Phi Hàn

Chương 7

Tân Lạc nói với Thanh Khâu mình ra ngoài hái thuốc, thật ra là đi Hành Lan vương phủ.

“Ta nhận thua, ta sẽ giúp Thiên Đình giải quyết phản loạn trong tộc Tu La.”

“Cái gì? Không phải chứ? Tinh Lạc, ngươi động tình thật hả?”

“Ừ.”

“Chính là ngày hôm qua……”

“Nếu một người bị móc hai mắt, làm sao mới có thể chữa khỏi?”

“Đừng nói với ta, ngươi thích một tên mù……” Tân Lạc vừa liếc một cái, Hành Lan lập tức thu nhỏ miệng lại:

“Như thế không khó. Nếu hắn thiếu hai mắt, chỉ cần thay cho hắn một đôi mắt khác là được.”

“Thay là sao? Lấy mắt người khác à?”

“Chuyện này đương nhiên có thể. Có điều, cướp hai mắt người khác dùng phải chịu nghiệp.”

“Bổn quân tự mình lấy.”

“Hắn vẫn phải chịu nghiệp kia.”

“Sao nói vậy được!”

“Ngươi đừng có gấp! Được rồi, xem dáng vẻ này của ngươi. Giờ ta tin ngươi động tình thật rồi. Đây chỉ là cách tệ nhất, nếu muốn thay một đôi mắt cho hắn, chúng ta có rất nhiều lựa chọn khác. Ngươi còn nhớ lò càn khôn không? Lò càn khôn có thể luyện hóa vạn vật để mình dùng. Ngươi có thể chọn một ít linh thảo để luyện. Bảo đảm, đôi mắt này còn đẹp hơn đôi mắt trước kia của hắn. Còn mượn Thiên Đế lò càn khôn, chỉ là chuyện đơn giản với ngươi thôi, đừng nói bây giờ ngươi còn sắp giúp Thiên đình trừ phản loạn tộc Tu La.”

“Vật để luyện có thể chọn tinh tú trên Thiên cung không?”

“Cái gì? Tinh Lạc, ngươi điên rồi?”

“Ngươi chỉ cần nói cho ta, có thể hay không thôi.”

“Thì đương nhiên có thể, nhưng mà……”

“Ta phải cho hắn thứ tốt nhất. Ta thấy vương phủ của ngươi tráng lệ như vậy cũng coi như một nơi ở tốt ha. Trong lúc ta lên trời luyện đôi mắt, ngươi thay ta chăm sóc hắn đi!”

“Ta? Ngươi kêu ta chăm sóc hắn?”

“Trong Tinh Nguyệt Cung, Bích Đồng mới ủ được rất nhiều rượu ngon……”

“Bích Đồng ủ rượu nữa hả? Ầy, Tinh Lạc! Hai chúng ta làm bạn lâu như vậy, ngươi gặp nạn, ta nhất định phải ra tay giúp đỡ. Người trong lòng của ngươi cứ giao cho ta đi, ta bảo đảm chăm sóc hắn thật tốt, không để ai thương tổn một sợi tóc của hắn.”

“Một vò rượu.”

“Chỉ một vò à?!”

“Nếu không phải người phàm không thể lên Thiên cung, còn không tới lượt ngươi chăm sóc hắn đâu.”

“Rồi rồi rồi, một vò thì một vò, ai kêu tiểu gia ta thích giúp đỡ mọi người như vậy chứ ~”

Tân Lạc lại hỏi Hành Lan một ít việc về luyện hóa, nghĩ ngày mai sẽ đưa Thanh Khâu đến vương phủ, nhưng đến khi y trở lại nhà tranh, lại không có bóng dáng Thanh Khâu. Hắn rời khỏi sao? Tại sao hắn phải rời khỏi, hoặc là nói, rời khỏi mình? Tân Lạc chỉ cảm thấy lòng mình rất bực bội, dựa vào thần thức mình để lại trên ngọc bội của Thanh Khâu, trực tiếp di hình đổi ảnh tới chỗ Thanh Khâu.

“Thanh Khâu! Ngươi muốn đi đâu vậy?” Tân Lạc vội vàng kêu hắn. Thanh Khâu bị tiếng gọi phía sau làm giật mình, sợ tới mức làm rơi cây gậy trong tay, nó ngã trên mặt đất. Tân Lạc lập tức lại di hình đổi ảnh đỡ lấy Thanh Khâu.

“Tân… Tân đại ca……”


“Không sai, là ta! Ngươi muốn đi đâu?”

“Ta… ta muốn xuống núi mua chút đồ.”

“Mua cái gì, ta đi với ngươi.”

