Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần

Chương 190: Thần long chân thân (1)

Sắc mặt bốn vị tộc trưởng đều biến đổi, nhưng bọn họ lại phát hiện,

chính mình không cách nào phản bác lời của Tề Nhạc. Trường hạo kiếp hơn

trăm năm trước tạo thành tai nạn thế nào bọn họ rất rõ ràng, trong nội

tâm của bọn họ vẫn cảm thấy áp lực nặng nề. Tề Nhạc noi không sai chút

nào, hơn trăm năm trước những tên xâm lược ngoại quốc gây hại ra sao?

Những câu xin lỗi đơn giản có thể giải quyết được không?

Từ Thành Viễn tính tình nóng vội, nói:

- Vậy các người muốn chúng ta làm thế nào? Chẳng lẽ bảo người của bốn

đại gia tộc chúng ta tự sát tập thể tạ tội với người đã chết sao?

Tề Nhạc khinh thường hừ một tiếng, nói:

- Chết có cái gì? Chết là một loại giải thoát, người luôn phải chết,

cho dù thực lực có cường đại hơn nữa, cũng có một ngày vào đất vàng.

Nghĩ đến muốn người chết tha thứ thật khó. Dùng thực lực và thế lực của

bốn đại gia tộc các người bây giờ, có thể đền bù rất nhiều sai lầm trước kia. Các người dùng thời gian này gây khó xử cho Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần

chúng ta, sao không đem tinh lực tạo phúc cho người dân. Chỉ có không

ngừng tạo phúc cho phương đông, mới có thể dần dần đền bù sai lầm của

các người lúc trước. Đến hiện tại, nếu như bốn đại gia tộc các người

nhận sai, vậy các người nên quay mặt về phương đông, ở trước mặt Sinh

Tiếu Thủ Hộ Thần chúng ta, dập đầu ba cái với những người đã khuất.

- Mày nói cái gì? Mày bảo người của bốn đại gia tộc chúng ta quỳ dập đầu ba cái với tụi mày sao?

Một nam tử của Trầm gia lớn tiếng quát lên. Người này là trung niên hơn bốn mươi tuổi, chính là Trầm tổng lúc ở dưới núi.

Tề Nhạc cũng không thèm nhìn qua, nhìn Trầm Trác nói:

- Quy củ của bốn đại gia tộc thật tốt.

Sắc mặt Trầm Trác trầm xuống, nói:

- Việt nhi, không được vô lễ.

Kỳ thật Tề Nhạc cũng không biết, người giận dữ mắng mỏ hắn, chính là cha ruột Trầm Vân, Trầm Việt.

Chu Thiên Lộc nhìn qua Tề Nhạc, nói:

- Dùng sai lầm năm đó của bốn đại gia tộc, dập đầu cũng không phải vấn

đề. Tôi cũng cho rằng anh noi rất đúng, muốn sám hối chuyện trước kia,

không bằng đền bù chút tổn thất cho hiện tại. Kỳ thật, bốn đại gia tộc

chúng ta vẫn làm chuyện này. Nhưng mà, hôm nay là thời gian diễn ra hội

trao đổi giữa thủ hộ giả phương đông với nhau. Chuyện dập đầu thì không

cần.

Tề Nhạc hừ lạnh một tiếng, nói:

- Đây là

thành ý các người nói sao? Vậy thì tốt, vẫn câu nói trước, các người

phái kẻ có thực lực mạnh nhất ra, chiến sĩ Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần chung

ta cũng phái một người. Ai thắng, người đó chiếm cứ địa vị chủ đạo, thế

nào?

Chu Thiên Lộc cùng Trầm Trác liếc nhau, hai người cộng

lại cũng vượt qua một trăm năm mươi tuổi nên biết rõ đối phương muốn nói cái gì. Trầm Trác nói:

- Nếu Kỳ Lân hy vọng dùng thực lực

giải quyết vấn đề. Chúng ta cũng thấy không bằng thế này. Song phương sẽ chọn ra mười người, từng người tỷ thí, phương nào thắng nhiều, sẽ đạt

được thắng lợi cuối cùng. Một cuộc tỷ thí thì không cách nào thể hiện

thực lực chân chính. Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần tổng cộng có mười hai người,

tôi nghĩ, chúng ta tổ chức mười hai trận đấu, có lẽ không tính quá

phận a.

Từ Đông dùng âm thanh mềm nhũn nói:

- Trầm tộc trưởng đúng là đánh chủ ý tốt! Biết rõ chiến sĩ Sinh Tiếu Thủ Hộ

Thần chúng ta nhân thủ không đồng đều, lại đưa ra tỷ thí như vậy. Tôi

nghĩ, không bằng các ngươi trực tiếp đánh đồng loạt thì tốt hơn.

