Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 74: Anh khi dễ tôi!

Viên Cổn Cổn như lấy được đặc xá lớn đứng dậy đi đến trước mặt anh ta, theo thói quen muốn cong người hôn tạm biệt ở trên mặt anh ta, nhưng đột nhiên nhớ tới miệng lưỡi giao nhau lúc nảy thì cương cứng ngay tại chỗ, hơi xấu hổ meo meo "Anh Duệ em đi đây, anh đừng làm việc nhiều quá."

Na Tịch Thịnh Duệ vươn tay nâng mặt cô lên, hôn nhẹ xuống trên môi cô, nhìn nhìn bộ dáng ngu ngơ của cô, dịu dàng nói "Cổn Cổn, nhớ kỹ lời anh nói với em, đây không phải là đùa."

Viên Cổn Cổn vươn tay phủ trên môi của mình, đỏ mặt gật gật đầu.

"Đi đi." Na Tịch Thịnh Duệ sờ sờ đầu của cô, nhẹ giọng nói.

"Tạm biệt anh Duệ." Viên Cổn Cổn vẫy vẫy tay, xoay người rời đi.

Na Tịch Thịnh Duệ nhìn theo bóng lưng cô rời đi, mãi đến lúc bóng dáng của cô biến mất, mới thu ánh mắt của mình lại, dựa lưng lên ghế, trong đầu vọng lại câu nói kia của Hắc Viêm Triệt, (3 năm hay là 30 năm, hoặc là 300 năm, đều là tôi quyết định, người làm càn là anh. ), anh thích Cổn Cổn sao? Nếu không thì sẽ không có ham muốn chiếm giữ như vậy, nếu Cổn Cổn cũng thích anh, vậy mình làm tất cả còn có ý nghĩa gì không...

Viên Cổn Cổn vội vàng đi ra khỏi thang máy, vội vàng chạy về văn phòng, trong lòng lặng lẽ cầu nguyện người nào đó chưa trở về, nhưng rõ ràng là ông trời không có nghe đến lời cầu nguyện của cô...

Hắc Viêm Triệt nóng nảy mở cửa ra, kết quả thấy một bóng dáng quen thuộc thở hổn hển đang chạy tới gần mình, lạnh lùng kéo khóe miệng lên, đứng tại chỗ nhìn cô

Viên Cổn Cổn ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mắt, sau khi nhìn thấy con ngươi màu tím đậm của anh, không khỏi lui về sau mấy bước, nhỏ giọng thì thào nói "Thiếu... Thiếu gia, anh đã về rồi."

"Em chết chắc rồi." Hắc Viêm Triệt cười lạnh phun ra bốn chữ.

Viên Cổn Cổn nuốt nuốt nước miếng, muốn chạy đi, nhưng vừa chạy được vài bước, đã bị người ta xách lên đưa vào văn phòng, cửa bị đóng lại thật mạnh, người ngoài cửa không khỏi đồng tình với thư ký Viên, tuy rất muốn cứu cô, nhưng có lòng mà không có sức, cho nên... Ông trời hãy phù hộ cho cô, Amen...

"Tôi sai rồi, xin lỗi thiếu gia, đừng đánh tôi." Viên Cổn Cổn bày ra khuôn mặt nhỏ nhắn than khóc thảm thiết, hai tay ôm chặt đầu, đề phòng nhìn vẻ mặt tức giận của Hắc Viêm Triệt.

"Em đi đâu hả ?" Hắc Viêm Triệt lạnh lùng hỏi.


"Tôi... Tôi..." Đáng lẽ Viên Cổn Cổn muốn nói đi ăn bánh ngọt, nhưng nhớ đến trước lúc anh đi có nói câu vi phạm tự gánh lấy hậu quả, lông tơ liền dựng đứng lên.

"Nói!"

"Tôi... Tôi chỉ đi dạo phố, không có ăn cái gì." Viên Cổn Cổn lo lắng nói.

Đôi mắt tím của Hắc Viêm Triệt híp lại, "Dạo phố?"

"Thật, tôi không có ăn cái gì." Viên Cổn Cổn giơ lên tay để bên tai, làm ra bộ dáng tôi có thể thề.

Đột nhiên Hắc Viêm Triệt kéo lấy tóc dài của cô, không để ý cô kêu đau, kéo cô đi thẳng vào phòng trong.

