Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 3 - Chương 45: Một người đàn ông đối với một người phụ nữ sẽ không buông tay

Edit: Dế Mèn
  
Cái gạt tàn thuốc đập trên mặt đất quay một vòng, sau đó vỡ toạc ra. Có mảnh thủy tinh văng tới cạnh chân Lão Bạch.

Hứa Tình Thâm cũng khiếp sợ, Phó Kinh Sênh dẫn cô ra ngoài. Hứa Tình Thâm muốn ngoảnh lại xem, người đàn ông liền nói bên tai cô: “Đi!”

Cô cũng không dám do dự nữa, bước chân không nghe cô sai bảo mà càng lúc càng nhanh.

Trong phòng trong còn lại hai người. Lão Bạch đi tới đóng cửa lại. Tưởng Viễn Chu đứng tại chỗ, tức giận đến nỗi dường như phát run cả người. Anh giơ một chân đá vào cái bàn trà, cái bàn dày và nặng dịch lên mấy tấc. Lão Bạch dứt khoát không nói gì cả.

Tưởng Viễn Chu lùi lại, sau đó ngồi xuống sô pha, hai tay cắm vào mái tóc. Tóc đang ướt, lạnh băng. Tưởng Viễn Chu mở to hai mắt.

“Lão Bạch, cậu đã thấy người phụ nữ nào như vậy chưa?”

Lão Bạch thật sự chưa thấy qua. Anh ấy đã thấy Vạn Dục Ninh được nuông chiều không ai bằng, đã thấy Lăng Thời Ngâm không tiếc giá nào phải lấy được Tưởng Viễn Chu, còn từng thấy không ít thiên kim tiểu thư ôn nhu khả ái, nhưng kết quả là chẳng ai lấy được trái tim của Tưởng Viễn Chu.

Lão Bạch vẫn không thể nói, Tưởng tiên sinh cứ thuận theo tự nhiên đi? Đau cũng đau đến vật vã, nhưng lại có thể ngoan ngoãn chịu đựng, vì gì đây? Còn không phải vì yêu.

“Tôi hỏi cậu đấy!”

“Dạ Tưởng tiên sinh, tôi đã chừng này, kiểu phụ nữ như lời ngài nói, tôi đã thấy cô Hứa rồi ạ.”

Tưởng Viễn Chu hơi tự giễu mà ngồi dậy. “Tôi còn cho cô ấy lựa chọn, còn để cô ấy đánh vào mặt mình, cậu nói tôi hà tất phải như vậy, đúng không?”

“Tưởng tiên sinh, ngài nghĩ thông suốt rồi ạ?”

Tưởng Viễn Chu nhìn chằm chằm cái ly trên bàn. Vừa rồi một đá của anh đã làm cái bàn bị lệch, bây giờ cái ly nằm ngã ở cạnh đó, xém chút đã rớt xuống bàn.

Lão Bạch đi tới trước mặt người đàn ông.

“Hôm đó khi tôi nói cho cô Hứa, cô ấy thật sự thương tâm, khóc lóc nói phải đi với tôi tới bệnh viện. Nhưng Phó Kinh Sênh không cho, anh ta thật sự y hệt lúc nãy, đưa cho cô Hứa hai sự lựa chọn.”

Lão Bạch thốt ra lời này xong liền vội bịt miệng mình. “Có điều Tưởng tiên sinh, ngài nói ngài nghĩ thông suốt rồi, vậy đừng rối rắm vì những việc này nữa ạ. Nghĩ thông suốt thì sẽ buông được, đó là chuyện tốt nhất.”

Một trận cười tràn ra từ cổ họng Tưởng Viễn Chu. “Không ai buộc cô ấy lựa chọn. Vừa rồi nếu cô ấy chịu quay về, Phó Kinh Sênh làm thế nào dám gây khó dễ cho cô ấy?”

“Phải, cô Hứa có chủ kiến như vậy…” Nói đến đây Lão Bạch liền vội kìm lời lại.

Nếu Tưởng Viễn Chu nói đã nghĩ thông suốt rồi, vậy chuyện này đến đây nên kết thúc đi, không cần lại thảo luận tiếp.

“Tôi đã quá khách khí với bọn họ. Lúc trước Lăng Thận đã làm những gì cậu đều đã thấy, Phó Kinh Sênh bị ép tới như vậy còn có thể làm cái gì?”

Lão Bạch mơ hồ. “Tưởng tiên sinh, ý ngài là sao ạ?”

“Cậu học Lăng Thận đi.”

Lão Bạch vội nói: “Tưởng tiên sinh, Lăng Thận là tấm gương xấu, không thể học.”

“Vậy ư?”

“Đương nhiên ạ.”

