Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 4 - Chương 215: Bắt đi một cách bá đạo

Cửa sau xe được đẩy ra, một người đàn ông đi xuống, đó là Hứa Phương Viên.

Ông ấy đóng sầm cửa xe, lại đi thẳng vào nhà. Tài xế một lần nữa khởi động xe, ngừng xe ở một khác chỗ.

Nguyễn Noãn chăm chăm nhìn chiếc siêu xe màu đen kia, thế nhưng sau một lúc lâu vẫn không thấy có người xuống xe.

Chẳng lẽ hôm nay Phó Lưu Âm không tới đây?

Nguyễn Noãn gõ gõ lan can trước người, ánh mắt trói chặt trên thân xe không bỏ, Hứa Phương Viên đi vào sân có một mình.



Khách sạn.

Hứa Lưu Âm ngồi trước máy tính, đang suy nghĩ phương án thiết kế. Vốn dĩ hôm nay cô tính ra ngoài, nhưng mà Hứa Phương Viên một hai bảo cô phải ở khách sạn nghỉ ngơi. Ông nói hôm nay khả năng sẽ còn đụng phải gã con trai kia, hơn nữa công tác thực địa đã đi tới kết thúc, một mình Hứa Phương Viên có thể ứng phó ở đó.



Nguyễn Noãn không tiện lộ diện, đành phải lui về trong phòng.

Cô ta cho người trung gian gọi điện thoại, ra mặt đàm phán với Hứa Phương Viên là người quen của nhà họ Nguyễn.

“Alo, bên kia khi nào ra bản thảo thiết kế?”

“Phải đợi sau khi thăm dò thực địa với đo lường chính xác xong, ngày mai Hứa tiên sinh liền về Tô Châu, đến lúc đó bản thảo thiết kế sẽ được gửi qua máy tính cho tôi, tôi sẽ liên hệ với cô đầu tiên ạ.”

Chỉ cần nghe được mấy chữ như “ngày mai về Tô Châu”, trong lòng Nguyễn Noãn rõ ràng đã được thả lỏng.

“Được.”

Chỉ cần Phó Lưu Âm rời khỏi đây, hẳn sẽ không có việc gì nữa đúng không?

Mục Kính Sâm vẫn không có khả năng bỏ hết thảy việc ở đây mà đi tìm cô ta; lại nói, nhà họ Mục với nhà họ Phó thù còn chưa cởi.



Hứa Phương Viên chưa tới 10 giờ đã về. Buổi tối, Tưởng Viễn Chu và Hứa Tình Thâm sẽ đãi tiệc bọn họ, vẫn còn nửa ngày, ông có thể đi dạo đâu đó với Hứa Lưu Âm.

Phong cách kiến trúc của Đông Thành và Tô Châu có sự khác biệt rất lớn. Hứa Phương Viên vẫn luôn sống ở thành phố cổ, khác biệt thế này càng nổi bật lên hơn.

Sau khi tới Đông Thành, trừ khi cần phải ra ngoài mua đồ, Hứa Lưu Âm gần như sẽ không tới chỗ có quá nhiều người, cô sợ sẽ bị ai nhận ra.

Nhưng Hứa Phương Viên không muốn lãng phí thời gian nửa ngày, mà cũng muốn cho tâm tình Hứa Lưu Âm tốt hơn chút, không thể cứ ở mãi trong khách sạn, cho nên liền dẫn cô đi ra ngoài. Hứa Lưu Âm và Hứa Phương Viên đi đường dành riêng cho người đi bộ mua không ít đặc sản, cô biết vợ thầy thích mấy thứ này, nhưng điều cô không biết chính là, nhất cử nhất động của cô thật ra đều rơi vào mắt người khác rồi.

Khi được tin, Mục Kính Sâm liền biết cô sắp rời khỏi đây, nếu không sẽ không đi mua đặc sản này nọ.

Anh vốn cho rằng cô về Đông Thành sống, hóa ra cũng không phải, vậy cô muốn đi đâu? Anh đã tra ra được bọn họ từ Tô Châu tới, Mục Kính Sâm theo bản năng không chịu tiếp nhận, Tô Châu xa như vậy, cô dựa vào cái gì lại có thể đi luôn như vậy?

Nhưng có vẻ như anh không có biện pháp có thể giữ cô lại, Phó Lưu Âm ngay cả nói một câu đàng hoàng với anh cô cũng không chịu.

