Ngược Về Thời Minh

Quyển 5 - Chương 202: Ngươi Giết Ta, Ta Giết Hắn

Thôi Oanh Nhi lưu lạc bên ngoài một thân một mình, đã chưa tắm mấy ngày rồi, nên vừa thu xếp ổn thoả xong nàng liền xách vài thùng nước giếng về đun để tắm rửa. Các hộ sống trong núi đã đốn sẵn rất nhiều củi, khi nàng đun nước xong, nhiệt độ trong phòng tăng lên, cả căn phòng trở nên ấm áp.


Thôi Oanh Nhi đổ nước vào trong chiếc thùng tắm đơn sơ, bên trong trơn nhẵn, bên ngoài được bọc bằng vỏ cây tùng, rồi thử độ ấm đã vừa. Nàng đi ra mở cửa phòng, trông thấy Dương Hổ vẫn đang đăm chiêu đi đi lại lại trong sân, hai tay chắp sau lưng như đang có rất nhiều tâm sự. Tuyết đọng dưới chân bị hắn giẫm lên nghe rồn rột.


Tưởng hắn vẫn đang còn nghĩ cách hành thích Hoàng đế, Thôi Oanh Nhi không khỏi tức giận hỏi:
- Đêm khuya quá rồi còn không chịu vào phòng? Có muốn ăn gì hay không?


Dương Hổ nghe vậy mới sải bước đi vào trong phòng. Thôi Oanh Nhi đợi hắn vào xong, đóng cửa lại, khuôn mặt xinh xắn tức thì đanh lại, lạnh lùng liếc Dương Hổ nói:


- Huynh còn chưa từ bỏ ý định hay sao? Ở kinh sư vì huynh khăng khăng làm theo ý mình mà đã chôn vùi tính mạng hơn hai trăm huynh đệ; hôm nay ở Lý Gia tập nếu không may mắn gặp giặc Thát đến cướp thôn, chúng ta cũng đã chết sạch ở đó rồi! Huynh còn chưa chịu từ bỏ giấc mơ làm Hoàng đế sao?


Dương Hổ bực bội đáp:


- Nàng đừng xía miệng vào mấy chuyện này! Tất cả hảo hán ở tam sơn ngũ nhạc đều vì việc này mới tụ tập dưới cờ của ta, nay muốn quay đầu nào có dễ như vậy? Tuy rằng Di Lặc giáo đã gạt ta, nhưng chẳng lẽ chúng ta cũng sẽ nhất định không thể chiếm được thiên hạ hay sao? Hừ, chẳng phải bọn chúng cũng đang âm mưu tạo phản đó sao? Chẳng lẽ chúng ta còn không bằng đám yêu đạo đó?


Thôi Oanh Nhi giận lắm, đáp trả:
- Vậy huynh cứ ôm cái giấc mộng viễn vông đó của huynh đi!
Dứt lời liền xoay người đi vào phòng trong.
Dương Hổ hỏi:
- Nàng không ăn chút gì à?
Thôi Oanh Nhi cười nhạt:
- Huynh ăn gì thì tự ăn đi, ta không có hứng. Đi tắm đây!


Dương Hổ hừ một tiếng rồi ngồi xuống ghế. Đôi mắt lấp loé dưới ánh đèn, hắn tiếp tục suy tính phương cách giải quyết mối lo của mình.
Thôi Oanh Nhi cởi áo quần vắt lên trên ghế, trầm cả mình xuống nước, cặp mày thanh tú khẽ nhíu lại, rồi mệt mỏi thở ra một hơi dài.


Hơi nóng ngấm vào trong da dẻ mịn màng, hơi nước bốc lên, khiến cho mọi thứ dưới ánh đèn đều trở nên mờ mờ ảo ảo.


Da thịt trong suốt óng ánh ngâm trong nước nóng ửng lên màu hồng đào, sóng nước vỗ dập dờn, mái tóc đen dài xinh đẹp xoã ra trên mặt nước như một đám mây che khuất dáng người xinh đẹp động lòng người giữa làn nước trong vắt.


Vóc người của nàng hãy còn rất đáng tự hào, da dẻ trắng phau mềm nhẵn, cặp ɖú cao vút, chắc nịch mà nền nã. Đôi nhũ hoa hồng xinh vênh vểnh mê người, cặp ɖú săn mẩy và trơn láng run run ngâm trong làn nước trong vắt, ở giữa là một khe ngực sâu hút đến say lòng, bờ eo thon thon và thậm chí cả cái rún tròn xoay như ẩn như hiện dưới mái tóc mây đen như mực đang dập dờn theo gợn sóng nước...


Dương Hổ vừa vén rèm cửa bước vào, trông thấy dáng tắm đẹp đến say lòng của thê tử, ánh mắt bất giác ngưng lại. Ý tưởng sực nảy ra khi nãy chợt lại không nỡ thốt ra.


