Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 4 - Chương 124: Lấy chồng vì tình yêu

Lăng Thời Ngâm thấy trong lòng chợt rơi “lộp bộp”.

“Ngậm máu phun người.”

Hứa Tình Thâm chỉ về phía cách đó không xa.

“Cô có thể tự đi nhìn xem, nhưng tôi khuyên cô nên chuẩn bị tâm lý thật tốt, lỡ như chạm mặt, kết cục cũng không tốt lắm.”

“Bàn 19 đấy.”

Cô nói xong, nhấc chân lên đi, Lăng Thời Ngâm đứng im tại chỗ, người bạn bên cạnh kéo cánh tay của cô ta.

“Thời Ngâm?”

“Chúng ta đi ngồi trước đã.”

“Cậu... Cậu không tới xem sao?”

Lăng Thời Ngâm miễn cưỡng nở nụ cười: “Cũng không phải là cậu không biết Hứa Tình Thâm, chị ta không ưa tớ, chị ta nói gì tớ cũng phải tin sao?”

“Cũng phải, nếu tới đó mà không có gì, chị ta lại cười vào mặt chúng ta.”

Lăng Thời Ngâm mang theo tâm trạng nặng nề đi theo người phục vụ, khi ngồi vào chỗ của mình, đưa mắt nhìn ra ngoài, nhìn thấy Hứa Tình Thâm và Tưởng Viễn Chu.

Chỉ là ngồi hơi xa, không nghe thấy họ đang nói gì. Lăng Thời Ngâm cầm thực đơn, suy nghĩ đã sớm bay ra ngoài, cô ta để bạn mình chọn món ăn, nhìn xuống thực đơn, nhưng dường như đã không nhìn thấy những dòng chữ trên đó nữa.

Lúc Hứa Tình Thâm thấy Lăng Thời Ngâm, ngược lại cũng có chút giật mình. Cô ta vội ngồi vào bàn, xem ra, Lăng Thời Ngâm không hề đi tìm Mục Thành Quân.

Trong lòng Lăng Thời Ngâm rất loạn, cho dù ai nghe được tin tức như thế, cũng không thể bình tĩnh được, nhưng đây cũng là ở trước mặt mọi người, nếu quả thật cô ta thấy Mục Thành Quân và người phụ nữ khác ở cùng nhau, cô ta nên làm gì?

Hẳn là nên xoay người rời đi, hay là xông lên giáo huấn người phụ nữ một trận?

Lăng Thời Ngâm quá rõ tính khí Mục Thành Quân, nếu như cô ta khiến hắn mất mặt trước mặt mọi người, có thể hắn sẽ giết chết cô ta.

Tưởng Viễn Chu thành thạo cắt cánh gà, vắt nước chanh lên sau đó đặt vào bên Hứa Tình Thâm.

Hứa Tình Thâm nhìn chằm chằm cách đó không xa, người đàn ông lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Em thấy chồng của Lăng Thời Ngâm.”

“Vậy thì sao?”

Hứa Tình Thâm nhoài người tới, ánh mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt Tưởng Viễn Chu, cô thấp giọng nói: “Nhưng bên cạnh anh ta lại là người phụ nữ khác, hơn nữa thân mật cực kỳ, vừa nhìn đã biết không phải là quan hệ bình thường.”

“Vậy thì sao?”

“Còn hỏi vậy thì sao? Thực sự không nhận ra Mục Thành Quân...”

Tưởng Viễn Chu bật cười: “Đây cũng không phải là chuyện gì bí mật, Mục Thành Quân sẽ không nghĩ tới những lời đàm tiếu, mấy ngày hôm trước, anh ta còn dẫn theo người phụ nữ khác mà không phải là Lăng Thời Ngâm tham gia một bữa tiệc, có người nói bọn họ rời đi rất sớm, cũng không biết là có về nhà hay không. Nhưng thời gian đó, Lăng Thời Ngâm còn bị nhốt trong đồn cảnh sát.”

