Phi Hàn

Chương 4

Tiết Hoa đăng là ngày hội truyền thống của nhân gian, trai gái chưa lập gia đình, vào đêm đó sẽ cầm đèn hoa do mình tự làm hoặc mua ở chợ, viết tên và địa chỉ mình lên chụp đèn. Nếu gặp được người mình thích, họ sẽ trao đổi đèn cho nhau, xem như kết nhân duyên. Ngoài ra, họ cũng có thể thả đèn hoa lên sông, xem như cầu nguyện mơ ước trong lòng. Vì tất cả nam nữ chưa lập gia đình đều tụ hội trên phố, nên con đường đông đúc lạ thường.

Lần đầu tiên Phi Hàn vào nơi đông người đến vậy. Diện tích Thanh Khâu rất rộng, các loại yêu đều có động phủ của riêng mình, hơn nữa rất ít ra khỏi động. Cung điện của Hồ Vương đã coi như nơi có thể thấy nhiều người nhất. Tinh Lạc có vẻ như đã quen, trông y rất là thong dong. Phi Hàn sợ hai ngươi đi lạc nhau, chỉ nắm lấy áo Tinh Lạc. Tinh Lạc quay đầu, dắt tay Phi Hàn. Hai người ở trong đám đông rất tự nhiên. Tinh Lạc dẫn

Phi Hàn vào một quầy bán đèn hoa trước mặt:

“Hàn nhi, ngươi nhìn xem thích cái nào?”

Phi Hàn cầm từng đèn hoa lên nhìn kỹ, trên đó có vẽ hoa, chim, cá, cũng có mai lan trúc cúc, người vật, phong cảnh,….

“Ừm…… Chọn đèn hoa có vẽ cung nữ này đi.”

Tinh Lạc cầm đèn lại gần nhìn, sau đó gương mặt lộ ý cười ấm áp: “Ồ, tại sao chọn cái này?”

“Vừa nhìn đã rất thích.”

“Vậy được, đèn hoa này là của ta.”

“Sao lại là của ngươi, ta chọn không phải là ta sao?”

“Tục này gọi là trao đổi đèn hoa, kết nhân duyên. Đèn ngươi chọn đương nhiên là của ta. Còn của ngươi là cái đèn này.”

Tinh Lạc đưa cho Phi Hàn một chiếc đèn hoa vẽ hình người quân tử, rồi kéo Phi Hàn đi tiếp về trước. Hai người chơi cả buổi, đi mệt thì ăn, ăn no lại chơi tiếp. Quả thực rất vui. Hai người đi đến một quán hoành thánh, bỗng nhiên bà chủ ngăn Tinh Lạc lại:

“Công tử, công tử! A Lạc công tử đúng không?”

“Đúng là tại hạ, không biết vị bà bà là……”

“Ta là A Lan đây, ngươi đã từng ăn hoành thánh ở quán ta.

Không ngờ hai mươi năm, gương mặt ngươi vẫn không đổi chút nào. Nhưng mà, người bên cạnh là người đi theo ngươi ngày xưa à……”

“Vẫn là hai chúng ta, chúng ta lại tới nữa. Cho hai chén hoành thánh đi.”

Bà bà có tên A Lan vào bếp mút hoành thánh. Tinh Lạc mượn giẻ lau lau ghế ngồi, mới kéo Phi Hàn ngồi xuống. Sau đó thì bắt đầu nhìn chằm chằm Phi Hàn đang ngây người. Hoành thánh rất mau được dọn lên, Phi Hàn không ăn nổi, muốn nói lại thôi, cuối cùng mới nói:

“Tinh Lạc! Thật ra người ngươi yêu là một người khác đúng không.”

“Sao Hàn nhi lại nói vậy?”

“Không phản bác vậy là ta đoán đúng rồi. Lần đầu tiên ngươi thấy ta, đã lộ vẻ kích động. Từ đó, ngươi đối với ta ngoan ngoãn phục tùng, thậm chí không tiếc nằm dưới hầu hạ ta. Ta không cho rằng mình có thể có mị lực khiến người khác nhất kiến chung tình. Hôm nay đi chơi, ngươi biết rõ tiết hoa đăng như vậy, còn lời nói vừa rồi của bà bà kia nữa. Ta nghĩ, ngươi và ý trung nhân ngày xưa đã cùng nhau đi chơi tiết hoa đăng đúng không. Trên người ta nhất định có chỗ nào rất giống vị cố nhân đó của ngươi, là khuôn mặt này sao?”