Khóe miệng Tưởng Viễn Chu cong lên, cũng chẳng biết có nghe lọt không.

Đoạn đối thoại của hai người thật sự chẳng rõ ràng, Lão Bạch cũng chưa hiểu, Tưởng Viễn Chu đây là muốn hoàn toàn buông tay hay vẫn là…

Đang khi nghĩ trăm lần vẫn chưa ra, trong đầu anh ấy bỗng nhiên nghĩ tới lúc Hứa Tình Thâm bỏ đi, Tưởng Viễn Chu đã gào rống cái câu kia, anh nói anh sẽ cho cô từ giờ không được an bình.

Tưởng Viễn Chu đứng dậy đi đến trước cái bàn trà, cầm điếu thuốc, châm lửa, sau đó đi đến bên cửa sổ. Lão Bạch cùng bước qua theo. Tưởng Viễn Chu mở cửa sổ, khóe miệng ngậm thuốc lá, bộ dáng có hơi chán nản lại có phần vô lại.

“Lão Bạch!”

“Dạ.”

“Một người người đàn ông đối với một người phụ nữ, nếu chết cũng không chịu buông tay, vậy nên làm sao bây giờ?”

Đi theo Tưởng Viễn Chu, sợ nhất chính là bị hỏi mấy vấn đề này. Hiểu biết của Lão Bạch đối với phương diện tình cảm thật sự tính cũng không nhiều. Anh ấy không cách nào lý giải được cái loại tình cảm chết cũng không chịu buông tay này.

“Tình yêu chính là gia vị của cuộc sống, nếu so với mạng sống, tôi cảm thấy tính mạng quan trọng hơn.”

Tưởng Viễn Chu rít thuốc, nheo mắt nhìn anh ấy, hỏi: “Đồ gia vị?”

“Phải, có thì tốt nhất rồi, nếu không có cũng không ảnh hưởng chất lượng cuộc sống.”

Lão Bạch mang vẻ mặt nghiêm túc, mấy năm nay anh ấy gần như hàng ngày đều ở cạnh Tưởng Viễn Chu, nhìn anh thương tích đầy mình, Lão Bạch cảm thấy, đối với tình yêu không mong đợi được gì, còn tổn thương người khác như vậy, mình cũng không cần phải thế.

“Vậy mới nói, cậu không hiểu.”

“Nhưng mà Tưởng tiên sinh, ít ra tôi sẽ không đau khổ như ngài.”

Tưởng Viễn Chu ghé đầu sát tới. “Vậy cậu từng thích phụ nữ nào chưa?”

“Đương nhiên!”

Tưởng Viễn Chu quét mắt tới. “Đừng có kích động vậy! Vậy cậu nói, lúc thích người phụ nữ đó cậu có cảm giác gì?”

“Tôi hồi đi học thầm yêu rất nhiều người, nói thế nào nhỉ… chính là rất nhớ.”

“Muốn làm gì?”

Lão Bạch nghe mùi thuốc, mũi hơi ngưa ngứa. “Lúc ấy chẳng muốn gì cụ thể, chỉ muốn gặp người ấy.”

Tưởng Viễn Chu nhìn chằm chằm một nơi phía ngoài cửa sổ.

“Hình như tôi ngược lại với cậu, trước khi gặp gỡ Hứa Tình Thâm, cảm giác của tôi với mấy cô gái đều như nhau. Lúc đi học cũng từng có cảm giác lờ mờ, nhưng khi đó có Vạn Dục Ninh bên cạnh; mà tôi đối với Vạn Dục Ninh thì sao, cũng không thể nói là tình yêu, có thể thời tuổi trẻ được nâng bế như tinh tú vây quanh mặt trăng nên cảm giác của tôi với mấy cô gái cũng chẳng có gì lớn.”

“Tưởng tiên sinh, ngài nghe qua câu này chưa?”

“Câu gì?”

“Người ta cả đời không thể nào chỉ yêu một người, người này ra đi, sau này vẫn sẽ có chân ái.”

“Lừa quỷ gì chứ!”

Lão Bạch muốn khuyên giải an ủi anh: “Thật đấy ạ.”

“Không đời nào.” Tưởng Viễn Chu “chém đinh chặt sắt” nói: “Chắc cậu đọc ở đâu đó chứ gì? Cũng chẳng phải kinh nghiệm của cậu đã trải qua, nên không tin được.”

Anh hút xong một điếu thuốc, phất tay bảo người trước mặt qua một bên. Anh đứng dậy đi vào phòng nghỉ, lấy một cái áo khoác phẳng phức. Tưởng Viễn Chu khoác nó lên vai sau đó đi tới chỗ con.



