Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 85: Em không có tư cách xen vào chuyện của người khác!

"Bái bai Khanh Khanh, mình đi đây." Viên Cổn Cổn ngoan ngoãn vẫy vẫy tay với Lạc Khanh Khanh, vẫn bộ dáng cười ngọt ngào.

"Bái bái." Lạc Khanh Khanh cũng cười vẫy tay, nhìn theo bọn họ rời đi, nhìn ánh mắt chăm chú xung quanh, bình tĩnh tự nhiên đi tới khu đồ ăn, mỉm cười thoải mái, lộ ra phong thái gia đình danh giá, mà cô gái có khuôn mặt đầy máu đang nằm trên đất kia, không ai dám đến hỏi thăm cô ta, sợ làm mất lòng Hắc Viêm Triệt.

Chủ nhân bữa tiệc là Triệu Vĩnh Mục đầu đầy mồ hôi lạnh ngăn Hắc Viêm Triệt lại ở cửa, vẻ mặt lấy lòng nhẹ giọng cười nói "Tổng giám đốc Hắc, chuyện hôm nay thật sự rất xin lỗi, thất lễ rồi."

Hắc Viêm Triệt nhìn ông ta không nói gì, Viên Cổn Cổn ôm cổ Hắc Viêm Triệt hơi ngượng ngùng, rõ ràng là anh đánh người nhưng chủ nhân bữa tiệc lại xin lỗi, giống như một câu cha từng nói, thế giới là không công bằng.

"Tổng giám đốc Hắc tới là vinh hạnh Triệu mỗ, nhưng lại khiến cho ngài không vui như vậy, Triệu mỗ chân thành xin lỗi, xin ngài đừng để trong lòng." Triệu Vĩnh Mục cúi đầu khom người nói.

Viên Cổn Cổn nhìn cảnh tượng kỳ quái trước mắt này, một ông lão đã hơn 50 tuổi lại khúm núm như vậy còn xưng hô là ngài với một người trẻ tuổi hơn mình gần một nửa ...Thật sự là làm cho người ta rất không thoải mái, kéo kéo quần áo Hắc Viêm Triệt ghé vào lỗ tai anh nhỏ giọng meo meo "Triệt..."

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, nhàn nhạt nói "Tổng giám đốc Triệu, tôi sẽ không giận lây sang ai, ông không cần như vậy."

"Vâng, tổng giám đốc Hắc phân rõ phải trái, xứng đáng là truyền kỳ trong giới kinh doanh." Triệu Vĩnh Mục nhẹ nhàng thở ra bắt đầu vuốt mông ngựa.

"Triệt... Chúng ta về nhà đi." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng nói.

"Ừ." Hắc Viêm Triệt lướt qua Triệu Vĩnh Mục chắn ở phía trước, ngồi vào trong xe Á Tư đã mở cửa sẵn.

Triệu Vĩnh Mục nhìn bóng lưng bọn họ, lau mồ hôi lạnh trên trán, không thể không thừa nhận, cả người của anh phát ra khí thế làm cho người ta không thể không phục tùng anh...

Phòng sách nhà họ Hắc, Viên Cổn Cổn cúi đầu ngồi ở trên ghế, không nói gì.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, nhàn nhạt nói "Câm rồi sao?"


Viên Cổn Cổn ngẩng đầu nhỏ giọng meo meo "Là Dư tiểu thư kia nói lời tổn thương người khác, nói không lại Khanh Khanh liền muốn ra tay..."

"Cô ta nói lời tổn thương người khác? Cần em mở rộng chính nghĩa?" Hắc Viêm Triệt nhíu mày, giọng điệu lạnh nhạt.

"Nhưng mà Khanh Khanh đã cứu tôi mà, lần trước lúc ở trường là cô ấy cứu tôi." Viên Cổn Cổn ủy khuất nhỏ giọng nói.

"Cô ta có bản lĩnh này, em có không?" Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn cô, cố gắng kiềm chế tính khí của mình.

"Tôi..."

"Em có?"

"Không có." Viên Cổn Cổn uể oải cúi đầu, vô cùng mất mác.

"Vậy em dựa vào cái gì mà xen vào chuyện của người khác?" Giọng nói của Hắc Viêm Triệt trầm xuống.