“Không cần!” Thanh Khâu đẩy A Lạc ra “Ta tự đi.” chống gậy đi về phía trước, lại bởi vì vừa rồi được Tân Lạc nâng dậy, hướng đi có phần thay đổi, đi thẳng về hướng vực sâu.

“Ngươi điên rồi, dừng lại! Phía trước là vực sâu!”

Thanh Khâu hiển nhiên hoảng sợ, nhanh chóng thay đổi phương hướng. Tân Lạc kéo lấy tay Thanh Khâu, làm hơi thở ổn định lại, cố gắng nói giọng dịu dàng: “Thanh Khâu, đừng náo loạn, chúng ta về nhà.”

“Ta… ta muốn đi mua đồ.” Thanh Khâu tránh khỏi tay Tân Lạc, cố chấp mà đi.

“Ta đi với ngươi!” Tân Lạc cố giữ chặt tay Thanh Khâu. Thanh Khâu muốn tránh ra nữa, Tân Lạc lại càng cố gắng giữ chặt hơn. Thanh Khâu giãy giụa hơn nửa ngày vẫn bị Tân Lạc nắm trong tay.

“Tân Lạc! Ngươi buông tay ra cho ta đi!”

“Ta đi mua đồ với ngươi. Ngươi xuống núi một mình, ta không yên tâm. Với lại, mua đồ thì phải trả tiền, lúc ngươi đi không mang theo gì cả……”

“Tân Lạc, ngươi giả ngu hay không hiểu thật vậy? Ta căn bản không muốn mua cái gì cả.”

“Vậy thì tốt rồi, chúng ta về nhà.”

“Đó không phải nhà của ta.”

Tân Lạc sắc mặt trầm xuống: “Ngươi có ý gì?”

“Tuy rằng, Thiên Thiên cô nương bị ta huỷ trong sạch. Nhưng, nàng vẫn là một cô nương tốt, ngươi đừng ghét bỏ nàng……”

“Kêu ta đừng ghét bỏ nàng…… Ý của ngươi là, bảo ta cùng nàng ở bên nhau hả?” Cái cảm giác đau lòng này lại tới nữa rồi. Tân Lạc không thể nói rõ, rốt cuộc là tại sao, chỉ cảm thấy khó chịu quá.

Thanh Khâu không nhìn thấy gương mặt Tân Lạc, lại nghe ra sự run rẩy trong tiếng nói của y, có lẽ y rất giận:

“Tân đại ca, ngươi đừng giận. Thật ra, Thiên Thiên cô nương đến tìm ta. Nàng nói hôm đó chúng ta không xảy ra chuyện gì cả.Thủ cung sa của nàng vẫn còn, tuy ta nhớ rõ hôm đó……”

“Đương nhiên là ngươi với nàng không xảy ra chuyện gì rồi.” Tân Lạc cười lạnh: “Bởi vì người cùng ngươi xảy ra tất cả là ta.”

“Cái gì…… Sao có thể?”

“Sao lại không thể?”

“Chúng ta bên nhau sẽ không hạnh phúc……” Thanh Khâu vừa muốn đi, Tân Lạc lại trực tiếp kéo Thanh Khâu vào lòng mình, đôi tay nâng mặt Thanh Khâu, giải thích, hôn thẳng lên môi Thanh Khâu.

“Tân Lạc, ngươi làm gì! Ưm~……”

Hôn xong, Thanh Khâu thở hồng hộc, mặt đỏ rần, Tân Lạc dùng tay vén tóc mái trên trán Thanh Khâu lên, cười khẽ một tiếng: “Đồ ngốc, nhớ hít thở.”

“Chúng ta bên nhau sẽ không hạnh……”

Tân Lạc lại hôn thêm cái nữa.

“Tân Lạc! Ngươi… cuối cùng ngươi có ý gì.” Tân Lạc không nói lời nào, chỉ hôn thêm một cái.

“Tân Lạc, ngươi… ngươi……”


“Những lời ta nói với người, Thanh Khâu, ngươi giả ngu hay thật không hiểu? Thanh Khâu, ta thích ngươi, ngươi có thích ta không?”

“Nhưng……”

“Không có nhưng nhị gì cả, chúng ta sẽ rất hạnh phúc. Ngươi chỉ cần nói với ta, ngươi có thích ta không? Thích hay không thích?”

“Thích… thích.” Tân Lạc chỉ cảm thấy đầy ngập vui sướng, tim muốn nhảy ra ngực. Y tùy ý nâng tay lên, họ lập tức từ vùng hoang vắng trở về phòng trong nhà.

“Thanh Khâu đã quên chuyện hôm đó sao? Vậy để A Lạc giúp ngươi nhớ lại nha!”