Anh đau khổ hơn nửa năm, sau khi cho rằng cô đã chết, anh thật sự sống không bằng chết, nhưng nhìn Phó Lưu Âm, anh lại cảm thấy cô sống khá hơn nhiều.

Cô có tên mới, khởi đầu mới, Phó Lưu Âm sau khi biến thành Hứa Lưu Âm, cô từ nghèo túng thất vọng biến thành tích cực hướng về phía trước.

Mục Kính Sâm từ trên lầu hai của sân huấn luyện đi xuống, sau đó lái xe đi thẳng.

Đông Thành giàu ngọc đẹp, không nói tới ngọc trong suốt oáng ánh, còn được trời phú linh nghiệm. Hứa Phương Viên chọn một miếng ngọc chất lượng tốt nhất cho vợ, Hứa Lưu Âm xách bao lớn bao nhỏ đồ cùng ông đi ra ngoài.

“Thầy, thầy còn muốn mua gì không ạ?”

Hứa Phương Viên đột nhiên dừng chân lại, “Sao thầy lại quên được nhỉ, thầy còn phải mua miếng nữa, mẹ thầy cũng thích đồ bằng ngọc.”

Hứa Lưu Âm buồn cười, “Thấy rồi ạ, trong lòng thầy chỉ có cô. Thầy xem, đi ra rồi mới nghĩ đến còn người khác.”

“Nói bậy.” Hứa Phương Viên không có chút nào tức giận, khóe miệng chứa nụ cười.

“Thầy, thầy từ từ mà lựa ạ, con đi cất đồ vào xe trước, cầm đi cầm lại rất phiền toái, lát con quay lại ạ.”

Hứa Phương Viên đồng ý, “Được, để ý an toàn đấy.”

“Dạ.”

Hứa Lưu Âm mang mấy đặc sản kia đi về phía bãi đỗ xe, đường dành riêng cho người đi bộ không tiện đậu xe, cho nên phải đi qua một đoạn đường.

Cô đi vào bãi đỗ xe ngầm, ánh mắt tìm chiếc xe nhà họ Tưởng phái tới. Sau lưng có chiếc xe nhanh chóng chạy tới, Hứa Lưu Âm dù đang đưa lưng về phía xe, nhưng cũng có thể cảm giác được. Cô nhanh chóng lui qua bên cạnh, tránh đường, không ngờ bên tai lại truyền đến tiếng thắng xe mạnh.

Hứa Lưu Âm trong lòng không có kiên nhẫn, ngẩng đầu lên nhìn; đối phương cũng đã đẩy cửa xe đi xuống.

Cô bình tĩnh nhìn người đàn ông trước mặt. Cô nhấc chân lên muốn đi, Mục Kính Sâm kéo cửa xe một cái, ngón tay với lực rất mạnh giữ cánh tay cô lại, “Đi theo tôi.”

“Mục Kính Sâm, anh điên rồi có phải không?”

“Lên xe với tôi.”

Hứa Lưu Âm nhìn thấy cách đó không xa có người đi ngang qua, cô vội vàng cất giọng kêu to: “Cứu mạng với, cứu mạng!!!”

Thấy thế, Mục Kính Sâm ấn cô vào xe, đóng sầm cửa xe rồi nhanh chóng quay lại ghế lái. Cửa xe bị khóa lại. Hứa Lưu Âm ngồi thẳng dậy, kéo mấy cái cũng không thể mở ra, cô giơ tay đấm đánh vào ghế lái, “Anh làm gì vậy? Thả tôi xuống!”

“Âm Âm, tôi đưa em tới một chỗ, em không sắp phải về Tô Châu sao? Nếu không đi xem chỗ kia thì quá đáng tiếc.”

Hứa Lưu Âm đạp một chân tới trước, “Tôi không đi, chỗ nào tôi cũng không có hứng thú. Mục Kính Sâm, anh đừng lại âm hồn không tan mà quấn lấy tôi.”

“Phải, là tôi âm hồn không tan mà quấn lấy em.” Khóe miệng Mục Kính Sâm vẽ ra nụ cười lạnh, hai tay nắm chặt tay lái. “Tôi dẫn em đi xem thử coi, cái chỗ thật sự gọi là là âm hồn không tan.”