Tuy rằng Thôi Oanh Nhi võ nghệ tinh thông, nhưng dẫu sao chốn đó vẫn là đầm rồng hang hổ, vì muốn tách rời khỏi nàng mới mình khích nàng đi đến nơi đó. Ngộ nhỡ có gì bất trắc xảy ra?!


Nghĩ đến đây Dương Hổ không khỏi trở nên do dự. Thôi Oanh Nhi thấy hắn ngơ ngẩn nhìn mình, nhất thời hiểu lầm, bèn tức giận nói:
- Ăn rồi thì đi ngủ đi! Ta không muốn thấy mặt huynh. Đêm nay ta ngủ riêng.
Dương Hổ vừa nghe liền bừng lửa giận, trợn trừng cặp mắt cọp:
- Đừng quên nàng là vợ ta đó!


Thôi Oanh Nhi đanh mặt lại chẳng nói chẳng rằng, cặp mắt như làn thu thủy chăm chăm nhìn hắn một cách lạnh lùng.
Dưới ánh mắt đăm đăm của nàng, dũng khí của Dương Hổ dần tan biến. Hắn lẫn tránh đôi mắt như có thể thiêu đốt người ta đó, song bất chợt nổi nóng mà giễu lại:


- Lúc ở kinh sư nàng đã bắt được Dương Lăng, song lại tha mà không giết. Trước nay nàng chưa từng nương tay với quan binh, nay Di Lặc giáo trù trừ không chịu lộ diện, kế sách tọa quan sơn hổ đấu của nàng đã thất bại, lúc ngã vào sơn động trên núi Bạch Đăng sao không thừa cơ mà giết chết y? Ai sẽ đoán được là y ngã chết hay bị nàng thủ tiêu chứ, tại sao nàng lại cứu y lên?


Thôi Oanh Nhi hừ một tiếng khinh thường, hất mũi:


- Huynh cũng đừng quên nếu không nhờ Dương Lăng giữ lời, chỉ cần y hạ lệnh một tiếng thì mấy người chúng ta hôm nay đã bị thiên quân vạn mã giẫm thành thịt nhão rồi. Chẳng lẽ chúng ta còn không biết giữ chữ tín bằng quan binh sao? Chúng ta xông pha giang hồ, quang minh lỗi lạc, ân oán phân minh, chỉ riêng trước đó ở quán rượu y đã hạ thủ lưu tình rồi. Ta không nên cứu y ư?


Dương Hổ cất tiếng cười quái gở:
- Phải à! Vạn tiễn cùng bắn, còn có hỏa súng nữa, ta cũng nghĩ rằng ắt chết không phải nghi ngờ rồi, không ngờ y lại hạ thủ lưu tình.


Hắn vừa nói vừa nhìn sang Thôi Oanh Nhi, thoáng do dự, song lời của Đại Vĩ Ba Lang nọ như mũi kim độc đâm vào tim hắn, như có thứ gì chèn ngang cổ không nhổ ra rất khó chịu. Rốt cuộc hắn vẫn cắn răng nói tiếp:


- Có điều lúc y hại chết hai trăm huynh đệ ta đã ra tay rất ác độc, không chút lưu tình. Nay nàng mềm lòng nhẹ dạ, thực không biết là lưu tình cho ai?
Thôi Oanh Nhi nhướng mày giận dữ quát:
- Ngươi... ngươi nói xằng gì đó?
Dương Hổ cũng nổi giận quát trả:


- Chẳng lẽ ta nói sai ư? Lúc cô ra khỏi hang ngay cả đám người Lang nhị cũng đều nhìn thấy vẻ mặt kỳ lạ của cô, cô tưởng là hai mắt ta đều mù cả rồi sao?
- Ta...,


Thôi Oanh Nhi vừa thẹn vừa giận, nhớ lại tình cảnh trong hang, nhớ đến điều bí mật mà nàng không thể kể với trượng phu, hai má vụt ửng lên hai đóa hoa đào, nhất thời nghẹn lời không biết nói gì. Lúc ra khỏi hang sắc mặt nàng ngượng ngùng là bởi nàng đã cùng Dương Lăng ôm nhau trong hang, còn sơ ý hôn phải môi y, những chuyện này biết giải thích với trượng phu như thế nào đây?


Vốn Dương Hổ chỉ hơi nghi ngờ, song trông thấy bộ dạng nàng như vậy thì lòng nghi ngờ càng cao, thế là bèn đùng đùng xông tới trước mặt nàng cười khẩy:


- Hắc hắc! Cô nam quả nữ, lại còn là một quan một cướp, thế mà chẳng những không có vẻ gì là kẻ thù sinh tử, lại giở trò chàng có tình thϊế͙p͙ có ý, biến hang núi thành động phòng rồi chứ gì?


Ha ha, thảng như có một ngày quan binh bắt cướp xông đến tận giường bắt ta, thực sẽ trở thành trò cười lớn cho cả lục lâm Bá Châu. Dương Hổ ta thực có mặt mũi lắm!!!
- Ngươi câm miệng...!
Thôi Oanh Nhi nổi cơn tam bành, vụt đứng bật dậy.
Nước ấm cuộn trào, hơi nóng mịt mù, cảnh xuân chợt hiện.