Hứa Tình Thâm theo Phó Kinh Sênh vào bãi đỗ xe, anh ta đã lái xe tới. Xe nổ máy, Hứa Tình Thâm thắt xong an toàn. Xe từ từ chạy thẳng ra khỏi Tinh Cảng, Hứa Tình Thâm mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm. Cô dựa vào lưng ghế.

“Em đã không nghe anh, hôm nay Tưởng Viễn Chu tới bệnh viện tìm em, em theo anh ta đi thăm Duệ Duệ.”

“Không sao, nếu em thật sự là mẹ Duệ Duệ, em thăm thằng nhỏ cũng là hợp tình hợp lý.”

Hứa Tình Thâm có chút đau đầu, mới vừa rồi khóc dữ quá.

“Phó Kinh Sênh, sao anh lại đẩy hết sự tình lên người anh vậy?”

“Nhưng chỉ như vậy mới hợp tình hợp lý nhất. Anh không cho em thăm Duệ Duệ, anh khiến em phải tiến thoái lưỡng nan lựa chọn, đó là vật che chắn tốt nhất cho em.”

“Nhưng…”

“Anh biết em muốn nói gì.” Phó Kinh Sênh chuyên chú lái xe. “Em sợ Tưởng Viễn Chu có thành kiến với anh.”

Hứa Tình Thâm khẽ thở dài, mệt cực kỳ.

“Dù em có tới Tinh Cảng không thì chuyện này đều khó giải quyết, em chỉ hy vọng Duệ Duệ mau chóng tỉnh lại thôi.”

“Sẽ thôi.” Đuôi mắt Phó Kinh Sênh liếc nhìn qua khuôn mặt Hứa Tình Thâm.

Cô khép mi lại. “Đợi lát nữa về thẳng nhà luôn đi.”

“Được.”

“Bên bệnh viện, em định xin nghỉ hai ngày. Tuy như vậy rất tùy hứng, cũng không biết bên kia có chịu không, nhưng…”

Phó Kinh Sênh nghe ra trong giọng cô có chút khó xử, “Xin nghỉ đi, Duệ Duệ xảy ra chuyện lớn như vậy, em nên ở nhà đợi hai ngày.”

Hứa Tình Thâm ấn ngón tay vào chỗ giữa hai mắt.

“Nhưng xe em còn ở bệnh viện mà.”

“Không sao hết, còn sợ bị trộm?”

Cô nhìn về phía ngoài cửa sổ, vẻ như nghĩ gì đó, cô đem tầm mắt rơi xuống bên mặt Phó Kinh Sênh.

“Lúc chúng ta đi, Tưởng Viễn Chu có nói mấy câu độc địa, anh nghe thấy không?”

“Nghe thấy.”

Khuôn mặt Hứa Tình Thâm lo lắng: “Lúc trước em bảo vệ Lâm Lâm kỹ như vậy chính là vì sợ sau khi Tưởng Viễn Chu biết sẽ… Trời ơi!”

“Được.” Phó Kinh Sênh ngắt lời cô. Tay anh ta nắm bàn tay Hứa Tình Thâm, lòng bàn tay anh ta man mát.

“Chuyện đều đã xảy ra, vả lại anh ta vẫn chưa biết Lâm Lâm là con ruột mình. Chỉ cần chúng ta đi vững từng bước, nhất định có thể qua được cửa ải này.”

Hứa Tình Thâm mỉm cười. Vậy được, vậy cô sẽ tạm thời không nghĩ về nó.



Khách sạn Caesar.

Lăng Thời Ngâm ăn diện lộng lẫy, tuổi cô ta vốn dĩ còn trẻ, mặc đồ cũng tinh tế, cũng không thích mấy thứ đồ sặc sỡ. Sau khi Lăng Thận chết, ông bà Lăng cuối cùng cũng tìm được việc để có thể dời sự chú ý của họ đi.

Bọn họ không thể trông cậy chút nào vào việc Lăng Thời Ngâm có thể vực dậy lại nhà họ Lăng. Cô ta từ bé được nuông chiều, chuyên ngành học và quản lý công ty càng không phải hàng top. Sau khi Lăng Thận chết, nhà họ nhà họ Lăng đã mất hết quyền lực.

Ngồi trong xe, Lăng Thời Ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ. Tài xế xuống mở cửa xe mở ra, bà Lăng chuẩn bị xuống thì lại bị Lăng Thời Ngâm giữ một tay lại.

“Làm gì thế? Con sẽ không đổi ý đó chứ?”

“Mẹ, lần đầu tiên gặp mặt, không thể để nhà gái chờ nhà trai chứ?”

Ông Lăng nhìn đồng hồ. “Còn nửa tiếng, không lâu lắm.”