Hứa Lưu Âm theo bản năng dâng nỗi sợ hãi, cô không khỏi mắng: “Khốn nạn!”

Mục Kính Sâm mắt điếc tai ngơ, muốn mắng cứ mắng chửi đi, anh không sao cả.

Xe phóng nhanh đi một mạch. Bên chân Hứa Lưu Âm rớt đầy đồ đạc, túi của cô cũng rơi bên cạnh. Cô đưa tay nhặt đồ lên, Mục Kính Sâm nhìn cô, “Em tốt nhất đừng vội gọi cho chị Tưởng, đỡ cho chị ta phải lo lắng vô ích cho em. Âm Âm, tôi sẽ không làm gì em, tôi chỉ là đưa em tới một chỗ mà thôi.”

Hứa Lưu Âm nắm chặt túi trong tay, “Mục Kính Sâm, anh biết anh làm như vầy sẽ làm tôi đặc biệt chán ghét anh không?”

“Chẳng lẽ em bây giờ lại không chán ghét tôi? Nếu đều là không thích, nhiều hơn một chút với bớt đi một chút thì có gì khác nhau đâu?”

Mục Kính Sâm nói xong, hơi nhấn chân ga, xe như tên rời cung, tốc độ làm cho người ta sợ hãi.

Băng qua một phố chợ hoa, Mục Kính Sâm dẫm phanh lại, anh đưa tay ấn còi mấy cái thật to.

Từ trong cửa hàng bán hoa cô chủ xinh xắn đi ra. Nhìn thấy xe của Mục Kính Sâm, cô ấy nhanh chóng tiến lên, người đàn ông hạ cửa sổ xe xuống.

“Chào anh, vẫn là Dao đài ngọc phượng sao ạ?”

“Hôm nay cần bao nhiêu ạ.”

Mục Kính Sâm quay đầu lại nhìn Hứa Lưu Âm rồi mới nói với cô chủ hàng: “Ít hơn một chút đi, gói một bó.”

“Được ạ.”

Cô chủ hàng quay đầu lại đi vào cửa hàng, cầm hoa ra. Mục Kính Sâm lấy tiền cho cô ấy. Cô chủ hàng đưa hoa lại gần cửa sổ xe, người đàn ông nhận lấy, “Cám ơn.”

Mục Kính Sâm đóng cửa sổ xe lại lần nữa. Gương mặt tuấn tú sáng sủa của anh ghé đến trước bó hoa kia, anh ngửi thật sâu, mi mắt khẽ nhắm. Hứa Lưu Âm nhìn nhìn, cô xoay người đẩy cửa xe, nhưng vẫn không mở được.

Động tĩnh truyền vào tai Mục Kính Sâm, cũng làm anh lấy lại tinh thần, anh đưa hoa trong tay cho Hứa Lưu Âm.

Người phụ nữ không cầm, người đàn ông tự nói: “Đây là tặng cho em.”

Hứa Lưu Âm nhăn chặt mày, “Anh biết đây là hoa gì không?”

“Đương nhiên, nó gọi là Dao đài ngọc phượng.”

Hứa Lưu Âm hai tay chống bên người, không có ý muốn cầm,”Tôi không biết tên hoa văn nhã như thế, tôi chỉ biết là nó là hoa cúc.”

Tay Mục Kính Sâm hơi hơi dùng sức, thẩy bó vào vào lòng Hứa Lưu Âm, cô theo bản năng chụp lấy, nhưng sau khi ôm bó hoa rồi, cuối cùng vẫn để nó xuống bên cạnh.

Mục Kính Sâm lần nữa khởi động xe, bánh xe nghiền qua đường lằn màu trắng bên cạnh mà chạy ra. Dọc con đường này, Hứa Lưu Âm đều nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, cảnh sắc và kiến trúc bên đường đều xa lạ, cô không biết Mục Kính Sâm rốt cuộc muốn đưa cô đi nơi nào.

Mãi đến khi dưới bánh xe hơi xóc nảy, cho đến khi Hứa Lưu Âm nhìn thấy cảnh sắc hai bên đột nhiên có thay đổi rất lớn, ánh mắt cô hướng về phía trước, thấy một dòng sông trải rộng.

