Người Bảo Hộ

Chương 4

Vội xóa bỏ vẻ kinh tởm trên khuôn mặt của cô, Leigh di chuyển qua đám đông cho đến khi cô đến được nhóm của Sybil Haywood. "Sybil, mình cần sự giúp đỡ của cậu," cô nói, kéo nhà chiêm tinh sang một bên. "Mình có một vấn đề xã giao khó xử - "

"Cậu chắc chắn là có," Sybil đồng ý với nụ cười hiểu biết. "Cung Xữ Nữ rất khó đối phó, nhất là khi Diêm tinh và Hỏa tinh đang - "

"Không, Không. Không phải là một vấn đề về chiêm tinh. Mình cần một người nào đó mà mình có thể tin tưởng là có thể xử lý một người đàn ông - "

"Người đó thuộc cung Xử Nữ -" Sybil tuyên bố một cách dứt khoát.

Leigh quý mến Sybil, nhưng lúc này, ấn định của nhà chiêm tinh trên thuật chiêm tinh đang làm cô phát điên lên. "Sybil, làm ơn đi. Mình không có chút ý tưởng nào về cung mệnh của anh ta cả. Nếu cậu lấy được anh ta ra khỏi tay của mình và tán gẫu với anh ta trong vài phút, cậu có thể hỏi anh ta về - "

"Valente thuộc cung Xử Nữ," Sybil xen vào một cách kiên nhẫn.

Leigh chớp mắt với cô. "Sao cậu biết?"

"Mình biết, vì khi Thượng nghị viện điều tra anh ta vào tháng Chín năm ngoái, Valente đã được yêu cầu nói ra tên họ và ngày sinh. Tờ Times đã tường trình về lời khai của anh ta, và một phóng viên đã lưu ý rằng Valente đã thật sự khai báo vào ngày sinh nhật thứ bốn mươi ba của anh ta. Điều đó nói lên rằng anh ta thuộc cung Xử Nữ."

"Không, ý mình là làm thế nào mà cậu biết 'vấn đề xã giao khó xử' của mình là Valente kìa?"

"Ồ, chuyện đó," Sybil vừa nói vừa cười khi cô liếc một cách chậm chạp, hiểu biết qua những vị khách khác trong tầm nhìn. "Anh ta nổi bật trong đám đông của những nhà chính trị, chủ ngân hàng, và các nhà doanh nghiệp hàng đầu. Không có một tên tội phạm nào khác ở nơi này để cho anh ta có thể hoà mình vào - Thật ra thì có lẽ có rất nhiều tội phạm ở đây, nhưng họ đã không bị bắt và bị bỏ tù giống anh ta."

"Cậu có thể là đúng," Leigh nói một cách lơ đãng. "Mình sẽ giới thiệu mình với anh ta. Cậu làm ơn lấy một ly rượu cho anh ta và đưa nó đến trong một vài phút để mình có thể lịch sự thoát thân không?"

Sybil cười toe toét. "Cậu muốn mình xã giao với một người đàn ông cao lớn đẹp trai, thích chống đối xã hội, có một quá khứ vẩn đục, một hiện tại đáng ngờ, và tài sản đáng giá mười lăm tỉ đô-la, có lẽ là từ những lợi nhuận bất chính? Phải vậy không?"

"Đại khái là vậy," Leigh thừa nhận một cách ủ rũ.

"Mình nên mang thức uống nào đến cho anh ta? Máu hả?"

"Glenlivet," Leigh nói, ôm chầm cô. "Không pha đá, không pha nước, không pha máu."

Cô nhìn Sybil bắt đầu đi về phía một trong những quầy rượu, và với vẻ miễn cưỡng, Leigh nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt của cô và đi về phía Valente. Anh quan sát cô với tính hiếu kỳ tách rời khi cô đến gần, vẻ mặt của anh không háo hức khiến Leigh nghi ngờ anh có thật sự là một "fan" của cô hay thậm chí việc anh đặc biệt muốn gặp cô. Đến lúc cô đến đủ gần để chìa tay ra cho anh, cô lưu ý là anh cao ít nhất là sáu feet ba, đôi vai to lớn, vạm vỡ, mái tóc đen, dày và cứng, đôi mắt màu hổ phách nhìn như xuyên thấu.

Leigh đưa tay của cô ra. "Ông Valente phải không?"

"Vâng."

"Tôi là Leigh Manning."

Anh hơi mỉm cười với chuyện đó - một nụ cười lạ lùng, suy đoán không hoàn toàn đạt đến mắt của anh. Với tia nhìn chằm chằm của anh dán chặt vào người cô, anh nắm tay cô trong cái bắt tay hơi chặt và hơi lâu. "Bà khỏe không, Bà Manning - " anh nói bằng giọng nam trung trầm ấm có học thức hơn Leigh đã nghĩ.