Tinh Lạc chợt cười khổ: “Hàn nhi……”

“Ngươi đừng giải thích nữa. Ngươi chưa từng thật lòng với ta, ta cũng chưa từng thật lòng với ngươi. Thật không dám giấu, băng ngọc phi hoàng trâm mấy hôm trước người tặng ta, ta đã cho điện hạ rồi. Ngươi ngẩng đầu nhìn trời đi. Đẩu tinh lệch vị trí, tinh binh đã xuất động, có tinh binh của ngươi giúp sức, e rằng bây giờ Thiên cung đã là của Thanh Khâu.”


“Hàn nhi, ngươi thích Ly Hoàn đến thế sao? Hắn chỉ coi ngươi như công cụ mà thôi! Đến bây giờ ngươi còn không rõ sao?”

Phi Hàn rõ chứ. Phi Hàn cũng không thích hắn. Có điều, Ly Hoàn đã cứu Phi Hàn hai lần, người tu luyện coi trọng nhất là nhân quả. Phi Hàn bỏ rơi hắn, về tình về lý đều không hợp.

“Tinh Lạc, cho dù người ngươi yêu không phải ta, nhưng mấy ngày nay ngươi đối xử với ta rất tốt. Dù sao đi nữa cũng là ta phụ ngươi, ngươi giết ta đi. Ta không trách ngươi.”

Xưa nay, Phi Hàn luôn tham sống sợ chết. Nhưng bây giờ khi thật sự đối mặt với cái chết, lại không sợ như vậy. Tự tiện lấy băng ngọc phi hoàng trâm đưa cho Ly Hoàn, đây đã không phải dùng “tội lớn” để hình dung được nữa, cho dù rơi vào đạo Tu La cũng không quá.

Nhưng sự trừng phạt mà Phi Hàn đợi cũng không đến, thứ đến với hắn là một cái ôm ấm áp. Tinh Lạc ôm hắn vào lòng:

“Hàn nhi, ngươi ngốc quá, ngốc đến làm người ta đau lòng.”

Giọng điệu sủng nịnh, cái ôm ấm áp. Phi Hàn lại mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

——————- Giấc mơ ——————-

Phi Hàn từ từ mở to mắt. Đây là… biên cảnh Thanh Khâu? Rồi nhìn thấy phía xa có một người từ từ đi đến, nghiễm nhiên giống Phi Hàn như đúc.

Sau đó tự mình lặp lại câu chuyện đau khổ kia của mình. Phi Hàn muốn phá trận không được, còn bị phản phệ ngược lại, pháp lực hoàn toàn biến mất. Giới Linh tuần tra thấy mình đang chật vật như vậy, nảy ra ý muốn giết mình, sau đó đánh nhau, hủy dung, móc hai mắt…… Phi Hàn rất muốn cứu mình, nhưng lại nhận ra bây giờ mình chỉ như người ngoài cuộc, cái gì cũng không thay đổi được. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bất lực giãy giụa.

Tiểu hồ ly bên cạnh Giới Linh thấy Giới Linh trở nên điên cuồng như thế, cẩn thận nhắc nhở: “Đại nhân, Phi Hàn là đại hồng nhân trước mặt Thái Tử. Nếu chết ở đây, khó đảm bảo chúng ta sẽ chịu liên lụy. Không bằng, chúng ta thay đổi gương mặt của hắn, ném bừa hắn đến thế gian. Nhìn dáng vẻ hắn bây giờ cũng không chịu được mấy canh giờ đâu, mà chúng ta, lại có thể chạy thoát can hệ……”

“Ngươi cũng thông minh lắm đấy. Theo ý ngươi nói mà làm đi.” Giới Linh vênh váo tự đắc đi mất, tiểu hồ ly kia khiêng hắn lên, đi xuống nhân gian, ném hắn xuống trước cửa một ngôi nhà tranh. “Ta ngửi thấy ngôi nhà này có mùi dược thảo rất nồng, chắc đây là nơi ở của một đại phu. Nếu mệnh ngươi lớn, thì hãy ở đây yên phận làm một người phàm. Nếu chết, cũng đừng tới tìm ta gây phiền toái.”

