Phò Mã Gian Manh

Chương 30: Biểu muội của phò mã

Mấy ngày kế tiếp, Chu Phú và Thừa Tướng luôn duy trì hình thức ngươi

đuổi ta chạy, ngươi tìm ta trốn, từ khi Chu Phú xuất phủ, Bách Lý thừa

tướng liền như bóng với hình, theo sát sau lưng, khiến Chu Phú rất là

bất đắc dĩ, hắn thật không hiểu nổi, việc nên nói, hắn đã nói rõ ràng

rồi, từ tên họ cha hắn đến mười mấy năm trước trong nhà từng xảy ra

chuyện gì, tất cả chi tiết đều nói với ông ấy, nhưng ông cụ cố chấp này

vẫn không buông tha hắn, luôn cảm thấy hắn còn có điều chưa nói.

Chu Phú im lặng hỏi ông trời, thật, hắn trừ chuyện cha có trĩ chưa nói, việc khác đều nói rồi.

Nếu giải thích thế nào ông ấy cũng không nghe, Chu Phú lại không thể ra

tay với ông, mà nương tử sau khi từ Hồ quốc về, thường ngày đều mệt mỏi

phờ phạc rã rượi, cũng bận nhiều chuyện, nên Chu Phú thật ngại làm phiền nàng vì những chuyện nhỏ nhặt của mình, đã như vậy hắn cũng chỉ có thể

tự theo ý mình, không chọc nổi thì tránh!

Từ ra phủ trốn vào phủ, từ mặt trời mọc trốn đến mặt trời lặn, tâm lực củaChu Phú quá mệt mỏi.

Chạng vạng tối bầu trời sắp bị tầng mây bao phủ, Chu Phú đạp hoàng hôn

trở lại phủ công chúa, hỏi thăm người gác cổng, thì nương tử còn chưa có trở lại, bọn họ đi một chuyến Hồ Quốc, nhất định tích lũy rất nhiều

chuyện, Chu Phú đau lòng nương tử, ở trong lòng cũng không khỏi nho nhỏ

oán trách ông cụ thích quấy nhiễu kia.

"Phò Mã, buổi trưa hôm nay có một nữ nhân tự xưng là di nương của ngài,

mặc kệ chúng tiểu nhân nói gì, bà ta cũng kiên trì vào phủ chờ ngài,

chúng tiểu nhân không dám đắc tội, nên để cho bà ta tiến vào." Trương

lão đầu gác cỗng từ trước đến giờ tẫn trách, không phải người quen tuyệt không cho vào cửa, lần này lại bị phụ nhân kia dọa sợ, ông sống từng

này tuổi vẫn là lần đầu gặp được nữ nhân ngang ngược thế.

"Di nương?" Chu Phú nhíu đôi mày đen, vắt hết óc cũng nghĩ không ra mình có di nương lúc nào.

Nhưng người đã đến rồi, tạm thời cứ gặp đã.

Nghe Trương lão đầu nói, Chu Phú đi đến phòng khách, gặp được phụ nhân

kia, mặt to gò má cao, vóc người không cao, mập mạp tròn vo, trong cặp

mắt toát ra vẻ con buôn dày đặc.

Sao lại là. . . . . bà ta?

"Lan. . . . . . di?" Chu Phú nhìn thấy người nọ rồi liền bật thốt tên bà ta.

Thân thể mập mạp của Lan di chánh đại đỉnh đạc ngồi ở trên ghế thái sư,

lẩm bẩm với nha hoàn dâng trà là lá trà thật xấu, nói chuyện cay nghiệt

xảo trá, nghe được âm thanh của Chu Phú, liền quay đầu nhìn lại, trên

mặt lập tức nở nụ cười xu nịnh.

"Ơ, ta nói là ai, thì ra là Phú nhi của chúng ta trở lại,

diễn:,:đànlê:,:quýđôn nhanh nhanh nhanh, đi vào ngồi, đứng ở cửa làm cái gì."

Lan di nhiệt tình vậy khiến Chu Phú cảm thấy rất khó tiêu, còn bị bà ta

đổi khách làm chủ kéo vào trong phòng, ngồi xuống ghế, hắn còn chưa mở

miệng nói chuyện, Lan di liền cay nghiệt nói với tiểu nha hoàn bên cạnh: "Này, ngươi, đi châm trà mau! Không nhìn thấy Phò Mã trở về à? Tất cả

đều cảnh tỉnh cho ta, nếu không cẩn thận phu nhân ta đánh các người, mau đi châm trà!"

Tiểu nha hoàn đâu chịu nổi uất ức như vậy, đừng nói là bị công chúa

trách cứ, ở trong phủ, cũng chưa chịu tức giận thế này đâu, nước mắt

lưng tròng nhìn Chu Phú, rồi mới cúi đầu đi ra ngoài.

"Ai nha, nha đầu này có thái độ gì chứ, cả vâng cũng không biết nói

sao? Căn bản không để chủ ở trong mắt, còn dám trở lại, xen ta xé nát

miệng của nàng!" Lan di kêu gào về phía bóng lưng tiểu nha hoàn, bên tai Chu Phú ông ông, chỉ cảm thấy đau đầu.