Leigh dùng đủ áp lực để cho biết là cô muốn bàn tay cô được thả ra và anh thả nó ra, nhưng tia nhìn của anh tiếp tục dán chặt trên người cô làm cho cô mất bình tĩnh khi anh nói, "Tôi rất thích sự biểu diễn của bà tối nay."

"Tôi thấy thật bất ngờ là ông đã có mặt ở đó," Leigh nói mà không suy nghĩ. Căn cứ trên những gì cô biết về anh, anh không có vẻ là loại người thích thưởng thức một vở kịch nói nhạy cảm với nhiều sự tinh tế.

"Có lẽ bà nghĩ thay vào đó tôi sẽ gõ cửa các cửa hàng bán rượu chăng?"

Điều đó gần với sự thật đến nỗi Leigh cảm thấy như bị lột trần, và cô không thích nó. "Ý tôi là những tấm vé vào đêm khai mạc gần như là không thể có được."

Nụ cười của anh đột ngột đạt đến mắt của anh, làm cho chúng hơi ấm áp lại. "Đó không phải là ý của bà, nhưng bà thật lịch sự khi nói vậy."

Leigh chộp lấy đề tài chung đầu tiên xuất hiện trong đầu. Với một nụ cười hết sức rạng rỡ, cô nói, "Tôi hiểu là ông đang nghĩ đến chuyện tham gia vào một dự án làm ăn với chồng tôi."

"Bà không chấp thuận, dĩ nhiên," anh nói bằng giọng chua chát.

Leigh cảm thấy như thể cô đã bị điều khiển vào một loạt khúc quanh khó chịu. "Tại sao ông lại nghĩ vậy?"

"Tôi đã theo dõi bà vài phút trước đây khi Logan nói với bà là tôi có mặt ở đây, và tại sao tôi lại ở đây."

Mặc dù người đàn ông này có một quá khứ nhơ nhuốc, anh cũng là một vị khách trong nhà của cô, và Leigh hơi bị mất thể diện là cô đã để cho những cảm nghĩ tiêu cực của cô về anh thể hiện công khai. Tin tưởng vào một câu ngạn ngữ xưa rằng sự phòng thủ hay nhất là một sự tấn công tốt, cô nói một cách cứng rắn và lịch sự, "Ông là một vị khách trong nhà của tôi, và tôi là một nữ diễn viên, ông Valente. Nếu tôi có bất cứ cảm nghĩ tiêu cực nào về bất cứ vị khách nào, bao gồm ông, thì ông sẽ không hề biết nó vì tôi sẽ không bao giờ để cho chúng lộ ra ngoài cả."

"Điều đó thật là yên tâm," anh nói nhẹ.

"Đúng, ông đã hoàn toàn nhầm lẫn," Leigh bổ sung, hài lòng với chiến lược của cô.

"Điều đó có nghĩa là bà không phản đối mối quan hệ làm ăn giữa tôi và chồng bà à?"

"Tôi đã không nói vậy."

Để làm cho cô sốc hơn, anh cười với câu trả lời thoái thác của cô, một nụ cười chậm chạp, quyến rũ một cách kỳ lạ, bí ẩn làm đôi mắt anh lấp lánh dưới cặp mí dày của chúng. Những người khác chưa chắc nhận thấy được những sắc thái của nó, nhưng nghề nghiệp của Leigh dựa trên những tính chất của cách diễn đạt, và cô cảm nhận được ngay sự nguy hiểm đang ẩn nấp đằng sau nụ cười tán tỉnh của anh. Đó là một nụ cười hấp dẫn nguy hiểm của một con dã thú tàn bạo, một con dã thú muốn cô cảm nhận được quyền lực của anh ta, sự thách thức của anh ta đối với trật tự xã hội, và để bị cám dỗ bởi những gì anh ta đại diện. Do đó Leigh bị đẩy lùi. Cô lấy tia nhìn của cô khỏi anh, và ra dấu bằng điệu bộ đến bức hoạ trên tường, một bức họa mà Logan sẽ thậm chí không treo nó trong tủ dưới một hoàn cảnh bình thường. "Tôi nhận thấy lúc nãy ông đã chiêm ngưỡng bức hoạ này."

"Thực sự thì, tôi đã chiêm ngưỡng cái khung, chứ không phải là bức hoạ."

"Nó có từ thế kỷ XVII. Nó từng được treo trong phòng sách của ông nội Logan."

"Bà không thể nào là đang nói về bức tranh," anh nói một cách khinh bỉ.