“Từ từ đi, lỡ như người ta còn chưa tới thì chúng ta sẽ có vẻ như rất nôn nóng.”

Bà Lăng không tán thành lắm: “Thời Ngâm, đôi khi một chút tâm tư nhỏ ấy cũng không thể ứng đối với tất cả mọi người. Lần này ông chủ nhà họ Mục cũng sẽ tới, nhà họ Mục ấy nắm cả chính trị và thương kinh doanh đó…”

“Con chẳng quan tâm nhiều như vậy, con chỉ biết nhà họ Mục muốn liên hôn.”

Ông bà Lăng cũng không làm chủ được cô ta, sợ cô ta giận dữ lại làm chuyện gì không tốt.

Ước chừng đến thời gian hẹn còn khoảng năm phút, Lăng Thời Ngâm lúc này mới cầm túi đi xuống.

Đi ra thang máy, từ xa nhìn thấy có hai gã vệ sĩ đang đứng trước phòng Vip, người thẳng tắp, có tố chất được huấn luyện. Lăng Thời Ngâm nhớ đến lần trước tới cầu hôn, Mục Kính Sâm cũng bố trí những người như vậy.

Ba người đi tới phòng Vip, một gã vệ sĩ ở đó gõ gõ cửa. Lăng Thời Ngâm nghe thấy bên trong truyền ra một giọng nam: “Mời vào!”

Vệ sĩ nghiêng người, mở cửa ra: “Mời!”

Lăng Thời Ngâm theo ông bà Lăng vào phòng, liếc mắt một cái thấy bên trong ngồi mấy người.

Quản gia Tào bước hai bước tới, “Cô Lăng đã tới! Mau, mời ông bà Lăng ngồi ạ.”

Hai người đàn ông đang ngồi trước cái bàn tròn nghe vậy, cùng nhau đứng dậy. Trong đó, một người là Mục Kính Sâm, Lăng Thời Ngâm đã gặp qua, như vậy người còn lại…

Cậu chủ lớn nhà họ Mục tiến lên hai bước, đưa tay ra trước: “Cô Lăng, ngưỡng mộ đại danh!”

Hai tay Lăng Thời Ngâm đang để xuôi hai bên người liền giật giật, sau đó giơ lên. Người đàn ông lập tức cầm lấy bàn tay nhỏ của cô ta, ấn nhẹ lòng bàn tay vào mu bàn tay cô ta hai cái. Mục Kính Sâm nghe thấy bốn chữ “ngưỡng mộ đại danh” thì buồn cười, người phụ nữ bên cạnh vội giật giật ống tay áo anh ta.

Chuyện của cô Lăng này, Đông Thành có mấy người không biết?

Cậu chủ lớn của nhà họ Mục này cứ một tiếng “ngưỡng mộ đại danh”, có thể làm người ta không chê cười được sao?

“Chào anh.” Lăng Thời Ngâm nhẹ giọng nói.

“Chào em, anh là Mục Thành Quân.”

Nếu Lăng Thời Ngâm đã đồng ý liên hôn, vậy người đàn ông đang nắm tay cô ta trước mặt đây về sau chính là chồng cô ta. Cô ta không khỏi ngẩng đầu cao hơn nhìn hắn ta. Gien đúng là thứ đáng tin cậy nhất. Diện mạo Mục Thành Quân đang bày ở đây, điều kiện bên ngoài như vậy chính là lực sát thương mạnh nhất với phụ nữ mà nói. Trong phòng Vip mở máy sưởi. Mục Thành Quân và Mục Kính Sâm hoàn toàn là hai mẫu phong cách đối lập, người trước ôn tồn lễ độ, vận bộ âu phục may thủ công tinh xảo. Còn người sau? Trời sinh mang theo một dạng bá đạo lạnh thấu xương, đi đến đâu cũng phô trương. So sánh hai người, Mục Thành Quân dễ tiếp cận hơn nhiều.

Lăng Thời Ngâm muốn rút tay lại, không ngờ người đàn ông vẻ như không có ý buông tay. Ông chủ nhà họ Mục mời ông bà Lăng an vị.

“Tôi…” Lăng Thời Ngâm lần thứ hai rụt rụt tay lại, Mục Thành Quân cười khẽ, lúc này mới buông tay ra.

Người đàn ông bước tới hai bước, sự chú ý của Lăng Thời Ngâm rơi xuống trên đùi anh ta. Mục Kính Sâm nói nửa dưới chân trái anh ta là chân giả, như vậy xem ra, bước đi thực sự có hơi không tự nhiên, có điều nếu không nhìn kỹ cũng không biết.