Vị Lan di này. . . . . Nói đến. . . . . . Cũng coi là di nương của hắn,

khi còn bé từng ở nhà hắn nửa năm, hắn vốn tưởng cha sẽ lấy bà ta làm

vợ, cho nên vẫn tương đối tôn kính bà ta, ai biết sau đó, bà ta lại quan hệ với một hương thân, sau đó bỏ tiền cho hương thân này mua một chức

quan, từ đó bà ta biến thành quan phu nhân danh chánh ngôn thuận.

Sau đó, Chu Phú đã từng gặp bà ta trên đường mấy lần, mỗi một lần đều bị bà ta lạnh lùng chế nhạo muốn đi chết, không ngờ hôm nay bà ta đã tìm

tới cửa.

"Phú, ngươi đang nghĩ gì? Di nương và biểu muội Điệp Chi của ngươi tới

tìm ngươi nương tựa... ngươi không vui sao?" Lan di thấy Chu Phú mất

hồn, liền quyệt miệng, nhếch đuôi mắt, lạnh lùng hỏi.

Chu Phú là người đàng hoàng, căn bản không biết cự tuyệt, huống chi bà

ta cũng coi như là trưởng bối, nếu tới tìm hắn nương tựa. . . . . Khoan, tìm nơi nương tựa?

"Tìm ta nương tựa?" Chu Phú vô cùng khiếp sợ nhìn đôi môi đỏ thắm của

Lan di, lại thấy đầu váng mắt hoa, miễn cưỡng chống đầu, vô lực hỏi

"biểu muội Điệp Chi. . . . Cũng tới sao?"

Người biểu muội, thật xinh đẹp, rất dịu dàng ít nói ở trong ấn tượng của hắn cũng tới sao ?

Lan di thu hồi sắc mặt khắc nghiệt, trên mặt hiện ra vẻ buồn bã dở dở

ương ương: "Đúng vậy, biểu muội Điệp Chi của ngươi nhớ thương ngươi.

Phú, bây giờ ngươi có tương lai rồi, di nương ta đã từng cứu tánh mạng

cha ngươi, ngày trước cũng đối xử ngươi không tệ, hiện tại di nương gặp

chút xíu chuyện khó xử, ngươi không có lý do gì không chăm sóc di nương

chứ."

". . . . . ." Lan di mở miệng một tiếng ‘di nương’, lời nói chân thành,

thiếu chút nữa khiến Chu Phú cho rằng lúc trước bà ta đối xử với mình

không tệ, hôm nay nếu không giúp bà ta, thì mình chính là lòng lang dạ

sói, nhưng sự thật đâu phải thế!

Bà ta thường nói, mình đã cứu cha hắn, nhưng tình huống cụ thể thế nào,

cha tới bây giờ chưa từng kể, hắn cũng không tiện bình luận, nhưng đối

với Chu Phú mà nói, ba ngày một trận đánh, năm ngày một trận đòn, ở

trong tay bà ta Chu Phú chưa từng ăn no, hắn không dám khóc lóc kể lể

với cha, bởi vì Nhị Hổ ở thôn hắn nói, mẹ kế chính là

Như vậy.

Ai biết hắn im hơi lặng tiếng hơn nửa năm, cuối cùng nữ nhân này còn

chưa trở thành mẹ kế hắn, rốt cuộc là hắn may mắn hay cha may mắn.

“Cho nên, hiện tại là lúc ngươi báo ân.”

Khi Chu Phú mất hồn hồi tưởng lại, Lan di đáng miệng lưỡi lưu loát , nói một tràng đổi trắng thay đen, cuối cùng bà ta tổng kết, vênh váo tự đắc nhìn gương mặt trung hậu của Chu Phú, lộ ra vẻ mặt “ngươi lời rồi”,

thật là dáng vẻ cay nghiệt.

“Thế nào? Di nương đưa tới cửa cho ngươi báo ân, ngươi không làm tình?”

Lan di thông minh nhìn thấu sự mê mang do dự của Chu Phú, lẳng lơ vuốt

búi tóc, nhếch khóe mắt hỏi.

Chu Phú hơi khó xử, nhưng lại không dễ cự tuyệt ngay mặt: “Không, không

phải vậy. Chỉ là… Trong phủ này, lời của ta không tính, nương tử đồng ý

mới được.”

“Cái gì mà ngươi nói không tính, ngươi là phò mã, dù là đương kim công

chúa gặp ngươi, cũng phải gọi “tướng công”, thiên hạ đều lấy nam tử vi

tôn, công chúa cũng không thể ngoại lệ!” Lan di không ưa sự do dự của

Chu Phú, nên tự biên tự diễn.

Chu Phú còn muốn nói cái gì, Lan di đã phất tay, vỗ bàn nói:

“Được rồi được rồi, chuyện cứ quyết định như vậy. Buổi trưa ngươi chưa

về ta đã đi dạo trong phủ một lát, cảm thấy nam viện miễn cưỡng thích

hợp, ta và Điệp Chi sẽ ở bên kia. Ngươi rảnh rỗi thì đến ngồi một lát.”

“…” Chu Phú im lặng, thậm chí ngay cả viện cũng lựa rồi?

Lan di dương dương hả hê xoay mông đầy đặn, lẳng lơ vô cùng đi ra khỏi

phòng khách, tiện tay kêu một người ở, phân phó một đông lớn món ăn xa

xỉ lãng phí, lại bảo phòng bếp nấu nước, nói là bà ta mệt nhọc cả ngày

nên muốn tắm…

Chu Phú nhìn bóng lưng bà ta đi xa, rốt cuộc nhịn không được, tê liệt ngã xuống ghế thái sư.

Lan di là người hiếm có khắc nghiệt nhất trên đời này, há miệng có thể

nói chết thiên quân vạn mã, khiến người đàn bà chanh chua xấu hổ, làm

người thường tự sát, hôm nay bà ta đến phủ công chúa, sau này… Chu Phú

nghĩ đến liền thấy ngày mất ánh sáng…

Sau buổi cơm tối, nương tử phái người truyền lời trở lại, nói là quá mệt mỏi cho nên tối nay không trở về phủ.

Chu Phú cầm một bàn cờ, chuẩn bị đi tìm Trương lão đầu đánh cờ, mới vừa

dọn xong bàn cờ, chuẩn bị chơi thì trước cửa phủ công chúa có một chiếc

xe ngự ngừng lại, một thiếu nữ xinh đẹp từ trên xe ngựa đi xuống.

“Nàng ta đến chung với con mụ… Ách, di nương của phò mã trưa nay… Biểu muội?”

Trương lão đầu cầm cờ đỏ xác nhận với Chu Phú đang há hốc mồm.

Chu Phú ngồi đối diện ông cụ, tay cầm cờ tướng, đói mặt cặp mắt long

lanh, dung nhan thoa phấn mỏng thanh lệ, thân hình bồ liễu, cao gầy vừa

phải, hơi khác với biểu muội Điệp Chi trong ấn tượng của hắn, nhưng hình dáng cũ vẫn còn loáng thoáng.

Vốn tưởng rằng nhiều năm không gặp, Điệp Chi không biết hắn rồi, ai ngờ, nàng ta thấy Chu Phú liền nở nụ cười, nâng váy, uyển chuyển hàm xúc đi

qua, âm thanh như hoàng oanh xuất cốc kêu lên: “Phú ca ca, huynh còn nhớ ta không? Ta là Điệp Chi, chính là tiểu nha đầu lúc nhỏ ở nhà huynh

chung với nương.”

“Ách… Chu Phú không ngờ nhiều năm sau gặp nhau, nữ nhân từ nhỏ đã xinh

xắn lại nói chuyện nhiệt tình với hắn, trong lúc nhất thời sững sờ tại

chỗ, nhờ Trương lão đầu gõ bàn cờ một cái, mới kéo hồn của Chu Phú trở

lại.

“Phú ca ca, huynh vẫn không hề thay đổi.” Dung nhanh như hoa của biểu

muội Điệp Chi nở rộ lần nữa, lộ ra hàm răng trắng như tuyết.

Nụ cười này của nàng ta khiến Chu Phú nhớ lại khi còn bé, không khỏi mắc cỡ đỏ bừng mặt cũng may làn da hắn ngăm đen, không nhìn ra, nếu không

sẽ mất thể diện.

Đây là tiên nữ trong trí nhớ thời niên thiếu của hắn, khi đó nam hài

trong cả thôn đều sa vào nụ cười này, bởi vì nàng ta vô ý hoặc là cố ý

thân cận, khiến Chu Phú không duyên cớ bị đánh không ít lần.

Thấy dáng vẻ bối rối của Chu Phú, biểu muội Điệp Chi càng cười vui thích hơn: “Hôm nay Điệp Chi và mẫu thân bị nguy nan, bất đắc dĩ tìm ca ca

nương tựa, ân chứa chấp của ca ca, Điệp Chi suốt đời khó quên.”

“… A, không, không cần phải khách sáo.”

Có lẽ vì chuyện lúc nhỏ, nên thái độ của Chu Phú dành cho vị biểu muội

này không mấy tự tại, trước nụ cười xấu hổ của hắn, Điệp Chi cô nương

thanh cao đẹp lạnh lùng chân thành đi vào phủ công chúa.

“Phò má… Ta cảm thấy, ngươi gặp nguy hiểm.”

Đợi biểu muội vào bên trong rồi Trương lão đầu mới tiếp tục hạ cờ, ý vị sâu xa nói một câu thế này với Chu Phú.

Chu Phú cảm thấy Trương lão đầu nói rất đúng, hai mẹ con này đến, nhất định sẽ đảo loạn cuộc sống của hắn… Hắn có dự cảm đó.