Mang Thai Con Của Lão Đại Hào Môn

Chương 34

Để tránh né dòng người nên không đợi đến khi bộ phim kết thúc, Hạ Hành đã cùng Phong Dự Thần sớm rời đi. Giữa sườn núi yên tĩnh không người, bãi đậu xe lại còn cách nhà hát hơi xa, Phong Dự Thần liền nắm chặt tay Hạ Hành thong dong tản bộ.

Cùng Phong Dự Thần tay trong tay sóng vai đi như vậy, đối với Hạ Hành mà nói thật hiếm khi mới có được cảm giác này.

Cảm thấy cứ tiếp tục đi như thế này cũng tốt.

Trên đường gặp phải ổ gà, Phong Dự Thần đúng lúc nhắc nhở: "Cẩn thận dưới chân."

Trước đây Hạ Hành cảm thấy Phong Dự Thần kiểm soát mình, hiện tại lại xem như đó là chuyện đương nhiên, trái lại còn có chút hưởng thụ.

Khắp núi đều là tiếng côn trùng kêu, đèn đường cũng ít, đi được mấy bước thì gió núi kéo tới, có chút lạnh lẽo. Phong Dự Thần liền cởi áo khoác ra, bọc người Hạ Hành lại. Phong Dự Thần cao hơn Hạ Hành một khúc, áo khoác cũng bao lấy cậu kín mít.

Phong Dự Thần chỉnh áo, "Cậu mặc bộ này rất đẹp."

Hạ Hành cong cong khóe miệng.

"Cũng đã bốn tháng rồi, sao lại không lộ ra chút nào?" Lần này, Phong Dự Thần trực tiếp ôm eo Hạ Hành.

"Do mặc quần áo nên không thấy được thôi chứ thật ra lớn hơn rồi." Hạ Hành ngoan ngoãn nói.

"Vậy tối nay tôi phải nhìn cho kĩ xem." Phong Dự Thần xoa bóp eo Hạ Hành, mặc dù hơi gầy nhưng cảm giác rất tốt.

Cái đề tài này khiến mặt Hạ Hành có chút nóng lên. Sau khi thực hiện được mục tiêu hôn môi, sự đụng chạm của hai người đã buông lỏng đi rất nhiều, không lo lắng đề phòng như ngày trước nữa, nhưng do tình trạng thân thể của Hạ Hành nên Phong Dự Thần vẫn hết sức khắc chế.

Bất tri bất giác đã đến bãi đậu xe, lên xe, Phong Dự Thần liền hỏi Hạ Hành ở chỗ nào, Hạ Hành nói tên, sau đó phát hiện hai người chẳng hề ở chung một khách sạn với nhau.

Phong Dự Thần dặn dò tài xế đến khách sạn Hạ Hành ở trước, còn hắn đi lấy hành lý.

Tài xế là người Phong Dự Thần mang tới, Hạ Hành đã quen biết, cũng không kiêng kỵ. "Tôi ở chỗ anh có tiện không?"

Phong Dự Thần ở bên kia, nhất định có nhiều người trong công ty ra ra vào vào, lỡ mà bị người khác bắt gặp thì e là lời đồn đãi bay đầy trời.

"Cậu ở một người mới gọi là không tiện." Phong Dự Thần cảm thấy Hạ Hành bây giờ còn chưa rõ ràng quan hệ hiện tại của hai người.

"Được rồi."

Miễn sao Phong Dự Thần cảm thấy thuận tiện là được. Cậu cũng không phải người trong giới giải trí, bị ai nhìn thấy cũng không quan tâm.

Đến khách sạn, Phong Dự Thần cùng Hạ Hành cùng đi lấy hành lý, lúc Hạ Hành thu dọn quần áo thì nghe Phong Dự Thần nhận điện thoại. Đại khái là bên kia hỏi Phong Dự Thần khi nào đến tiệc rượu. Phong Dự Thần không đến thì tiệc rượu không thể bắt đầu.

"Các cậu đừng chờ tôi, cứ bắt đầu đi. Một lát nữa tôi đến." Phong Dự Thần nói.

Hạ Hành vội tăng tốc, bỏ quần áo vào vali, khoá lại.