Quản gia Tào phân phó phục vụ mang đồ ăn lên. Ông chủ nhà họ Mục cùng ông Lăng nói chuyện, trước kia tuy cũng từng gặp mặt, nhưng chung quy giao tình không sâu đậm. Mục Thành Quân ngồi xuống bên cạnh Lăng Thời Ngâm. Mục Kính Sâm không thích những trường hợp thế này, cứ bật rồi lại tắt hộp quẹt, anh ta đang giết thời gian.

Phục vụ mang rượu lên, ông chủ nhà họ Mục bảo cô ta rót cho ông Lăng trước.

“Đây là rượu dùng trong quân đội, không biết ông có uống được không.”

“Được, được.”

Lăng Thời Ngâm ngồi ở kia, bên tay trái là bà Lăng, bên tay phải Mục Thành Quân ngồi. Người đàn ông dựa người qua một bên, một tay chống cằm. Đuôi mắt Lăng Thời Ngâm liếc nhìn, Mục Thành Quân và Mục Kính Sâm ngũ quan cũng có chỗ giống nhau; nhưng khác biệt lớn nhất là, Mục Thành Quân diện mạo dịu dàng, nhưng không phải kiểu dịu dàng của phụ nữ, cho nên làm người nhìn cũng thấy thoải mái. Chung quy cảm giác đầu tiên về một người đều bắt đầu từ khuôn mặt này mà ra.

Mục Thành Quân gắp đồ ăn cho cô, đề tài của mấy vị trưởng bối đã chuyển thẳng vào chuyện hôn lễ.

“Tôi đã cho người xem ngay, nửa đầu năm nay có hai ngày hoàng đạo tốt nhất, ngày hai mươi tới là một, còn ngày nữa phải đến trung tuần tháng năm.”

Lăng Thời Ngâm cũng nghe thấy, ông bà Lăng nhìn nhau. Ông chủ nhà họ Mục tiếp tục nói: “Ngày hai mươi tới hẳn là hấp tấp quá rồi, như vậy cũng thiệt thòi cho cô Lăng.”

Bà Lăng dĩ nhiên là hy vọng càng sớm càng tốt, nhưng loại chuyện này dù sao cũng không thể từ miệng nhà gái nói ra.

Mục Thành Quân đưa khăn ăn cho Lăng Thời Ngâm, cô ta có chút thất thần, nếu là trung tuần tháng năm thì còn phải đợi vài tháng nữa. Hiện giờ cô ta đã sớm trong ngoài không còn ai, Duệ Duệ bệnh nặng, Tưởng Đông Đình cũng đã trở mặt với cô ta. Điều Lăng Thời Ngâm sợ nhất chính là Tưởng Viễn Chu lấy lại tinh thần, còn cả… một khi bị anh biết được chuyện của dì nhỏ, trăm phần trăm anh sẽ kéo toàn bộ nhà họ Lăng xuống chôn cùng Tưởng Tùy Vân.

Công ty Lăng Thận hiện giờ nguy cơ nguy ngập, nếu nhà họ Mục ra tay, nhà họ Lăng trái lại còn chút cơ hội mà chống lại Tưởng Viễn Chu.

Nghe ông chủ nhà họ Mục nói, ông Lăng cũng hơi do dự: “Thông thường mà nói, trung tuần tháng năm này là được…”

“Nhà họ Mục chúng tôi đương nhiên hy vọng có thể sớm thành hôn, chỉ là ngày hai mươi chung quy quá hấp tấp, tôi sợ…”

“Không sao ạ.” Lăng Thời Ngâm buông đũa, giọng điệu nói năng lại có khí phách.

“Bác Mục, con biết có ít lời nếu con nói ra, bác có thể sẽ nhìn con bằng con mắt khác, nhưng con không lo được nhiều như vậy. Mục, Lăng liên hôn, lý do lớn nhất vẫn là do anh con đột nhiên ly thế. Nhà con cấp thiết cần sự trợ giúp của nhà họ Mục, con và ba mẹ con đều không hy vọng nhìn tâm huyết của anh con cứ vậy ném đá trên sông. Nếu hôn lễ sớm hay muộn cũng phải làm, vậy vẫn nên làm sớm một chút đi! Nhà họ Mục hỗ trợ quản lý công ty, củng cố lòng người sớm ngày nào, không phải càng tốt sao?”

Mục Thành Quân ngồi cạnh nghe vậy không khỏi nhìn cô ta, khóe miệng sau đó vẽ cong lên, nhìn về phía ông chủ nhà họ Mục, nói: “Ba, con cũng là có ý này.”

Ông Lăng và ông chủ nhà họ Mục nhìn nhau, sau đó thần sắc đều thả lỏng, bật cười thành tiếng.