Dòng nước men theo thân thể nảy nở của nàng uốn lượn chảy xuống, qua khe rãnh mê người. Ngực cao eo nhỏ, cặp ɖú chắc nịch như hai gò tuyết nhô cao trên bộ ngực trắng phau, trơn nhẵn và sáng óng như ngọc thoa mỡ dê. Bầu ɖú co lại tới đỉnh một cách hoàn mỹ, kết ra hai quả xinh đỏ thắm.


Thân thể yêu kiều ngạo nghễ hoàn toàn lộ ra những chốn diệu kỳ. Hai bắp đùi thẳng tắp trắng phau không chút tì vết như đang toả ra hơi nóng, chiếc eo thon nhỏ chưa đầy nửa vòng tay làm nền cho bờ mông tròn lẳng, chắc nịch mà cao ngất, như một vầng trăng tỏ, được điểm xuyết bởi những giọt nước long lanh.


Nàng kéo một chiếc khăn khoác lên người đánh soạt, giọng oán hận:


- Ngươi đã bị quyền lực khiến cho quá mê muội rồi, đã không còn là vị đại ca giang hồ trọng nghĩa khinh tài trên một sơn trại nho nhỏ khi xưa nữa. Cả ngày chỉ nghĩ làm sao để làm Hoàng đế, bày đặt học người ta âm mưu quỷ kế! Chí cả tài hèn! Có khoác long bào vào người, ngươi cũng không giống Hoàng đế. Ta thấy hai mắt ngươi đã bị quyền lợi bịt kín rồi, nói mù cũng không sai đâu!


Dương Hổ bị nàng vừa mắng vừa giễu khiến cho lửa giận bốc cao ba trượng, tức thì quên mất nàng ta uy phong hơn xa mình, vung tay vả mạnh!


Thôi Oanh Nhi cười nhạt, chụm tay vót ngang, hai tay vừa chạm, lập tức nàng biến chém thành quấn, thuận thế kéo mạnh, "rào" một tiếng, nước bắn đầy trời, bóng trắng chợt loé lên trong làn nước. Dương Hổ chỉ cảm thấy vai mình trĩu xuống, một cái bắp chân thon dài, trơn nhẵn, săn chắc đã đè trên vai, ấn hắn áp mặt bên trên thùng tắm, chiếc khăn trượt xuống.


Dương Hổ giận quá hoá cười:
- Ta võ nghệ không bằng ngươi! Ngươi cứ giết ta rồi xách đầu đi tới triều đình mà lĩnh thưởng, nói không chừng cũng sẽ được phong làm Cáo Mệnh phu nhân đó.


Thôi Oanh Nhi giận đến run người, nàng rút chân ngồi trở lại trong thùng nước, mái tóc ướt sượt làm tôn lên nét mặt xinh đạp trắng trong pha ánh hồng của nàng, trên má lệ đã nhỏ thành dòng.
Nàng ngẩng đầu lên, nhắm hai mắt lại nói:


- Thôi Oanh Nhi ta từ khi gả cho ngươi đã bao giờ làm chuyện gì có lỗi với ngươi chưa? Được, nếu ngươi đã thấy ta quá quắt như thế, ngươi cứ giết ta đi rồi yên tâm mà thực hiện giấc mơ làm Hoàng đế của mình.


Dương Hổ nào từng thấy nàng uất ức đến rơi lệ như vậy? Thế là hắn luống cuống tay chân, cơn lửa giận tức thì tan như bọt nước. Hắn luống cuống không biết làm thế nào, ấp úng:
- Nàng... nàng đừng khóc mà, ta... ta... ái chà...!


Dương Hổ đi lòng vòng trong phòng như con thú bị nhốt trong chuồng, tay quẹt nước trên mặt, rồi đấm vào đầu giường một quyền, căm hận nói:


- Oanh Nhi! Ta đường đường là lão đại lục lâm Bá Châu, nay hao binh tổn tướng, sơn trại bị hủy, thanh danh rơi xuống nghìn trượng. Thảng như tin tức Lưu lão đạo là người trong Di Lặc giáo truyền về sơn trại, ta sẽ thật là họa vô đơn chí. Nàng cho rằng chỉ dựa vào võ nghệ là đã có thể khống chế đám hảo hán ương ngạnh bất kham đó ư? Ta... nỗi khổ tâm của ta nàng có hiểu được không?


Thôi Oanh Nhi từ từ mở mắt, trông thấy vẻ mặt thống khổ của trượng phu, lòng nàng không khỏi chùn xuống, bèn nhẹ giọng khuyên bảo:


- Hổ ca! Nếu không làm được lão đại giang hồ thì thôi, để mặc bọn họ tranh với nhau đi. Trại cũ chúng ta ở sâu trong rừng thẳm, chưa từng bị quan binh lùng thấy, chi bằng... chúng ta hãy trở về trại cũ mà yên phận sống qua ngày đi.


