Mang Thai Con Của Lão Đại Hào Môn

Chương 35

Hạ Hành đang cầm ly thuốc pha sẵn cho hắn, còn có chút nóng nên cậu rót thêm nước khoáng vào. Lại nghe thấy Phong Dự Thần nói với Lư Phỉ: "Cậu ấy là đối tượng của tôi."

Hạ Hành dừng động tác lại.

Đối tượng của tôi...

Chính là bạn trai của tôi.

Giọng nói của Phong Dự Thần vẫn luôn vang bên tai Hạ Hành, chạy thẳng lên đại não, cuối cùng trở xuống tim, Hạ Hành cũng có cảm giác mở cờ trong bụng. Nhếch khóe miệng cười cười, ngượng ngùng đi ra ngoài.

Tuy cậu không quá tình nguyện trước mặt Lư Phỉ nói ra quan hệ của cậu cùng Phong Dự Thần, nhưng đến bước này, sự phấn kích và vui sướng đã lấn át tất cả.

Phong Dự Thần nói tiếp: "Tôi đã gặp gia đình của cậu ấy."

Hạ Hành đặt niềm vui sướng qua một bên, tim cũng run run. Phong Dự Thần xác thực gặp đã cha cậu, gia gia cậu, cùng toàn bộ người của Hạ gia. Nhưng ngày ấy, hắn chỉ là đi đón cậu về, thuận tiện làm nhục Hạ Khải Phàm.

Nhưng trong hoàn cảnh này, Phong Dự Thần nói đã gặp gia đình cậu sẽ khiến cho người khác nghĩ đến một ý nghĩa khác.

Này là có ý gì?

Lư Phỉ bên kia luôn luôn cường hãn cũng lập tức hiểu được, ánh mắt có chút hoảng loạn, vặn vặn đầu ngón tay. Một lát sau, khả năng là biết mình sơ suất nên cố gắng nặn ra một nụ cười khó coi.

"Vậy chúc mừng Phong tổng." Lư Phỉ vừa nói câu này ra, trong lòng càng mất mát.

Cô không những yêu Phong Dự Thần mà còn là sùng bái, cảm kích, đủ các loại tình cảm phức tạp.

Lư Phỉ theo đuổi Phong Dự Thần rất kiêu căng, không hề che giấu chút nào, nhiều lần phấn đấu quên mình. Sau khi biết Phong Dự Thần thích nam nhân, cô cảm giác vô cùng lạc lõng nhưng vẫn luôn tự nhủ rằng "Chưng không lạc, luộc không quen, nện không biển, xào không bạo một hạt đồng đậu hà lan" (?) Lư Phỉ không bao lâu liền tìm cho mình một lý do thứ hai. (Bạn nào biết thì chỉ mình chỗ này nha)

Thích nam nhân không có nghĩa là không thể yêu nữ nhân. Hơn nữa cô dẫn theo Lâm Nam đến tiến hành thăm dò Phong Dự Thần nhiều lần, cũng không thấy được bộ dáng hứng thú Phong Dự Thần biểu hiện ra ngoài. Điều này càng làm cho cô nhen nhóm hi vọng.

Nhìn thấy Hạ Hành, cô cũng chỉ cho là Phong Dự Thần nhất thời tâm huyết dâng trào nuôi tiểu tình nhân. Dù sao hắn cũng là một nam nhân bình thường, không thể không có ai bên người.

Nhưng bây giờ, Phong Dự Thần từng chữ nói cho cô biết: Hạ Hành là chân ái của hắn, đã gặp gia đình, cũng sắp kết hôn.

Lư Phỉ nhất thời không thể nào tiếp thu được việc này.

"Thời gian đã định rồi sao?" Lư Phỉ hỏi.

"Không có gì thay đổi thì sang năm." Phong Dự Thần nói thật. Hạ Hành hiện tại còn đang mang thai, chỉ chờ sinh bảo bảo ra sẽ làm hôn lễ.

Trong lúc Hạ Hành không hay biết, Phong Dự Thần đã tự sắp xếp và an bài rất nhiều dự định.

Hạ Hành lần thứ hai đi ra đã thay quần áo khác. Vừa nãy cậu ở trong phòng ngủ cho nên cũng không nghe hai câu sau. Bằng không thì cũng không phải là kinh ngạc đơn giản như vậy.

Hạ Hành đi tới trước mặt Phong Dự Thần, đưa ly nước cho hắn. Phong Dự Thần nhận lấy, vừa nhìn đã thấy một màu đen thùi lùi, "Đây là cái gì?"

