Sô Cô La Chạy Trốn

Chương 22: Sự dìu dắt của cha mẹ

Mẹ và tôi có một mối quan hệ kỳ quặc. “Dè dặt” là tính từ tôi dùng để mô tả mối quan hệ đó.

Tôi luôn vui khi gặp mẹ, “cuộc hội ngộ” của chúng tôi thường là những nụ cười; các lễ Giáng sinh, kỳ nghỉ, những khoảng thời gian chúng tôi ở bên nhau rất vui vẻ nhưng tôi thường băn khoăn không hiểu mọi chuyện sẽ thế nào nếu Bố2 hoặc Eric không có ở đó.

Tôi biết Mẹ trước họ, mẹ cũng biết tôi trước họ; hồi mẹ còn buồn phiền và hồi tôi còn liên tục sống trong sợ hãi. Tôi biết Mẹ từ hồi Mẹ mất nhiều thời gian để rầy la hơn là để ngủ. Hồi mẹ có thể lơ tôi mấy ngày bởi vì tôi đã không ăn hết thức ăn trong đĩa vào buổi tối. Hồi mẹ xé nát quyển sách yêu thích của tôi vì tôi đã nhìn mẹ. Tôi biết mẹ hồi mọi thứ mẹ làm đều chứa đầy oán hận và cay đắng.

Eric trông giống kẹo lạc thì mẹ chính là kẹo lạc, mặc dù nếu nhìn vào thân hình tròn nhỏ với mái tóc xoăn đen của mẹ, bạn có thể tưởng mẹ là kẹo bơ. Bạn có thể nghĩ rằng mẹ tôi là một người đàn bà yếu đuối, nhưng thực sự thì mẹ tôi cứng như móng vuốt. Hầu hết mọi người nghĩ mẹ họ là kẹo bơ - ngọt ngào và an ủi - từ trong ra ngoài, nhưng tôi thì không bao giờ nghĩ thế về mẹ mình.

Mẹ tôi đã trở nên khắc nghiệt trong suốt thời gian bà sống với bố tôi, Bố1. Bà trở nên rất khó hiểu và rất khó gần. Tôi không bao giờ thấy bà khóc, không một lần nào. Bà dễ dàng nổi cáu, dễ dàng sống độc lập, khó thể hiện niềm vui. Bất cứ cái gì tốt mà tôi làm đều bị giành mất, biến thành một thứ gì đó mà bà làm cho tôi. Như lần tôi được bằng giỏi. Bố1 đã tỏ ra thất vọng vì tôi không được bằng xuất sắc, còn mẹ nói với tôi rằng bà đã cầu nguyện 24 giờ không ngừng nghỉ cho tôi làm bài tốt. Trong mắt bố thì tôi chẳng phải đứa cừ lắm; còn trong mắt mẹ thì tôi như chưa hề cày bừa hàng tháng trời với sách vở bao giờ. Và khi ngày lễ tốt nghiệp đến... Bố tôi, trong một phút hiếm hoi như không phải là Bố, đã nói rằng ông tự hào về tôi. Trước khi những lời đó kịp xuyên qua bức tường bình thản tôi dựng lên để chịu một ngày cha mẹ tôi ở gần nhau trong vòng bán kính ba dặm, mẹ tôi nói ngay, “Lẽ ra anh đã phải nói điều đó với nó từ cách đây nhiều năm kia, giờ thì quá muộn rồi.”

Chính vì thế mà đôi khi tôi phải mất một lúc mới cảm thấy gần gũi với mẹ. Không chỉ vì tôi nhớ mãi hình ảnh khi mẹ đau khổ, mà chính là vì tôi nhớ mình đã phẫn uất thế nào khi ấy. Có vẻ tội lỗi, tôi nghĩ thế. Tôi đã cô đơn trong một thời gian thật dài, lo lắng điều gì đó tôi làm hoặc nói sẽ khiến bố mẹ tôi rời xa nhau, đến nỗi bây giờ tôi thấy thật khó khăn, nếu không muốn nói là không thể nhìn vào mắt bố mẹ khi nói chuyện với họ. Thật thế đấy, giờ đã trưởng thành, tôi hiểu được những gì họ đã phải trải qua. Mặc dù vậy, trong mấy tiếng đồng hồ đầu tiên tôi không thể nhìn họ mà không có lại cái cảm giác của một cô bé ngồi trong căn phòng phía sau trong khi họ lên cơn ở phòng phía trước: la hét, đập phá và mọi thứ.