Cô tựa hồ cảm thấy có chút quen thuộc. Mục Kính Sâm tiếp tục lái xe tới phía trước. Xe tuy bị xóc nảy, nhưng tốc độ vẫn rất nhanh, bánh xe nghiền thành từng vệt trên mặt đất. Tới bờ sông, Mục Kính Sâm vẻ như không có ý dừng xe lại, Hứa Lưu Âm nhìn mà không khỏi có chút sợ hãi, cô nhắm chặt mắt lại. Người đàn ông nhanh chóng đạp hết phanh lại. Xe khó khăn lắm mới dừng lại bên bờ sông, nửa bánh xe đã treo lơ lửng.

Tim Hứa Lưu Âm đã đập nhanh lên tới cổ họng đôi mắt rồi. Cô mở mi mắt ra, thấy nước sông vẩn đục có vẻ sắp tràn qua đầu xe. Cô biết đây là ảo giác của mình, nhưng cô cũng đã nhận ra nơi này là nơi nào.

Lúc trước tin cô chết truyền đi ồn ào huyên náo, ở trong TV cô cũng thấy được, chính tại bờ sông này đã đầy phóng viên đứng, lần lượt thuật tin cô chết thảm.

Hứa Lưu Âm đưa tay nắm cổ áo mình. Mục Kính Sâm mở khóa xe ra, cô vội đẩy cửa đi xuống. Người đàn ông cầm bó hoa kia, cũng xuống xe.

Hứa Lưu Âm đứng ở bờ sông, ánh mắt hướng về phía trước. Cô phảng phất có thể cảm giác được nước sông bổ nhào vào mặt mình, mắt không hề chớp mà nhìn chằm chằm bọt sóng vỗ tới,”Vì sao đưa tôi tới đây?”

“Đây là nơi lúc trước em bị vứt xác.”

“Cái người trong miệng anh, là chỉ Phó Lưu Âm phải không?”

Mục Kính Sâm nắm chặt bó hoa trong tay. Anh ngắt cánh hoa của một cành dao đài ngọc phượng, bàn tay buông ra, cánh hoa màu trắng rơi xuống sông, bập bềnh trên mặt sông màu nâu vàng, tạo nên sự đối lập rõ rệt.

“Em có biết không, sau khi được tin em mất tích, tôi đã hận không thể lật hết toàn bộ Đông Thành lên?”

Cánh môi Hứa Lưu Âm không dấu cong lên. Vậy ư? Anh không phải đã nói cô chết chưa hết tội sao?

Hứa Lưu Âm không dao động, “Anh gọi tôi tới đây, chính là muốn làm tôi nhớ lại vợ trước của anh sao?”

“Vợ trước? Nhớ lại?”

Hứa Lưu Âm nhìn người đàn ông bên cạnh, “Mang một bó cúc lại đây, là có thể nói rõ anh không tiêu tan được cái chết của cô ấy?”

“Tôi không biết em và chị Tưởng gặp nhau lúc nào, nhưng lúc đó chị Tưởng thương tâm cũng không giống như đang giả vờ. Chị ấy hẳn sẽ nói cho em biết, tôi không có ngày nào không nghĩ cách tìm em, tôi đã mời nhiều đội cứu hộ như vậy…”

Hứa Lưu Âm ngắt lời anh nói, “Mấy lời thâm tình chan chứa đó, anh hẳn nên nói cho người đã chìm vào dưới sông kia nghe, chứ không phải tôi.”

Mục Kính Sâm ôm chặt hoa trong tay, “Tôi đã như phát điên mà tìm em, mãi đến khi cuối cùng hoàn toàn mất hy vọng. Em hỏi tôi vì sao phải đưa hoa cúc cho em phải không? Bởi vì cho tới nay, tôi đều cho rằng em đã chết, nhưng em vẫn còn sống đàng hoàng, em vì sao không nói cho tôi biết?”

Hứa Lưu Âm nhắm mắt lại. Mục Kính Sâm cảm thấy khó mà tiêu tan được, cô lấy tin mình chết mà tra tấn anh một thời gian dài như thế, mà kết quả thì sao, cô còn muốn anh tiếp tục chịu tra tấn, cô nói với anh Phó Lưu Âm đã chết rồi, không còn sống nữa.

Mục Kính Sâm hôm nay không một hai phải làm cô chính miệng thừa nhận không được. Anh mở bó hoa trong tay ra, rải toàn bộ hoa đó xuống dòng sông.

“Âm Âm, tôi nghe nói, anh em sắp tỉnh rồi.”