Hứa Tình Thâm khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn lên: “Nhưng bọn họ mới kết hôn không bao lâu.”

“Em còn hy vọng vào một người đàn ông như Mục Thành Quân, có thể chung thủy?”

Tưởng Viễn Chu quay lại, thấy Lăng Thời Ngâm đang nhìn bên này không hề chớp mắt, anh xoay người lại nhìn về phía Hứa Tình Thâm.

“Cho nên, có đúng là anh rất khan hiếm hay không?”

“Dạ dạ dạ, động vật quý hiếm, sao lại gặp phải em chứ nhỉ?”

Ánh nhìn khi nãy của Tưởng Viễn Chu, khiến trái tim của Lăng Thời Ngâm ngã vào đáy cốc lần thứ hai, cảm giác như vậy cực kỳ khó chịu. Cô ta luôn muốn ngẩng cao đầu, ưỡn thẳng lưng, đặc biệt là khi gặp Hứa Tình Thâm và Tưởng Viễn Chu, cô ta muốn để cho bọn họ nhìn thấy, cô ta sống tốt biết bao nhiêu.

Nhưng có lẽ Hứa Tình Thâm sẽ nói với Tưởng Viễn Chu chuyện về Mục Thành Quân, ánh nhìn của anh khi nãy, có ý gì? Thương hại sao? Chỉ sợ là không phải, đó chính là mỉa mai cười nhạo cô ta.

Lăng Thời Ngâm nắm chặt bàn tay, nếu như không tới nhìn, cô ta lại cảm thấy không cam lòng, huống hồ gần đây Mục Thành Quân luôn ôn hoà với cô ta.

Người bạn ngồi phía đối diện đang chọn món, Lăng Thời Ngâm cầm lấy túi bên cạnh.

“Tớ đi toilet.”

“Ừ.”

Lăng Thời Ngâm đẩy ghế ra đứng dậy, Hứa Tình Thâm thấy nàng xoay người đi về phía trước, cô lẩm bẩm nói: “Ai cũng nói con gái lấy chồng vì tình yêu, thế nhưng những cô gái lấy chồng vì tình yêu có thể chắc chắn rằng sau đó sẽ không có xảy ra chuyện ngoài ý muốn sao?”

“Đoán mò gì đó? Lăng Thời Ngâm mà được gọi là lấy chồng vì tình yêu sao? Em mới đúng như vậy.”

Hứa Tình Thâm thu hồi thần sắc.

“Sao chuyện gì anh cũng có thể đem chúng ta ra so sánh chứ?”

“Yên tâm đi, Tình Thâm. Những chuyện như vậy vĩnh viễn sẽ không xảy ra với em.”

Đối với cảm giác an toàn, cho tới bây giờ Hứa Tình Thâmvẫn còn khiếm khuyết, bởi vì có một số điều cô không hề được cảm nhận. Nhưng hôm nay, những lời Tưởng Viễn Chu suy diễn, đương nhiên là cô tin lời anh.

Lăng Thời Ngâm đi về phía trước, mỗi một bước đều giống như dẫm trên mũi đao, trong lòng vô cùng thấp thỏm, rất sợ cảnh tượng tiếp theo, sẽ khiến cô ta tan vỡ ngay lập tức.

Nhưng mà khi đi qua bàn 19, lại không nhìn thấy một người nào.

Ánh mắt Lăng Thời Ngâm rơi xuống trên mặt bàn, hẳn là người ngồi đây vừa mới đi khỏi, người phục vụ còn chưa kịp tới dọn. Lăng Thời Ngâm nhìn xung quanh, thấy hai bộ chén đũa và dụng cụ dao nĩa, còn có một cái khăn giấy bị vứt lại, mặt trên dính chút son môi.

Bàn tay xuôi ở bên người khẽ nắm chặt lại, lúc người phục vụ tới được, Lăng Thời Ngâm không khỏi bước tới hỏi: “Xin hỏi, ai ngồi ở đây trước đó vậy?”

“Là một quý ông và một cô gái.”