Tiểu hồ ly đằng vân đi mất, chỉ để lại Phi Hàn nằm đau đớn trên mặt đất, thần trí đã không rõ.

Sau đó thì sao? Là Ly Hoàn cứu mình sao? Phi Hàn cầu nguyện Ly Hoàn tới sớm một chút.

Ly Hoàn không tới. Từ nơi xa lại có một đại phu cõng thảo dược đi tới. Chắc đây là chủ của ngôi nhà tranh này. Đại phu càng đi càng gần. Phi Hàn chợt mở to hai mắt nhìn. Vị đại phu này lại giống Tinh Lạc như đúc! Nhưng Tinh Lạc chính là thượng tiên trên Thiên cung, sao lại xuất hiện ở nơi núi rừng hoang dã này? Huống chi, tuy Tinh Lạc là thượng tiên, lại hòa khí ôn nhuận, còn người phàm này lại lộ vẻ mặt lạnh như băng, trên trán sắp viết bốn chữ to “Người sống chớ gần”. Có lẽ, người phàm này chỉ có gương mặt giống Tinh Lạc thôi, chắc chắn không thể nào là Tinh Lạc được.

“Tinh Lạc” kiểm tra hơi thở của Phi Hàn, sau đó ôm hắn về nhà tranh, buông giỏ thuốc, xem xét miệng vết thương Phi Hàn một cách cẩn thận, ngay sau đó bắt đầu nấu thuốc, băng bó miệng vết thương giúp Phi Hàn. Động tác đâu vào đấy, chắc y thuật cũng không tồi.

Phi Hàn bỗng sốt cao, bắt đầu mê sảng. “Tinh Lạc” đang ngủ say bỗng bị đánh thức, rất không kiên nhẫn, đưa ngón tay qua. Sau đó, Phi Hàn không còn nói sảng nữa. Phi Hàn nhanh chóng chạy đến thân thể mình, thì thấy sắc mặt mình như thường, hơi thở ổn định, hiển nhiên đã hạ sốt.

Đây là… Tiên pháp? Người phàm giống Tinh Lạc kia lại biết tiên pháp? Chẳng lẽ có tiểu tiên nào biến thành người giống Tinh Lạc tới nhân gian?

“Tinh Lạc” dậy rất sớm, luyện kiếm trong sân. Kiếm pháp nước chảy mây trôi, khiến ánh mắt Phi Hàn sắp hoa lên thì bỗng thấy ngoài cửa có một cô nương đến, mặc áo hoa, thanh lệ động lòng người: “Tân đại ca, luyện kiếm sớm quá vậy!”

“Tinh Lạc” thấy có người tới, thong dong thu kiếm, vẫn giữ vẻ mặt lạnh băng như cũ.

“Còn chưa ăn cơm sáng đúng không, muội mang mấy món ăn

đến cho huynh nè!” Cô nương kia lập tức đi vào nhà tranh, mở  hộp thức ăn trong tay ra, đặt từng món điểm tâm lên bàn: “Đây là trứng chưng, đây là bánh bắp, đây……”

“Sau này đừng đến đây nữa.”


“Là Thiên Thiên làm sai chỗ nào sao?”

“Tinh Lạc” không nói chuyện nữa, chỉ chỉ trả từng món điểm tâm vào hộp thức ăn, sau đó lấy một quyển sách ra, yên lặng xem sách. Dáng vẻ không muốn bị quấy rầy. Cô nương kia cắn cắn môi:

“Hay là đồ ăn muội mang đến không hợp khẩu vị của Tân đại ca. Lần sau Thiên Thiên đổi món khác mang đến.” Có phần chật vật chạy ra ngoài.

Phi Hàn thầm nghĩ: “Vị ‘ Tinh Lạc ’ này thật không biết điều, rõ ràng cô nương tên Thiên Thiên này thương y như vậy.”