Vốn dĩ lúc ở Bá Châu, muội còn cho rằng quan binh trong thiên hạ đều là thứ rác rưởi không chịu nổi một đòn, quan viên trong thiên hạ đều là bọn tham quan nham hiểm độc ác. Nay mới biết rằng quan viên triều đình không phải đều là tham quan, binh lính triều đình cũng không phải dễ đánh bại như vậy. Số mệnh Đại Minh chưa tận đâu!


Dương Hổ quắc mắt:


- Trở về trại cũ của Thôi gia? Dương Hổ ta đường đường là một thằng đàn ông tay dài vai rộng, chẳng lẽ nay lại đi nấp dưới đáy quần phụ nữ để kiếm sống? Nhục nhã mà chết thôi! Khi xưa nhạc phụ gả nàng cho ta vì ta là nhân vật có tiếng tăm vang dội trong lục lâm, nay cứ vậy mà quay về, sau này ta sẽ lăn lộn trên giang hồ thế nào? Món nợ máu của hơn hai trăm huynh đệ chưa trả, ta làm sao giải thích với cô nhi quả phụ của bọn họ đây?


Nàng nói không hề có tư tình gì với Dương Lăng, ta cũng tin tưởng con người nàng, nhưng lần trước nàng đã tha cho hắn, nay lại cứu hắn là sự thật. Hôm nay trên Bạch Đăng sơn nói các người đầu mày cuối mắt liệu có quá phận không? Những huynh đệ đó của ta đều đã thấy cả, trở về bọn họ bẻm mép nói bậy nói bạ một hồi, bảo ta làm sao mà nhìn mặt người khác?


Thôi Oanh Nhi nghe xong thì tức khí đáp:
- Hồng Nương Tử muội nói một là một nói hai là hai, nói không vụng trộm với ai là không vụng trộm với ai cả! Huynh còn muốn ta làm thế nào mới chịu tin ta đây? Chẳng lẽ muốn ta vác đầu của Dương Lăng về huynh mới chịu tin sao?


Hai mắt sáng rỡ, Dương Hổ chồm tới nắm chặt lấy tay nàng:


- Ý tưởng hay đó! Giết được Dương Lăng thực sẽ nhất cử lưỡng tiện. Oanh Nhi, nàng thử nghĩ đi! Tuy Di Lặc giáo dùng kế dụ ta vào kinh, nhưng ra tay giết người của chúng ta dẫu sao cũng là nhân mã của Dương Lăng, giết y rồi cũng sẽ coi như là đã ăn nói được với toàn thể sơn trại. Hơn nữa nhờ việc này mà sẽ tự đánh tan mọi lời đồn, tự sẽ trả lại thanh bạch cho nàng, ai còn dám nói xằng nói bậy ta liền chém đầu hắn ngay!


Thôi Oanh Nhi cả kinh, ấp úng:
- Dương Lăng... là tên quan tốt, hôm nay lại tha mạng cho chúng ta. Lấy oán tả ơn, chuyện này ta... sao ta làm được?
Dương Hổ thuyết phục:


- Quan tốt quan xấu gì cũng đều là kẻ thù của chúng ta. Chẳng phải hai trăm huynh đệ của chùng ta bị y giết đó sao? Chẳng phải sơn trại bị hủy trong tay binh lính của y ư? Nàng tha cho y một lần, y tha nàng một lần, ơn huệ gì cũng đã trả hết rồi.
Hắn lại bước sấn tới, vẫn nắm chặt tay Oanh Nhi, thành khẩn van nài:


- Nương tử! Nếu cứ ỉu xìu như vậy mà cúp đuôi chạy về sơn trại thì Dương Hổ ta sẽ không còn mặt mũi nào đâu! Lời nói như đao kiếm, chuyện khác ta có thể không thèm để ý, nhưng nếu có người ô nhục sự trong trắng của nàng, ta làm sao mà nhịn được? Chẳng lẽ vờ điếc không nghe thấy những lời đồn đại đó? Vì ta, vì nàng, nay chỉ còn biện pháp dễ hơn cả: giết chết Dương Lăng!


Thôi Oanh Nhi cảm thấy lòng rối như tơ vò. Trượng phu đã thẳng thắn nói hết ra như vậy, những nỗi khổ đó cũng là sự thật. Cho dù phải vì hắn mà lên núi đao xuống biển lửa, Hồng Nương Tử há sẽ nhăn mặt nhíu mày? Nhưng mà giết Dương Lăng...
Dương Hổ thấy nàng do dự, bèn nghiến răng nói:


- Oanh Nhi! Dù Dương Lăng là thứ gì đi nữa thì có quan hệ gì với chúng ta? Chúng ta là mã tặc, là đại đạo lục lâm đó! Chẳng lẽ còn con mẹ nó đi giảng nhân nghĩa với quan binh? Nàng không đi thì để mai ta sẽ dẫn các huynh đệ đánh về Đại Đồng, tìm không được Hoàng đế thì đánh vào hành dinh khâm sai! Ta đường đường là người đầu đội trời, chân đạp đất, thà chết quang minh lỗi lạc ở đây chứ không về Bá Châu để cho người ta nói xấu sau lưng!