"Tôi đang nói về cái khung. Bức tranh," cô khuyên bảo anh với vẻ cắn rứt trong sự báo thù thích thú, "đã được vẽ bởi bà của chồng tôi."

Tia nhìn của anh chuyển sang một bên, từ bức hoạ đến khuôn mặt của cô. "Bà không cần cho tôi biết kiến thức đó."

Anh nói đúng, nhưng việc Sybil đến đã cứu Leigh khỏi phải trả lời. "Đây là một người mà tôi mong ông sẽ gặp," cô nói hơi quá sốt sắng, giới thiệu hai người họ. "Sybil là một nhà chiêm tinh nổi tiếng," Leigh bổ sung, và lập tức bực bội với vẻ ngoài chế nhạo của anh.

Không nản lòng bởi phản ứng của anh, Sybil mỉm cười và đưa tay phải của cô ra, nhưng anh không thể bắt nó vì cô đang cầm một ly rượu trong tay. "Tôi đã trông mong một cuộc họp mặt với ông," cô nói.

"Thật à, tại sao?"

"Tôi còn chưa rõ," Sybil trả lời, đưa tay phải xa hơn về phía anh. "Đây là rượu của ông. Rượu scotch. Không pha đá. Không pha nước. Đó là những gì ông uống."

Quan sát cô với cái nhìn nghi ngờ yếm thế, anh miễn cưỡng lấy ly rượu. "Tôi phải tin là cô biết tôi thích uống gì vì cô là một nhà chiêm tinh chăng?"

"Ông sẽ tin không nếu tôi nói điều đó là đúng?"

"Không."

"Trong trường hợp đó, sự thật tôi biết ông thích uống gì vì nữ chủ nhân của chúng ta đã nói cho tôi biết là ông uống gì và yêu cầu tôi lấy nó cho ông."

Tia nhìn của anh mất một ít sự lạnh lùng của nó khi nó chuyển sang Leigh. "Bà thật là chu đáo."

"Hoàn toàn không," Leigh nói, nhìn qua vai của cô, ước gì cô có thể rời khỏi. Sybil mang lại cho cô lời cáo lỗi mà cô cần. "Logan yêu cầu mình nói với cậu là anh ấy cần cậu giải quyết vài sự tranh luận về vở kịch tối nay."

"Trong trường hợp đó, mình nên đi và giải quyết nó." Cô cười với Sybil, tránh bắt tay Valente, và mang lại cho anh cái gật đầu lịch sự để thay thế. "Tôi rất vui được gặp ông," cô nói dối. Khi cô đi khỏi, cô nghe Sybil nói, "Chúng ta hãy tìm một nơi nào đó ngồi xuống, ông Valente. Ông có thể nói cho tôi biết tất cả về mình. Hay, nếu ông thích, tôi có thể nói cho ông biết tất cả về tôi."

Vị khách cuối cùng rời khỏi nhà sau 4 giờ sáng. Leigh tắt đèn, và họ cùng nhau đi băng qua căn phòng khách âm u, cánh tay của Logan choàng quanh thắt lưng cô. "Cảm giác thế nào khi được gọi là 'Nữ diễn viên đa tài xuất chúng nhất, trên sân khấu Broadway trong suốt năm mươi năm nay'?" anh khẽ hỏi.

"Tuyệt vời." Leigh đã quá phấn khích cho đến khi họ đi vào phòng ngủ của họ, nhưng khi nhìn thấy chiếc giường lớn bốn cọc với cái chăn lông dày cộm của nó, cơ thể của cô có vẻ như mất hết sức lực. Cô bắt đầu ngáp trước khi cô đi vào phòng thay quần áo của cô, và cô lên giường trước khi Logan tắm xong.

Cô có cảm giác tấm nệm hơi lún xuống khi anh leo lên giường, và tất cả cô đã cố làm cho được là cười khi anh hôn lên má của cô và đùa bỡn thì thầm, "Đây là cách em cảm ơn người đàn ông đã tặng sợi dây chuyền hồng ngọc và kim cương hả?"

Leigh nhích sát vào anh hơn và mỉm cười, ngái ngủ. "Vâng," cô thì thầm.

Anh cười khúc khích. "Anh nghĩ anh sẽ phải đợi cho đến đêm mai để cho em diễn tả đúng lòng biết ơn của em ở miền núi."

Nó có vẻ như là chỉ năm phút sau, khi Leigh thức giấc để nhìn thấy Logan đã ăn mặc xong và muốn đi lên vùng núi.

Đó là sáng ngày Chủ nhật.

Bây giờ là tối ngày thứ Ba.

Logan đã bị thất lạc ở một nơi nào đó trong bão tuyết... có lẽ là đang chờ Leigh làm điều gì đó để cứu anh.