Tôi yêu mẹ tôi, tôi yêu bố ruột của tôi, nhưng phải mất một lúc tôi mới thấy gần gũi được với họ.

“Những cái này là của ai?” Mẹ hỏi, cầm một cái quần lót nam màu xám giữa hai đầu ngón tay. Mẹ và Bố2 đã đến sớm vài phút và mẹ đang cởi bỏ quần áo đi đường - cũng là cách để kiểm tra xem căn hộ tôi sống bẩn thỉu thế nào - rồi tái xuất hiện sau 30 giây với cái quần lót kia. Hơi ẩm và sự sống biến sạch khỏi cơ thể khi tôi nhìn chằm chằm cái quần lót của Greg. Khi bắt đầu lao vào điên cuồng dọn dẹp để chuẩn bị cho cuộc viếng thăm sắm tới của mẹ, tôi đã định gom lấy mọi đồ của Greg, bỏ vào một chiếc hộp rồi giấu chúng dưới nệm giường trong phòng làm việc của tôi - nơi Eric ngủ (anh ấy chẳng bao giờ không lục lọi mấy thứ đồ linh tinh của tôi). Định làm thế, rồi quên béng. Tại sao quên? Vì Greg đã dọn vào ở chung với tôi một cách lén lút.

Tôi biết có những phụ nữ làm việc này. Ví dụ như Martha bắt đầu để quên một ít đồ dùng ở chỗ Tony - bạn trai cô nàng, sau đó là quần lót, sau đó nữa là áo chui đầu, rồi tiếp nữa là pyjama; Tony chỉ nhận ra là chị chàng chưa hề rời khỏi căn hộ của mình trong một tháng gần đây khi tìm thấy chiếc hộp đầy tampon trong phòng tắm. Tôi tưởng chỉ đàn bà mới láu cá như thế cho đến khi bắt đầu cặp kè với Greg. Bây giờ hắn thường thực hiện nhiệm vụ giặt quần áo hàng tuần, không phải vì muốn cuộc sống của tôi dễ chịu hơn, mà bởi vì một nửa trong số đó là quần áo của hắn - Greg đã chấm dứt việc mang quần áo lặt vặt theo cách đây một nghìn năm. Trong phòng tắm, một bàn chải nữa đã xuất hiện. Không phải loại bàn chải sơ cua mà tôi thường mang theo trong cặp khi hẹn hò với Sean đâu. Quên đi, bàn chải đánh răng của Greg là một cái gì đó vĩnh cửu, cắm vào giá đựng abfn chải của tôi như thể nó sinh ra đã thuộc về nơi ấy. Nước hoa cạo râu xuất hiện trên giá trong phòng tắm, kèm một bộ dao cạo. Hắn chẳng còn dậy sớm để về nhà thay quần áo nữa. Thời hẹn hò với Sean, kéo dài hơn một năm, tôi thường bị người quen bắt gặp đang đi xe buýt đến nhà anh cùng với một nửa tủ quần áo, và những thứ trên kệ nhà tắm của tôi nhét đầy trong một cái túi đựng đồ, bất kể tôi định ở đấy bao lâu. Tôi không bỏ quên đến một chiếc khuyên tai ở chỗ Sean. Hay chỗ Greg.

Greg đã dọn vào ở với tôi một cách lén lút và thành công đến nỗi tôi còn không nhận thấy là đồ của hắn đáng lẽ không được ở đó. Nếu tôi quên giấu đi mấy chiếc quần lót của Greg, thì tức là tôi cũng không giấu mấy đồ dùng linh tinh cá nhân liên quan. Người tôi nhũn ra. Cái máy rung của tôi. Tôi đã bỏ quên cái máy rung màu hồng huỳnh quang của tôi trong ngăn kéo trên của chiếc bàn bên cạnh - hôm nọ Greg đã cầm nó rượt tôi chạy quanh nhà và tôi đã vô tư quẳng nó vào ngăn tủ. Và, ôi không, trên chiếc bàn cạnh giường, trong một chiếc hộp gỗ là đầy bao cao su. Bao cao su!