Căn phòng tràn ngập xuân tình, vu sơn mây mưa.

Thanh Khâu lười nhác ghé vào ngực Tân Lạc.

“Tân đại ca……”

“Ta không phải họ Tân, ta là Tinh Lạc. Lúc trước vì một chút lý do phải dùng tên giả.”

“Tinh đại ca……”

“Từ nay về sau, gọi ta A Lạc. Ta sẽ gọi ngươi là A Khâu. A Khâu?”

“A… A Lạc. Ngươi muốn có con không?”

“Con? Ngươi muốn à? Ngươi muốn cái gì cũng ta sẽ cùng nuôi cái đó.”

“Ý ta là…… Con nối dõi.”

“Ồ? A Khâu muốn sao?”

“Ta không cha không mẹ, không cần gì cả. Nhưng còn Tân đại ca…… A Lạc……”

“Ngươi không cần thì ta cũng không cần. Với lại, ta cũng không cha không mẹ.” thượng thần Bàn Cổ là bản thể của mình, không phải là không cha mẹ à.

Hiểu lầm giữa hai người được cởi bỏ thì trở nên nùng tình mật ý. Biết được do Thiên Thiên ở giữa làm khó dễ, lửa giận trong lòng Tân Lạc bốc lên. Bình thường y cũng không phải người hẹp hòi như thế, những hễ tưởng tượng đến suýt chút hai người họ bỏ qua lẫn nhau, y lại hận Thiên Thiên đến không chịu nổi. Trong lòng nghĩ ra vạn loại biện pháp đối phó nàng, đương nhiên chỉ là nghĩ mà thôi, trước mặt Thanh Khâu vẫn giữ dáng vẻ hòa ái ôn lương.

( “Tinh Lạc” không gọi là “Tân Lạc” nữa, gọi thẳng là “Tinh Lạc”)

Nói đến cũng lạ, khi Tinh Lạc một mình cũng không cảm thấy ở nhà tranh có cái gì không tốt, nhưng từ khi xác định quan hệ với Thanh Khâu, lại đau lòng cho hắn. Ngay hôm đó bèn dẫn hắn tới Hành Lan vương phủ.

Hành Lan lần đầu thấy Thanh Khâu đã cảm thấy rất quen thuộc, chỉ nhớ không nổi gặp hồi nào thôi. Trong phủ Hành Lan có ba ngàn môn khách, vô số phi tần, có người ngênh ngang vào nhà, làm đám hậu phi đều nhốn nháo lên. Cũng may có Hành Lan bảo vệ, Thanh Khâu mới không bị làm khó.

Thật ra, Hành Lan rất tò mò về Thanh Khâu. Hắn tò mò đây là người ra sao mà khiến một người không biết tình phàm là gì như Tinh Lạc động tình. Nhưng vừa thấy mặt, trừ cảm giác quen thuộc khó hiểu ra, lại phát hiện người này cũng không có chỗ nào khác thường, đương nhiên trừ vì hai mắt bị móc mà ở nơi đôi mắt được vải che kín. Thanh Khâu không phải người thích nói chuyện. Trừ mỗi buổi tối kể chuyện xưa cho hắn, nghe nói là noi theo thói quen của Tinh Lạc, hai chữ Thanh Khâu nói nhiều nhất có lẽ là “Tinh Lạc”, ngày nào cũng Tinh Lạc dài Tinh Lạc ngắn, nghe mà lỗ tay hắn muốn đóng kén luôn. Một tháng trôi qua, cuối cùng Tinh Lạc đã trở lại.

Tinh Lạc mang đôi mắt được luyện từ hai vị tinh tú về cho Thanh Khâu. Y định ở xây phủ ở kinh thành, nhưng Thanh Khâu lại muốn về nhà tranh. Tinh Lạc tất nhiên không cãi lại ý Thanh Khâu. Tinh Lạc thu xếp để tổ chức hôn lễ, hai người cùng nhau ra chợ mua đồ cưới về. Từng món từng món đều do hai người tự tay đặt mua. Đây là một hôn lễ đơn giản, mà tràn ngập dấu vết của họ. Từ hoa quả tươi trên núi đến thảo dược thơm ngát. Đương nhiên cũng không thể thiếu đèn lồng đo đỏ. Đó là do Thanh Khâu và Tinh Lạc tự tay làm từng chút một.