Thần sắc của bọn họ Mục Kính Sâm thu hết vào mắt. Anh ta liền cảm thấy đang xem một màn hài kịch rất hay, đợi đến lúc Lăng Thời Ngâm vào nhà họ Mục, màn diễn này e còn náo nhiệt hơn.



Bệnh viện Tinh Cảng.

Duệ Duệ vẫn chưa tỉnh. Lão Bạch mang đồ ăn vào phòng nghỉ. Tưởng Viễn Chu hai tay đan vào nhau, đứng dậy muốn ra ngoài.

“Tưởng tiên sinh, ngài đi đâu ạ?”

“Tôi đi hút điếu thuốc.”

Lão Bạch để đồ ăn phóng lên bàn.

“Mấy ngày nay ngài đặc biết nghiện thuốc lá nhiều, ngài có nhận ra không? Đừng mang sức khỏe ra phá ạ.”

Tưởng Viễn Chu dừng chân, sau đó quay lại ngồi xuống sô pha. Lão Bạch đẩy một phần đồ ăn về phía anh.

“Cô Hứa không tới Thụy Tân mà về thẳng nhà.”

Người đàn ông hơi gật đầu, thình lình lại ngẩng đầu nhìn sang Lão Bạch.

“Còn nhớ người nhà họ Hứa không?”

Lão Bạch tách đôi đũa dùng một lần ra.

“Sao vậy ạ?”

“Cậu nói, người nhà họ Hứa thích tôi mà, vậy Phó Kinh Sênh sẽ sao đây?”

Lão Bạch nghe câu đùa như vậy lại cười không nổi.

“Tưởng tiên sinh, tôi biết ngài trong lòng khó chịu, nhưng có một số việc đừng nên nghĩ nhiều.”

“Nghĩ nhiều cái gì cơ? Nếu Duệ Duệ là con tôi với Hứa Tình Thâm thì đó chính là cháu ngoại nhà họ Hứa, không phải sao?”

Lão Bạch há miệng thở dốc: “Ngài muốn làm gì?”

“Tôi muốn làm nhiều chuyện hơn.” Tưởng Viễn Chu cầm phần cơm lên.

“Hứa Tình Thâm không phải muốn tuyệt tình đến cùng sao? Tôi muốn xem một chút coi cô ấy được như mong muốn không.”



Trở lại Bảo Lệ Cư Thượng, Lâm Lâm đang ngủ trưa. Hứa Tình Thâm đi vào phòng, Phó Lưu Âm ở nhà với Lâm Lâm, thấy Hứa Tình Thâm thì vội đứng lên.

“Chị dâu, sao chị về rồi?”

“Ừm, chị xin nghỉ.”

Phó Kinh Sênh cũng theo vào, bảo em gái ra ngoài trước.

Lâm Lâm vốn đang ngủ trên giường, Hứa Tình Thâm nhịn không được ôm con bé vào trong lòng, mỗi một khắc cô đều luyến tiếc không buông con bé ra. Hứa Tình Thâm vỗ nhẹ sau lưng Lâm Lâm, đôi mắt không nghe lời cô mà thấy chua xót. Phó Kinh Sênh đứng ở cạnh giường nhìn.

“Em nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Trong chuyện này Phó Kinh Sênh không ép cô, Hứa Tình Thâm trong lòng dường như đã rõ như gương mình nên làm thế nào, không nên làm thế nào, chưa bao giờ cần người khác chi phối.

“Được.”

Phó Kinh Sênh đi ra ngoài, còn đóng cửa phòng lại. Bàn tay Hứa Tình Thâm khẽ vuốt trán Lâm Lâm.

“Bảo bối…”

Lâm Lâm chẳng biết đang mơ thấy gì, khóe miệng nhoẻn cười, còn cười ra tiếng. Hứa Tình Thâm lại chảy nước mắt. Cô tựa trán vào trán con, nhẹ giọng nói: “Hôm nay, mẹ thấy ba con khóc, như vậy thật sự rất khó chịu. Nhưng mẹ không an ủi được ba, không những vậy, mẹ còn gạt ba.”

Hứa Tình Thâm cầm bàn tay bé xíu của con gái.

“Mẹ nghĩ nếu là con, con nhất định sẽ cho lau nước mắt cho ba đúng không? Chờ khi con lớn lên chút nữa, con có thể an ủi, nói ba đừng khóc không?”

Lâm Lâm ngủ ngon lành. Hứa Tình Thâm ôm con bé chặt hơn.

“Lần trước, anh trai mà con gặp, con còn nhớ không? Anh tên Duệ Duệ, anh còn cho con quả bóng để chơi. Hôm nay mẹ đi thăm anh đó.”