Trong khi tất cả những suy nghĩ đó chạy qua đầu tôi, thì phòng khách cũng bị bao trùm bởi sự im lặng. Bố 2 đã thôi không đưa cốc bia lên miệng nữa. Eric, đứng cách xa tôi khoảng một mét, cũng đang nhìn chằm chằm chiếc quần. Thậm chí chiếc TV cũng như đang nín thở. Lỗ chân lông trên trán tôi nở ra và mồ hôi bắt đầu tuôn. Tôi 30 tuổi rồi, vì Chúa, chẳng lẽ mẹ tôi nghĩ tôi vẫn còn trinh sao? Nhưng mà, tôi hiểu ba ông bố bà mẹ của mình, họ sẽ nghĩ tôi vẫn còn trinh cho đến đám cưới, và người đàn ông tôi cưới làm chồng sẽ là bạn trai đầu tiên của tôi.

Mẹ tôi đang cầm quần của bạn trai tôi. Ôi còn điều gì có thể tồi tệ hơn thế này không?

BUZZZZZZ! Tiếng chuông cửa phá tan sự im lặng. Bố 2 và tôi nhảy dựng cả lên.

Eric, người bình tĩnh nhất còn sống sót, nói, “Con nghĩ bố mẹ chuẩn bị được gặp chủ nhân của chiếc quần lót này đấy, mẹ ạ!”

Tôi bước qua chỗ Mẹ và món đồ tội lỗi rồi đi vào hành lang, ra chỗ chuông cửa. Tôi cầm chiếc điện thoại màu đen cạnh cửa, lẩm bẩm vào điện thoại.

“Anh đây,” Greg nói.

Quá khiếp sợ không thốt được lời nào, tôi lại lẩm bẩm vào ống nói, ấn vào cái nút hình chìa khóa, sau đó mở cửa chính sẵn sàng thì thầm với hắn, cảnh báo trước rằng bố mẹ tôi đã biết chúng tôi ngủ với nhau và vì thế đừng có đưa ra nhận xét nào theo cái kiểu “Cháu làm một việc tội lỗi với con gái các bác, và các bác chả thể làm gì được đâu.” Giọng tôi dúm lại và chết nghẹt trong cổ họng khi ánh mắt tôi dừng trên người hắn.

HẮN ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀY?

Như thể tôi chưa đủ sốc trong ba phút vừa xong, Greg đang trao tặng tôi một cú khác: hắn đang đóng một bộ vest ba mảnh: áo gi-lê, áo vest và quần.

Tất cả màu xám, đi kèm một áo sơ-mi trắng, và một chiếc cà-vạt xanh hải quân. Mái tóc được gội sạch, chải gọn ra sau và buộc thành một cái đuôi ngựa.

Trái tim tôi đã đập gấp đôi nhịp, lại tiếp tục tăng lên gấp bốn. Hắn đang gặp bố mẹ tôi, chứ có phải quản lý nhà băng của tôi đâu. Mà nếu là quản lý nhà băng của tôi, dù cô ta ngầu có cỡ, cũng không dám nghĩ hắn sẽ ăn mặc như thế.

“Trông anh ổn chứ?” Greg thì thầm khi hắn đến nơi cửa. Tôi gật đầu, câm lặng. Và sợ hãi. Lạy Chúa con, xin đừng cho hắn mở miệng nói giọng kiểu cách màu mè.

Tôi dẫn hắn vào phòng khách. Khi chúng tôi bước vào, Bố2 đã đứng lên. Mẹ và Eric đã đứng sẵn rồi, và ơn trời, mẹ không còn hua hua cái quần lót của Greg nữa. Cả ba háo hức nhìn ra cửa lúc Greg theo sau tôi bước sau.

Tôi hình dung được mắt Greg đang nhìn thấy gì: một phụ nữ cao nhõn mét rưỡi, tóc đen xoăn. Bà có một gương mặt dễ chịu và đang mặc một cái váy kẻ màu xanh, áo cánh trắng và một áo len màu kem cỡ lớn. Bên trái bà, cao hơn khoảng một tấc rưỡi, là một người đàn ông da trắng. Cặp kính ông đeo không che được khuôn mặt nhăn nheo và hơi phệ. Phần tóc còn chưa hói hết có màu trắng. Ông mặc quần tây và áo sơ-mi trắng, cổ hở, lộ chút lông ở ngực. Về phía bên phải người phụ nữ, cao hơn cả hai người lớn là một gã trai Aryan mặc quần túi thụng màu xanh và sơ-mi trắng.

“Cả nhà ạ, đây là Greg...” Giọng tôi tắt hẳn. Khỉ thật, tôi thậm chí còn không nghĩ được sẽ gọi Greg là gì đây, “bạn...” Hắn là gì? Bạn trai tôi? Ừ, hiển nhiên là vậy rồi. Nhưng tôi chỉ mới gọi hắn là bạn trai của tôi với Anh chàng Ngửi Sô-cô-la. Và chưa một gã nào được mô tả là bạn trai từng được gặp bố mẹ tôi. Chuyện này mới quá. “Bạn... tra... của con. Greg, đây là mẹ em, Bố2 và anh trai em, Eric.”

“Rất vui được gặp cậu,” Mẹ nói, cầm lấy bàn tay chìa ra của Greg.

“Vinh dự cháu ạ,” Greg đáp, phi thẳng vào trạng thái đưa đẩy - thằng cha còn nịnh bợ hôn tay mẹ tôi.

“Chào, Greg,” Bố2 nói. “Có lẽ nào cậu được đặt theo tên của Gregory Peck không hả?”

“Vâng thưa Ngài. Mẹ cháu thích mê phim Roman Holiday.”

NGÀI?!

“Chào cậu,” Eric nói, bắt tay Greg một cách chân thành.

Greg gần như giãn ra. “Chào,” hắn nói kèm theo một nụ cười nhăn răng.

“Bồ tèo, nhờ ơn cậu, tôi sẽ phải đi thay đồ đây,” Eric nói. “Bắt đầu mọi việc vậy là không tốt đâu, biết chưa? Làm xấu mặt anh trai của bạn gái.”

“Sao kia?” Greg nói.

“Xem cậu kìa. Mặc vest. Tôi sẽ phải thay đồ. Cũng mặc vest. Nếu không mẹ sẽ càu nhàu liên hồi kỳ trận rằng cậu thì ăn mặc bảnh thế kia. Đúng không, Mẹ?”

Mẹ tôi lườm anh một cái ý nói là, Thôi trò ngu xuẩn đấy đi.

Greg nhún vai. “Xin lỗi.”

“Mẹo nhỏ của cậu đây nhóc. Lúc nào cũng phải cố tạo ấn tượng với anh trai, chứ không phải ông bà già. Anh trai luôn có tiếng nói hơn với các em gái.”

Mẹ nhướng một bên mày về phía Eric ý nói, Về phòng thay đồ mau.

“Thấy chư?” Eric nhếch mép cười với Greg, rồi tiến về phía phòng làm việc/phòng ngủ sơ cua.

Chuyện Eric làm hề đã khiến mọi người đều dễ thở hơn. Vụ xì-căng-đan quần lót hiển nhiên chẳng có lợi lộc gì cho Greg, nên Eric cố làm cho mẹ đủ thoải mái để ném cho anh vài cú khét tiếng của mình. Mẹ và Bố2 cũng đi thay đồ, để lại tôi với Greg.

“Anh cư xử ổn chứ hả?” Greg thầm thì đầy hồi hộp.

“Chắc thế, nếu không tí cái quần lót và mấy cái bao cao su.”

*

“Tạm biệt, rất vui được gặp mọi người. Hẹn gặp lại mọi người sớm.” Greg nói, cầm áo và cà-vạt lên. Tôi cũng đứng dậy, chuẩn bị ra tiễn.

Bố 2 phì cười. “Sớm à? Ừ, ngày mai thì đúng là sớm rồi,” ông nói.