Tinh Lạc vốn muốn cho Thanh Khâu một hôn lễ càng linh đình hơn. Y luôn cảm thấy đây giống như bạc đãi Thanh Khâu, bèn hỏi ý nếu có cơ hội lại cử hành hôn lễ một lần nữa, hỏi Thanh Khâu muốn có gì trong hôn lễ. Thanh Khâu nghe y nói hoài, cũng thấy chán, một ngày dứt khoát trả lời y:

“Được được ngươi có phiền không hả! Ta muốn cái gì đúng không? Ta muốn bàn đào của Vương Mẫu nương nương, tiên đan của Thái Thượng Lão Quân, kêu Thường Nga khiêu vũ cho ta xem, đèn lồng thì kêu Nguyệt Lão dùng tơ hồng làm. Ừm, vừa lòng chưa?”

Thanh Khâu cho rằng mình chỉ nói đùa thôi, Tinh Lạc lại âm thầm tính toán chuẩn bị. Y nghĩ, chờ y và Hành Lan kết thúc năm đánh cược cuối cùng, việc đầu tiên y sẽ thực hiện lời hứa, giúp Thiên cung bình định phản loạn tộc Tu La, rồi đưa Thanh Khâu vào Tinh Nguyệt Cung ở. Nhưng không ngờ, Thanh Khâu bị Ly Hoàn tìm về. Ngọc bội kia của Thanh Khâu vốn là ngọc bội bên người của Ly Hoàn. Trước khi Thanh Khâu đi, Ly Hoàn đưa hắn xem như lệnh bài tự do ra vào Hồ Vương cung. Bây giờ vật về nguyên chủ. Vì sợ các loài yêu gây họa nhân gian, tất cả yêu vật tự ý xuống thế gian mà không được Hồ Vương cho phép, sau khi trở về đều mất đi ký ức. Thanh Khâu cũng thế. Đến khi hắn tỉnh lại từ Hồ cung, cũng chỉ nhớ rõ Ly Hoàn cứu hắn, mà không nhớ tình yêu khắc cốt minh tâm với một người.

Tỉnh lại từ cơn đại mộng, Phi Hàn nhìn xung quanh, khi nhìn vào đôi mắt mang ý cười của Tinh Lạc bỗng ôm chặt lấy y.

Đúng rồi, chính là người này.

Âm mưu của Ly Hoàn hoàn toàn thất bại. Băng ngọc phi hoàng trâm là binh phù không sai, nhưng trong thiên hạ, chỉ có một mình Tinh Lạc có thể sử dụng nó. Đưa vào tay người khác  chỉ là một kiện trang trí. Còn việc tinh tượng lệch vị trí, tinh binh xuất động thì đúng thật, nhưng mà xuất động để giúp Thiên cung chống lại Thanh Khâu. Yêu thú bị trấn áp, cha con Ly Hoàn bị phong ấn dưới đáy Tây Hải, tư quá vạn năm. Ly Vũ kế nhiệm vương vị Thanh Khâu.

Tin đó truyền tới Tinh Nguyệt Cung, Tinh Lạc và Phi Hàn đang chơi cờ, Tinh Lạc cười nói: “Tình nhân cũ của ngươi bị xử phạt, mối tình đầu của ngươi lên ngôi.”

Phi Hàn không để ý chút nào, nói: “Thật ra nói chính xác, Ly Vũ không xem như mối tình đầu của ta.”

“Có ý gì?” Tinh Lạc không khỏi nâng cao cảnh giác.

Ngày xưa, khi ta còn chưa bị phụ thân Ly Vũ nhặt về, thường  hay tu luyện dưới một tán cây ngô đồng, chính là cây ngô đồng ta gặp Ly Hoàn lần đầu tiên… Cây ngô đồng kia có thể bởi hàng năm hấp thụ linh khí trời đất, từ từ có thần thức, có thể tiến vào cảnh trong mơ của ta. Bây giờ, ta chỉ nhớ mang máng  tiểu tiên kia rất đáng yêu, lúc ấy ta rất thích hắn. Có điều, có một ngày tiểu tiên kia bỗng nhiên biến mất, đoạn cảm tình này cũng vô tật mà chết.

Tinh Lạc nghe vậy thì sửng sốt. Lúc trước, khi Hành Lan xuống trần dạo chơi, từng hóa thành một cây ngô đồng. Hắn nói đã từng đánh bậy đánh bạ tiến vào cảnh trong mơ của một người, xém chút nữa thì tâm động.

“Đang nghĩ gì vậy?” Phi Hàn nhìn Tinh Lạc sững sờ, nhịn không được nhắc nhở.

Tinh Lạc cười cười chơi cờ tiếp. Có lẽ sự thật như y suy nghĩ, nhưng y vĩnh viễn sẽ không chủ động nói sự thật này cho Hành Lan biết. Cho dù hắn đã có thể khôi phục ký ức, giả dạng làm lão bà bà cho thuốc vào hoành thánh.

Ai bảo trên trời dưới đất, chỉ một Phi Hàn.