Nhất Chỉ Hoang Đường Mộng

Chương 33

Ngựa già tuy chạy không nhanh, nhưng ngồi trên lưng rung rung lắc lắc, chỉ chưa đến nửa canh giờ, trên mặt Sương đã xuất hiện nhiều mồ hôi lạnh. Thù Nam nhìn thấy y thần sắc trấn định tự nhiên, giấu diếm không lộ nửa điểm thanh sắc, trong lòng không khỏi thở dài. Sớm biết tính tình y ngang bướng, nhưng không nghĩ lại quật cường như thế, nếu không phải vì biết y đang bị ốm, chỉ sợ thật muốn cho y hôn mê đi.

Rõ ràng chỉ cần mềm mại đáng yêu một chút là có thể khiến người thương tiếc, nhưng cho đến bây giờ y vẫn chỉ dối trá, như là có ý định làm người ta ngại, cũng không hiểu thực sự trong lòng y nghĩ cái gì?

Trong lúc Thù Nam suy nghĩ một mình thì hai người đã đi qua một hồ nước nhân tạo, Thù Nam nói: “Liền ở đây đi.” Rồi xoay người xuống ngựa. Sương ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa nhìn về phiến rừng xanh ngắt mát mẻ, trong lòng ẩn ẩn tự hào.

Mảnh đất Thục Tây này không thể trồng nên loại cây gì có giá trị kinh tế, nên cũng chẳng ai đi lo lắng cho cái loại cây châm diệp tuy không bán được chút tiền nào nhưng lại có thể cải thiện đất đai này. Vùng đất quá mức hoang vu khô hạn, thu đông hàng năm đều có bão cát! Sau khi thương lượng cùng Tào Ẩn Bạch, ở trong hội nghị lấy danh nghĩa làm bãi săn ngự dụng để lấy một lượng tài chính lớn cải tạo thực lâm này.

Quyết định được khởi công trong tiếng mắng nhiếc của nhân dân cả nước, nhưng chi một năm đã có thể nhìn thấy thành quả, bởi vì nhân dân bắt đầu phát hiện ra rằng xanh hóa có thể giúp họ giảm bớt áp lực tinh thần và thể xác.


Nhưng mà khu rừng này muốn phát huy công dụng thực sự thì cũng phải năm, mười năm sau mới có thể chống lại tám phần bão cát, sau đó qua mười năm mới cho thu hoạch.

Nghĩ vậy trong lòng Sương có một cỗ hào hùng dâng lên, tay cầm dây cương có chút kích động mà nắm chặt hơn đến trắng bệch. Mảnh đất hoang Thục Tây này, vừa nhỏ lại vừa nghèo, mỗi người đều muốn tránh đi mà không kịp, thế nhưng Sương chỉ liếc mắt một cái liền thích nơi này, đối với Thục Tây liền sinh ra tình cảm đặc biệt.

Thục Tây hai bàn tay trắng, Thục Tây bị buộc đi vào tuyệt cảnh, cũng giống như y vậy. Bởi vì sự gần gũi này mà Sương đối với việc mình bị phân đến Thục Tây không có nửa câu oán hận, mà ngược lại, chính là đã kích khởi vạn trượng hào hùng chôn sâu trong ngực y bấy lâu nay. Y muốn chứng minh rằng, cho dù trong tuyệt cảnh như thế nào thì y vẫn có thể xoay chuyển! Hoàng tử lãnh cung cũng tốt, hoang mạc cô địa cũng vậy, y sẽ không nhận thua… tuyệt đối không nhận thua!

Y, Lý Sương! Cho đến bây giờ cũng chưa bao giờ là người biết chùn bước sợ hãi!

Chỉ là… ngày đại thành, sợ là y không có cơ hội nhìn thấy tận mắt. Nghĩ vậy, lòng Sương nổi lên mấy phần cô tịch.


Thục Tây ở trong lòng Sương, giống như là hài tử của y vậy, là do một tay y nuôi dưỡng lên, nếu có thể, muốn nhìn nó lớn lên khỏe mạnh, nhưng mà… hẳn là… không còn kịp nữa rồi đi? Sương mím môi, trong lòng suy nghĩ tung bay, nhưng trên mặt lại không lộ nửa điểm thanh sắc.

Có điều cho dù y không nhìn thấy, thì y vẫn còn Tuyết, Tuyết thấy được. Tuy rằng phân tình cảm của y đối với mảnh đất Thục Tây này không có nửa điểm lộ ra, tuy rằng y không thể chứng kiến tận mắt sự thay đổi của nơi này, nhưng mà y còn Tuyết, Tuyết sẽ nhìn thấy, chỉ cần Tuyết nhìn thấy thì cũng không khác là bao so với việc y tự mình nhìn thấy.