Trái tim Lăng Thời Ngâm vẫn mơ hồ như bị đâm khiến cô ta đau nhức.

“Ai vậy? Là Mục tiên sinh sao?”

“Thật ngại quá, tôi không rõ lắm.”

Lăng Thời Ngâm thất thần trở lại chỗ ngồi, người bạn nhìn cô ta, nói: “Thời Ngâm, đồ ăn đã chọn được rồi.”

“Ừ.”

“Thời Ngâm, thực sự cậu không tới xem sao?”

Lăng Thời Ngâm lấy lại tinh thần.

“Vừa nãy đi toilet, đi qua bàn 19, ở đó không có ai, trên bàn sạch sẽ.”

“Đúng là chị ta đã thực sự nói dối.”

Lăng Thời Ngâm cười khẽ: “Lời chị ta vốn không thể tin được.”

Hứa Tình Thâm nhìn Lăng Thời Ngâm vừa nói vừa cười, cô có chút khó hiểu, lẩm bẩm: “Cô ta lại còn có thể cười được? Hay là cô ta không phát hiện ra.”

“Em nói Mục Thành Quân?”

“Phải, có khả năng này.” Hứa Tình Thâm vừa nói vừa trộn salad. “Không thể trùng hợp như thế?”

“Nếu không, đánh cược thử xem?”

Tưởng Viễn Chu nhìn cô, gần đây anh không có cơ hội đánh cược với cô đó nha!

“Không.”

“Tại sao?”

“Mỗi lần cược là em đều thua, không dễ chơi.”

Tưởng Viễn Chu ngả người dựa vào thành ghế phía sau.

“Đó là bản lĩnh của em không cao.”

“Không phải, là anh quá xảo quyệt.”

“Anh đâu có xảo quyệt chứ?”

“Anh rất xảo quyệt.”

Tưởng Viễn Chu khẽ nhắm mắt.

“Nói điểm chính.”

“Anh rất xảo quyệt.” Hứa Tình Thâm nhắc lại.

Lời này mà đổi thành người khác nói, có lẽ Tưởng Viễn Chu sẽ đạp một phát xuống đất, nhưng đây là Hứa Tình Thâm, là người anh chọn.

“Lúc nói không lại, cũng ăn vạ.”

“Em không ăn vạ.”

“Em cứ như là trẻ con thích diễn trò, thích đùa giỡn ấy.”

“Dù sao đi chăng nữa cũng không đánh cược với anh.”

“Được, được, được.” Tưởng Viễn Chu nhận thua. “Chỉ cần là em nói, thế nào cũng được.”

Ăn cơm xong, Tưởng Viễn Chu đứng dậy trước, Hứa Tình Thâm cầm túi đẩy ghế ra. Người đàn ông thấy cô vừa đứng dậy, tiến lên vài bước ôm bả vai cô.

Tưởng Viễn Chu vốn có thân hình cao lớn, lần này ôm Hứa Tình Thâm, hai người cứ như dính lấy nhau vậy, lúc anh nói chuyện với cô, ánh mắt chốc chốc lại chăm chú nhìn cô.

Hứa Tình Thâm cười, mặc dù Lăng Thời Ngâm không nghe thấy tiếng nói chuyện của họ, nhưng cảnh tượng này, từ khi lấy chồng tới nay cô ta cũng không có được.

Cô ta không còn tâm trạng ăn uống nữa, sau khi nhìn Hứa Tình Thâm vàTưởng Viễn Chu đi ra ngoài, Lăng Thời Ngâm cầm túi lên, lấy điện thoại di động bên trong ra.

Lăng Thời Ngâm gửi cho Mục Thành Quân một tin nhắn: “Ông xã, anh ở đâu vậy?”

Kế tiếp là thời gian chờ đợi dài dằng dặc, thế nhưng cho tới khi Lăng Thời Ngâm ăn cơm tối xong, trở lại nhà họ Mục, tin nhắn của Mục Thành Quân cũng không thấy đâu.

