Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 75: Viên Cổn Cổn bùng nổ!

Hắc Viêm Triệt kéo khóe miệng châm chọc, "Em đi đi, tôi dẫn em đi."

Viên Cổn Cổn nhìn anh, khóc đến không thở nổi.

Hắc Viêm Triệt xuống khỏi người cô, kéo cô lên liền dẫn cô ra bên ngoài, Viên Cổn Cổn sợ tới mức khóc thét lên "Tôi... Tôi không có quần áo."

"Không cần mặc, cứ đi như vậy, đây là chứng cớ." Hắc Viêm Triệt kéo cô ra khỏi phòng.

Không biết Viên Cổn Cổn lấy sức từ đâu ra mà đẩy anh ra một cái, hai tay ôm ngực kêu khóc "Thiếu gia biến thái, tôi chán ghét anh, vì sao anh phải khi dễ tôi như vậy, cho dù tôi là nữ giúp việc thì tôi cũng có tôn nghiêm mà, hu hu... Tôi chán ghét anh."

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, lúc này, toàn bộ phần trên của cô đều lộ ra, chỉ có hai cái tay che cảnh đẹp trước ngực, phía dưới cơ thể là một lớp vải bị xé rách, nhìn như bị người ta cưỡng bức... Vừa mở miệng muốn nói cái gì đó, cửa đã bị mở ra , Á Tư và Nhã Tư đứng ở ngoài cửa, vì thế, bầu không khí liền cứng ngắc...Dღiễn.Đàn.Lღê.Quý.Đôn.

Mặt Viên Cổn Cổn đầy nước mắt nhìn người ở ngoài cửa, hoàn toàn hóa đá.

Vẻ mặt của Á Tư và Nhã Tư cứng ngắc nhìn cô, cũng hóa đá rồi.

"Cút đi!" Hắc Viêm Triệt rống dữ, kéo Viên Cổn Cổn ôm vào trong ngực, che cảnh đẹp lại.

Á Tư và Nhã Tư nhanh chóng bay ra khỏi phòng đóng cửa lại, cảm thấy lo lắng cho số phận sau này của mình...

"A! ! ! ! ! ! ! !" Viên Cổn Cổn chậm chạp thét chói tai, không biết là do nóng hay tức giận, trên mặt đã đỏ ửng.Diễღn.Đàn.Lê.Quღý.Đôn.

Hắc Viêm Triệt ôm cô, cau mày, con ngươi màu tím đậm biểu hiện anh không vui.

"Đều tại anh! Đều tại anh! Bị nhìn thấy rồi! Hắc Viêm Triệt, tôi hận anh chết đi được!" Viên Cổn Cổn vừa khóc vừa đánh đấm Hắc Viêm Triệt.

Hắc Viêm Triệt im lặng không hé răng, để mặc cô trút giận.


"Tôi hận anh! Đồ Biến Thái!" Viên Cổn Cổn đẩy anh ra, khóc chạy vào phòng trong, Rầm một tiếng cửa đóng sầm lại.

Hắc Viêm Triệt đứng tại chỗ, phiền chán túm lấy tóc, đấm mạnh vào vách tường, bắt đầu từ lúc nào, cô lại dám đối với anh như vậy, con bé ú chết tiệt!

1 tiếng đồng hồ trôi qua, Hắc Viêm Triệt cầm tài liệu nhưng không hề nhìn một chữ nào.

2 tiếng đồng hồ trôi qua, Hắc Viêm Triệt cầm bút máy nhưng không viết ra được một chữ nào.

3 tiếng đồng hồ trôi qua, Hắc Viêm Triệt không thể nhịn được nữa cầm chìa khóa phòng trong đi đến trước cửa phòng, lạnh giọng nói "Viên Cổn Cổn, mở cửa."

Đợi một lúc lâu, không phản ứng.

"Có nghe thấy không, đừng khiêu chiến kiên nhẫn của tôi."

Vẫn không phản ứng.Diễღn.Đàღn.Lê.Quý.Đôღn.

