Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 4 - Chương 123: Em sẽ si mê anh đến già

Sắc mặt Tưởng Đông Đình vẫn không thay đổi, Tưởng Viễn Chu nở nụ cười trào phúng.

“Ba, Hứa Ngôn không thù không oán với ba, vậy mà ba còn muốn hại cô ta.”

“Có ý gì?”

“Tình hình gần đây của cô ta, lẽ nào ba không biết sao?”

Tưởng Đông Đình quay mặt đi, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Hứa Tình Thâm.

“Rốt cuộc, thì chẳng ai tốt bằng người phụ nữ này phải không?”

“Nếu ba biết vậy, cần gì phải vẽ vời cho thêm chuyện?”

Tưởng Viễn Chu dẫn Hứa Tình Thâm tới đây, đã nói lên việc chuyện của Hứa Ngôn đã bại lộ, kỳ thực từ sau khi Tưởng Viễn Chu bị bắt cóc trở về đến nay, Tưởng Đông Đình cũng không ôm bao nhiêu hy vọng với Hứa Ngôn.

“Đúng, người do ta tìm, xem ra nhất định là phương diện nào đó cô ta còn thiếu sót, nếu không, cũng sẽ không có kết quả như vậy.”

Hứa Tình Thâm ở bên cạnh nói xen vào: “Sao anh không nói cho em biết là sẽ tới đây? Nếu anh nói sớm, em không sẽ tới.”

“Tới chơi thôi, trước đó Hứa Ngôn bị em đùa quay mòng mòng, chẳng lẽ em không hiếu kỳ, liệu nhà họ Tưởng còn giấu ai đó nữa hay không?”

Hứa Tình Thâm đưa tay đặt vào lòng bàn tay Tưởng Viễn Chu.

“Anh dẫn em đến nơi này, còn không phải là bởi vì ông ấy tìm Hứa Ngôn để tiếp cận anh, anh không nuốt trôi cơn giận này.”

“Em cứ nói đi?”

“Không cần phải tức giận làm gì, cho dù sau này phụ nữ tới gần anh đều học theo em, cũng không sao, Hứa Tình Thâm em là độc nhất vô nhị. Bọn họ càng bắt chước cho thật giống, càng giống như những con rối diễn kịch thôi.”

Quản gia đứng ở bên cạnh, chuyện Hứa Ngôn, nói cho cùng nhất định là Tưởng Đông Đình đuối lý, nhưng vợ chồng Tưởng Viễn Chu cũng không chịu nói lấy một câu dễ nghe. Nếu Hứa Tình Thâm là một loại người khác, có lẽ cô sẽ dành thời gian để lấy lòng Tưởng Đông Đình, lâu ngày, nhất định Tưởng Đông Đình sẽ chấp nhận cô, không còn muốn người phụ nữ khác thay thế, chắc chắn sẽ không như cô, ngày trước Lăng Thời Ngâm là một ví dụ tốt nhất.

Hứa Tình Thâm rút tay ra, vỗ nhẹ trên đùi Tưởng Viễn Chu.

“Đi thôi.”

Tưởng Viễn Chu cũng không ở lại, Tưởng Đông Đình ngẩng lên nhìn, hai người đi ra ngoài, từ khi họ bước vào cho tới lúc rời khỏi đây, cùng lắm cũng chỉ mười phút. Trong mắt Tưởng Đông Đình lộ ra tia nhìn phức tạp, quản gia đi theo sau Tưởng Viễn Chu, tựa như muốn giữ lại.

“Tưởng tiên sinh, hay là ngài ăn cơm rồi hãy đi?”

Tưởng Đông Đình nhìn theo bóng dáng cậu con trai đi ra ngoài. Cũng không quá mấy phút, quản gia đã trở về, phía sau cũng không có ai. Ánh mắt Tưởng Đông Đình trở nên hụt hẫng, quản gia tiến lên vài bước.

“Ông chủ, đã lâu rồi ngài không được gặp hai đứa bé?”

Tưởng Đông Đình không nói lời nào, quản gia thở dài: “Tình cảm của họ vẫn rất tốt.”

“Ngay cả ông cũng gọi cô ta là bà Tưởng.”

“Ông chủ, cô ấy là do Tưởng tiên sinh thừa nhận, mặc dù xảy ra nhiều chuyện như thế, nhưng người ở bên cạnh Tưởng tiên sinh hiện tại lại là cô ấy.”

Tưởng Đông Đình cụp mắt, suy nghĩ sâu xa, quản gia muốn mở miệng, đã thấy Tưởng Đông Đình xua tay, hiện tại ông ta không muốn nghe ai nói chuyện nữa, ông ta muốn được yên tĩnh một mình.