Trong phòng trong. đọc chương mới nhanh nhất tại Doc Truyen . o r g

"A..." Viên Cổn Cổn bị anh thô lỗ ném lên trên giường, còn đàn hồi lên xuống, không cho cô có cơ hội nói chuyện, anh đè cô ở dưới thân thể, thô lỗ xâm chiếm miệng của cô ."Ưm..."

Hắc Viêm Triệt ngấu nghiến hôn cô, hung hăng cắn nát môi dưới của cô, cho đến lúc mùi máu tươi lan tràn ở trong miệng cô và anh.

"A..." Viên Cổn Cổn nhăn mày lại, khóc lên.

Hắc Viêm Triệt không để ý đến nước mắt của cô, bắt lấy cổ áo của cô, hai tay vừa dùng sức, quần áo liền bị biến thành vải rách...

Viên Cổn Cổn trừng lớn mắt, rất rõ ràng là đã bị anh dọa.

Hắc Viêm Triệt gắt gỏng lôi kéo vật thể màu đen bao lấy nơi đẫy đà của cô, làm ngơ vết thương trên người cô vì bị anh kéo mạnh mà ra.


"Đừng mà thiếu gia! Đừng như vậy... Hu hu, anh làm sao vậy..." Viên Cổn Cổn khóc nói, rất sợ bộ dáng anh lôi kéo áo lót của mình.

Tay trái của Hắc Viêm Triệt kìm chặt tay của cô, hơi kéo lên một chút, tay phải cởi bỏ móc cài sau lưng cô, vì thế, một đôi núi cao đẫy đà không che lấp cứ hiện ra ở trước mắt anh như vậy.

"Hu hu... Đừng." Viên Cổn Cổn đỏ mặt, không còn sức thì thào.

Hắc Viêm Triệt vươn tay bắt lấy một bên mềm mại của cô, sức tay lớn làm cho cô lắc đầu kêu khóc.

"Đau quá... Thiếu gia, đau quá." Viên Cổn Cổn giống như động vật nhỏ bị người khác ngược đãi, tiếng nức nở làm người ta không nỡ.

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, vươn tay đến giữa hai chân của cô, xé nát miếng vải nho nhỏ kia.

"Thiếu gia! Tôi sai rồi, tôi nói dối, tôi không phải đi dạo phố, tôi đi ăn bánh ngọt, hu hu, đừng như vậy, tôi biết sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi." Viên Cổn Cổn hét lớn tiếng, nước mắt biến thành hạt chuỗi trượt xuống khuôn mặt.

Hắc Viêm Triệt ngừng tay, lẳng lặng nhìn bộ dáng sợ hãi của cô.

"Hu hu, tôi sai rồi, anh Duệ nói muốn dẫn tôi đi ăn cơm, tôi sợ đi quá xa sẽ không về kịp, cho nên, hu hu... Cho nên tôi liền dẫn anh ấy đi đến quán cà phê Tình U ở gần đây, hu hu... Trong lúc không nhịn được... Không nhịn được liền ăn bánh ngọt, tôi không phải cố ý, thật..." Viên Cổn Cổn vừa khóc vừa nói nhỏ.

Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, vì lý do này mà cô nói dối?

Hai tay của Viên Cổn Cổn che ngực, líu ríu nỉ non, bộ dáng điềm đạm đáng yêu làm cho Hắc Viêm Triệt hơi phiền chán.

"Câm miệng!"

Viên Cổn Cổn run run một chút, cắn chặt môi dưới không dám phát ra tiếng nửa.

"Tôi đã nói không cho em gặp Na Tịch Thịnh Duệ nửa." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nhìn cô, trong giọng nói có tức giận cũng có không cho phép cãi lại. Mời các bạn đọc tại Doc Truyen . o r g để có chương mới nhanh nhất

"Nhưng... Nhưng mà tôi không có đồng ý mà." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng ngập ngừng.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô, bắt đầu tỏa ra hơi lạnh.

Viên Cổn Cổn bị anh nhìn làm cho trong lòng sợ hãi, nhưng vẫn cố lấy hết can đảm khóc meo meo nói "Tôi... Tôi lén ăn bánh ngọt là không đúng, nhưng thiếu gia cũng không nên khi dễ tôi như vậy, Anh... Nếu anh còn khi dễ tôi như vậy, tôi... Tôi liền nói cho cha nghe."