân mạnh mẽ phát lực, khéo léo mượn lực, không hề tổn thương, làm người xem kinh ngạc.

Con Bách Phệ Thử này hai mắt phát sáng, giống như muốn chúc mừng mình thoát nạn.

Song, không đợi nó chúc mừng xong, một tiếng gió rít sắc bén bắn mạnh mẽ đánh về phía nó. Dù cho thính giác của nó không nhạy cảm cũng biết sức mạnh khủng bố ẩn trong tiếng gió này. Không khí thổi qua giữa những cái gai nhọn cắm chi chít như rừng trên khớp gối của Ôn Ni phát ra thanh âm kinh hồn. Nếu như bị đầu gối này chính diện đánh trúng tuyệt đối không có khả năng sống sót.

Sinh vật có thể tồn tại trên hành tinh rác, không loại nào hiền, nên dù cho trong tình cảnh làm cho “chuột” tuyệt vọng này, Bách Phệ Thử cũng không ngồi yên chịu chết.

Chỉ thấy thân thể nó cong như cánh cung, đột nhiên hơi ngưng trệ trên không. Mắt thấy đầu gối của Ôn Ni sắp tông trúng nó, hai chân trước của nó mạnh mẽ đập lên vảy, mượn lực, giống như tên rời cung mạnh mẽ nhắm cổ Ôn Ni đánh tới.

"Phốc" một tiếng, hai chân trước của nó lập tức bị xuyên thủng, những cái gai sắc nhọn liền đâm thủng vùng bụng mềm mại của nó, còn trên 2 chân sau của nó cũng có vài vết thương sâu hoắm thấy cả xương.

Trên hành tinh rác, vết thương nặng thế này, xác suất sống sót của bất kỳ sinh vật nào cũng là không. Nhưng đó không phải là vấn đề nó nghĩ, điều nó muốn làm là trước lúc chết đánh kẻ địch trước mắt một cú, dù cho cú đánh này đối với kẻ địch có nhỏ đến thế nào.

Chi chít răng nhọn tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, những cái răng làm cho rất nhiều kim loại đều bị nhai nát làm cho con Bách Phệ Thử này tin rằng nhất định có thể để lại trên người kẻ địch một chứng minh không thể coi thường.

Lòng tin làm cho Bách Phệ Thử giống như tìm thấy linh hồn của mình, quên hết sống chết bộc phát toàn bộ năng lượng. Nó tin rằng đây sẽ là cú đánh mạnh mẽ nhất trong đời nó.

Gần rồi, càng lúc càng gần, cổ kẻ địch càng lúc càng hiện rõ trong mắt, Bách Phệ Thử bắt đầu hưng phấn. Chỉ cần một giây, không, nửa giây cũng đủ rồi. Chỉ cần nửa giây, bản thân liền có thể thực hiện một kích huy hoàng nhất, hoành tráng nhất trong đời.

Mắt nó đang bốc lửa. Ngọn lửa của cảm xúc mạnh mẽ thiêu đốt sinh mệnh.

Đột nhiên, ngọn lửa trong mắt mau chóng nguội lạnh.

Thanh đao vô thanh vô tức từ dưới đâm lên, giống như không có chút cản trở, chém con chuột này thành hai khúc. Thoáng chốc, máu tươi và nội tạng giống mưa phun ra, bắn tung tóe lên mặt đất màu đỏ rỉ sét.

Bộ não Diệp Trùng rốt cuộc bình tĩnh trở lại.

Ngẩng đầu nhìn lên, Mục Thương ở một nơi không xa yên lặng đứng nhìn. Trên một cây gậy titanium dài 3m, cũng treo một con Bách Phệ Thử. Mục Thương chiến đấu đơn giản hơn nhiều. Vị trí Diệp Trùng đứng ban đầu vừa may có một con Bách Phệ Thử hoảng sợ bỏ chạy, con Bách Phệ Thử không chút chuẩn bị bị Mục Thương gần như chính xác tới từng giây hạ gục mà không có phản ứng gì.

Diệp Trùng vẫy tay chào Mục Thương ở đằng xa: "Hey."

Sau đó, nhặt 2 mảnh xác Bách Phệ Thử lên.

Diệp Trùng đắc ý nhìn Mục Thương tự hào nói: "Thế nào? Kỹ thuật của ta không tệ nha."

Mục Thương lạnh nhạt đánh giá: "Tệ toàn tập!"

Diệp Trùng lập tức nổi đóa: "Cái gì? Tệ toàn tập? Ngươi không nhìn lầm chứ?" Đối với mặt xuất sắc nhất của mình bị người khác đánh giá không thương tiếc như vậy, Diệp Trùng tức giận không nói cũng biết.

Mục Thương không hề có ý khoan nhượng: "Ngoại trừ kỹ xảo chiến đấu có thể miễn cưỡng coi như trung đẳng ra, kỹ xảo phi hành, kỹ xảo xạ kích, mưu tính chiến thuật đều cực kỳ thô thiển, kinh nghiệm thực chiến vì tư liệu không đủ nên không thể phán đoán."

- Không thể nào a. Diệp Trùng trợn trừng mắt, sắc mặt không chút tin tưởng.

Mục Thương nhún nhún vai, dáng vẻ kỳ quái khôi hài khó tả: "Đương nhiên, xác suất đánh giá sai là 0.3%"

Diệp Trùng không phục tranh biện: "Ngươi chắc chắn là đố kỵ với ta, nên mới cố ý đả kích ta!"

Mục Thương: "Không tồn tại khả năng này."

- Vậy thì là do ta điều khiển quang giáp quá cũ. Ha ha, nhất định là như vậy, nếu không, bữa nào đó ta điều khiển ngươi thử.

Mục Thương ngưng trệ một hồi, giọng nói có chút kỳ quái nói: "Tổng cộng 31 lỗ hổng, ngươi làm sao biết được sẽ có một con từ chạy trốn từ vị trí của ta?

- Hi hi, lợi hại chưa. Trực giác. Diệp Trùng đắc ý nói.

- Trực giác? Con mắt điện tử của Mục Thương đột nhiên phát sáng: "Tư liệu không đủ, không thể tính toán."

Diệp Trùng xì mũi coi thường: "Tính toán? Nếu có thể tính toán làm sao gọi là trực giác?"

Mục Thương không nhanh không chậm nói: "Chỉ có xác suất nhỏ sẽ xảy ra thôi."

- Cái gì? Ý ngươi nói là trùng hợp? Là do may mắn? Ta cho ngươi biết... Diệp Trùng tức giận la oai oái.

.....................

Hai bóng người dưới ánh hoàng hôn càng lúc càng dài, đỉnh tháp cao vút của trạm trung chuyển tín hiệu phía trên nhà Diệp Trùng có thể thấy từ rất xa. Nó như là một bảng chỉ đường, mọi lúc luôn chỉ phương hướng về nhà của Diệp Trùng.