Đi vào phòng khách, Phó Lưu Âm ngồi ở sô pha, Mục Kính Sâm ngồi bên cạnh cô, người đàn ông đưa tay ôm lấy bả vai của Phó Lưu Âm, bà Mục cũng ở đó, Phó Lưu Âm không nhưng người đàn ông lại dứt khoát ấn cô vào trong lồng ngực mình.

Phó Lưu Âm không thể động đậy, bàn tay chống lên trên đùi Mục Kính Sâm, Lăng Thời Ngâm miễn cưỡng nở nụ cười đi đến.

“Mẹ.”

“Thời Ngâm đã về.”

“Thành Quân về đến nhà rồi sao?”

Bà Mục lắc đầu. “Chưa đâu, bảo là bận chuyện làm ăn, sẽ về muộn.”

Lăng Thời Ngâm mang tư tưởng không tập trung ngồi vào bên cạnh bà Mục.

“Mẹ, mẹ đi nghỉ sớm một chút ạ.”

“Đúng là mẹ phải đi ngủ rồi, lớn tuổi, ngồi một lúc cũng thấy mệt.”

“Con dẫn mẹ đi.”

Lăng Thời Ngâm đỡ bà Mục đi rồi, Phó Lưu Âm thấy hai người đi xa, mới đẩy cánh tay của Mục Kính Sâm ra.

Tay của người đàn ông đi xuống, thuận thế nắm ở hông của cô.

Phó Lưu Âm không né tránh nữa.

“Tôi muốn bàn với anh một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Tôi muốn tìm việc làm, không muốn ngày nào cũng ở nhà.”

Ngón tay Mục Kính Sâm đặt bên eo cô khẽ ấn, anh nghiêng mặt nhìn cô.

“Em muốn làm gì?”

“Công việc, thứ gì cũng được, tôi không thể ngày nào cũng ở nhà hết ăn rồi lại ngủ?”

“Em nhìn chị dâu đi, em nhìn xem sau khi chị ta vào nhà họ Mục, đã bao giờ nói muốn đi ra ngoài làm việc chưa?”

Phó Lưu Âm quay đầu nhìn anh.

“Lăng Thời Ngâm có nhà họ Lăng chống lưng, chỉ có tôi phải lo sinh tồn.”

“Em có tôi.”

Phó Lưu Âm lắc đầu.

“Tôi còn trẻ tuổi như thế, lẽ nào cả đời tôi đều phải dựa vào anh?”

“Vậy có gì không đúng sao?” Mục Kính Sâm nghĩ như thế là chuyện đương nhiên.

Phó Lưu Âm nhíu chặt vùng xung quanh lông mày, “trứng chọi đá”, hiện tại cô chỉ hy vọng thời gian trôi qua nhanh lên một chút, nói như vậy, là cô có thể rời khỏi nhà họ Mục sớm một chút, sớm được tự do.

Khi Mục Thành Quân về đến nhà, đã là mười một giờ đêm. Đẩy cửa phòng ngủ đi vào, Lăng Thời Ngâm còn chưa ngủ, cô ta từ trên giường ngồi dậy, bật đèn lên.

“Ông xã.”

Mục Thành Quân nới lỏng cà- vạt, đi tới mép giường ngồi xuống.

“Sao còn chưa ngủ?”

“Gọi điện thoại cho anh toàn thấy không nghe máy, con có chút lo lắng.”

“Đã nói với em, anh họp ở công ty.”

Lăng Thời Ngâm đứng dậy, đang quỳ dịch tới vài bước, hai tay ôm lấy cổ của người đàn ông, vừa đặt cằm trên bả vai hắn, ngửi thấy một mùi nước hoa. Lăng Thời Ngâm nhìn xuống, thấy trong cổ áo người đàn ông có in một dấu môi son, màu đỏ này giống hệt màu son trên khăn giấy. Lăng Thời Ngâm thấy trong lòng trùng xuống, không khỏi nghĩ tới chuyện, mấy tiếng vừa rồi Mục Thành Quân đã làm những gì chứ?