Nhà họ Mục.

Lúc ăn cơm tối, trong nhà rất vắng vẻ lạnh tanh, Mục Kính Sâm vẫn không về nhà. Bà Mục đứng ở cửa nhìn quanh, sau đó nhìn về Phó Lưu Âm.

“Lưu Âm, sao mấy ngày rồi mà Kính Sâm chưa về?”

Phó Lưu Âm khó khăn nuốt hết cơm trong miệng, từ hôm đó, Mục Kính Sâm chưa hề về qua nhà.

“Anh ấy, khu huấn luyện tương đối bận rộn.”

“Bận rộn nhiều nữa cũng không thể không trở về nhà.”

Lăng Thời Ngâm ngồi ở phía đối diện, thấy người giúp việc bê canh lên, cô ta vội vàng đứng dậy múc cho bà Mục chén nhỏ, sau đó chuẩn bị một phần cho Mục Thành Quân.

“Ông xã, anh uống đi.”

Mục Thành Quân đặt chén canh xuống bên cạnh, Lăng Thời Ngâm còn không biết chuyện cổ phần công ty, chỉ coi Mục Thành Quân cứu cô ta, cũng là bởi vì yêu cô ta, có tình cảm vợ chồng. Bà Mục ăn vài miếng, buông chén đũa.

“Mẹ no rồi, mấy đứa cứ từ từ ăn đi.”

“Con cũng vậy.”

Phó Lưu Âm vội vàng muốn rời khỏi đó cũng bà Mục. Bà Mục thấy thế, đưa tay đè vai cô lại.

“Lưu Âm, bên trong còn có một chén canh chưa mang ra, là ta bảo nhà bếp chuẩn bị riêng cho con.”

Cô cũng không muốn ngồi ở đây, một mình đối mặt với vợ chồng Mục Thành Quân.

“Mẹ, không cần, con ăn no rồi.”

“Từ ngày con kết hôn với Lão Nhị đến nay, một chút động tĩnh cũng không có, xem con gầy như thế, cần bồi bổ.”

Nét mặt Phó Lưu Âm lộ ra xấu hổ, Lăng Thời Ngâm nghe những lời này, bàn tay cầm chiếc đũa nắm chặt lại. Phó Lưu Âm giống như ngồi trên chông, bà Mục gọi nhà bếp, rất nhanh, một bát canh gà được bỏ thêm thuốc Đông y được đặt lên trên bàn. Bà Mục tự mình cho múc cho cô một chén.

“Uống nhanh.”

“Thật là nóng, mẹ, lát nữa uống được chứ.”

“Được.” Bà Mục cũng không miễn cưỡng cô, bà quay ra nói với Lăng Thời Ngâm: “Thời Ngâm, con nhìn giúp mẹ, để Lưu Âm uống hết canh thuốc.”

Lăng Thời Ngâm tràn đầy bất mãn, nhưng vẫn đành phải đồng ý.

Bà Mục mang theo Kỳ Kỳ ra sân đi dạo, đột nhiên Lăng Thời Ngâm không muốn ăn nữa, cô ta kết hôn cùng Mục Thành Quân lâu như thế, thế nhưng bà Mục chưa từng thúc giục cô ta một câu. Nguyên nhân, trong lòng mọi người đều biết rõ. Mục Thành Quân có khiếm khuyết ở phương diện kia, mặc dù có mấy lần, người đàn ông cũng “trả bài” được, nhưng đến nay Lăng Thời Ngâm vẫn không có thai. Cô ta không khỏi nhìn về Phó Lưu Âm phía đối diện, Mục Thành Quân là trưởng nam, nhưng thế hệ sau, rất có thể Phó Lưu Âm sẽ sinh cháu đích tôn cho nhà họ Mục đầu tiên.

Lăng Thời Ngâm nghĩ vậy, trong lòng thực sự khó có thể chấp nhận nổi, đến lúc đó, người bên ngoài sẽ nhìn cô ta với ánh mắt như thế nào đây?

Bên tay Mục Thành Quân đặt một ly rượu đỏ, hắn bưng ly rượu lên, bỗng nhiên hỏi chuyện Phó Lưu Âm: “Khu huấn luyện của Lão Nhị, đó là chỗ cô ở trước đó sao?”

Cô ngẩng đầu lên.

“Tuy rằng ở trong đó nghiêm khắc, nhưng chỉ cần người nào tiến vào, đều muốn đi tới chặng cuối cùng.”

“Còn cô?” Mục Thành Quân hỏi ngược lại. “Lão Nhị dẫn dắt cô như thế nào?”