“Con chả hiểu vì sao cậu ta lại phải về, làm như chưa bao giờ ngủ ở đây ấy. Làm như mẹ không tìm thấy cái quần lót của cậu ta rồi ấy,” Eric nói mỉa.

Bố 2 suýt nữa thì sặc bia còn Eric thì lăn ra cười. Mẹ cũng loáng thoáng có một cái cười trong mắt (hai ly rượu anh đào đã làm mẹ giãn ra.) Tôi khoác tay Greg. Hắn là người duy nhất chưa uống cốc nào vì phải lái xe chở mọi người đến nhà hàng. Và trông khá là ngơ ngác.

“Gặp cậu ngày mai,” Bố 2 nói.

“Mai gặp nhé, bồ tèo,” Eric nói và vứt chuyện Greg một lon bia. “Về nhà hẵng uống.”

Greg dùng một tay bắt lon bia.

“Chúc cháu ngủ ngon, Gregory,” Mẹ nói, “hẹn gặp cháu ngày mai.”

Greg và tôi tiến ra phía cửa, và khi tôi đóng cửa lại phía sau thì Bố 2 gọi với ra, “Mai đừng mang xe đi nhé, nhà này sẽ trả tiền taxi cho cậu về. Phải uống với cả nhà vài ly chứ.”

“Ừ, và đừng có hâm mà mặc vest nữa đấy,” Eric thêm vào.

“Chào cháu nhé,” Mẹ nói.

Không khí trong lành kéo tấm chăn lạnh bằng o-xy và ni-tơ cùng tất cả các nguyên tố khác bọc lấy chúng tôi khi chúng tôi bước ra khỏi tòa nhà và tiến đến chiếc xe Escort đỏ của greg.

Greg mở cửa xe, vứt áo khoác lên ghế. Ngay lập tức tay hắn choàng lấy tôi, ôm tôi thật sát vào người. Tôi là cả một ngân hà cảm xúc, nhưng mặt trời trong dải ngân hà của tôi ngay lúc đấy là sự nhẹ nhõm. Tôi chưa hề bắt gặp Greg có những cái nhìn gian xảo hay cư xử như kiểu đang không hiểu chuyện đang xảy ra. Hắn đến, hắn thấy, hắn chấp nhận. Hắn còn đủ phép lịch sự thông thường để biết sợ là mọi người sẽ ghét hắn. Tôi chỉ cần có thế, cần hắn nhận ra rằng gia đình tôi giống như một hộp sô-cô-la: trông mọi người đều khác nhau, nhưng về cơ bản đều làm từ một nguyên liệu. Chúng tôi thuộc về nhau.

Greg quá dễ thương. Tôi cứ quên điều đó. Tôi cứ nơm nớp sợ hắn sẽ biến thành Darth Vader[10] trong khi hắn rành rành là Han Solo[11]. Không cần phải lúc nào cũng giữ ngoài tầm với. Và tôi cũng không hối hận vì đã rút ngắn khoảng cách giữa hai đứa. Tôi đã tự làm mình lo lắng phát điên về chuyện này, nhưng bây giờ mọi việc đã xong xuôi mà hắn chưa chạy mất, và tôi cũng không muốn chạy trốn. Hắn thật đặc biệt.

[10] DarthVader: một nhân vật phản diện nổi tiếng tàn ác trong Chiến tranh giữa các vì sao.

[11] Han Solo: Nhân vật chính diện trong Chiến tranh giữa các vì sao.

“Thế nào, gã quái mặc vest, anh nghĩ anh chịu được nổi một kỳ nghỉ cuối tuần với gia đình em không? Mai có dám quay lại không?”

“Em có muốn anh quay lại không?” hắn hỏi.

“Chỉ sau có ba giờ mà anh đã như người nhà em rồi. Eric thích anh, Bố 2 nghĩ anh vui tính và Mẹ thì ấn tượng với quả vest và câu ‘vâng, thưa ngài’ của anh. Nhưng mà ngoài những chuyện đó ra thì, em sẽ nhớ anh nếu anh không đến.”

“Thật chứ?” Hắn ngạc nhiên. Nhưng không ngạc nhiên bằng tôi - tất cả những điều tốt đẹp tôi nghĩ trong đầu đã tràn cả ra ngoài.