"Thuốc đau dạ dày." Hạ Hành nói.

Phong Dự Thần ngửa cổ, một mạch uống hết.

Nếu đã thay quần áo thì Hạ Hành cũng rót cho Lư Phỉ ly nước, đặt trên bàn trà trước mặt cô.

"Lư tổng, mời uống nước."

Lư Phỉ miễn cưỡng nói: "Cảm ơn."

Hạ Hành ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh. Cậu mặc một chiếc áo màu trắng cùng quần dài màu xám khói. Ngồi bên cạnh Phong Dự Thần, tùy ý thoải mái, vừa nhìn đã biết là được nuông chiều.

Lư Phỉ thu hồi ánh mắt lại, tâm tình nặng nề, lập tức chạm vào ánh mắt của Phong Dự Thần liền cả kinh. Vốn dĩ lưng đang thẳng tắp, giờ lại càng căng thẳng hơn.

Phong Dự Thần hỏi: "Lư Phỉ, cô đến công ty bao lâu rồi?"

"Tám năm." Lư Phỉ ưu nhã cười.

Tám năm trước, cô cũng chỉ là một người đại diện nhỏ trong công ty Điện ảnh và Truyền hình, bởi vì bị xa lánh nên mới tìm đến Phong Hoa mới thành lập không bao lâu. Điều khiến cho cô không tưởng tượng nổi chính là, sự nghiệp của cô ở đây chuyển biến tốt. Hai năm ngắn ngủi, cô từ người đại diện bị hắt hủi lên tới Phó tổng. Năm năm trước, cô trực tiếp được Phong Dự Thần đề bạt làm giám đốc Phong Hoa.


"Thời gian trôi qua rất nhanh." Phong Dự Thần như là đang cùng cô ôn chuyện cũ.

"Nếu không có Phong đổng, cũng không có tôi của hiện tại..." Lư Phỉ cảm thấy mấy lời này thật vô nghĩa, nhưng tình cảnh này cũng chỉ có thể biểu đạt lời thật tâm của cô.

"Một phần là vì tôi đánh giá cao cô, nhưng cũng là nhờ sự cố gắng của bản thân cô, còn cả vận may nữa." Phong Dự Thần thần sắc như thường, nhưng mỗi một ánh mắt, Lư Phỉ có thể cảm nhận được áp lực.

Lư Phỉ im lặng nhìn Phong Dự Thần.

"Cô có biết tại sao Trần Quân trước kia bị sa thải không?" Ánh mắt Phong Dự Thần rơi xuống mặt của cô.

Lư Phỉ rõ ràng chỉ mặc một bộ váy mỏng manh, nhưng lại không nhịn được mà chảy mồ hôi.

Trần Quân cậy quyền, có ý đồ không đứng đắn với nghệ sĩ trong công ty.

Nghệ sỹ nương nhờ vào kim chủ, kim chủ lại đầu tư cho nghệ sỹ, loại chuyện có qua có lại này không hiếm lạ gì trong giới giải trí. Nhưng điều kiện tiên quyết chính là đôi bên tự nguyện, nghệ sỹ mới nổi đó lại không để mình bị đẩy vào tròng, Trần Quân không chỉ không ăn được, trái lại làm náo loạn, Phong Dự Thần trực tiếp sa thải ông ta.

Lúc vừa có công văn sa thải, toàn bộ công ty đều xôn xao.

Mặc dù tác phong làm việc của Trần Quân có vấn đề nhưng ông ta là nguyên lão trong giới, thủ đoạn không tầm thường, Phong Dự Thần bởi vì một nghệ sỹ nho nhỏ, nói sa thải liền sa thải, lúc đó công ty rất nhiều người bàn luận sôi nổi, cảm thấy Phong Dự Thần chuyện bé xé ra to.

Lư Phỉ nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy.

Cho nên, Lư Phỉ cảm thấy Phong Dự Thần đối với nàng có ơn tri ngộ. Cô cũng dùng hành động của chính mình để chứng minh thực lực của bản thân.

"Phong Hoa mặc dù là công ty lâu năm, nhưng tôi muốn công ty luôn luôn vững mạnh và năng động. Cho nên, đối với loại người ô uế như vậy, thái độ của tôi không bao giờ khoan nhượng..."

Tay Lư Phỉ hơi phát run.

Mặc dù Lâm Nam ôm hết trách nhiệm về người mình, nhưng không có cô ngầm đồng ý, ai cũng không thể lấy được thẻ phòng của Phong Dự Thần.

Phong Dự Thần đương nhiên sẽ nghĩ tới điểm ấy.