( Nội dung phần sau không dùng cái nhìn của Phi Hàn, sửa dùng cái nhìn của ngôi thứ ba. Phi Hàn trong phần sau là Phi Hàn bị thương nặng.)

Mãi cho đến giữa trưa, Phi Hàn bị thương nặng nằm trên giường bắt đầu có dấu hiệu tỉnh lại.

“Đây là đâu?” Phi Hàn muốn thấy rõ xung quanh, nhận ra chỉ một mảnh đen như mực, sờ lên đôi mắt, chỉ sờ được một tấm băng gạc.

“Tinh Lạc” ngồi bên ngoài đọc sách nghe phòng trong có tiếng vang, rót một chén thuốc từ ấm nấu thuốc, đặt tới mép giường Phi Hàn: “Ta để thuốc trên bàn.” Sau đó lại ra gian ngoài, cầm sách đọc tiếp.

“Vị công tử này, đôi mắt ta……”

“Gương mặt ngươi bị hủy, hai mắt bị móc.”

“Hai mắt… bị móc? Vậy…sau này ta… không nhìn thấy sao?”

“Ừm.”

“Công tử biết ta là ai không?”

“Không biết.”

“Sao ta lại ở đây…… Là ta bị kẻ thù đuổi giết, công tử đã cứu ta sao?”

“Ừm.”

“Đa tạ công tử.”

“Uống thuốc. Vết thương lành thì tự rời khỏi đây.”

“Ồ, được.”

“Tinh Lạc” chợt nhớ hai mắt đối phương không thấy đường, vốn định đem thuốc qua, thì thấy đối phương nghiêng ngả lảo đảo xuống giường, sờ soạng đến mép bàn. Hiển nhiên là muốn tự lấy thuốc, không muốn làm phiền y.

“Tinh Lạc” thấy nhiều người phàm tự suy sụp, được một tấc lại muốn một thước, nhưng hiếm thấy ai một giây trước biết hai mắt mình không còn, giây tiếp theo vẫn nỗ lực tự lực cánh sinh như cũ. Xem dáng vẻ sờ soạng khó khăn của hắn, trong lòng mềm nhũn, bế Phi Hàn từ trên mặt đất lên, lại đưa chén thuốc trên bàn cho hắn.

“Làm phiền công tử.” Phi Hàn nhận lấy chén thuốc. Thuốc vừa vào miệng, Phi Hàn đã nhíu chặt mày lại —— “Tinh Lạc” biết thuốc này đắng đến thế nào, ngày xưa y cho vào đó một ít hoàng liên. Nhưng người uống thuốc này thì phải ăn một hộp mứt quả mới cảm thấy bớt đắng. Nhớ lại, hôm qua người này phát sốt, y còn dùng nhiều hơn một ít, chắc là còn đắng hơn nữa. Phi Hàn lại không rên một tiếng, ngửa đầu uống cạn chén thuốc, rồi nằm xuống, nhắm hai mắt lại, nhỏ giọng lẩm bẩm “Sao đắng quá vậy……” Phi Hàn tự lẩm bẩm một mình, giọng nói rất nhỏ, nhưng “Tinh Lạc” có thính lực rất tốt. Trong phạm vi ngàn dặm, nếu y muốn, một chiếc lá rơi xuống cũng không qua được y.

“Tinh Lạc” lắc đầu cười nhạt, lấy ra từ ngăn tủ một bao mứt hoa quả, đặt vào tay Phi Hàn.

“Đây là……”

“Mứt quả.”

“Đa tạ công tử!” Phi Hàn mở bao mứt ra, không chờ nổi mà ăn vào. “Công tử, ngài đúng là người tốt! Đúng rồi, công tử, ngài tên gì?”

“Tân Lạc.”

“Chào Tân đại ca, ta tên…… Ừm, ta cũng không biết ta tên gì nữa. Ta không nhớ gì cả.”

“Hôm qua khi băng bó vết thương cho ngươi, thấy trên người ngươi có một cái ngọc bội, trên đó viết hai chữ ‘ Thanh Khâu ’.”

“Vậy chắc là, ta tên là Thanh Khâu?”

“Ừm.”