Tôi ép môi mình lên môi hắn. Cứ để yên cho tôi nói, thế nào tôi cũng nói điều gì đó ngu xuẩn cho mà xem. Greg kéo tôi ra chỉ sau vài giây.

“Phải ngăn em lại thôi,” hắn thì htaafm cạnh môi tôi. “Sau ba ngày, một nụ hôn đơn giản cũng dễ thành ‘bầy hầy’ lắm.”

“Được rồi, quay vào trong xe đi trước khi em lại lôi anh lên nhà. Và, tối Chủ nhật, không TV, không ăn uống, chỉ làm chuyện đấy thôi,” tôi nói. Tôi vươn người qua cửa kính xe trong khi hắn đóng cửa xe đằng sau. “Bố mẹ cô ấy cũng thích anh chỉ sau sáu giây chứ?”

“Ai?”

“Cô nàng sáu năm ấy, bố mẹ cô ấy cũng thích anh ngay chứ?”

Greg cứng người lại giữa một hơi thở. Cả người hắn dường như đã cạn hết màu sắc cũng như sự sống. Ôi, đây rồi, “một điều gì đó ngu xuẩn” đúng

Có thể nếu mình lùi xa khỏi cái xe này thì hắn sẽ không nhận ra mình vừa khơi lên một kỷ niệm rõ ràng là rất đau buồn.

“Em có thực sự muốn biết không? Về cô ấy?”

Không hẳn. Nhất là khi anh có thiên hướng kể cho em về mọi chi tiết về đời tư trong quá khứ của mình. Nhất là khi anh chưa biết em đặc biệt kén chọn khi nhắc chuyện quá khứ của bản thân. “Nếu anh muốn nói về chuyện đó,” tôi nói nước đôi. Làm ơn nói không, làm ơn nói không.

Greg với tay mở cửa. “Em nên ngồi xuống.”

Tuyệt.

Tôi vào xe, đóng cửa, vặn vẹo trên ghế, co đầu gối lên để choàng áo khoác của Greg lên người, đến tận cằm. Cái áo có mùi của hắn, cái mùi nhẹ nhưng nam tính. Nó nhắc tôi nhớ đến những lần đi ngủ, lắng nghe nhịp tim đập của hắn. Greg cũng hơi vặn người trên ghế sao cho có thể nhìn vào mặt tôi khi nói. Đừng có nói cái gì mai mỉa hay “thông minh”. Ngay cả khi câu chuyện có vẻ sắp trở nên nặng nề, cấm mày không được biến thành Amber châm biếm, tôi thầm tự cảnh cáo.

“Kristy và anh đã ngủ với nhau, hợp rồi tan trong mấy năm học đại học, nhưng phải năm cuối bọn anh mới chính thức cặp với nhau. Cô ấy là tri kỉ của anh, anh biết nghe hơi kì, con trai mà lại nói như vậy, nhưng đấy là cảm giác của anh. Nói gì thì nói, tóm lại là trong năm thứ tư bọn anh đã nói đến chuyện đi du lịch cùng nhau. Trong năm thứ năm, bọn anh nói chuyện chia tay. Trong năm thứ sáu cô ấy có thai.”

Được rồi, tim, làm ơn đập đi mà, đây đâu phải cú sốc gì lớn lắm đâu. Greg có con. Thì làm gì có thằng cha nào ngủ lang như vậy mà không có ít nhất một đứa con chứ. Thôi, tim ơi, không đùa đâu, làm ơn đập lại đi. Xin mà... cảm ơn.

“Anh hết sức phấn khích lúc cô ấy cho anh biết. Anh quỳ xuống và cầu hôn. Cô ấy đồng ý. Mọi thứ thật tốt, thật hoàn hảo. Vậy là anh sắp cưới người bạn tri kỉ của mình và có một đứa con với cô ấy... Kristy bắt đầu làm những việc lơ đãng của những người đang có bầu, để quên các thứ lung tung, để thư từ lung tung. Lúc đấy anh gần như sống ở nhà cô ấy. Anh biết đáng lẽ không nên đọc...” Hắn ngừng.