Dứt lời hắn liền buông tay nàng, thẳng người dậy. Thôi Oanh Nhi chộp lấy cổ tay hắn, giọng run rẩy:
- Đừng!... Nếu... nếu Dương Lăng chết rồi, huynh thật sự sẽ chịu cùng muội trở về sơn trại, từ đây sống dựa vào nhau, từ bỏ dã tâm mưu cầu thiên hạ chứ?
Dương Hổ mừng rỡ đáp:


- Đương nhiên! Có bao giờ ta gạt nàng đâu. Nương tử, nàng đồng ý chứ?
Thôi Oanh Nhi hạ quyết tâm, cắn răng:
- Được! Vậy muội sẽ thất tín bội nghĩa một lần, lấy đầu Dương Lăng về gặp huynh. Sáng sớm mai muội sẽ nghĩ cách trà trộn vào thành.


Trong mắt Dương Hổ thoáng hiện lên tia đắc ý, hắn vội nói:


- Lúc này nhất định Đại Đồng đang được canh phòng hết sức nghiêm ngặt. Thế này đi, để Ngũ thúc và nàng hoá trang thành phụ nữ, vừa có thể che giấu lai lịch, lại có thể chăm sóc cho nhau. Sáng sớm mai ta sẽ bảo Tiêu lão tứ lợi dụng chức vụ Bảo trưởng tìm cách giúp hai người trà trộn vào thành. Ta sẽ dẫn các huynh đệ di chuyển đến gần đấy hoạt động, lôi kéo sự chú ý của quan binh. Sau khi thành công sẽ tụ họp tại Tụ Long khách sạn ở thôn Hình.


Trong lòng Thôi Oanh Nhi đang xảy ra một cuộc đấu tranh dữ dội. Vừa mở miệng đồng ý với hắn là sẽ giết Dương Lăng, song chẳng những không cảm thấy nhẹ nhõm, mà trong đầu nàng lại rối bời bời. Nàng lặng lẽ gật đầu, không ngừng thầm tự an ủi mình: “Huynh ấy là trượng phu của mình, mình không thể nhìn huynh ấy bước vào con đường cùng, bị chúng bạn xa lánh được. Xin lỗi, Dương Lăng, thật sự xin lỗi..."


Dương Hổ tìm được cái cớ đẩy nàng ra xa, nghĩ lại nơi đó cũng hung hiểm vạn phần, hắn không khỏi lo lắng căn dặn:


- Nương tử nhớ kỹ: thảng như sự không thể làm, chỉ cần để tin tức khâm sai bị hành thích truyền ra ngoài, chúng ta cũng xem như có thể ăn nói với sơn trại. Cho nên... nàng vạn lần đừng lỗ mãng, ta... ta lo nàng sẽ xảy ra chuyện bất trắc.


Nghe được lời này của Dương Hổ, Thôi Oanh Nhi liền như trút được gánh nặng trong lòng: "Nếu như chỉ cần tạo hiện trạng giả hành thích khâm sai thì không khó gì. Chi bằng mình tương kế tựu kế, vừa có thể gạt đưa trượng phu về sơn trại, lại không cần phải thật sự gây hại đến tính mạng Dương Lăng."


Đảo mắt nhìn thấy sự quan tâm lo lắng trong mắt Dương Hổ, gò má nàng bất giác nóng lên, thầm cảm thấy hổ thẹn: "Vì một kẻ không liên can, sao mình lại có thể để chàng khó xử như vậy? Thôi đi! Mình còn vọng tưởng làm hiệp đạo(*) gì chứ? Nếu ông trời cho mình cơ hội ra tay, thì... đó sẽ là ý trời vậy. Ôi, Dương Lăng ngươi hãy tự thu xếp cho tốt đi..."


(*: kẻ cướp nghĩa hiệp; như Robin Hood)
* * *


Dương Lăng tìm được một chiếc xe bò, cho chở vị hoàng hậu Mãn Đô Hải vào thành, đến thẳng phủ Đại vương. Nghe nói bà lão tướng mạo tầm thường này chính là Mãn Đô Hải uy danh hiển hách trên thảo nguyên, Đại vương liền vội gọi quản gia dọn riêng một căn biệt viện, điều bốn tên tiểu thái giám, bốn cung nữ hầu hạ ăn uống ngủ nghĩ của bà ta. Đồng thời lão ta dặn đi dặn lại phải tuyệt đối giữ bí mật, vạn lần chớ để lộ chút tin tức gì.