Phong Dự Thần cũng quan sát cô, đột nhiên chuyển đề tài, "Lâm Nam gần đây giảm bớt một ít hoạt động, khiến cho cậu ta tự mình suy nghĩ một thời gian."

Ban đầu Lư Phỉ còn có chút hồ đồ, làm sao đột nhiên lại chuyển hướng đến Lâm Nam, một giây sau liền hiểu ra ý tức của Phong Dự Thần.

Phong Dự Thần đang dùng Lâm Nam nhắc nhở cô. Có lẽ là vì cô nhiều năm cần cù chăm chỉ, cũng có thể là vì cô trung thành hết mức nên cho cô một cơ hội.

Cho nên hắn lấy Lâm Nam khai đao, giết gà dọa khỉ.

Một giọt mồ hôi rơi xuống trên lông mi của Lư Phỉ, cô nháy mắt mấy cái: "Được. Tôi sẽ tìm cậu ta nói chuyện."

Nói xong, Lư Phỉ chần chờ hỏi: "Thời gian bao lâu?"

Phong Dự Thần chính là muốn đóng băng hoạt động của Lâm Nam, chung quy phải có một thời gian hạn chế.

"Quyền quyết định này giao cho cô. Nếu như cậu ta có thái độ tốt, biết thành tâm suy nghĩ thì một năm hai năm. Nếu như vẫn tùy ý làm bậy, thì ba năm năm năm, thậm chí thời gian dài hơn đều được."

Phong Dự Thần nói, mắt vẫn nhìn Lư Phỉ, như là đang nói cho cô nghe.

Lư Phỉ biết lớp trang điểm trên mặt vì mồ hôi mà đã trôi, nhưng cũng không dám lau. Lòng bàn tay cũng đầy mồ hôi.

Lư Phỉ không biết mình đứng lên thế nào.

Hạ Hành đứng lên đưa cô tới cửa, mở cửa giúp cô. Lư Phỉ cũng mơ mơ màng màng rời đi.

Cô chỉ biết là, cô đã chạm đến giới hạn của Phong Dự Thần.

Giới hạn này chính là cậu biên kịch trẻ tuổi kia, Hạ Hành.

Hạ Hành quay lại phòng khách, trên người Phong Dự Thần đã không chút cảm giác áp lực tàn nhẫn vừa nãy đối với Lư Phỉ, hắn cầm ly nước lên, cau mày nhìn Hạ Hành, "Tiểu Hành, rót thêm cho tôi một ly."

Nếu đã biết dạ dày không được tốt, tại sao còn uống nhiều như vậy. Hạ Hành quay người đi vào nhà bếp, không lấy thuốc cho hắn nữa, mà đổi lại là nước trái cây, đặt trước mặt Phong Dự Thần.

"Anh nghĩ đây là nước, muốn uống thì uống."


Rõ ràng là đang cậu oán giận nhưng trong lòng Phong Dự Thần cực kỳ thoải mái. Trong trí nhớ của hắn, cũng chỉ có bà nội đau lòng vì hắn, phàn nàn hắn.

Phong Dự Thần liền kéo tay Hạ Hành, Hạ Hành quay người lại, ngồi xuống bên cạnh Phong Dự Thần.

"Thật sự muốn đóng băng hoạt động của Lâm Nam sao?" Hạ Hành hỏi. Đứng ở góc độ của mình, Lâm Nam rất quá phận, không oan ức gì. Nhưng đứng ở góc độ của công ty, đem một người vừa mới nhận giải thưởng diễn viên xuất sắc nhất vùi xuống, khá là đáng tiếc.

"Cậu ta dám làm như vậy thì cũng không khác nào muốn gánh chịu tất cả những hậu quả này." Phong Dự Thần nói.

"Vậy còn những hạng mục mà công ty chuẩn bị cho Lâm Nam thì sao?" Trên tay Hạ Hành còn kịch bản viết cho Lâm Nam.

"Công ty còn có rất nhiều nghệ sỹ, không thiếu người tài." Phong Dự Thần không muốn nhắc đến Lâm Nam và Lư Phỉ.

Phong Dự Thần rất lâu rồi không uống nhiều như vậy. Hiện tại hướng mắt về phía Hạ Hành, men say nhàn nhạt mặc cho hắn phát tiết ra ngoài.

"Tiểu Hành, lại đây." Phong Dự Thần vẫy vẫy tay với Hạ Hành. Hắn muốn ôm người này vào trong lòng một lát.

Hạ Hành nhìn kỹ Phong Dự Thần. "Anh rất được hoan nghênh."