Phó Lưu Âm vắt hai chân vào nhau, hai người nói chuyện, hoàn toàn bỏ qua Lăng Thời Ngâm snag một bên.

“Anh ấy dẫn dắt tôi, giống như những huấn luyện viên khác.”

“Vậy cô… Đã học được những gì?”

Phó Lưu Âm chợt nhớ tới lần đầu tiên cô và Mục Thành Quân gặp mặt, cảm giác sợ hãi trong lòng bỗng dâng lên, cô vội trả lời: “Học được rất nhiều, chí ít tôi sẽ không để mặc cho người khác muốn làm gì thì làm, tôi có thể phản kháng.”

Mục Thành Quân tựa như bị chọc cười: “Cách phản kháng như thế nào?”

Sắc mặt của Lăng Thời Ngâm càng ngày càng khó coi, Phó Lưu Âm né tránh ánh nhìn, trong tiềm thức của cô vẫn luôn giữ thái độ xa cách với Mục Thành Quân.

“Anh cả, nếu anh cảm thấy hứng thú với khu huấn luyện, anh có thể đi hỏi Kính Sâm, hoặc là tới đó tham quan một chuyến.”

Cô cầm bát lên, uống nước canh bên trong một hơi cạn sạch.

Canh gà bỏ thêm thuốc Đông y, có vị thuốc đông y rất nồng, nhưng cũng không khó uống lắm, Phó Lưu Âm nuốt xuống xong, đẩy ghế ra xoay người đi lên lầu.

Về đến phòng, Phó Lưu Âm khóa trái cửa phòng lại, Mục Kính Sâm không ở nhà, một phút cô cũng không dám để cửa phòng mở mà không khóa. Cô không giống như Lăng Thời Ngâm biết lấy lòng người khác, lúc nhàn rỗi đều ở cùng bà Mục.

Sau khi Mục Triều Dương bị tai nạn, có một khoảng thời gian bà Mục không ra người được, mặc dù Phó Lưu Âm nhìn thấy, nhưng cô lại không biết nên nói an ủi như thế nào. Con đường nào cũng phải do chính mình bước qua, không phải một đôi lời thoải mái của cô là có thể giúp bà Mục buông bỏ mọi phiền não, thế nhưng Lăng Thời Ngâm không giống như vậy, cô ta có thể thay đổi đủ mọi câu chuyện để khiến cho bà Mục cười.

Phó Lưu Âm tắm xong, vừa sấy khô tóc, cô nằm ở trên giường đọc sách. Tâm tình vừa mới tha lỏng, thì truyền đến một tràng tiếng gõ cửa. Động tĩnh rất nhỏ, cô vểnh tai lên mới có thể nghe thấy Phó Lưu Âm vội thu sách lại.

“Ai vậy?”

Bên ngoài không có người trả lời, chỉ là tiếng đập cửa vẫn còn tiếp tục.

Đây nhất định không phải người giúp việc, cũng không phải bà Mục, có chuyện gì bà Mục đều sai người giúp việc tới. Vậy trong nhà, ngoại trừ họ, còn có ai? Lăng Thời Ngâm không thể nào tới gõ cửa phòng của cô được? Phó Lưu Âm nghĩ vậy, rồi đột nhiên giật mình kinh ngạc, chẳng lẽ là Mục Thành Quân?

Cô vén chăn lên, dè dặt xuống giường, Phó Lưu Âm bước trên sàn nhà đi về phía trước, đến cửa, tiếng đập cửa càng thêm rõ ràng.

“Là ai?”

“…”

“Kính Sâm, là anh sao?”

Tiếng đập cửa đột nhiên tĩnh lặng, Phó Lưu Âm hạ tay xuống chốt cửa, không thể nào, Mục Kính Sâm có chìa khóa, anh ta không thể đứng ngoài cửa mà kiên nhẫn gõ cửa hồi lâu như vậy.

Phó Lưu Âm rụt tay lại, tiếng gõ cửa khi nãy giống như thanh âm của ma quỷ vậy, vang lên lần thứ hai, nó xuyên qua ván cửa nặng nề truyền tới tai Phó Lưu Âm. Cô lo lắng giơ cánh tay lên, bàn tay đập mạnh vào ván cửa.

“Tôi hỏi, là ai vậy?”

Mục Thành Quân đứng ở bên ngoài, lúc này, người giúp việc sẽ không lên lầu, Lăng Thời Ngâm cùng bà Mục tản bộ ở dưới lầu, một vài phút cũng không lên đây.

Cánh tay hắn đè lên ván cửa, nghiêng người về phía trước, gương mặt điển trai áp vào cánh cửa.

