Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung

Chương 56: Bùi Nguyên Phong ra tay

Lòng ta trầm xuống, không xong rồi, chẳng lẽ thời điểm ta tráo đổi chén trà của Diêu Ánh Tuyết và Ân Hoàng hậu đã bị hắn thấy được sao?


Vừa nghe mấy lời này, Ân Hoàng hậu quay đầu nhìn ta, sắc mặt bà ấy âm trầm, ánh mắt sắc bén như châm khiến cả người ta run lên, mà Hoàng Thượng ngồi cạnh cũng giận tím mặt, quát: "Thật to gan, Hoàng hậu cũng dám hạ độc! Người đâu, bắt nàng ta lại cho trẫm."


Dứt lời, thị vệ lập tức vọt tới, duỗi tay giữ chặt lấy ta, biến cố đột ngột khiến ta sợ tới trắng mặt, theo bản năng lùi lại: "Không, không phải ta!"
"To gan, ngươi dám kháng chỉ?"
Hoàng đế tức giận, đập mạnh xuống bàn: "Bắt lấy nàng ta!"


Mấy thị vệ đó còn cố kỵ những người xung quanh, nhưng Hoàng đế đã giận tím mặt, bọn họ cũng không khách khí, bên tai chỉ nghe mấy tiếng "Xoẹt", trước mặt lóe lên tia sáng, tất cả bọn họ đều đã rút đao hướng tới cổ ta.


Đúng lúc này, trước mắt có một bóng lưng che chắn, lớn tiếng nói: "Dừng tay!"
Nhìn lại, là Bùi Nguyên Phong, y đang đứng trước mặt ta, đưa hai tay chặn những người đó.


Giờ phút này, toàn bộ dạ yến đột nhiên rơi vào trầm lặng, mọi người đều không tin mở to hai mắt nhìn y, đường đường là một hoàng tử, là Tề Vương điện hạ lại đứng trước bảo vệ ta.
Ta cũng kinh ngạc nói không ra lời, nhìn hắn: "Tiểu... Điện hạ?"


Hắn quay đầu nhìn ta, ánh mắt dường như muốn nói "Đừng sợ", sau đó quay đầu. Hoàng đế và Hoàng hậu cũng bị hành động của hắn là cho kinh ngạc, lúc này, sắc mặt Hoàng hậu càng thêm khó coi: "Phong Nhi, con làm gì vậy?"
"Mẫu hậu, Thanh Anh không phải người như vậy, nàng ấy sẽ không hạ độc mẫu hậu!"


"Thanh Anh?"
Hoàng hậu đưa mắt nhìn ta đứng sau Bùi Nguyên Phong: "Tên nàng ta con cũng biết, nàng ta rốt cuộc là ai?"
"..."


Lần này lại là Bùi Nguyên Phong nói không ra lời, cách ta và hắn quen biết vốn đã khác người thường, hiện tại cũng không có thời gian giải thích. Ta nghĩ nghĩ, cuối cùng vòng ra trước mặt hắn, quỳ xuống: "Nô tỳ Nhạc Thanh Anh, là tỳ nữ của Ánh Tuyết phu nhân. Nương nương, nô tỳ thật sự không hạ độc, nô tỳ bị oan."


"Bị oan?" Tứ hoàng tử Bùi Nguyên Sâm đứng một bên cười lạnh, "Ta rõ ràng thấy ngươi động tay chân, ngươi còn dám nói bản thân bị oan, chẳng lẽ..." Tầm mắt hắn đột nhiên di chuyển về người đang im lặng đứng gần ta, "Chẳng lẽ ngươi bị sai khiến, hung thủ thật sự đứng phía sau là một người khác?"


Hắn vừa nói xong, mọi người trên yến tiệc đều như hít một ngụm khí lạnh.
Ta có thể cảm nhận hô hấp của Bùi Nguyên Hạo đã có chút thâm trầm, nhưng hắn vẫn lạnh lùng đứng đó, một câu cũng không giải thích.


Chuyện này đã không còn hạ độc đơn giản như vậy, nó thậm chí đã liên quan tới tranh đấu của hoàng gia.
Ta định thần, quay đầu nhìn Bùi Nguyên Sâm, nghiêm mặt nói: "Tứ điện hạ, nếu vừa rồi ngài nhìn thấy nô tỳ động tay chân, tại sao không lên tiếng ngăn cản?"