Nhất Chỉ Hoang Đường Mộng

Chương 34

Cảm giác không nắm được mọi thứ trong tay làm Sương tức giận! Lúc trước hai người ở chung, tuy rằng không tránh khỏi ăn chút đau khổ, nhưng tóm lại còn ở trong dự đoán của Sương, thậm chí chính là có thể dự đoán phản ứng của Thù Nam. Nhưng gần đây… Thù Nam càng lúc càng thoát ra khỏi dự đoán của y.

Người này… đến tột cùng là muốn thế nào? Nếu hắn muốn chọc mình tâm thần không yên, như vậy thì hắn đã thực sự làm được rồi, chỉ là Sương y cũng không phải là một người dễ đối phó như vậy.


Sương tránh ra khỏi vòng tay ôm ấp của Thù Nam, “Xoát” một tiếng đứng thẳng lên, Thù Nam cũng không ngăn cản y, trước mắt liền một mảnh đen kịt. Thù Nam bị chuyện thình lình như vậy dọa sợ run, trực giác đưa tay ra ôm, lại nghe thấy hai đạo tiếng gió từ phía sau đến, hắn không chút nào lo lắng lấy một tay chặn được một mũi tên, ngay sau đó rút đoản đao chặn rơi mũi tên còn lại.

Sương chỉ cảm thấy trước mắt đen kịt, hai tai ù ù, đợi đến khi có thể nhìn thấy thì đã phát hiện ra mình lại trở về trong vòng tay của Thù Nam, còn nghĩ là Thù Nam động chân động tay làm gì. Đang muốn phát tác, Thù Nam lại kéo y vào rừng cây.


Sương vốn đã thông minh, ngay lập tức hiểu đã xảy ra chuyện. Người muốn ám sát Thù Nam rất nhiều, tuyệt đại bộ phận là người quen biết với hắn, chi là thân phận của sát thủ trước mặt vẫn chưa rõ, bởi vậy Sương cũng chỉ có thể tạm thời án binh bất động, xem diễn biến.

Tay trái Thù Nam ôm Sương bảo hộ trong ngực, tay phải cầm đao “đương đương” chém rơi hai mũi tên, lập tức chuyển vào giữa rừng cây. Trong lòng thầm mắng hộ vệ bên ngoài bãi săn không biết đã đi nơi nào? Một bên đánh giá như vậy không có viện binh, nên làm thế nào để thoát ra khỏi khốn cảnh.


Sau khi tiến vào rừng cây, Thù Nam tìm một cây đại thụ để trốn, đem đao kẹp dưới cánh tay, ngón trái cùng ngón trỏ tay phải tạo thành hình tròn, để vào trong miệng thổi còi. Tuy làm như vậy có thể lộ ra vị trí của mình, nhưng ái câu Thiên Lý của hắn từng nhiều lần cùng hắn vào sống ra chết, rất có ích, huống hồ hiện tại hắn còn phải mang theo một người hoàn toàn không biết võ công là Sương, liền càng cần Thiên Lý.

Sau khi tiến vào rừng đối phương không thể lấy tên để công kích nữa, vài đạo thân ảnh màu lục xen kẽ lần lượt thay đổi, làm cho người ta không rõ. Y phục màu giống như lá cây trong rừng, hiển nhiên là đã có chuẩn bị từ trước! Thù Nam không dám lơ là, toàn thân cảnh giác, vẻ mặt phấn chuyên chú không thôi.


Một, hai, ba, bốn… bảy? Không! Tám! Thù Nam bình tĩnh đánh giá, đột nhiên Thù Nam thân ảnh hiện ra, tạo thành hình chữ “đinh” tiến đến chỗ hai người, người phía trước cầm đoản nhận, người bên trái cầm chấp xoa, người bên phải cầm trường câu dài ba thước, nháy mắt liền đánh đến trước mặt.

