Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 86: Thật xin lỗi !

"Khóc cái gì mà khóc? Tôi ngược đãi em?" Hắc Viêm Triệt nhíu mày, giọng điệu lạnh như băng.

"Thật xin lỗi..." Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, lặp lại lời nói vừa nảy.

Hắc Viêm Triệt buồn bực kéo cô vào trong ngực, kìm chặt cằm nâng mặt cô lên nhàn nhạt nói "Cảm thấy ủy khuất? Tôi nói sai cho em rồi hả?".

Viên Cổn Cổn nhắm mắt lại, không nói gì, nước mắt nhỏ giọt ở trên tay anh.

Hắc Viêm Triệt buông cằm cô ra, lạnh giọng nói "Tôi hỏi em có phải cảm thấy ủy khuất hay không, trả lời tôi."

Viên Cổn Cổn tránh thoát ôm ấp của anh, lui ra vài bước, "Anh nói không sai, tôi chính là kẻ yếu thì sao, tôi không bảo vệ được bản thân mình nhưng từ trước tới bây giờ tôi cũng chưa từng muốn thiếu gia đến bảo vệ tôi, tôi chính là thích xen vào chuyện của người khác, tôi chính là không biết tự lượng sức mình, nếu thiếu gia trách tôi làm cho anh mất mặt thì tôi đây xin lỗi anh, nếu có lần sau thì thiếu gia cao quý cũng không cần phải quản tôi, mặc kệ kết quả thế nào đều là tôi tự tìm."

Nghe vậy, con ngươi màu tím nhạt của Hắc Viêm Triệt biến thành màu tím đậm, tức giận trong mắt làm cho người ta không rét mà run..

Viên Cổn Cổn bị vẻ mặt của anh dọa sợ, không tự chủ được mà lui về phía sau.

Hắc Viêm Triệt lạnh lùng kéo khóe miệng, tao nhã vỗ tay, lạnh nhạt nói "Chúc mừng em Viên Cổn Cổn, lá gan của em trở nên lớn, tốt, nói rất tốt, tôi tán thưởng em."

Vẻ mặt Viên Cổn Cổn như đưa đám bắt đầu hối hận, sao cô có thể nói ra mấy câu này....Quả thực là không biết suy xét, dù nói thế nào thì cũng là anh bảo vệ cô...

"Em lui cái gì? Sợ tôi sao?" Hắc Viêm Triệt bước từng bước ép tới gần cô, khóe môi nhếch lên, nhưng lại làm cho lông tơ của Viên Cổn Cổn đều dựng đứng...

"Thiếu gia..." Viên Cổn Cổn ngập ngừng tiếp tục lui về phía sau, cho đến khi lưng đụng vào vách tường lạnh như băng, không đường lui nửa.

"Em nói xem tôi nên làm thế nào để thưởng cho em?" Hắc Viêm Triệt vây cô ở giữa thân thể mình và vách tường, mang theo cười khẽ nhưng giọng điệu lại lạnh như băng.


Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, không dám nói lời nào.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, mỗi một tế bào trong cơn giận dữ trong lòng đều kêu gào muốn trào ra, nhưng lại không đành lòng....Không đợi anh nói chuyện, . Viên Cổn Cổn liền khóc rống lên, vừa khóc vừa gào, "Tôi biết mình vô dụng không xứng đứng ở bên cạnh anh, tôi cũng biết mình không biết tự lượng sức mình, ngay cả chính mình cũng không bảo vệ được đã muốn đi bảo vệ người khác, tôi biết là tôi không tốt, nhưng mà tôi cũng không muốn như vậy, chờ lúc tôi phản ứng kịp thì đã đứng ở trước mặt Khanh Khanh rồi, thiếu gia nói đều đúng, tôi không có tư cách, là tôi không tốt, là tôi không đúng, thật xin lỗi..."

Hắc Viêm Triệt nhìn cô ngồi xổm dưới đất, vừa khóc vừa gào, giống như bị ủy khuất rất lớn, toàn bộ thế giới đều khi dễ phụ bạc cô, rất kỳ quái, giận dữ ở trong lòng cứ như vậy mà bị đè ép xuống, nhìn cô giống một đứa trẻ oa oa khóc lớn, miệng vừa đóng lại mở ra nói chuyện, không biết vì sao, anh lại cảm thấy...Rất đáng yêu...