Thu xếp thỏa đáng xong xuôi, Dương Lăng bèn trở về dịch quán. Y nghĩ cũng nên bẩm báo với Chính Đức những chuyện xảy ra mấy ngày nay, có điều không biết hiện tại hắn có còn làm cái đuôi của Đường Nhất Tiên hay không.
Dương Lăng cởi áo choàng đưa cho thân binh thị vệ, rồi nói nhỏ với Trương Vĩnh:


- Công công hãy trở về nghỉ ngơi trước, khi nào thích hợp thì gọi ta một tiếng! Chúng ta phải bẩm báo chuyện quan trọng này với Hoàng thượng.
Trương Vĩnh khẽ gật đầu, mỉm cười đáp:
- Ta biết rồi, đại nhân yên tâm.


Lão cũng biết mấy ngày nay Hoàng thượng cứ bám theo tiểu nha đầu họ Đường chạy khắp nơi. Trước nay chưa từng thấy hoàng thượng để tâm tới một người con gái nào như vậy nên lão biết rõ rằng vị cô nương này có địa vị không nhỏ trong lòng hắn. Do đó Trương Vĩnh cũng không dám thất lễ với Đường Nhất Tiên.


Hơn nữa nhờ thế mà Chính Đức không còn nhao nhao đòi ra ngoài đường dạo chơi nữa, xem như là niềm vui bất ngờ rồi, khiến cho Trương Vĩnh cũng bớt lo. Lão chỉ mong sao Hoàng thượng cứ ở trong dịch quán cả ngày như thế này.
Đợi khi Trương Vĩnh trở về hậu viện, viên thị vệ mới thấp giọng bẩm:


- Đại nhân! Liễu thiên hộ đã trở về rồi, đang chờ ngài trong thư phòng ạ.


Từ khi đến Đại Đồng, Liễu Bưu liền ẩn vào trong bóng tối, chuyên phụ trách tin tức thám mã các nơi, bình thường không trú đóng trong dịch quán. Hắn đến xin gặp ắt có đại sự, Dương Lăng liền vội trở lại thư phòng. Thấy y trở về, Liễu Bưu lập tức đứng dậy chào, Dương Lăng bảo:


- Ngồi xuống đi, không cần giữ lễ! Sao rồi, có tin tức gì không?
Liễu Bưu cảm ơn rồi ngồi xuống, chống hai tay xuống gối báo cáo:


- Đại nhân! Những chuyện mà ngài dặn dò, bọn ti chức vẫn đang điều tra. Hiện có một nhân vật cực kỳ khả nghi, có điều hắn rất có ảnh hưởng ở Đại Đồng này, vai vế đặc biệt. Tra đến chỗ này, trừ phi phải dùng đến chiêu bài Nội xưởng của chúng ta, bằng không sẽ không thể điều tra tiếp nữa, cho nên ti chức phải đến xin chỉ thị của đại nhân.


Dương Lăng kích động hỏi:
- Hắn là người khả nghi ư? Là người nào? Là người trên chốn quan trường sao?
Liễu Bưu đáp:


- Đại nhân! Người này họ Vương tên Long, trong nhà hắn kinh doanh đủ thứ từ ngựa trâu da cỏ, cho đến ngọc ngà châu báu, trà muối thuốc thang, là đệ nhất phú hào ở Đại Đồng. Toàn bộ dãy trái con phố Hoa Lỗi đều là sản nghiệp của hắn, cho nên ban đầu được gọi là "Vương bán nhai"(*), hiện tại thế lực hắn càng lúc càng lớn, phủ đệ của hắn đã được dân chúng gọi vui là "Vương phủ"."


(*: bán nhai là nửa con phố)
Dương Lăng biết ắt còn phần sau, nên chỉ im lặng lắng nghe. Liễu Bưu nói tiếp:


- Khách mua mớ gia súc tập trung ở Lý Gia tập vừa rồi là người từ đất liền, là... quản gia của phủ Thọ Ninh hầu. Cuối năm ngoái phủ hầu đặt mua hai trăm khoảnh đất, cho nên mới sai quản gia đến phương bắc thu mua trâu ngựa. Thương nhân cung cấp hàng hoá chính là Vương Long, bởi nguồn hàng của hắn tập trung ở ngoài thành, cho nên mới hẹn giao dịch tại Lý Gia tập. Kẻ biết việc này chỉ có hai nhà bọn họ.


Không lý nào phủ của Thọ Ninh hầu lại tư thông giặc Thát, cho nên cái tên Vương Long chỉ trong hơn mười năm nhảy vọt lên thành đệ nhất phú hào bản địa là kẻ đáng ngờ nhất. Thêm vào đó, kiên giáp nhà binh, yên ngựa, móng sắt, mũ sắt, thậm chí cả binh khí, mặc dù không có ai công khai hỏi mua nhưng Vương Long lại thu mua một lượng lớn số quân giới bán thành phẩm có giá rẻ này. Hơn nữa hắn buôn bán với quan ngoại, đa phần xe lừa xe ngựa của hắn chuyên thồ hàng ra ngoài quan ải, cũng chỉ có hắn mới có khả năng lén chở những thứ này ra. Đương nhiên... hiện nay Hàn lão gia tử cũng đã có thực lực này.