Phong Dự Thần bật cười, Hạ Tiểu Hành ăn dấm chua, trong lòng vẫn không bỏ xuống được việc này.

Nhưng trong mắt của Phong Dự Thần, cậu làm gì cũng đều đáng yêu.

"Tôi rất được hoan nghênh. Nhưng mà Lâm Nam dám làm vậy cũng là vì người trong giới không đứng đắn." Phong Dự Thần nói.

"Tôi không nói Lâm Nam." Hạ Hành trực tiếp nói, "Là Lư Phỉ."

Phong Dự Thần có chút bất ngờ. Không ngờ mới một lúc mà Hạ Hành đã nhìn thấu.

"Cô ấy thích anh, xem ra theo đuổi anh cũng rất khó khăn. Anh vì muốn cô ấy từ bỏ ý nghĩ đó nên mới nói tôi là đối tượng của anh."

Trong lúc Hạ Hành đang nói, lửa giận đã bắt đầu từ từ tích lũy. Chỉ cần nhìn thấy dạ dày Phong Dự Thần không thoải mái, liền tức giận hơn.

"Đây toàn là kịch bản cũ." Hạ Hành nắm chặt một cái gối dựa, "Lại còn nói đã gặp gia đình tôi."

Phong Dự Thần toàn thân đều mệt mỏi, dựa vào ghế sa lon, nghiêng đầu nhìn Hạ Hành, bỗng nhiên nở nụ cười.

"Cười cái gì?" Hạ Hành cả giận nói.

Có gì buồn cười sao?

"Lư Phỉ là người thẳng thắn. Nói những lời này xem như cũng đã tàn nhẫn rồi." Phong Dự Thần thu hồi ý cười, chăm chú nhìn Hạ Hành, "Quan hệ của chúng ta là gì, trong lòng cậu thật sự không biết sao?"

Hạ Hành ngơ ngác. Phát hiện mình căn bản không có cách nào phủ định.

Mặc dù Phong Dự Thần không giống những lần yêu đương trước kia của cậu, nhưng hắn thể hiện theo cách riêng. Phong Dự Thần dùng phương thức của mình nói cho Hạ Hành vị trí của cậu ở trong lòng hắn. Hắn yêu Hạ Hành.

Hạ Hành cũng sớm chấp nhận người này là bạn trai của cậu.

Nhưng làm cho hắn thừa nhận trước...

Làm sao cậu có thể thừa nhận được!

Hạ Hành hung dữ trừng mắt nhìn Phong Dự Thần.

"Biết rõ quan hệ của chúng ta mà còn cố ý nói như vậy, cậu là đang làm nũng với tôi sao?" Phong Dự Thần quả thực là nhất châm kiến huyết.

Con mẹ nó. Toàn thân Hạ Hành nóng lên. Phút chốc mặt, lỗ tai, cổ đều đỏ chót.

Phong Dự Thần khẽ thở dài. Từ trên ghế sa pha đứng lên, đi tới bên cạnh Hạ Hành, đồng thời vươn tay kéo cà vạt.

"Anh định làm gì?" Hạ Hành nắm chặt tay vịn ghế sô pha.

"Đương nhiên là muốn dỗ cậu." Phong Dự Thần bế Hạ Hành lên.

Hạ Hành đang muốn giãy dụa, đột nhiên nghĩ thân thể Phong Dự Thần lúc này, liền không dám động nữa. Mặc cho Phong Dự Thần bế cậu tới ghế sô pha dài bên kia.

Phong Dự Thần ngồi xổm trước mặt Hạ Hành, cùng nhìn thẳng vào mắt nhau.

"Hạ Tiểu Hành, chúng ta thực hiện mục tiêu thứ hai đi." Phong Dự Thần nói.

"Ừm." Hạ Hành quay sang hướng khác.

Phong Dự Thần hôn loạn trên cơ thể Hạ Hành, khiến hơi thở Hạ Hành có chút gấp gáp, toàn thân không có một tia khí lực, cậu cũng hy vọng Phong Dự Thần sẽ tiếp tục nhưng Phong Dự Thần lại ngừng lại.

Cậu nghe Phong Dự Thần khàn giọng nói: "Tôi là gì của em?"

Hưởng thụ được một nửa phúc lợi, bỗng nhiên bỏ dở, Hạ Hành chỉ có thể cắn răng trả lời: "Bạn trai."

Phong Dự Thần nở nụ cười.

Không tốn thời gian dài, hắn lại đem quan hệ của hai người đẩy lên một bước.

......

Từ chương sau mình sẽ đổi xưng hô thành "anh - em" nha:>