Greg, có chìa khóa vào nhà của Kristy bởi vì đã gần như chuyển luôn vào đó, đang ở nhà một mình. Chán, đứng ngồi không yên, chờ vị hôn thê đang mang bầu của mình về nhà để có thể chăm sóc cho cô ấy. Lá thư để trên bàn cạnh giường. Không cố ý đọc. Chỉ là, nhìn thấy tên mình trên tờ giấy màu xanh cũng như kiểu nghe ai gọi tên mình trong một căn phòng đông người, tên mình và từ “đứa con” nhảy bổ vào mặt hắn. Cũng lạ vì họ đã định đợi qua ba tháng mới báo tin mừng cho mọi người.

Tớ nghĩ cậu không nên nói với Greg đứa con không phải của anh ấy, trong thư viết. Làm sao biết được, có thể là con của anh ấy lắm chứ. Cứ đợi đến khi hai người cưới nhau đã.

“Và em biết anh đã làm gì không?” Greg hỏi tôi.

Tôi lắc đầu. Tôi không muốn biết, không thật sự muốn biết. Tôi không thể óc một gã người yêu đã từng đánh một phụ nữ có thai được. Không có thai cũng không được đánh. Cuộc đời tôi đã trải qua chuyện đó quá nhiều lần rồi.

“Anh vờ như không có chuyện gì xảy ra. Anh nấu bữa tối như thường, ngồi đó và chờ cô ấy về. Anh không biết sao mình làm được, nhưng anh đã cho nó ra ngay khỏi đầu. Nhưng Kristy thì viết. Có thể nó đã ra khỏi đầu và hiện trên mặt anh. Khi vào phòng ngủ và thấy lá thư để ở ngoài thì cô ấy biết. Mọi chuyện vỡ lở. Cái năm bọn anh trải qua địa ngục, cô ấy gần gũi với một người khác. Cô ấy yêu gã ta, nhưng chia tay anh thì chẳng khác nào chia tay người bạn thân nhất nên cô ấy ở lại.

“Kristy ở lại vì lòng thương hại. Cô ấy tin chắc đứa con không phải là của anh vì cô ấy không bao giờ dùng biện pháp tránh thai với gã kia. Bọn anh có nói đến chuyện có con, thế nên cô ấy ngừng uống thuốc ngừa thai nhưng vẫn tiếp tục dùng bao cao su cho đến khi quyết định chắc chắn muốn có con. Thế nên, đứa bé không phải của anh. Kristy biết điều đó. Cô ấy muốn có đứa trẻ, nhưng không phải với anh. Đêm đó cô ấy nói hết, cô ấy thật sự cảm thấy như thế nào, muốn chia tay như thế nào.”

Greg ngập ngừng, xoa tay lên mắt.

“Và em có biết anh làm gì không?”

“Anh bắt đầu ngủ lang?”

“Không. Ôi, khoooong, khooong, khooong. Anh cầu xin cô ấy. Van xin cô ấy đừng bỏ anh. Anh mất hết lòng tự trọng. Anh không thèm quan tâm đến lòng tự trọng. Anh khóc lóc, la hét, ném đồ và van xin. Kristy mất hết chút tôn trọng còn lại dành cho anh và yêu cầu anh rời khỏi nhà cô ấy.

“Chưa hết. Hàng tháng trời anh gần như bám lấy Kristy, không chịu để cô ấy yên, hết gọi điện, viết thư lại đến nhà. Rồi, một buổi sáng, anh thức dậy và quyết định thôi. Anh dừng. Để cô ấy yên, một mình. Và bắt đầu cuộc sống của một kẻ ngủ lang sê-ri.”

Tôi cắn lưỡi ngăn mình hỏi hắn loại cereal nào ngon hơn, Cornflakes hay Weetabix[12], trong thời gian ngủ lang “sê-ri”. Rồi tôi phải cắn lưỡi mạnh hơn. Tôi thấy cảm thông cho hắn, chính vì thế tôi mới phải phá hỏng mọi thứ bằng cách tỏ ra châm biếm. Đấy là bộ máy phòng vệ tự nhiên của tôi chống lại những chuyện đang dần trở nên quá nghiêm trọng.