“Trên người anh thơm quá.”

“Vậy sao?” Mục Thành Quân thờ ơ gạt tay cô ta ra.

“Không còn sớm, ngủ đi.”

“Ông xã...”

Người đàn ông đứng dậy, cởi quần áo và đồ dùng hàng ngày trên người, sau đó thay áo ngủ nằm dài trên giường.

Lăng Thời Ngâm nhìn người đàn ông bên cạnh.

“Ông xã, anh không tắm sao?”

Mục Thành Quân nghiêng người, kéo chăn lên trên người, hắn không nói gì, nhắm mắt lại.

Lăng Thời Ngâm biết từ trước đến nay hắn thích sạch sẽ, không bao giờ cứ thế trèo lên trên giường như vậy, giải thích duy nhất chính là hắn đã tắm trước khi về tới nhà.

Lăng Thời Ngâm quỳ ở bên cạnh, không dám chất vấn, hai tay nắm chặt lại kêu răng rắc.

Cô ta cúi người xuống hôn Mục Thành Quân, người đàn ông không muốn đưa tay gạt ra.

“Sáng mai anh còn có cuộc hội nghị, mau ngủ đi.”

“Đừng mà.” Lăng Thời Ngâm đưa tay xoa người hắn, Mục Thành Quân nắm chặt cổ tay của cô ta, mạnh mẽ đẩy ra.

“Làm gì!”

“Ông xã, lời này hẳn là em hỏi anh mới đúng, lẽ nào anh không cảm thấy anh càng ngày càng lạnh nhạt với em sao?”

Mục Thành Quân ngồi dậy, ánh mắt hung ác trừng cô ta.

“Lăng Thời Ngâm, nếu cô còn muốn làm như vậy, tôi sẽ khiến cô hối hận.”

Lăng Thời Ngâm tức giận mà không dám nói gì, Mục Thành Quân nằm trở lại, nước mắt cô ta chảy ra, chỉ có thể cố nén lại, tràn ngập tủi thân cũng không thể nói với người khác.

Cô ta có thể kết luận, nhất định Mục Thành Quân có chuyện gì đó ở bên ngoài.

Lăng Thời Ngâm gần như một đêm không ngủ, sáng ngày hôm sau, Mục Thành Quân dậy thật sớm, cho đến lúc ra cửa cũng không hề nói một câu với Lăng Thời Ngâm.

Khi Phó Lưu Âm đi ra sân, sắc trời trong xanh, anh em nhà họ Mục đều ra ngoài, cô cảm thấy không khí đều mát mẻ đi không ít.

Đi tới cửa, đúng lúc thấy một người đàn ông xách một chiếc túi đi tới, anh ta dừng bước sau đó nhìn vào bên trong.

“Xin chào, đây là chuyển phát nhanh.”

Bảo vệ ngăn anh ta lại, không cho anh ta tới gần.

“Chuyển phát nhanh cho ai?”

“Lăng Thời Ngâm.”

“Đưa đồ cho tôi đi.”

“Chuyện này không thể được, nhất định phải được giao tận tay cô ấy.”

Bảo vệ không kiềm chế được, nhìn anh ta.

“Anh cho rằng đây là đâu chứ? Anh muốn vào thì vào.”

“Nếu như vậy, phiền gọi cô ấy một tiếng.”

“Trên này không ghi số điện thoại?”

“Không có.”

Phó Lưu Âm nghĩ có gì đó không thích hợp, cô nhấc chân lên đi ra ngoài.

“Chắc chị dâu còn ngủ, ai dám đi gọi chị ta? Anh đưa cho tôi đi.”

“Cô là...”

“Đây là mợ hai nhà họ Mục.”

Phó Lưu Âm nhìn xuống tay đối phương.

“Tôi vào sẽ đưa cho chị ta ngay, yên tâm đi.”

Người đàn ông nghe vậy, nhưng cũng không hề do dự, anh ta liền đưa cho Phó Lưu Âm cầm