Hắc Viêm Triệt hơi sốt ruột dùng chìa khóa mở cửa ra, kết quả liền thấy một cơm nắm ôm gối đầu cuộn tròn thành một cục, chăn mỏng chỉ che phủ đến eo của cô, cơ thể trắng nõn, đầu vai mượt mà, tất cả đều lộ ra bên ngoài, nhưng hai bên mềm mại lại bị gối đầu che mất, nhẹ nhàng thở ra, nhẹ chân bước qua, nhìn nhìn khóe mắt cô vẫn còn vướng nước mắt và ngón tay cái bị cô ngậm vào miệng, không nhịn được vươn tay vuốt nhẹ mái tóc đen mềm mại của cô, cô như vậy rất giống một thiên sứ rơi xuống thế gian, hơn nửa còn mới bị người ta khi dễ, rất đáng yêu, Hắc Viêm Triệt bị ý nghĩ này làm cho giật mình,Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn. cái gì mà thiên sứ, sao anh có thể so sánh cô nhóc vừa ngốc nghếch vừa béo ú thành thiên sứ, cho dù phải, thì cô cũng là một thiên sứ béo ú chưa trưởng thành! Trong đầu liền hiện ra hình ảnh cô bay bay giữa không trung, sau lưng là một đôi cánh nhỏ buồn cười, trên thân thể béo ú bày ra khuôn mặt làm người ta muốn khi dễ, còn phe phẩy cái cánh ngây ngốc nói (thiếu gia, tôi muốn ăn bánh ngọt. ) Hắc Viêm Triệt kéo khóe miệng lên, vỗ nhẹ lên vai trần của cô, cúi đầu gọi "Tiểu Bàn."

Viên Cổn Cổn giật giật, tiếp tục ngủ.

"Tiểu Bàn, thức dậy đi làm!" Hắc Viêm Triệt đẩy đẩy bờ vai của cô, anh thích nhìn bộ dáng cô nhắm mắt lại, cau mày tự thì thầm.

Viên Cổn Cổn cau mày, không biết cái miệng nhỏ nhắn đang nói nhỏ cái gì, chỉ thấy cô vùi mặt vào gối đầu để mặc anh đẩy, chỉ là không tỉnh lại.

"Viên Cổn Cổn, thức dậy." Hắc Viêm Triệt vừa véo vừa vò cô đến nghiện.


Viên Cổn Cổn mặc kệ anh, tiếp tục ngủ say.

Hắc Viêm Triệt nằm lên giường, kéo gối đầu của cô ra, chờ cô ngã vào lòng mình.

Quả nhiên, Viên Cổn Cổn vươn tay sờ soạng một lúc, tự nhiên chui vào trong lòng anh, tìm vị trí thoải mái, còn thở dài thỏa mãn.

Hắc Viêm Triệt kéo chăn mỏng che bả vai bị lộ ra ngoài của cô, lẳng lặng ôm cô, lẳng lặng nhìn cô, anh nghĩ, bây giờ anh có thể hiểu vì sao Hắc Viêm Tước không thích lòng dạ của Khấu Lê Lạc để ở trên người người khác, cho dù là con trai mình cũng không được, bởi vì bây giờ anh tràn đầy cảm xúc đó....Viên Cổn Cổn, em thiên sứ béo ú này đã định trước là bị tôi giam cầm dưới cánh chim màu đen, em chấp nhận số phận đi.

6 giờ 28 phút chiều.

Viên Cổn Cổn thức dậy, vừa mở mắt ra đã thấy Hắc Viêm Triệt, bĩu môi đẩy anh ra "Anh tránh ra!"

Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, lạnh lùng nhìn cô.

Viên Cổn Cổn nhìn ánh mắt quen thuộc này, ủy khuất đến hốc mắt đỏ lên, xoay người đưa lưng về phía anh, cuộn tròn cơ thể lại.Diễღn.Đàn.Lê.Quý.Đôღn.

Hắc Viêm Triệt không vui kéo cô qua, nhìn hốc mắt hồng hồng của cô lạnh giọng nói "Em còn khóc nửa liền ném em ra ngoài."

Viên Cổn Cổn che mặt, cắn chặt môi dưới không phát ra tiếng, nhưng bả vai run run vẫn bán đứng cô.

Hắc Viêm Triệt nhíu mày, cố gắng nhẹ giọng nói "Cũng đã như vậy rồi, còn khóc cái gì."

"Đều tại anh làm hại... Sau này tôi phải đối mặt với họ như thế nào... Đều tại anh... Hu hu..." Viên Cổn Cổn vừa khóc vừa meo meo, tiếng khóc yếu ớt, giống như con thú nhỏ bị thương.

Hắc Viêm Triệt ôm cô, theo bản năng vuốt nhẹ sống lưng của cô, "Kêu bọn họ biến đi, được chưa? Không được khóc."

Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, không nói chuyện.

"Vậy móc mắt bọn họ ra?" Hắc Viêm Triệt hung ác đưa ra đề nghị.

Viên Cổn Cổn khóc càng lớn tiếng hơn , "Anh bệnh thần kinh."

Mong các bạn ghé thăm nhà DocTruyen.0-R-G để có có chương mới hơn