Hứa Tình Thâm mạnh mẽ kìm nén cảm xúc, nhưng bi thương giấu kín dưới đáy lòng một khi bị khai quật lên, ai cũng không đè lại được.

Di động trong túi vang lên. Hứa Tình Thâm khẽ hít mũi hai cái, lấy điện thoại ra nhìn màn hình, hóa ra là Tưởng Viễn Chu.

Cô như cầm phải củ khoai lang nóng, ném di động rớt xuống giường. Tiếng di động rung trên tấm chăn kêu brừm brừm, Hứa Tình Thâm hận không thể bít lỗ tai để khỏi phải nghe.

Hồi lâu sau, âm thanh kia mới dừng lại. Hứa Tình Thâm thả Lâm Lâm lại xuống giường. Cô cầm di động, ngón tay không khỏi trượt qua cuộc gọi nhỡ hiện trên đó.

 



Cửu Long Thương.

Tưởng Viễn Chu rốt cuộc vẫn về xem nhà. Hai ngày nay anh ăn ở đều trụ tại bệnh viện, hôm nay cầm về nhà lấy vài thứ. Người giúp việc đã chuẩn bị hành lý xong theo như anh phân phó. Tưởng Viễn Chu vừa đi xuống dưới lầu, Lão Bạch đã đưa người nhà họ Hứa tới.

Hứa Vượng và Triệu Phương Hoa đi theo sau Lão Bạch, Hứa Minh Xuyên có chút không bằng lòng nhưng vẫn tới.

Mấy người đi vào phòng khách, Lão Bạch dẫn đầu.

 “Tưởng tiên sinh, đã đưa người tới rồi ạ.”

Triệu Phương Hoa không khỏi nhìn xung quanh bốn phía. Điên rồi, nơi này thật sự chỉ có Tưởng Viễn Chu ở sao? Vừa rồi lúc bước vô sân, bà ta đã mê mắt rồi, rộng lớn như vậy… gần bằng cả khu sinh hoạt của khu nhà bọn họ.

Lại xem cách trang hoàng và bài trí trong nhà, Triệu Phương Hoa không khỏi nuốt nước miếng. Bà ta đời này nếu có thể ở trong một căn nhà như vậy, thật sự ngủ cũng có thể cười đi.

 

Hứa Minh Xuyên nhìn chằm chằm Tưởng Viễn Chu. Ba mẹ vẫn khách sáo với anh ta, Hứa Minh Xuyên biết vì sao, đó bởi vì Tưởng Viễn Chu chính là thần tài của nhà họ Hứa; đặc biệt là Triệu Phương Hoa, hận không thể đem anh ta thành thần, một ngày cúng ba bữa cơm.

Tưởng Viễn Chu sắc mặt có hơi nghiêm túc, nhìn bọn họ tới, anh chỉ về phía sô pha.

 “Mời ngồi!”

Hứa Vượng an phận ngồi xuống, tầm mắt Triệu Phương Hoa rơi xuống chiếc ghế sô pha kia. Bà ta sờ sờ, cảm giác thoải mái thật đó, ngồi rồi là chỉ muốn nằm. Khuôn mặt bà ta đầy vẻ vui mừng, bàn tay không khỏi vuốt rồi lại vuốt. Nhìn không được bà ta cứ như vậy, Hứa Minh Xuyên chụp tay Triệu Phương Hoa lại.

Cú đập này hơi mạnh, Triệu Phương Hoa khẽ xoa mu bàn tay, không vui nói: “Làm gì vậy hả?”

Hứa Vượng vẫn mang bộ dạng hiền lành thật thà, hỏi: “Không biết Tưởng tiên sinh gọi chúng tôi tới đây là vì chuyện gì?”

“Tôi và Tình Thâm gần đây có chút chuyện.”

Hứa Vượng nghe không hiểu. Hứa Minh Xuyên nhíu mày: “Chị tôi và anh còn có gì nữa sao?”

“Cậu nói đi?” Tưởng Viễn Chu hỏi lại.

“Tôi cảm thấy chị tôi hiện tại cũng ổn, có gia đình, còn có con.”

Hứa Minh Xuyên tuy nhớ rõ Tưởng Viễn Chu trước kia cũng coi như có ơn với cậu, nhưng làm Hứa Tình Thâm tổn thương sâu nhất cũng là anh. Trong mắt Hứa Minh Xuyên, hiện tại ai tốt với Hứa Tình Thâm thì người đó mới là anh rể cậu.

Tưởng Viễn Chu nghe chữ “con”, sự không vui quay cuồng trong lòng. Anh ngẩng mắt lên, tầm mắt sắc bén mà nhìn về phía mấy người đối diện.

 “Tôi có thể hỏi một vấn đề không?”

“Vấn đề gì cơ?” Hứa Vượng khách khí nói.

