Phi Hàn

Chương 8: Phiên ngoại (hoàn)

Một vạn năm trôi qua rất nhanh, cha con Ly Hoàn tư quá kết thúc, Hành Lan bị Tinh Lạc lệnh đi đón hai cha con họ. Cũng không phải Tinh Lạc quan tâm họ, tại Tinh Lạc sợ Phi Hàn nhớ chuyện này, có ý kiến gì với y, nên dứt khoát đẩy chuyện này cho Hành Lan.

Hành Lan mới gặp Ly Hoàn cảm thấy rất kinh diễm. Dù sao cũng là đệ nhất mỹ nhân Hồ tộc, quả nhiên danh bất hư truyền. Rất lễ phép đưa hai người về phủ mình, sau đó chờ Ly Vũ sắp xếp công việc xong đến đón họ về Thanh Khâu. Ly Hoàn ở đáy biển mấy vạn năm, đã không còn cao ngạo từ lâu, trở nên hơi có phần điềm đạm đáng yêu. Có điều, Hành Lan không biết tại sao, không có chút hứng thú gì với hắn. Hàn huyên mấy chuyện vẩn vơ trong chốc lát, bắt đầu nói đến trọng điểm.

“Thượng tiên, Phi Hàn… chính là tiểu hồ ly lúc trước theo ta gả đến Tinh Nguyệt Cung, bây giờ thế nào?”

“Hắn rất tốt, ngươi không cần lo cho hắn.”

“Tạ thượng tiên, vậy ngài cũng biết hắn ở đâu chứ? Ta muốn đi tìm hắn.”


“Người thì khỏe mạnh không tổn hao gì, nhưng nếu ngươi muốn gặp hắn thì không thể rồi.”

“Không thể?”

“Bây giờ hắn được Tinh Lạc nâng trong lòng bàn tay, ta muốn gặp hắn còn khó, huống chi ngươi?”

“Đúng rồi, quả nhiên Tinh Lạc có ý xấu với hắn. Lúc trước ta không nên kêu hắn đi theo.”

Tinh Lạc vì chuyện cây ngô đồng cứ đề phòng Hành Lan, không ngờ lại xảy ra sơ hở nơi Ly Hoàn. Hành Lan rất tò mò về Phi Hàn, nhanh chóng biết được chuyện xưa giữa họ từ miệng Ly Hoàn. Cả chuyện cuộc gặp gỡ giữa hai người ngay dưới tán cây ngô đồng. Hành Lan cuối cùng cũng hiểu tại sao mình lại có cảm giác quen thuộc khó hiểu với Phi Hàn như vậy. Gương mặt Phi Hàn từ từ trùng hợp với gương mặt trong trí nhớ. Những kỹ ức bị phong ấn vỡ ra. Thật ra, cuộc đánh cược giữa hắn và Tinh Lạc, người thua là hắn mới đúng. Tinh Lạc thua cuối cùng vẫn ôm được mỹ nhân về. Mà hắn thua, cuối cùng hai bàn tay trắng.


Thời gian… một khi bỏ lỡ thì không thể quay lại được nữa. Hắn gặp được Phi Hàn sớm nhất. Khi đó, không có Ly Vũ, không có Ly Hoàn, càng không có Tinh Lạc, vậy mà hắn dễ dàng buông tay. Hành Lan suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn lựa chọn chôn vùi tất cả trong lòng. Ừ, cứ như vậy đi, như vậy còn có thể ngẫu nhiên nhìn thấy hắn. Một khi bị Tinh Lạc biết được, e rằng sau này, bọn họ mới thật sự vô duyên.

Ly Hoàn không bao lâu thì tự sát, không thể nói rõ nguyên nhân hắn tự sát. Có lẽ là bởi vì, hy vọng lâu nay của bản thân tan biến, hoặc là chênh lệch thân phận. Phi Hàn nghe tin Ly Hoàn chết, không kìm được chảy nước mắt. Dù sao cũng là từng yêu sâu đậm như vậy, hắn bỗng nhớ tới cái cây kia, muốn đến xem. Tinh Lạc tự nhiên không phản đối, nhưng đến khi Phi Hàn đến cây ngô đồng năm xưa, lại phát hiện tất cả trống trơn.

Hành Lan tránh trong cung, yên lặng nhìn tất cả, không tự giác rơi lệ đầy mặt, bỗng ngoài cửa thông báo, nói là tiểu đồng của Tinh Nguyệt Cung tới. Hành Lan sửa sang lại y quan, tiểu đồng kia mang một vò rượu đến, cung kính quỳ gối phía dưới:

“Thượng tiên nói, đây là rượu Bích Đồng mới ủ, tên là Vong Hương. Uống rượu này vào có thể khiến người ta không còn si tâm vọng tưởng.”

Quả nhiên, thật ra… cái gì Tinh Lạc cũng biết cả. Hành Lan cười khổ, lui về sau, uống cạn một hơi.

Vong Hương? Vậy thì cứ quên đi.

Hoàn