Liễu Bưu nói đoạn mỉm cười, Dương Lăng nghe xong cũng bật cười ha hả, rồi bảo:
- Kể tiếp đi!
- Dạ!
Liễu Bưu nói tiếp:


- Hiện nay chiến sự căng thẳng, đại nhân ngài đến tiền phương tuần thị, tì tướng thủ thành đều phải phòng ngừa quan khâm sai đến nghiệm xét bất ngờ, cho nên những kẻ tầm thường không thể ra ngoài quan ải. Nhưng ti chức đã điều tra được trong mấy ngày nay lại có một vị thương nhân buôn ngọc họ Bao từng ra khỏi cổng thành.


Vị thương nhân họ Bao này có quan hệ mật thiết với Vương Long. Kinh doanh ngọc thạch nơi đây chẳng kiếm lãi được bao nhiêu mà hắn có thể đứng vững không đổ, có thể nói hầu như đều nhờ có Vương Long chống lưng. Hơn nữa bảo tiêu cận thân như hình với bóng của hắn lại là một người Mông Cổ tên là A-Man.


Dương Lăng nhíu mày:
- Tiền phương có hai đội quân giao chiến, vậy mà hắn vẫn có cách xuất quan? Bản lĩnh lớn thật!
Liễu Bưu cười khan một tiếng, rồi thấp giọng báo:


- Đại nhân! Ngài biết tướng lĩnh biên quân khi vừa nhậm chức thì có hai nhiệm vụ quan trọng gì không? Một là phòng bị giặc Thát lên ải, hai là phòng bị binh sĩ xuống ải. Nếu thật sự muốn ra ngoài thành thì thực tế lại không khó khăn gì.
Dương Lăng lấy làm lạ hỏi:


- Phòng bị giặc Thát lên ải thì ta hiểu, còn phòng bị binh sĩ xuống ải nghĩa là sao?
Liễu Bưu đáp:


- Đại nhân! Giao dịch cùng người Mông Cổ luôn luôn có thể kiếm được món lợi kếch sù. Một cái nồi sắt bình thường, một bao muối ăn nho nhỏ hoặc một bánh trà loại kém nhất, ở ngay nơi đây thì không đáng mấy văn tiền, nhưng lại có thể đổi được rất nhiều bạc từ chỗ người Mông Cổ, hoặc là được người Thát mang da thú đắt tiền, dược liệu trân quý ra trao đổi.


Cho nên không chỉ thương nhân lén lút qua ải, mà thậm chí là binh sĩ thủ thành cũng thường xuyên giấu bao muối trên người, đầu đội nồi sắt buộc bằng dây thừng chạy ra ngoài thành giao dịch với người Mông Cổ. Hai năm trước binh sĩ nổi loạn, giết chết quan tổng binh, mặc dù bảo nguyên nhân là do tổng binh cắt xén tiền lương, nhưng biên quân không thể sống chỉ dựa vào chút bạc đó. Nếu không phải vì hắn cai quản quá nghiêm, không cho binh sĩ...


Dương Lăng hiểu ý, lẳng lặng gật đầu:


- Chắn lấp không bằng khơi thông, điểm này bản quan cũng biết. Cũng giống như ngư dân vùng duyên hải vậy, có biết bao người không thể chống lại lệnh cấm mở cửa biển thông thương, giao dịch với người nước ngoài, cuối cùng bị ép phải ra biển làm cướp. Ôi! Chờ Hoa Đáng đến rồi, ai mà thật lòng buôn bán thì rộng rãi một chút, kẻ nào rắp tâm cướp bóc thì khiến chúng nếm chút đau khổ. Hà khắc như vậy sẽ chỉ tự khiến mình rơi vào hoàn cảnh khốn khó mà thôi.


Liễu Bưu nói tiếp:


- Do đó việc tên họ Bao này có thể ra khỏi thành cũng chẳng có gì là lạ, vấn đề là hiện tại ngoài quan ải thiết kỵ tung hoành, khắp chốn là quân, hắn kiếm đâu ra người mua hay người bán ngọc? Việc này hết sức khả nghi! Hơn nữa con đường y đi là do Vương Long vẽ ra, tì tướng canh giữ cổng tây là huynh đệ của Vương Long, cho nên hết thảy mọi điểm đáng ngờ đều chỉa về phía Vương Long.


Nhưng Vương Long giao du rất rộng ở nơi đây. Trong quân, phủ nha, vương phủ đều có một đám người tay nắm quyền cao xưng huynh gọi đệ với hắn. Nếu không có bằng chứng thì đám thuộc hạ thực khó mà tiếp tục điều tra. Thật ra... trước trận đại chiến này, Vương Long mới vừa mua một lượng lớn da thuộc và sắt ròng. Những món hàng này quá lớn, cho nên nếu hắn quả thực có giao dịch cùng giặc Thát, nhất định vẫn chưa kịp vận chuyển ra hết.