“Hứa Tình Thâm có từng nhắc với mọi người chuyện về đứa con chưa?”

Triệu Phương Hoa còn chuyên chú nhìn xem trái phải, ánh mắt đang dừng trên chiếc đèn thủy tinh trên đỉnh đầu. Hứa Vượng không rõ ý của Tưởng Viễn Chu cho lắm.

 “Anh nói Lâm Lâm sao?”

“Phải.”

“Có nói. Hồi ấy con bé và Phó Kinh Sênh lấy nhau tương đối vội, sau đó liền có Lâm Lâm.”

Đôi tay Tưởng Viễn Chu đan vào nhau, ngón trỏ bấm nhẹ lên mu bàn tay. Nói như vậy, cả người nhà họ Hứa cũng không biết sự thật về đứa bé? Cũng đúng, dựa theo tính nết Triệu Phương Hoa, nếu thật sự biết thì bà ta đã sớm tới tìm anh chịu trách nhiệm. Cánh môi Tưởng Viễn Chu nhếch lên, nếu đã vậy thì anh sẽ không khách khí.

“Tôi cũng có đứa con, con trai, mọi người biết chứ?”

Hứa Minh Xuyên hừ lạnh,: “Đương nhiên biết, con của anh với Lăng Thời Ngâm đó!”

Còn mặt mũi mà nói, hừ!

Ánh mắt Tưởng Viễn Chu ngay sau đó liền nhìn chằm chằm về phía Hứa Minh Xuyên.

 “Không, đó là con của tôi và chị cậu.”

Đôi mắt Hứa Minh Xuyên trố to như chuông đồng vậy.

“Anh lặp lại lần nữa?”

“Đó là con của tôi và chị cậu.”

“Sao có thể!”

“Tôi biết chuyện này rất khó tin được, nhưng tôi cũng chỉ mới biết. Hai năm trước, lúc chị cậu đi thì cũng đã mang thai, lúc sinh thì bị ba tôi lập kế hoạch tráo con đi. Con gái của cô ấy và Phó Kinh Sênh là một đứa trẻ bị bỏ rơi, còn đứa theo tôi… là con tôi với Hứa Tình Thâm.”

Tấm mắt Triệu Phương Hoa quét về lại, trên mặt Hứa Vượng cũng là một chữ ngốc viết hoa.

“Cậu là nói… Tình Thâm với Phó Kinh Sênh vốn dĩ không có con với nhau?” Triệu Phương Hoa lắp bắp hỏi.

Tưởng Viễn Chu gật đầu: “Phải.”

Trời ạ, chuyện này gọi là gì đây?

Ánh mắt Hứa Vượng dừng trên người Tưởng Viễn Chu, không dời.

 “Làm sao lại có chuyện như vậy?”

“Tôi đã hỏi ba tôi rồi, ông ấy đã nói ba năm rõ mười cho tôi biết. Hứa Tình Thâm cũng thừa nhận năm đó lúc ra đi, cô ấy đã có thai.”

Phản ứng đầu tiên của Hứa Vượng là khó chịu.

 “Con của tôi vậy là đã phải mang cái bụng lớn sống ở ngoài?”

Trái tim Tưởng Viễn Chu rơi lộp bộp, từng nhịp thở xông vào đau. Anh gật đầu một cách cứng ngắc.

“Vậy lúc con bé sinh con thì sao?”

Đôi tay Tưởng Viễn Chu dùng sức mà siết lại.

Hứa Vượng sốt ruột truy vấn: “Cũng chỉ một mình? Con bé chắc đã sợ hãi biết bao đây, vì sao không nói cho chúng tôi biết?”

“Tưởng Viễn Chu, đều là chuyện tốt anh làm ra!” Hứa Minh Xuyên xúc động đứng dậy, vừa định vung nắm đấm đã bị Lão Bạch nhanh cản lại.

 “Người nhỏ con như cậu, đánh nhau còn non lắm, ngồi xuống lại đi!”

Hứa Minh Xuyên thở hồng hộc đứng yên tại chỗ. “Các người toàn coi thường ức hiếp chị tôi! Chị ấy mang thai cũng chẳng nói với ai, nếu ở ngoài chị ấy có gì ngoài ý muốn thì sao bây giờ?”

Những chỉ trích và các loại khả năng có thể xảy ra, bọn họ đều ném vào Tưởng Viễn Chu. Lão Bạch tất nhiên là bảo vệ chủ.

“Nói như vậy, vậy khi ấy các người ở đâu? Con mình, chị mình mang thai mười tháng các người cũng không biết? Chẳng lẽ các người không gặp nhau một lần? Các người có quan tâm tới chết sống của cô ấy không?”