Viên Cổn Cổn im lặng không nói gì, hốc mắt đỏ lên.

"Một người yếu kém ngay cả chính mình cũng không bảo vệ được thì không có tư cách đi xen vào chuyện của người khác, cút về phòng." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nói.

Viên Cổn Cổn khóc đứng dậy đi ra khỏi phòng sách.

Hắc Viêm Triệt nhìn bóng lưng của cô, xoay người ngồi lên ghế xoay nhàn nhạt nói "Ra đây."


Vừa dứt lời, một bóng dáng thon dài đứng ở trước mặt anh, đó là một người đàn ông tuấn tú với mái tóc đen và đôi mắt nâu, khóe miệng mang theo mỉm cười lưu manh."Vẫn còn nhạy bén như vậy, tôi còn tưởng anh đắm chìm trong biển cả tình yêu rồi, cả người đều sẽ thoái hóa"

Hắc Viêm Triệt nhìn anh ta, hừ lạnh một tiếng.

"Đối xử với cô gái mình nhận định như vậy có phải hơi quá đáng hay không? Cô ấy làm như vậy thì chứng mình cô ấy có tấm lòng tốt, anh cần gì phải khắc nghiệt như vậy, nhìn xem người ta đã khóc đến mặt đầy nước rồi, rất đáng thương đấy." Người đàn ông nhàn nhã vừa đi vừa nói chuyện, mở cửa tủ lạnh ra, lấy một chai iskilde.

"Một người không có khả năng bảo vệ mình nên học cách tránh rắc rối." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

"Cô ấy có anh thì cần gì khả năng bảo vệ bản thân, làm điều thừa." Người đàn ông ngồi trên ghế sô pha, chân thon dài bắt chéo lại một chỗ.

"Anh tới là để thảo luận tôi cần phải làm gì để dạy dỗ người phụ nữ của tôi sao?" Hắc Viêm Triệt đứng dậy ngồi xuống đối diện với anh ta.

"Tôi không có nhàm chán như vậy, tôi đến đây để dựa dẫm anh." Người đàn ông trừng mắt nhìn anh, biểu cảm rất mờ ám.

Hắc Viêm Triệt nhíu mày, lạnh giọng nói "Còn dùng vẻ mặt này liền cút ra ngoài cho tôi."

"Chán ghét, bộ dáng cứng ngắc như người chết, một chút tế bào hài hước cũng không có." Người đàn ông hắng cổ họng học dáng vẻ làm nũng của phụ nữ, chính là hình thức tiểu thư khách sạn.

Hắc Viêm Triệt đứng dậy đi ra cửa không quan tâm đến anh ta.

"Người chết, người ta ở phòng hả." Người đàn ông chơi đùa không biết mệt, lại chỉ lấy nhận được rầm một tiếng vung cửa, nhìn cánh cửa lớn khép chặt, kéo khóe miệng lên.

Viên Cổn Cổn vừa khóc vừa tắm rửa tẩy trang, sau khi làm sạch sẽ mặc áo ngủ xong lại khóa mình ở trong phòng tắm, đau lòng khóc , cô biết mình vô dụng, ngay cả khả năng bảo vệ bản thân cũng không có, nhưng cũng bởi vì bản thân vô dụng liền không thể quan tâm người khác sao? Huống chi người kia đã từng cứu cô, cho dù anh nói đều là sự thật, vậy cũng không cần nói trực tiếp như vậy, còn hung dữ như vậy nửa... Giống cô là người dư thừa ở thế giới này vậy, đứng ở bên cạnh người mạnh mẽ như anh, là mỏng manh buồn cười như vậy...

"Viên Cổn Cổn, ra đây." Giọng nói lạnh như băng của Hắc Viêm Triệt truyền vào, Viên Cổn Cổn vội vàng lau nước mắt đứng dậy mở cửa.

Hắc Viêm Triệt xem nhìn mắt và mũi của cơm nắm trước mắt đều ửng hồng, nhàn nhạt nói "Muốn ở trong đó cắt mạch tự sát?"

Viên Cổn Cổn sửng sốt, lắc lắc đầu.

"Vậy em khóa cửa làm gì?"

"Thật xin lỗi..." Viên Cổn Cổn cúi đầu nhỏ giọng nói qua, giọng nói khàn khàn sau khi khóc.