“Là tôi.”

Phó Lưu Âm sợ đến nỗi lùi về phía sau một bước dài.

“Anh cả? Anh, anh có chuyện gì sao?”

“Mở cửa ra.”

Phó Lưu Âm thực sự luống cuống.

“Anh tìm tôi?”

“Tôi có chút chuyện, cô mở cửa ra trước đã.”

Phó Lưu Âm nào dám mở cửa cho hắn chứ, đây không phải là để dê vào miệng cọp sao?

“Anh cả, muộn như vậy rồi, có việc gì ngày mai nói đi, huống hồ anh như vậy nếu như bị người khác nhìn thấy, sẽ truyền đi nhiều câu khó nghe?”

“Ai dám có lời ong tiếng ve về tôi?”

Phó Lưu Âm chật vật lắc đầu.

“Kính Sâm vừa gọi điện thoại cho tôi, anh ấy nói sẽ về nhà ngay bây giờ.”

Mục Thành Quân cười nhạt: “Nó về đến nhà là việc của nó, tôi bảo cô mở cửa, đó là việc của tôi.”

“Anh đừng như vậy!”

“Tôi có tài liệu để ở giá sách của Kính Sâm, tôi cần lấy ngay, cô mở cửa ra cho tôi.”

Lý do như vậy, coi như là có đánh chết Phó Lưu Âm cũng không tin.

“Vậy anh tới thư phòng tìm đi.”

“Được.” Mục Thành Quân đặt tay lên chốt cửa, hắn biết Phó Lưu Âm đã khóa trái. “Vậy cô nghỉ ngơi sớm một chút.”

Mục Thành Quân không nán lại nữa, Phó Lưu Âm nắm chặt cổ áo đứng tại chỗ, cô không xác định được là Mục Thành Quân đã đi chưa hay không, nhưng cô vẫn không dám mở cửa.

Cô chỉ có cách là áp tai tới gần ván cửa, bên ngoài không có tiếng bước chân, cô chống hai tay ở trên cửa. Trong lỗ tai, bỗng nhiên truyền tới tiếng cười của gã đàn ông đó, trái tim Phó Lưu Âm như muốn nhay vọt ra ngoài, cô giơ chân lên đạp một cú vào ván cửa thật mạnh, sau đó đi tới giường.

Chỉ cần cô không mở cửa, tên biến thái bên ngoài kia cũng đừng mòng tiến vào.

Phó Lưu Âm nhìn xuống giường, cô đưa tay cầm điện thoại di động lên, ngón tay trượt trên màn hình, số điện thoại của Mục Kính Sâm đã được lưu lại từ trước. Cô muốn gọi cho anh, nhưng nghĩ tới hành động của anh hôm đó, Phó Lưu Âm lại để điện thoại di dộng xuống.

Mục Thành Quân thực sự bạo gan, vẫn đứng ở cửa phòng cô, sau đó có vẻ như tới giờ bà Mục lên lầu, nếu như hắn không sợ phiền phức, vậy thì cứ đợi ở đó.

Phó Lưu Âm nằm dài trên giường, kéo chăn lên cao hơn đỉnh đầu, trong lòng vẫn sợ hãi, Mục Thành Quân sẽ không có chìa khóa dự phòng đó chứ? Cô không dám thả lỏng, mãi đến khi qua một lúc lâu, bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện của bà Mục, Phó Lưu Âm thầm nghĩ chắc là Mục Thành Quân đã đi rồi? Hai tay cô buông chăn ra, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng được hạ xuống.

Ngủ thẳng tới lúc nửa đêm, có người xốc chăn trèo lên giường, Phó Lưu Âm mơ mơ màng màng bị ai đó ôm vào lòng.

Cô bực mình đẩy đối phương ra, lại bị người đàn ông phủ kín môi, cô khẽ ưm vài tiếng, lắc đầu. Chắc là người đàn ông vừa tắm xong, trên người vẫn còn mang theo hơi lạnh của nước, chưa lau khô hoàn toàn, đột nhiên Phó Lưu Âm giật mình tỉnh giấc, trước mắt là một mảng đen kịt, căn bản nhìn không thấy người trước mặt là ai.

Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu, lẽ nào Mục Thành Quân còn chưa đi?

Cô bị ý nghĩ này của chính mình dọa sợ đến nỗi cơn buồn ngủ còn sót lại tan biến hết, giọng nói Phó Lưu Âm run rẩy: “Ai, là ai?”

Người đàn ông không trả lời cô, vội vã di chuyển nụ hôn xuống cô, ngực, Phó Lưu Âm đưa hai tay đẩy vai người đàn ông.