[12] Chơi chữ: Greg nói mình trở thành kẻ ngủ lang “sê-ri”, Amber nghĩ ngay đến món “cereal” nghĩa là ngũ cốc, đọc tương tự. Chỉ xu hướng biến mọi chuyện nghiêm trọng thành chuyện đùa cua Amber.

“Anh không thể...” Greg mở miệng, “anh không dám liều lâm vào cảnh đó. Lúc ngủ lang anh có thể có được cái cảm giác tiếp xúc gần gũi giữa người với người, kết nối với nhau, thân mật mà không sợ bị tổn thương như đã từng bị Kisty làm tổn thương. Anh lúc nào cũng cần sự tiếp xúc đó, thế là anh tìm cách có nó mà không phải chịu nỗi đau và sự sỉ nhục như trước nữa. 5 năm như vậy cho đến khi gặp em.”

“Anh có bao giờ gặp lại chị ấy không?” tôi hỏi bằng một giọng người lớn, biết điều.

Greg cười khan. “Khi anh đã quyết không còn hứng thú nữa, thì cô ấy muốn quay lại. Anh bị cám dỗ. Rất cám dỗ, nhưng đã quyết định là không. Hàng tuần liền, anh vật vã với ý nghĩ đó. Kristy đã phá thai. Người đàn ông trong mơ hóa ra không muốn làm cha của đứa bé. Bọn anh nói chuyện rồi nói chuyện. Rồi, anh nói không. Cô ấy chuyển đến Dublin vài tuần sau đó.”

“Ô,” tôi nói. Anh làm ăn tệ đến nỗi người ta phải bỏ của chạy lấy người vậy đó hả? Tôi nghĩ, rồi lập tức căm ghét bản thân mình.

“Và để trả lời cho câu hỏi của em lúc trước, không, bố mẹ cô ấy không quý anh, thậm chí chẳng ưa gì anh. Mất sáu năm, và đúng lúc họ dần chấp nhận ý nghĩ một gã trai không xứng đáng với con gái họ sẽ có mặt trong cuộc sống của họ, bọn anh chia tay. Gia đình của em rất hay, thật sự, rất hay. Em nghĩ họ thích anh thật chứ?”

“Có gì mà không thích chứ?” Trừ quả đầu kỳ cục kia.

Bọn tôi chìm vào im lặng. Chiếc xe bỗng trở nên nhỏ bé trước những cảm xúc, những lời thú nhận quá lớn. Tất cả những thông tin, những phơi bày gan ruột đáng lẽ phải được thực hiện ở một nơi nào đó rộng rãi hơn. Và Greg, người vốn không quen với việc bày tỏ những gì sâu kín, có lẽ đang cảm thấy trần truồng, yếu ớt. Tôi hiểu cảm giác đó.

“Thôi, em lên đây. Trên kia chắc nghĩ bọn mình đang tranh thủ dưới này, chủ yếu vì Eric sẽ nói thế.”

“Ừ.”

“Ừ.”

“Chúc em ngủ ngon.”

“Gặp lại anh ngày mai.”

“Mai nhé.”

Mệt mỏi. Như thể hai đứa đang hẹn hò lần đầu tiên và không biết có nên hôn nhau hay không. Nói thật, tôi không biết chúng tôi có nên hôn nhau hay không. Sự tiết lộ này đã thay đổi mối quan hệ của chúng tôi tận gốc rễ.

“Em có định hôn anh không?” Tôi nghĩ, Greg nói ra. “Em không cần phải làm thế đâu. Chỉ là...”

“Greg này.”

“Sao cơ?”

“Im miệng và hôn em đi.”

*

Trên nhà, người đã ngủ cả. Mẹ đã để một tấm chăn trên sofa với vài cái gối. Đèn vẫn sáng, TV cũng còn bật. Tôi nặng nề ngồi xuống ghế, tay đặt lên đám chăn gối.

Nỗi buồn xâm chiếm tôi, không lường trước. Câu chuyện của Greg làm tôi buồn đến nỗi khóe miệng tôi trễ xuống. Buồn vì những gì hắn đã trải qua. Buồn cho nỗi đau của hắn. Buồn vì hắn đã từng yêu.