Chu Thiên Lộc nói:

- Cầm tinh hổ, xin chú ý ngôn từ của mình, đây là vũ nhục bốn đại gia

tộc chúng ta. Mười cuộc tỷ thí định thắng bại là điểm mấu chốt. Không

tệ, hôm nay bốn đại gia tộc mang theo các thành viên tinh nhuệ nhất,

nhưng mà, từ thời thượng cổ tới nay, chiến sĩ cầm tinh luôn lấy thực lực vi tôn, nếu như các người không vượt qua bốn đại gia tộc chúng ta một

cách toàn diện, làm sao chúng ta phục tùng đây?

Hải Như Nguyệt âm thanh lạnh lùng nói:

- So mười tràng cũng có thể, yêu cầu bên tôi là được lặp lại.

Nàng có tin tưởng bốn tộc trưởng trước mặt không phải đối thủ của mình, chỉ cần mình có thể xuất hiện lặp lại, mười cuộc tranh tài sẽ chiến

thắng được mấy trận. Huống hồ thực lực Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần khác cũng

không có yếu.

Trầm Trác mỉm cười, nói:

- Tôi vừa

mới noi, năng lực chiến sĩ Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần phải toàn diện. Xuất

hiện lặp lại sao có thể nghiệm chứng đây? Đồng thời, chúng ta yêu cầu,

với tư cách là vương của cầm tinh, chúng ta hy vọng Kỳ Lân phải xuất

hiện. Dù sao, chúng ta hy vọng thống soái của mình phải là cường giả

chân chính.

Hải Như Nguyệt bước lên một bước, mặt đất rây rẩy kịch liệt, nàng tức giận tức thì càng mạnh hơn.

- Hôm nay bốn đại gia tộc các ngươi không phải muốn trao đổi, đã như vầy, chúng ta không còn gì để bàn..

Từ Thành Viễn cười lạnh nói:

- Như thế nào? Chẳng lẽ Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần các người không đánh mà chạy sao?

Tề Nhạc đi lên trước một bước, ngăn trước mặt Hải Như Nguyệt, nói:

- Tốt, không phải mười trận sao, chúng ta đáp ứng.

- Tề Nhạc, anh điên à?

Từ Đông vội vàng kéo Tề Nhạc lại.

Tề Nhạc mỉm cười, Từ Đông nhìn thấy nụ cười dâm đãng của hắn.

- Dâm hổ, nếu anh đã gọi tôi là lão đại, tôi lại là vương của cầm tinh, như vậy hôm nay sẽ do tôi làm chủ. Chúng ta chưa hẳn sẽ thua bọn họ.

Tôi cũng muốn nhìn thực lực của bốn đại gia tộc mạnh như thế nào mà mơ

tưởng lấy địa vị chiến sĩ Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần chúng ta.

Từ

Đông nhìn về phía Hải Như Nguyệt, Hải Như Nguyệt cũng vì lời của Từ

Thành Viễn mà tức giận, nhưng nàng vẫn có thể bảo trì thanh tỉnh, trong

nội tâm âm thầm tính toán, chiến sĩ Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần hiện tại, cộng thêm Tề Nhạc cũng chỉ có tám người, có năng lực chiến đấu chân chính

được năm người mà thôi, Yến Tiểu Ất, Điền Thử cùng Tề Nhạc không có năng lực chiến đấu, năm người cho dù toàn thắng, cũng chỉ ngang tay với đối

phương mà thôi, nghĩ tới đây, nàng mở miệng nói:

- Mười cuộc

tỷ thí cũng có thể, nhưng chúng tôi yêu cầu phải có một cầm tinh xuất

hiện thêm một lần. Các người cũng có một người có quyền lợi này. Nói

cách khác song phương sẽ có một người xuất chiến hai lần.

Bốn vị tộc trưởng liếc nhau, sau đó gật đầu, Chu Thiên Lộc nói:

- Tốt, chúng ta sẽ lui một bước, sẽ theo lời của chiến sĩ long nói.

Nhìn thấy nụ cười tự tin trên mặt của bốn tộc trưởng này, Hải Như

Nguyệt cùng Từ Đông đều âm thầm cảm giác có một chút gì đó không đúng.

Bốn đại gia tộc tuyệt đối sẽ không làm chuyện không nắm chắc, xem bộ

dáng của bọn họ như thể đã tính trước, xem ra, trận đấu hôm nay không dễ ứng phó rồi.

Đột nhiên Tề Nhạc nói:

- Tôi còn có một yêu cầu, nếu như chúng ta thắng, vậy tôi hy vọng chuyện các người nói sẽ làm được.

Hắn chỉ bảo bốn đại gia tộc quỳ lạy về hướng đông, tế điện những người đã chết hơn trăm năm trước.

Nụ cười trên mặt Trầm Trác biến thành âm trầm.

- Đương nhiên có thể, nếu như các người thắng, sau này các người vẫn là chủ đạo hàng ngũ thủ hộ giả phương đông, bốn đại gia tộc chúng ta

nguyện ý nghe theo các người.