“Rốt cuộc là ai?”

Đến phút này, dường như đối phương mới có thể nghe rõ lời cô, anh tức giận túm chặt cằm Phó Lưu Âm.

“Ở trên giường của tôi, em hỏi tôi là ai?”

Phó Lưu Âm nhận ra, là Mục Kính Sâm.

Cô thở phào nhẹ nhõm rõ ràng, Mục Kính Sâm áp người xuống, tới gần cô hỏi: “Em nói thật một chút coi, vậy là có ý gì?”

“Không có, tôi, tôi nằm mơ.”

Mục Kính Sâm bỏ chăn trên người ra, anh ngồi bên cạnh Phó Lưu Âm.

“Tôi không ở nhà vài ngày, có phải em đã gặp chuyện gì rồi hay không?”

“Không phải là anh không về sao?” Phó Lưu Âm sửa sang lại áo ngủ, cô cũng ngồi dậy theo. “Ồ, thiếu chút nữa tôi quên mất, đây là nhà anh, anh muốn về hay không cũng chả liên quan.”

Tiếng hít thở của người đàn ông có chút nặng nề, Phó Lưu Âm túm chăn, cô nằm xuống giường, xoay người qua.

“Tôi ngủ.”

Mục Kính Sâm nghiêng người sang, hai tay cầm bả vai của nàng, quay cô qua hướng mình.

“Tôi hỏi em, cứ cho là em đang ngủ, nhưng mở mắt ra em vẫn biết mình ở đâu mà? Tại sao ở phòng của tôi, em lại hỏi tôi là ai?”

“Bởi vì vài ngày nay anh không về.”

“Cho nên người xuất hiện trên giường của em, có thể là người khác?”

Phó Lưu Âm bị anh túm chặt nên đau, cô nhíu mày: “Tôi chỉ vô thức hỏi câu đó.”

“Ở trong nhà này, ngoại trừ tôi cũng chỉ có Lão Đại là đàn ông.” Đương nhiên Mục Kính Sâm không bao giờ nghĩ tới quản gia Tào. “Em cho là anh ta?”

“Buông —— “

Mục Kính Sâm xoay người, đè lên Phó Lưu Âm, cô không thể động đậy, cánh tay bị người đàn ông đặt sang bên cạnh, Phó Lưu Âm thở hổn hển nói: “Tôi biết, cho dù tôi có giãy dụa, phản kháng cũng vô ích. Bây giờ anh trai tôi cũng không thể giúp tôi, trên đời này, tôi không còn bất cứ ai để có thể dựa dẫm nữa.”

Bàn tay Mục Kính Sâm nắm chặt tay cô hơi buông lỏng.

“Ngày đó nói vậy, em còn nhớ?”

“Tôi về nhà họ Mục với anh, tôi vốn cho là anh có thể bảo vệ tôi.”

Người đàn ông nghe thế, môi mỏng khẽ mấp máy, ngày ấy anh nói nặng lời, nhưng đã mấy ngày trôi qua, chẳng lẽ cô vẫn mắc nghẹn cơn tức giận này?

“Tôi không bảo vệ em sao?”

“Thiếu tá Mục, lúc tôi tới khu huấn luyện cùng anh, anh có một câu nói rất đúng, anh bảo tôi tới huấn luyện, nói như vậy, dù cho sau này có đi ra ngoài, những kẻ thù của anh trai tôi tìm tới, tôi cũng có thể tự bảo vệ chính mình…”

“Còn dũng cảm vậy phải không?”

Mục Kính Sâm đè xuống, hai tay ôm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

“Phó Lưu Âm, sao trước đây tôi không phát hiện ra em ngang bướng như thế chứ?”

“Tôi ngang bướng sao?” Cô hỏi ngược lại.

“Phụ nữ phải hiểu được chừng mực, biết không? Dẫm lên bậc thang người khác đưa tới tốt hơn là phải đấu đá lẫn nhau.”

Phó Lưu Âm nghe thế, giữa hai lông mày nhăn lại vì tức giận, cô cố sức đẩy người ông ra.

“Đi ra!”

“Tránh ra, để tôi ngồi dậy.”

“Đêm rồi, đứng lên làm gì?”

Mục Kính Sâm mạnh mẽ che miệng cô lại, không để cho cô cơ hội nói chuyện.

Phó Lưu Âm lắc đầu nguầy nguậy, khó khăn lắm mới tránh khỏi, cô thở hồng hộc muốn mở miệng.

Bàn tay Mục Kính Sâm cố định ở sau gáy cô, ngửa đầu cô lên, đôi môi mỏng phủ lên nơi khóe môi, cô vừa muốn mở miệng, làn môi người đàn ông di chuyển sang bên cạnh, trong nháy mắt lấp kín miệng cô.