Đại loại là tên các loại vũ khí (mà ta ko biết) >”< Thù Nam thấy bọn chúng chỉ sử dụng binh khí trong cận chiến nên không dám sơ suất. Sát thù cầm chấp đoản lên trước một bước, Thù Nam thừa dịp ở trên ngựa cao mà chiếm ưu thế, bổ xuống một đao! Cứng rắn đem đối phương bức lui, nhưng sát thủ hai bên trái phải lại tiến đến. Đao phong của Thù Nam vừa chuyển, kéo trường câu trong tay người bên trái đánh sang xoa của người bên phải, lúc này mới có thể tránh né chiêu nguy hiểm vạn phần hướng đến lá gan của mình. Lúc này tuy là vô cùng nguy hiểm, nhưng Thù Nam ôm Sương vừa đánh vừa lui, tay trái chưa từng buông lỏng. Sương được Thù Nam bào hộ kỹ ở phía sau, hoàn toàn không nhìn thấy thân ảnh của sát thủ, cũng không biết phía trước đang xảy ra chuyện gì? Chỉ nghe thấy tiếng kim loại giao nhau giòn tan bên tai không dứt, trong lòng cũng hiểu được tình huống hiện tại là vô cùng nguy cấp. Sương sớm biết Thù Nam không phải là loại công tử được nuông chiều từ bé, nhưng nhanh nhẹn dũng mãnh như hiện giờ thì quả thật là lần đầu tiên Sương nhìn thấy. Trong lòng không khỏi thầm nghĩ, Thù Nam được sủng ái thực sự là dựa vào bản lĩnh của hắn. Thù Nam có kinh nghiệm trên chiến trường, bảy, tám sát thủ một phen xa luân chiến nhưng trong nhất thời cũng không bắt được hắn. Tuy nhiên song quyền nan địch tứ thủ, không lâu liền xuất hiện vẻ mệt mỏi, trên người cũng xuất hiện mấy đạo vết thương. Hắn biết chính mình khó có thể cầm cự thêm lâu được, cứ tiếp tục như thế thì hắn cùng Sương hai người đều phải chết ở nơi này, nếu buông Sương ra... không! Ý nghĩ buông tay trái còn chưa kịp dâng lên thì đã bị Thù Nam bác bỏ. Tay trái ôm thăt lưng Sương lại tăng thêm một phần lực đạo, thậm chí đến mức làm Sương phát đau. Từ lúc nào bắt đầu để ý đến người này như vậy? Cẩn thận suy nghĩ, Thù Nam cũng không phân rõ ràng lắm. Chỉ nhớ rõ trước khi bắt đầu thật lâu, hắn vẫn cho rằng mình vô cùng căm ghét người này! Nhưng cho dù là chán ghét y như thế nào chăng nữa thì vẫn nhịn không được mà để ý đến y. Nhịn không được... nhịn không được muốn liếc nhìn y một cái... nhịn không được ý nghĩ: giá như người này có thể thuận theo hơn một chút... cho dù mỗi lần gặp y đều bị chọc cho đầu bốc khói, vẫn là... vẫn là... Sương nào biết trong lòng Thù Nam hiện giờ đang suy nghĩ cái gì? Y chỉ biết rằng cà đời này, y chưa bao giờ được một ai đó che chở như lúc này đây. Vóc dáng của Thù Nam cực cao, cao hơn Sương nửa cái đầu, Sương từ trong ngực Thù Nam ngẩng lên, nhìn thấy đường cong cương nghị bên mặt của Thù Nam, trong nhất thời như nhìn thấy một người hoàn toàn xa lạ. Trong nháy mắt mê võng này, bao nhiêu yêu hận dây dưa, ân oán tình thù, trong nháy mắt này như hoàn toàn mất đi giới tuyến. Trong hoảng hốt, Sương nổi lên ý nghĩ đáng sợ trong đầu, có khi hai người cùng chết bên nhau như vậy lại không có gì là không tốt. Thân thủ sờ lên gáy, rút ra chiếc trâm cài tóc bằng đồng. Sương thông thạo y lý, biết rằng trên cơ thể con người thì chỗ thắt lưng là khó rèn luyện nhất, bên trong lại là thận, chỉ cần đâm một nhát là có thể tạo ra xuất huyết lượng lớn, nếu không có y sư cỡ Tào Ẩn Bạch bên người cứu chữa thì chỉ không đầy một khắc sẽ mất mạng. Nếu là thắt lưng bên sườn, nói không chừng mình cũng có khí lực đâm vào đi. Sương nghĩ, một tay nắm chặt chiếc trâm, nảy sinh độc ác hướng đến bên sườn Thù Nam. Thù Nam đem Sương bảo vệ ở đằng sau lưng, một mình đối mặt với vài tên sát thủ, đánh hết sức chuyên chú. Mấy tên sát thủ sử dụng vũ khí vô cùng quái dị, cách tấn công cũng kỳ lạ, chung quanh không nói làm gì, thậm chí ở dưới đánh lên ở trên đánh xuống cũng có, trong nháy mắt lạc diệp tung bay, vô cùng phấn khích! Mới chém một gã sát thủ tấn công trực diện, trên mặt đất liền xuất hiện thêm người. Thù Nam phản thủ một đao đâm qua lá rụng đầy dưới đất, cũng đâm xuyên qua đầu sát thù, đồng thời tay cũng ngoài ý muốn mà nhói lên. Thù Nam vừa định thần nhìn thấy, đúng là một cổ tay mảnh khảnh trắng nõn, nắm lấy một chiếc trâm đồng hung hăng đâm lên tay mình, máu tràn ra khỏi vết thương rơi xuống, rơi trên lá rụng, cũng chảy dọc theo chiếc trâm nhuộm đỏ cánh tay mảnh dẻ. Thù Nam kinh ngạc, quay đầu nhìn lại thiên hạ sắc mật trắng bệch trong lòng, không dám tin mà hỏi: “Ngươi thực sự hận ta như vậy sao?” Sương cũng choáng váng, không biết vì sao mình lại hành động cảm tính như vậy? Y rõ ràng còn rất nhiều chuyện phải làm, vì những chuyện này, mà y cắn răng chịu đựng thống khổ sống không bằng chết trong mấy năm nay... y quên mất... trên khuôn mặt của Sương, có kinh ngạc, có tái nhợt cùng yếu ớt, hung hăng mà trừng Thù Nam. Nhưng cũng chỉ là trong chớp mắt mà thôi, vẻ mặt của Sương lại khôi phục như lúc đầu, là tư thái độc ác tục tằn mà Thù Nam chán ghét nhất, trong đôi mắt hạnh xinh đẹp tràn đầy oán hận! Độc như rắn rết. cắn răng nói: “Đúng vậy!” Chẳng lẽ y... không nên hận sao? Ẻm ám sát chồng, chap sau anh Nam sẽ páo chù... bằng cách nào... thì giải pass rồi vào đọc nhé: