Những Bí Ẩn Của Lãnh Đạo Thú Tính

Chương 112: Hy vọng anh có thể được bên cạnh em

“ Này, em vẽ cho anh râu hay cái gì thế? Anh mọc râu rồi à?” Tôi gãi mấy cái vào lưng tức thở phì phì tức giận nhìn Dạ Thiên Kỳ.

Miệng Dạ Thiên Kỳ kinh ngạc há ra thành hình chữ O, trong giọng nói đó của anh ta mang đầy vẻ ấm ức: “ em tự vẽ mình à?”

“ Nếu không thì sao? Anh cho rằng tôi vẽ cái gì?” tôi hậm hực nói, tên Dạ Thiên Kỳ này đã phá hỏng mọi cố gắng của tôi rồi.

“ Anh nghĩ em đang vẽ Trương Phi.” Dạ Thiên Kỳ nói.

“ Ha ha ha ha ha ha.” Châu Đình và Viện trưởng Dương với mấy nhân viên chăm sóc còn cả những đứa trẻ cười vang, tôi suýt nữa xấu hổ đến nỗi dán mặt xuống đất rồi.

Thằng cha này, không biết có phải là ông trời phái xuống chọc tức tôi chết hay không nữa?

Tôi thật sự muốn lấy bản vẽ mà đập lên đầu hắn ta. Rõ ràng là vẽ tôi, tại sao thêm tí râu mà biến thành Trương Phi chứ?

Mà lúc đó, những em nhỏ ngây thơ đáng yêu đó cũng hào hững vỗ tay, giọng nói đáng yêu ríu rít nói: đẹp quá đẹp quá, anh Thiên Kỳ vẽ đẹp thật!”

Tôi tức đến nỗi toàn thân run rẩy, Châu Đình lúc đó cũng đến gần chỗ Dạ Thiên Kỳ, xem bức vẽ trong tay Dạ Thiên Kỳ: “ Ồ, Nhuỵ Tử, thật không ngờ cậu lại vẽ đẹp thế, Trương Phi vẽ rất giống nữa.”

Ông trời ơi, mau cho mấy tia sét, đánh chết mấy tên chưa mở mắt này đi!


Tôi đang tức giận, Dạ Thiên Kỳ cười tiến lại, đưa một bức vẽ cho tôi, tôi còn chưa nguôi giận cầm lấy, ngạc nhiên phát hiện trên mặt bức vẽ đó lại là tôi.

Là bản mặt của tôi.

Chỉ nhìn thấy tôi đang rất chăm chỉ cúi đầu vẽ, một sợi tóc dài vướng trên mặt tôi, càng hiện rõ đường nét đẹp trên khuôn mặt yêu kiều động lòng người, đôi lông mi dài giống như cánh bướm, đặc biệt khiến tôi xúc động là thần sắc đó, cảm giác thần sắc nhã nhặn trầm tĩnh đó, tôi thật sự không biết bản thân có thể đẹp như thế, hoặc có thể nói, chẳng nhẽ tôi đẹp như thế trong mắt Dạ Thiên Kỳ sao?

Tôi ngẩng đầu lên, nghi ngờ nhìn Dạ Thiên Kỳ.

Dạ Thiên Kỳ chớp chớp mắt, ranh mãnh nói: “ Nhìn thấy chưa, đây mới là em, em vẽ cái đó, chỉ có thể là Trương Phi.”

Tôi chẳng biết nên khóc hay nên cười nữa, thật không biết nên đánh hắn ta hay khen ngợi hắn ta nữa.

Lúc này, Dạ Thiên Kỳ bảo các em nhỏ xem bức vẽ anh ta vẽ tôi: “ Các em nói, có giống chị Nhuỵ Tử không? Chị Nhuỵ Nhuỵ đẹp không?”

“ Giống, quá giống ạ, chị Nhuỵ Nhuỵ thật xinh đẹp.” Các em nhỏ giọng nói đồng thanh ngây thơ trong sáng nói.

Tôi khẽ thở dài. Được thôi, trước mặt những thiên sử đáng yêu này, tôi nhịn......