"Hu hu... Thật xin lỗi mà..." Viên Cổn Cổn ôm chặt lấy đùi của anh, thật sự hối lỗi.

Hắc Viêm Triệt kéo cô đứng lên lau vết nước đọng trên mặt cô, lạnh nhạt nói "Muốn tôi quản hay không?"

"Muốn..." Viên Cổn Cổn khóc gật gật đầu, kiễng chân lên ôm cổ của anh, vùi mặt vào trong lòng anh.

Hắc Viêm Triệt ôm cô ngồi ở trên giường, kéo cái cơm nắm đang không ngừng chui vào trong lòng anh ra, nhìn cô nước mắt ràn rụa, nhíu mày "Ầm ĩ muốn chết."

Viên Cổn Cổn khịt khịt mũi, điềm đạm đáng yêu nhìn anh.

"Xấu." Hắc Viêm Triệt lau nước mắt của cô, nhàn nhạt nói.

Viên Cổn Cổn chép chép miệng, không nói gì..

Hắc Viêm Triệt dùng sức véo một cái ở trên mông của cô, lạnh giọng nói "Em là cô gái vừa ngu xuẩn vừa chậm chạp lại muốn đứng ở đó để người ta đánh, cho dù muốn xen vào chuyện của người khác cũng phải tìm chỗ dựa vững chắc trước, hiểu hay không?"

Viên Cổn Cổn kêu khẽ một tiếng, che cái mông của mình lại, đỏ mặt nhìn anh, "Luc đầu tôi muốn tìm người, nhưng thấy cô ta hung dữ muốn đánh Khanh Khanh như vậy, quýnh lên liền quên, hơn nữa tôi không quen biết ai ở đó, tôi cũng không biết nên tìm ai..."


Hắc Viêm Triệt nhíu mày hung hăng véo cô một cái, không vui nói "Em không biết tôi? Không tìm tôi?"

"Tôi sợ anh không để ý tôi mà, tôi biết anh không thích quản chuyện của người khác." Viên Cổn Cổn bắt lấy tay anh, nhỏ giọng meo meo.

"Tôi không để ý em thì em không cầu xin tôi?" Hắc Viêm Triệt nắm giữ ngược lại tay cô kéo đến bên miệng cắn một cái.

"Tôi cầu xin anh thì anh sẽ để ý tôi sao?" Viên Cổn Cổn chớp đôi mắt to trắng đen rõ ràng, biểu cảm rất thật thà.

"Xem tâm trạng." Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng ngốc nghếch của cô, đột nhiên có cảm giác miệng khô lưỡi hanh.

"Vậy không phải tôi cầu xin vô ích sao...Ở cùng với anh lâu như vậy rồi, chưa thấy ngày nào mà anh có tâm trạng tốt..." Viên Cổn Cổn rủ bả vai xuống, nhỏ giọng nói thầm.

"Cái gì?" Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm.

"Không... Không có gì.".

Hắc Viêm Triệt kề sát mặt cô, môi của hai người chỉ cách mấy cm, Viên Cổn Cổn nhìn khuôn mặt tuấn tú phóng lớn trước mắt, không tự chủ được ngừng thở, anh đẹp quá...

Hắc Viêm Triệt nhìn hai gò má ửng hồng của cô, đột nhiên muốn trêu đùa cô, "Tiểu Bàn, mặt của em đỏ rồi."

Viên Cổn Cổn vươn tay sờ sờ mặt, ấp úng nói "Tôi... Tôi không có nghĩ chuyện kỳ quái gì... Thật sự..."

"Chuyện kỳ quái gì?" Hắc Viêm Triệt lại kề sát thêm một chút, môi của hai người đã chạm vào một chỗ.

Viên Cổn Cổn không tự chủ được nuốt từng ngụm nước bọt, một tiếng ừng ực chọc cho Hắc Viêm Triệt cười.

Hắc Viêm Triệt vỗ nhẹ lưng của cô, đánh chiếm môi của cô.

Viên Cổn Cổn rên nhẹ, mềm mại giống như như thường ngày, quấn quýt môi miệng với anh.

Sau khi kết thúc, Hắc Viêm Triệt nhìn ánh mắt mơ màng, hơi thở không ổn định của cơm nắm, không nhịn được cắn nhẹ một cái ở trên mặt cô, nhàn nhạt nói "Bây giờ tâm trạng của tôi không tệ."