Cô bị anh hôn tưởng chừng như ngất xỉu vì ngạt thở, cuối cùng không có cách nào khác, Phó Lưu Âm đành phải há mồm.


Không sao chép truyện đăng ở nơi khác. Nghiêm cấm chuyển ver sang bất cứ hình thức nào.

Ngày hôm sau.

Trước bàn ăn, Phó Lưu Âm xuất thần nhìn chiếc bánh bao trước mặt chằm chằm.

Mục Thành Quân và Lăng Thời Ngâm từ trên lầu đi xuống. Mục Kính Sâm đã bắt đầu ăn, Mục Thành Quân kéo ghế ngồi vào chỗ đối diện, ánh mắt dừng lại nơi khóe miệng của Phó Lưu Âm. Lăng Thời Ngâm cười nhạt: “Âm Âm, đã xảy ra chuyện gì vậy? Ăn điểm tâm không cẩn thận? Cắn cả vào môi.”

Khóe môi Phó Lưu Âm vẫn còn đau nhức, cô không nói lời nào, cầm chiếc đũa tự ăn điểm tâm.

Bà Mục cười khẽ: “Tất cả mau ăn đi.”

Người đàn ông lại đưa tay sờ miệng của mình.

“Mới đầu là cô ấy cắn em trước, đây là em cắn trả.”

“Kính Sâm…” Bà Mục vội vàng ngắt lời. “Sao cái gì con cũng nói ra được thế? Miệng lưỡi không xương.”

“Mẹ, vậy cũng có sao đâu?” Khuôn mặt Mục Kính Sâm dửng dưng như không.”Chẳng phải nếu con không nói, tất cả mọi người cũng đều nhìn thấy sao?”

Lăng Thời Ngâm cầm bánh kem, trong lòng đầy phức tạp không rõ, Mục Thành Quân ăn bánh bao, chợt nghe thấy Mục Kính Sâm đột nhiên mở miệng nói: “Mẹ, mấy ngày nay con không ở nhà, không ai tìm Âm Âm gây phiền phức đó chứ?”

Mục Thành Quân lau miệng, cười, tiếp lời: “Đây là nhà họ Mục, ai dám tìm đến gây phiền phức cho cô ấy chứ?”

“Nhưng không nhất định là vậy, ngộ nhỡ là người nhà thì sao?”

Lăng Thời Ngâm liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, Mục Kính Sâm nói đàn ông trong nhà này, chắc là Mục Thành Quân?

Mục Thành Quân uống nửa cốc sữa, sau đó đứng lên nói: “Anh tới công ty.”

“Ông xã, buổi tối trở về sớm một chút.”

Phó Lưu Âm cụp mi, coi như không nghe thấy cuộc đối thoại giữa họ, cô lẳng lặng ăn phần ăn của mình.



Không còn vướng bận chuyện Hứa Ngôn, ngày ngày trôi qua rất yên bình, Hứa Tình Thâm tan việc, đi tới bãi đỗ xe. Lão Bạch mở cửa xe cho cô, cô ngồi xuống. Tưởng Viễn Chu đưa một cốc trà sữa nóng cho cô, Lão Bạch ngồi vào bên trong xe, đóng cửa xe lại.

“Sau này anh đừng ngày nào cũng bắt Lão Bạch theo nữa, có thể cho anh ấy thời gian nghỉ, để anh ấy củng cố cảm tình quan trọng hơn.”

Lão Bạch nghe thế, tinh thần chấn động, nhưng ngoài miệng lại nói: “Tưởng phu nhân, không sao, Đề Lạp hiểu công việc của tôi mà.”

“Vậy sao?” Hứa Tình Thâm đang cầm cốc, cô nhấp một hớp trà sữa, thỏa mãn ngả người về phía sau.

“Hôm qua tôi và Tống Giai Giai cùng nhau ăn cơm, tôi nghe được cô ấy nói, không thể như vậy được.”

Lão Bạch cứng đờ người, cú sốc thật mạnh, lúc này anh ấy mới nghiêng người sang, hỏi: “Tưởng phu nhân, sao Tống Giai Giai lại nói vậy?”

“Cô ấy nói, anh không dành thời gian cho Đề Lạp, chị ấy vẫn phải đi xem phim một mình, đi dạo phố, gần đây chị ấy có cảm giác càng ngày càng cô đơn, còn có người khuyên chị ấy mau tìm người khác.”