Cho nên, nhịn lúc này, chính là nhịn gần một ngày.


Cả một ngày, tôi và Châu Đình và cả Dạ Thiên Kỳ chơi cùng các em nhỏ các trò chơi, đương nhiên cũng không thiếu những người thích tên Dạ Thiên kỳ này, thằng cha này, tư duy rất nhanh so với người khác.

Ví dụ chúng tôi chơi diều hâu bắt gà con, tôi biến thành mẹ gà, các em nhỏ thành gà con, nhưng con diều hâu lúc nào cũng không muốn bắt gà con, bắt gà mẹ, cho nên các gà con bảo vệ gà mẹ khắp nơi, còn tôi nấp trái trốn phải, ẩn trái ẩn phải.

Như thế, đương nhiên, các em nhỏ chơi rất vui rất vui, tôi và Châu Đình cũng mệt nhoài toàn thân.

Nằm bò trên mặt đất chẳng thể đứng dậy nổi nữa.

Các em nhỏ càng không nỡ rời chúng tôi, luôn giữ chúng tôi lại, thế là, buổi tối, viện trưởng Dương quyết định cho các em nhỏ nặn bánh, tôi và Dạ Thiên Kỳ và cả Châu Đình lại có dịp trổ tài rồi, Châu Đình cán vỏ, tôi và Dạ Thiên Kỳ cũng các em nhỏ nặn bánh, một lúc sau, bánh của tôi nặn xong, nhìn nhỏ xinh, từng cái nguyên chiếc trắng nõn, còn Dạ Thiên Kỳ nặn nửa ngày, mới nặn xong một cái, còn vô cùng thảm hại giống như con chuột chết.

Thế là, tôi cười Dạ Thiên Kỳ trước mặt bọn trẻ, cuối cùng cũng chuyển được tình thế.

Ngày hôm nay, chúng tôi rất vui vẻ, cho đến 8 giờ hơn, các bạn nhỏ vẫn không nỡ hẹn chúng tôi lần sau đến, ba người chúng tôi mới ra khỏi cô nhi viện.

Ngẩng đầu lên, trên trời đã có rất nhiều ngôi sao sáng lấp lánh rồi.

“ Nếu như có thể, tôi sẽ tranh thủ thời gian đến chơi cùng những đứa trẻ này, những đứa trẻ này đáng thương quá, không nên cảm giác rằng bọn chúng bị người khác bỏ rơi.” Tôi khẽ nói.


“ Nếu như có thể, anh hy vọng khi em đến chơi cùng bọn trẻ, để anh đến cùng em.” Dạ Thiên Kỳ nhìn tôi, nhẹ nhàng nói, tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt sáng của hắn ta giống như một trong những ngôi sao lấp lánh trên trời.

“ Hứ.” Tôi lườm hắn ta.

Thực ra, qua sự việc hôm nay, tôi không còn quá ghét Dạ Thiên Kỳ nữa, mặc dù anh ta là một công tử, nhưng anh ta lại có một tấm lòng nhân ái, yêu thương những cô bé cậu bé trong viện, anh ta là một người tốt, như thế tôi chẳng có lí do gì để ghét anh ta nữa.

" Nhụy Nhụy, thực ra, hôm nay rất vui, không chỉ những đứa trẻ đó, còn cả anh, anh cũng vui lắm, có lẽ đây là ngày mà anh vui nhất hơn 20 năm này.” Dạ Thiên Kỳ cười nói.

“ Mồm mép láu lỉnh.” tôi vẫn giữ nguyên ánh mắt lườm đó.

“ Không tin, sau này em cứ nhìn xem.” Dạ Thiên kỳ vẫn cười nói, “ được rồi, anh đưa các em về nhà.”

Tôi đang muốn từ chối, không ngờ rằng Châu Đình lại đồng ý rồi, “ thế thì cảm ơn anh quá, anh Thiên Kỳ.”

“ Oẹ.” Tôi suýt nữa nôn ra, từ lúc nào, Châu Đình gần gũi với Dạ Thiên Kỳ thế chứ.