Thù Nam nào biết suy nghĩ cuồn cuộn trong lòng Sương? Thấy Sương ngồi bất động thật lâu, chỉ nghĩ là thân mình Sương mệt đến nỗi không xuống ngựa được, liền đi đến bên cạnh ôm y xuống. Sương thấy hành vi săn sóc cùa Thù Nam, trong mắt hiện lên kinh ngạc, lập tức thuận theo để hắn ôm mình xuống.

Sương bị hắn ôm vào trong ngực, độ cao vừa lúc có thể nhìn thấy đỉnh đầu của hắn, trong lòng nghĩ: Chiếu vương điện hạ càng diễn càng giỏi.


Ngựa yêu Thiên Lý cùa Thù Nam rất có linh tính, có thể hiểu ý người, Thù Nam cũng không cột nó lại. Còn lão ngựa kia cùa Sương là do Sương mua từ trên tay của một tên buôn lậu. Không hiểu vì sao Sương lại mua một con ngựa già không chạy nổi như thế, ngay cả Sương cũng không biết, tóm lại, Sương nhìn bộ dáng của lão ngựa như vậy cũng không thể trốn được, vì thế nên cũng chưa bao giờ cột nó.

Hai người thả ngựa cho chúng tự do đi uống nước ăn cỏ. Thù Nam trải chiếu dưới một gốc cây đại thụ, ôm Sương ngồi xuống.

So với bất kỳ ai khác Thù Nam đều hiểu rõ rằng người trong lòng này sẽ không có khả năng vui vẻ với mình, nhưng càng như thế lại càng muốn chạm đến thực tâm cùa y. Hắn muốn gặp Sương, gặp một Sương chân chính, không phải là bày ra vẻ mặt mê hoặc người ta, cũng không phải là cố ý làm bộ dáng bỉ ổi hay quý khí, mà chỉ là một người thật tinh khiết.

Sương có chút chán ghét vở kịch này, cảm thấy rằng càng diễn tâm càng kinh hoảng. Lúc trước hình thức ở chung tuy rằng không thể tránh được việc phải nếm chút khổ sở, nhưng tóm lại vẫn còn trong dự kiến cùa y, đâu giống như hiện tại, ngực ẩn ẩn mang theo một chút bối rối không biết phải làm sao?

Vài lần cố ý làm hắn tức giận, nào ngờ hắn… Sương vừa nghĩ đến liền tức giận. Sớm biết người này háo sắc, lại không nghĩ rằng đường đường là Chiếu vương nhưng lại hạ lưu như thế!

Có lần trước mặt mọi người thế nhưng lại bắt tay đưa vào hạ thân của y, đè lại chỗ yếu ớt giữa hai chân y, nhỏ giọng nói vào tai y: “So với việc làm cho mặt ngươi cứng, thì ta thích làm cho chỗ này của ngươi cứng lên hơn.”


Quả thật Sương đã sớm không phải là tay mơ trong ***, nhưng y như thế hết thảy không phải là do Thù Nam dạy dỗ nên sao? Tự nhiên không quá hai, ba cái đã bị biến thành bộ dáng ngoan ngoãn đầu hàng. Biết Thù Nam sẽ không cho phép chính mình lấy lệ, Sương vòng vo chuyển đề tài nói: “Tuyết gửi tín cho ta mấy ngày nữa sẽ trở lại.”

Y vẫn là đang kháng cự hắn. Thù Nam biết… tâm tư cùa Sương giấu ở một chỗ sâu kín mà người khác không thể dò đến, chỉ cần ẩn ẩn biểu lộ một chút, sẽ gặp sợ hãi mà càng chôn sâu thật sâu xuống. Thù Nam từng nghĩ đến, thực tâm của Sương giấu thật bí mật, nói không chừng hắn cả đời cũng sẽ không thể chạm đến… nhưng mà… không biết chính Sương cũng có thể tìm được đến không? Nghĩ vậy, không khỏi lại thêm vài phần đau lòng.

“Như thế nào? Ngươi sợ nó phát hiện?” Sương nói lời này, đơn giản chỉ là nhắc nhở hắn nên chấm dứt quan hệ hai người, Thù Nam như thế nào lại không biết?

Sương nghiêng người nhìn hắn, trên mặt có một chút phòng bị cùng một chút khó hiểu, nói: “Người nên sợ không phải là ngươi sao?”

Thù Nam cười nhưng không nói, vẻ mặt có chút thần bí.