“Cái gì?” Lão Bạch hoảng hốt. “Không thể nào, lúc tôi ở cùng Đề Lạp, cô ấy rất vui vẻ, lúc ở bên nhau cũng thấy rất hòa hợp.”

“Hòa hợp?” Tưởng Viễn Chu cười khẽ. “Vậy hai người từng có tình cảm mãnh liệt sao?”

Lão Bạch bỗng nhiên im bặt, nheo mắt nhìn Tưởng Viễn Chu.

“Tưởng tiên sinh, ngài nói tình cảm mãnh liệt là chỉ phương diện nào?”

“Chính là khiến cậu mạnh mẽ như lửa.”

Lão Bạch lại im lặng, sau đó tiếp tục nói với Hứa Tình Thâm: “Đề Lạp là một cô gái rất đơn giản, nhưng cô ấy cũng rất có chủ kiến, cô ấy sẽ không đang hẹn hò với một người mà lại đi tìm một đối tượng khác nữa.”

“Đúng vậy, nhưng cô ấy có thể đồng thời nói chuyện với hai người, sau đó mới so sánh, xem ai tốt với cô ấy hơn.” Tưởng Viễn Chu vui vẻ, thuận miệng trêu anh ấy.

Sắc mặt Lão Bạch trở nên nghiêm túc, sau khi rơi vào trầm tư, tài xế rẽ vào ngã rẽ ở phía trước, Lão Bạch mới nói: “Đề Lạp không phải là người như thế.”

“Dĩ nhiên không phải.” Hứa Tình Thâm khẽ huých vào cánh tay Tưởng Viễn Chu. “Chớ nói nhảm.”

“Tưởng phu nhân, Tống Giai Giai còn nói gì sao?”

“Lão Bạch, anh đừng lo lắng, sao giọng nói lại phát run lên vậy?”

Hứa Tình Thâm nâng chiếc cốc trong tay lên.

“Anh yên tâm đi, bên Tô Đề Lạp, anh hết thảy đều tốt, dịu dàng chu đáo, còn là người đặc biệt hiền lành, còn biết tặng thẻ mua hàng cho người thân bên đó, tất cả mọi người đều khen anh mà.”

“Thực sao?” Lão Bạch vui mừng.

Tưởng Viễn Chu nghe vậy, không khỏi hỏi một câu: “Vậy anh trong mắt người nhà em thì sao? Có đúng là thứ gì cũng đều tốt hay không? Sao vậy cho tới bây giờ anh chưa từng nghe em nói với anh…”

Hứa Tình Thâm đối diện với ánh mắt của anh.

“Đương nhiên là được, còn muốn em nói nữa sao? Ngày nào mẹ cũng khen anh, căn bản là em không cần phải truyền lời.”

Người đàn ông thầm nghĩ cũng đúng, Triệu Phương Hoa vừa nhìn thấy anh, hận không thể móc hết những lời có cánh ra ấy chứ, Tưởng Viễn Chu cũng nghe nhiều rồi.

Đi tới chỗ ăn cơm, Hứa Tình Thâm xuống xe, cô đi Tưởng Viễn Chu, Lão Bạch nhấc chân lên muốn đi vào, Tưởng Viễn Chu gọi anh ấy lại.

“Để tôi cùng Tình Thâm vào là được rồi, cậu tới chỗ Đề Lạp đi.”

“Tưởng tiên sinh, nếu không thì để tôi sắp xếp chỗ ngồi cho hai người xong đã?”

“Không cần, cậu đi đi.”

Nơi khóe mắt Lão Bạch nhuốm ý cười.

“Cảm ơn Tưởng tiên sinh.”

Anh ấy rời đi nhanh như chớp, Hứa Tình Thâm và Tưởng Viễn Chu đi vào nhà hàng, người phục vụ dẫn họ đi vào trong.

Ngồi vào bàn ăn, Hứa Tình Thâm đặt thực đơn vào trong tay Tưởng Viễn Chu.

“Anh chọn đi.”

“Ừ.”

Hứa Tình Thâm đặt túi xuống chỗ ngồi, hai tay chống má nhìn về phía người đàn ông, Tưởng Viễn Chu nhìn lướt qua thực đơn, người đàn ông này rất sành ăn, đi ăn cùng anh, tuyệt đối cô sẽ được ăn món đặc biệt nhất của nhà hàng. Tưởng Viễn Chu chọn mấy món, anh rời tầm mắt khỏi tờ thực đơn, cười nhạo cô: “Anh đẹp không?”

“Hỏi thế để làm gì?”

“Từ lúc vào đến bây giờ, ánh mắt của em không hề rời khỏi anh.”

Hứa Tình Thâm còn chưa có phản ứng, người phục vụ bên cạnh đã nở nụ cười. Cô bỏ hai tay ra, Tưởng Viễn Chu khẽ nheo mắt lại, ánh mắt vẫn dừng lại trên khuôn mặt cô.

“Anh thấy, em sẽ si mê anh đến già.”

“Tưởng Viễn Chu!”

Hứa Tình Thâm bật cười, thật sự là không nhịn được.

“Được rồi, ở đây còn có người khác đấy.”

Tưởng Viễn Chu buông thực đơn, Hứa Tình Thâm sợ anh còn nói nhăng nói cuội nữa, cô đứng lên nói: “Em đi toilet.”

Cô bước nhanh đi về phía trước, phòng ăn bên trong không nhiều người lắm, có một số bàn đã được đặt trước nhưng người còn chưa tới.

Hứa Tình Thâm đi mấy bước, chợt thấy một bóng dáng có chút quen thuộc, cô đi chậm lại, thấy một phụ nữ đưa hai tay ôm cổ của người đàn ông, hôn từng cái lên gương mặt người đàn ông.

Nhất thời Hứa Tình Thâm không nhớ nổi người đàn ông này là ai, cô nhìn lại mấy lần, cuối cùng cũng nhận ra.

Đây không phải là cậu cả nhà họ Mục sao?

Chồng của Lăng Thời Ngâm, Mục Thành Quân.

Hứa Tình Thâm sợ bị hắn bắt gặp sẽ không tốt, vội rời đi, đến chỗ cách đó không xa, Hứa Tình Thâm quay đầu lại, động tác của hai người không hề e dè, người phụ nữ còn quang minh chính đại ngả đầu vào vai người đàn ông.

Lăng Thời Ngâm và Mục Thành Quân mới kết hôn được bao lâu chứ, Hứa Tình Thâm không kiềm chế được quay lại nhìn, cũng có thể đoán được nguyên nhân.

Hôm nay nhà họ Lăng sớm đã không còn như lúc trước, nếu như Lăng Thời Ngâm còn có một bối cảnh hùng hậu bên nhà mẹ đẻ, chí ít Mục Thành Quân sẽ không trắng trợn như vậy. Nhưng bây giờ tài sản nhà họ Lăng cũng không còn, đương nhiên Mục Thành Quân không cần phải kiêng dè nữa.

Hứa Tình Thâm bước nhanh rời khỏi đó, vào toilet.

Lúc đi ra, cô sợ bị Mục Thành Quân thấy, để tránh cho tất cả phải khó xử, cô định sẽ đi vòng lối bên kia.

Đi qua cửa, tiếng phụ nữ nói chuyện truyền tới tai Hứa Tình Thâm.

“Thời Ngâm, đôi giày lúc nãy đẹp thật, chỉ tội quá mắc, cũng không chiết khấu…”

Lăng Thời Ngâm liếc mắt liền thấy Hứa Tình Thâm.

Hứa Tình Thâm nhìn cô ta, khẽ nhíu mi.

“Chị cũng ở đây?”

“Không riêng gì tôi ở đây.” Hứa Tình Thâm trả lời.

Lăng Thời Ngâm cười nhạt, chị ta đâu cần phải diễn trò hạnh phúc trước mặt mọi người chứ, chỉ Hứa Tình Thâm có chồng, người khác thì không có sao?

Nhân viên phục vụ tiến lên hỏi: “Xin chào quý khách, xin hỏi mấy người ạ?”

“Hai người, tôi đã đã đặt chỗ từ trước rồi.”

“Vâng, mời quý khách đi theo tôi.”

Hứa Tình Thâm nâng cánh tay, gọi người phụ nữ lại: “Lăng Thời Ngâm.”

Lăng Thời Ngâm dừng bước.

“Chị còn muốn nói với tôi chuyện thiếu chút nữa con gái chị bị bắt cóc sao? Chị không cần phải làm phiền tôi, tôi có thể bình yên vô sự ra khỏi đồn cảnh sát, đã nói lên chuyện tôi vô tội.”

“Tôi chỉ muốn nói với cô, chồng cô cũng ở trong đó, tôi vừa trông thấy.”

Lăng Thời Ngâm nhíu mày một cái, trước khi vào đây cô ta có gọi điện thoại cho Mục Thành Quân, nhưng Mục Thành Quân nói đêm nay phải tăng ca, không về ăn cơm tối.

“Hứa Tình Thâm, tại sao tôi phải tin lời chị?”

“Cô có thể tự mình đi xem, còn có một phụ nữ, cô ta và Mục tiên sinh vô cùng thân mật, không giống như là loại quan hệ bình thường.”