Mi mắt Hứa Lưu Âm đột nhiên mở, nhưng cô không lập tức đáp lời. Cô suy nghĩ tính chân thật những lời này của người đàn ông. Bàn tay Mục Kính Sâm rũ bên người hơi nắm lại.

“Nếu nói em vô tội, vậy anh em vẫn đâu phải vô tội đúng không? Tôi cho rằng hắn không nên tỉnh lại, chung quy sau khi tỉnh lại, hắn vẫn có thể sống sờ sờ trong ngục giam, nói không chừng còn có thể được giảm hình phạt, người như hắn không xứng.”

Tầm mắt Hứa Lưu Âm hướng sang khuôn mặt nhìn nghiêng của người đàn ông, “Anh nói lời này là ý gì?”

“Em hẳn cảm thấy kỳ quái đúng không, vì sao tin tức này cả em cũng không biết?”

Cổ họng Hứa Lưu Âm hơi lăn xuống, “Chẳng có gì kì quái. Anh ta là kẻ thù của nhà họ Mục các anh, các anh hẳn cho người để ý anh ta, có thể có được tin trực tiếp cũng là bình thường.”

Mục Kính Sâm đứng bên cạnh Hứa Lưu Âm, hai tay anh để sau lưng, “Hôm nay tôi cũng làm rõ ngọn ngành với em, tôi không muốn để hắn sống lại.”

Người phụ nữ nắm chặt bàn tay, lòng bàn tay đều là mồ hôi, “Anh Mục, vì một phạm nhân giết người mà đi giết người, đây có vẻ không đáng nhỉ?”

“Có gì đáng hay không đáng? Huống hồ, tôi lại không cần giết người thì đền mạng, nếu hắn thật sự sắp tỉnh lại, hắn chính là đã tìm chết. Tôi chỉ cần cho người nhẹ nhàng động tay chân, cắt ống thở của hắn, là hắn có thể hít thở không thông mà chết rồi.”

Hứa Lưu Âm không dám tưởng tượng ra hình ảnh như vậy, sắc mặt cô có chút cứng đờ, “Anh nói với tôi làm gì?”

“Tôi tưởng em sẽ quan tâm hắn.”

Cổ họng Hứa Lưu Âm nuốt nuốt, trong lòng bị nỗi sợ hãi dâng lên bao phủ. Bàn tay cô nắm chặt rồi lại buông ra, buông lỏng rồi lại nắm chặt, cô không biết Mục Kính Sâm có thể thật sự làm ra chuyện như vậy hay không, nhưng nếu lỡ như thì sao?

Hai người đều không nói lời nào, sau hồi lâu lặng im, Mục Kính Sâm liếc nhìn cô một cái, “Muốn đưa em về không?”

“Không cần.”

“Cũng được, tôi bây giờ đi qua bên ngục giam xem, em muốn cùng đi không?” Mục Kính Sâm nói rồi nghiêng người đi, Hứa Lưu Âm theo bản năng túm chặt cánh tay anh, “Anh muốn làm cái gì?”

“Đương nhiên là làm chuyện tôi muốn làm.”

“Mục Kính Sâm, Phó Kinh Sênh phạm pháp, đương nhiên sẽ có pháp luật nghiêm trị…”

Mục Kính Sâm nhìn chằm chằm tay bàn tay cô, anh ngoài cười nhưng trong không cười mà động đậy khóe miệng, “Phó Kinh Sênh ở ác gặp dữ, em lo lắng thay hắn làm gì?”

Người đàn ông nói xong, đẩy bàn tay cô ra. Hứa Lưu Âm thấy thế, lần thứ hai bắt lấy cánh tay anh, “Tôi không cho phép anh làm hại anh ấy!”

Mục Kính Sâm nhướng cao mày nhìn cô, “Tại sao? Hai người quen nhau lắm sao?”

Quan hệ của cô với Phó Kinh Sênh, cô với anh trong lòng đều biết rõ ràng. Cánh môi Hứa Lưu Âm run rẩy, ánh mắt chăm chăm nhìn người đàn ông trước mặt, “Anh còn không phải đang muốn chứng minh tôi là Phó Lưu Âm sao? Phải, tôi thừa nhận, tôi chính là Phó Lưu Âm, thế thì sao nào?”

Sắc mặt Mục Kính Sâm hơi chìm xuống, “Thì sao nào?”

“Chẳng lẽ muốn tôi đền mạng hay sao?”

“Vì sao không thể nói cho tôi biết một tiếng…”

“Tôi vì sao phải nói cho anh tôi còn sống?” Hứa Lưu Âm lên tiếng chất vấn. “Mục Kính Sâm, tôi với anh quan hệ gì? Tôi nói cho anh tôi không chết, rồi để nhà họ Mục các anh đuổi theo tôi không buông phải không?”

“Không ai đuổi theo em không buông cả.”

“Vậy anh như vầy được xem là gì?” Hứa Lưu Âm buông bàn tay mình ra. “Tôi không muốn lại làm Phó Lưu Âm, nhưng anh vì để tôi phải thừa nhận, không tiếc dùng tính mạng anh tôi ra áp chế. Lúc tôi chết, anh có khó chịu ư? Anh nói anh khó chịu, nhưng bộ dáng của anh tôi không nhìn thấy, tương tự, tôi sống không bằng chết, anh cũng không nhìn thấy!”

Môi Mục Kính Sâm trắng bệch. Hứa Lưu Âm ngay sau đó lại chất vấn, “Tôi hiện tại theo như anh nói, tôi là Phó Lưu Âm, anh muốn đối với tôi thế nào? Anh có thể thế nào với tôi?”

“Em cứ như vậy nhẫn tâm để tôi sống với… tin em đã chết?”

“Mục Kính Sâm, lời này thật sự không giống như được nói ra từ anh. Anh một hai phải làm ra bộ dáng thâm tình vậy làm gì? Lúc trước tôi vì sao đi khỏi nhà họ Mục, chẳng lẽ anh không biết sao?”

Trong lòng người đàn ông đột nhiên bị đâm gục, “Cho nên, em có thể chuyên tâm mà sống vui vẻ phải không?”

Hứa Lưu Âm cười lạnh thanh, “Tôi xem như đã nhìn ra, anh mất thăng bằng như vầy, là vì tôi còn sống phải không? Tôi không những còn sống, mà còn sống không tệ, điều này làm anh khó chịu đúng không? Trong lòng anh ngóng trông chi bằng tôi trầm mình dưới đáy sông đó chứ, nếu vậy còn có thể làm anh ngẫu nhiên nhớ tới tôi một chút. Nhưng tôi không chết, có phải anh cảm thấy tội của anh tôi lại phải nên tính lên đầu tôi không? Mục Kính Sâm, nếu trong lòng anh nghĩ như thế, vậy được, tôi thành toàn cho anh.”

Hứa Lưu Âm nói xong lời này, đột nhiên đi tới con sông nhảy. Mục Kính Sâm đã qua huấn luyện chuyên nghiệp, cho nên tốc độ phản ứng đặc biệt mau, hai tay anh giữ chặt bả vai Hứa Lưu Âm, “Ai bảo em đi chết? Ai bảo em nhảy? Em đem tôi thành cái hạng người gì?”

“Đem anh thành kẻ thù!”

“Em… Em nói cái gì?”

Hứa Lưu Âm dùng sức vùng vẫy, hoàn toàn không màng mình đang đứng ngay bờ sông; Mục Kính Sâm thì lại sợ hãi vô cùng, anh sợ mình vuột tay một cái, cô thật sự sẽ rơi xuống sông.

Anh sợ tìm không thấy cô, anh sợ nước sông sẽ bao phủ lấy cô, anh muốn cho Hứa Lưu Âm bình tĩnh lại, “Âm Âm, Âm Âm, không ai làm hại em…”

Mục Kính Sâm muốn ôm cô vào ngực, nhưng Hứa Lưu Âm làm sao chịu, hai tay cô dùng sức xô đẩy ngực anh ra, “Buông tôi ra.”

Chân cô trượt một cái, cả người ngã nhoài ra; Mục Kính Sâm đem kéo cô lại, nhưng Hứa Lưu Âm lại xô anh ra.

Mục Kính Sâm rớt bùm xuống sông. Hứa Lưu Âm thấy cả người anh hoàn toàn chìm vào dòng nước, nhưng lại mau chóng trồi lên mặt nước. Cô lạnh lùng mà nhìn, chỉ hỏi anh một câu, “Mục Kính Sâm, anh tôi hiện tại đã như vậy, anh để anh ấy tự sinh tự diệt chính là sự nhân từ lớn nhất đối với anh ấy. Nếu anh thật sự muốn hại anh ấy, tôi sẽ hận anh cả đời!”