Nhưng bề ngoài hắn là lái buôn trâu ngựa, nên nếu hắn nói mớ vật dụng này được dùng để chế tạo yên ngựa và móng sắt cũng sẽ có lý, không thể lấy đó làm chứng cứ buộc tội hắn ta. Nhưng nhà họ Vương đó có xưởng riêng, nếu như những thứ này vẫn chưa được vận chuyển ra ngoài, ắt vẫn còn đang được chế tạo chiến giáp, đầu giáo, các loại quân giới; nếu xông vào phủ lục tìm, tịch thu thì sẽ có chứng cứ ngay.


Vấn đề lại nằm ở địa vị của hắn. Ngộ nhỡ kiểm tra không thấy, vậy tiếng xấu bức hại người địa phương sẽ rơi lên người chúng ta, cực kỳ bất lợi cho đại nhân ở bản địa. Biên cảnh trọng địa, ngộ nhỡ gây nên hỗn loạn thì thực sẽ...


Dương Lăng chắp tay đi đi lại lại trong phòng một hồi rồi bảo:


- Nếu hắn đã có thế lực trong quân đội và ở địa phương lớn như vậy rồi, mà hắn lại đúng là gian tế thì nhất định nắm được không ít tin tình báo. Hoa Đáng đã sắp đến, chúng ta thật sự không có thời gian để từ từ điều tra, nhất định phải giải quyết dứt khoát, mau chóng gạt bỏ hết tai mắt của giặc Thát. Ngươi hãy thuật lại tỉ mỉ tình hính của hắn một chút, xưởng vệ chúng ta giỏi nhất là gài tội cho kẻ vô tội, bản quan không tin chúng ta không có cách nào bắt được cái tên phản tặc đáng ngờ này.


- Dạ!


Liễu Bưu bèn đem tính tình, sở thích, thói quen và những mối quan hệ của Vương Long kể ra một lượt như nắm trong lòng bàn tay. Lúc còn trong Cẩm Y Vệ hắn từng là một hiệu úy khăn đỏ(*) cực kỳ tinh minh, lại được Ngô Kiệt chỉ điểm thêm nên đã trở thành một nhân viên tình báo đạt chuẩn. (*: nguyên văn đề khởi, một loại khăn các võ sĩ ngày xưa hay quàng)


Dương Lăng lại từng nói với hắn rằng, khi điều tra một người nào đó đều cần phải nắm rõ thêm về tính tình, sở thích, đặc điểm thói quen, quan hệ bạn bè thân hữu, thậm chí là một ít sở thích không muốn cho người ta biết của kẻ đó. Bởi thông thường có khi một cái thói quen nhỏ, một chi tiết nhỏ không ai chú ý lại chính là lỗ hổng có thể khoét vào, cho nên Liễu Bưu kể mọi thứ một cách tường tận. Thật khó để y có thể nắm bắt được hết bấy nhiêu chi tiết trong vòng một ngày. Song chúng ta biết rằng Vương Long là một nhân vật hết sức có vai vế ở Đại Đồng, thế nên chuyện này cũng không có gì là lạ.


Nghe xong, Dương Lăng ngửa mặt lên trời suy nghĩ một chốc, rồi cười ha hả bảo:
- Phố Hoa Lỗi, Thập nhị cẩm bình! Ha ha! Được lắm, đối diện con phố đó có "Hâm Thịnh lầu" phải không. Hãy bao hết nó lại, đổi toàn bộ tửu khách thành người của ngươi...


À không! Báo nhạc phụ của bản quan thu xếp cho vài người bản xứ trên lầu hai, nhưng phải là thám tử đã bí mật gia nhập Nội xưởng và người nhà của bọn họ, nhất định phải đáng tin cậy mới được. Hắc hắc! Ngày mai chúng ta sẽ diễn một vở lão gia hống hách diễu võ dương oai, ức hϊế͙p͙ "bá tánh"...


Liễu Bưu nghe xong bèn chắp tay cười thưa:


- Kế của đại nhân rất hay! Trừ phi hắn không bị gạt, bằng không chúng ta sẽ đóng vai khâm sai phụng chỉ vì dân trừ hại. Ha ha, lại nhờ có vị kia đứng ở sau lưng(*), không cần đại nhân ra mặt, Đại vương, Hồ tuần phủ và Dương tổng chế cũng sẽ chủ động áp chế nhân mã các nơi, không ai làm bậy được. Vậy ti chức đi thu xếp đây.


(*:ý chỉ Chính Đức)
Dương Lăng mỉm cười, nhìn theo bóng Liễu Bưu khép cửa rời đi, lẩm bẩm một mình:
- Vương Long! Nếu như ngươi chỉ háo sắc vô hạnh, thì coi như là ta trừng phạt ngươi nhè nhẹ một tí rồi thôi. Nhưng nếu ngươi thật sự tư thông giặc Thát... thì ngươi hãy tự thu xếp cho ổn thoả đi!