Có điều Châu Đình đồng ý rồi, tôi cũng không từ chối nữa, tôi đành phải ngoan ngoãn cùng Châu Đình lên xe quay về, Dạ Thiên Kỳ đưa chúng tôi quay lại bệnh viện St Mary.

“ Nhuỵ Nhuỵ, sau này anh có thể rủ em đi chơi không?” Trước khi xuống xe, Dạ Thiên Kỳ cười nhìn tôi.

“ Có thể có thể, anh Thiên Kỳ, anh cứ tìm Nhuỵ Tử, cậu ấy vẫn cô đơn đó.” Châu Đình đúng lúc này lại “bán đứng” tôi rồi.


Tôi đang muốn đánh cho Châu Đình một trận.

Tên nha đầu này là ở phe nào vậy?

“ Để nói sau đi.” Tôi kéo Châu Đình lập tức ra khỏi xe của Dạ Thiên Kỳ, chân tay cà cuống chạy vào bệnh viện St Mary,tỏ ra ngoãn ngoãn, đây là khu vực của Phương Trạch Vũ, mà Phương Trạch Vũ lại là cùng hội của Lạc Mộ Thâm, nếu như Phương Trạch Vũ phát hiện tôi đi chơi cùng Dạ Thiên Kỳ, bảo cho Lạc Mộ Thâm rồi, tôi dự cảm mình sẽ gặp phải kết cục đáng buồn.

Quay về trong phòng bệnh, tôi và Châu Đình đi tắm rửa, tắm rửa sạch sẽ, cùng nằm trên một giường với Châu Đình nói chuyện tâm sự, lần nhập viện này dường như đưa chúng tôi quay lại thời khắc thân thiết hồi đại học.

Trước đây, tôi, Châu Đình và An An lúc nào cũng thích nằm chen chúc trên một chiếc giường nói chuyện tâm sự với nhau, giống như một người vậy, bây giờ, chúng tôi lại có cảm giác giống như cảm giác đó của ngày trước.

“ Này, Nhuỵ Tử, mình đột nhiên cảm thấy tên Dạ Thiên Kỳ này thật sự rất tuyệt đó, anh ta có ý với cậu, mình cảm thấy anh ta là rất chân thành, không phải loại công tử chỉ biết chơi đùa phụ nữ, hơn nữa cậu xem anh ta đối với những đứa trẻ thật tốt, xem ra anh ta rất lương thiện, Nhuỵ tử, cậu phải nắm bắt cơ hội đó! Vừa đẹp trai như thế, lại có con mắt tinh tường, đàn ông lại có tiền thật sự là động vật hiếm có đó!” Hai mắt Châu Đình sáng lên nhìn tôi nói.

Tôi không kìm được trong lòng thở dài một tiếng, xem ra Châu Đình đã hoàn toàn bị Dạ Thiên Kỳ mua chuộc rồi!

“ Mình còn lâu mới cần, mình và hắn ta cũng không phải người chung một thế giới, khoảng cách quá lớn, hơn nữa, mình lúc nào cũng cảm thấy hắn ta là một công tử, mình còn lâu mới tự tìm lấy phiền phức.” Tôi lạnh lùng nói.

“ Nhưng mà......” Châu Đình còn muốn nói gì đó, ngước lên lại bị tôi đột nhiên bịt tai lại, “ Châu Đình, mình cảnh cáo cậu đấy, không được nói tốt cho tên Dạ Thiên Kỳ đó, mình với hắn ta, tuyệt đối không thể được!”

Châu Đình phụng phịu nói: “ Mình cũng chỉ vì nghĩ cho cậu thôi mà ? Nếu cậu có tình yêu mới, có lẽ sẽ quên được Đường Nhiên đó thôi.”

Tôi nhẹ nhíu lông mày lại : “ tên ngốc nào bảo cho cậu là mình vẫn còn nhớ Đường Nhiên chứ? Ai nhớ tên đàn ông cặn bã phản bội ham giàu đó, mình cũng không phải không lấy được chồng. Mình nói cho cậu biết, mình nhớ chó nhớ mèo cũng sẽ không nhớ tên cặn bã đó, mình bây giờ, rất tự do tự tại không ràng buộc thứ gì cả!”