Mục Kính Sâm bị nước sông đập lui về sau mấy bước. Hứa Lưu Âm biết anh biết bơi, côcũng chẳng hề sợ anh sẽ bị chết đuối.

Anh không phải cứ nói cô đã chết ở con sông này sao? Vậy được, thế thì cũng cho anh nếm thử đau khổ như vậy.

Hứa Lưu Âm nhìn những đóa hoa dao đài ngọc phượng tản ra, bị thổi lênh đênh khắp nơi, một số mắc vào bèo rong ở bờ sông, cánh hoa màu trắng nhìn làm người ta thấy ghê người.

Cô xoay người muốn bỏ đi, tuy không biết chỗ này là đâu, nhưng cô ra ngoài vẫn có thể gọi xe tới.

Mục Kính Sâm bơi rất giỏi, tình huống kiểu này nếu là trước kia, nhất định không làm khó được anh; nhưng hiện tại không giống vậy, cả người anh bị nước sông quấn lấy, như không thể động đậy. Bóng ma trong lòng lần nữa tập tới, tuy anh biết bơi rất giỏi, nhưng lúc này lại như không biết, anh điên cuồng múa may hai tay, miệng không phát ra được tiếng gì.

Hôm nay có gió, cái lạnh quất lại đánh vào mặt anh. Cả người Mục Kính Sâm chìm xuống, khò khăn lắm mới lên được. Anh cảm thấy đàng trước có một bồn máu há to miệng, sắp nuốt trọn lấy anh, tứ chi như bị rong bèo trong nước cuốn lấy.

Người anh bị túm xuống dưới sông, nước sông lại xiết, đẩy anh ra rất xa.

Hứa Lưu Âm đi được mấy bước, hai chân hơi do dự, cuối cùng cô dừng bước chân lại.

Cô không nghe được tiếng động Mục Kính Sâm lên bờ, nghĩ nghĩ, cô vẫn xoay người nhìn một cái.

Lần này nhìn lại, thật sự là làm tim người ta giật mình, gần như đã không thấy người Mục Kính Sâm, hơn nữa còn trôi ra rất xa. Hứa Lưu Âm không chút nghĩ ngợi mà chạy đến bờ sông, cô vừa đi tới trước, vừa gọi: “Mục Kính Sâm, anh đang làm gì vậy?”

Trong hốt hoảng Mục Kính Sâm nghe được có người đang kêu mình, nhưng hai mắt anh không mở ra được, đau lợi hại.

Giọng Hứa Lưu Âm càng lúc càng vang dội, “Mục Kính Sâm, anh như vầy coi như khổ nhục kế sao?”

Vậy ư?

Đúng vậy, sao anh không nghĩ ra dùng cách này sớm chứ?

Một bọt sóng vỗ tới, cả người Mục Kính Sâm đều bị bao phủ, nháy mắt liền không còn bóng dáng.

Trên mặt sông còn có không ít tạp vật, nước sông cuồn cuộn, nhưng không nhìn thấy Mục Kính Sâm.

Hứa Lưu Âm cũng có chút hoảng loạn. Tuy cô cảm thấy Mục Kính Sâm không có khả năng xảy ra chuyện, nhưng một màn lúc này chiếu rõ ràng vào mắt, cô chắc chắn sẽ sợ hãi.

“Mục Kính Sâm, Mục Kính Sâm!!!”

Cô bỗng chốc nhảy vào dòng sông, dưới chân không có chỗ có thể đứng được, cả người trôi theo dòng nước.

Hứa Lưu Âm dùng hết toàn lực bơi về phía trước. Tay Mục Kính Sâm động đậy, để cô thấy rõ ràng anh đang ở đâu. “Mục Kính Sâm!” Người đàn ông nói không ra lời. Hứa Lưu Âm giơ tay giữ chặt cánh tay anh, “Anh làm cái gì vậy? Anh đây là đang tìm chết sao?”

Mục Kính Sâm sắc mặt trắng bệch, môi run rẩy, theo bản năng ôm lấy Hứa Lưu Âm ở cạnh, cô chẳng hề nhúc nhích được. Mục Kính Sâm hiển nhiên cũng ý thức được, anh lại giơ tay đẩy cô ra.