Hai khách sạn cách nhau không xa, chừng mười mấy phút. Sau khi đến chỗ ở của Phong Dự Thần thì phát hiện tiệc rượu ở tầng hai.

Hai người cùng nhau vào thang máy. "Anh đi đi. Tôi không đi." Hạ Hành nói.

Cậu không thể uống rượu, ban đầu cũng không có ý định tham gia tiệc rượu. Hơn nữa, bữa tiệc này chắc hẳn sẽ kết thúc rất muộn, trạng thái hiện tại của cậu căn bản không chịu được.

Phong Dự Thần nhìn Hạ Hành đã có hơi buồn ngủ, lấy thẻ phòng đưa cho cậu, "Vậy cậu lên trước đi, ăn chút gì rồi ngủ. Ở đây có mấy người bạn cũ, tôi đi chào hỏi một chút."

"Được." Hạ Hành nhận thẻ phòng, "Đừng uống nhiều quá."

Nếu Phong Dự Thần đã đến, khẳng định không dễ dàng thoát thân.

Nhìn sắc mặt Phong Dự Thần tràn đầy ý cười, Hạ Hành hỏi: "Cười cái gì?"

"Bị cậu quản, cảm giác rất thích." Phong Dự Thần nói.

Thang máy đến lầu hai, Phong Dự Thần bước ra khỏi thang máy trước. Hạ Hành bị câu nói của hắn làm cho tim đập nhanh hơn.

Phòng của Phong Dự Thần ở tầng cao nhất, Hạ Hành quẹt thẻ, đẩy cửa vào. Cậu có chút bất ngờ, căn phòng mà Lư Phỉ sắp xếp cho lão đại của cô chắc chắn phải tốt nhất, nhưng nơi này dù gì cũng là thị trấn nhỏ, Hạ Hành không ngờ lại có một căn phòng có thể xa xỉ như vậy.

Phòng khách được trải thảm được làm thủ công. Ghế sô pha, phòng ăn, TV đầy đủ mọi thứ, đối diện là một tấm thủy tinh thu toàn bộ phong cảnh thị trấn nhỏ vào mắt, kiều diễm lãng mạn.

Phòng tắm lát đá hoa cương, còn có bồn tắm hai người. Hạ Hành nhìn bồn tắm lớn đến mức như một cái bể, chỉ có thể lực bất tòng tâm.

Một lát sau, tài xế mang hành lý của hai người lên, Hạ Hành đẩy mạnh vali vào phòng ngủ, tìm móc áo treo quần áo của Phong Dự Thần lên trước.


Đồ của Phong Dự Thần mang đến đều là âu phục. Hạ Hành cầm một chiếc sơ mi lên, ngửi một cái, đều đã được giặt sạch sẽ, có một mùi hương nước giặt nhàn nhạt. Tự nhiên Hạ Hành thấy mình có chút biến thái.

Dọn dẹp vali xong, Hạ Hành theo thói quen đi tắm, thay áo ngủ, sau đó lấy laptop ra đặt trên bàn bên cạnh giường, bắt đầu làm việc.

Xem tình hình này thì chắc một lúc lâu nữa Phong Dự Thần cũng chưa về.

Một tiếng sau, Hạ Hành nhìn đồng hồ. Mười một giờ, chắc tiệc cũng gần kết thúc rồi. Hạ Hành gọi điện thoại cho tài xế của Phong Dự Thần.

"Hạ tiên sinh."

"Phong ca còn đang uống rượu?"

"Hôm nay có mấy bạn cũ tới, bọn họ cũng không để cho hắn đi." Tài xế dừng một chút, "Nếu không, tôi báo..."

"Đừng." Hạ Hành vội ngăn lại. Bạn cũ gặp mặt, nói hơn hai câu cũng bình thường.

Chỉ là dạ dày của Phong Dự Thần không được tốt.

"Chú mua cho tôi ít liều thuốc đau dạ dày đi." Cậu nhớ ở đại sảnh khách sạn có cửa hàng tiện lợi 24h.

"Được." Tài xế nói.

Hạ Hành vội đi nấu nước nóng. Mấy phút sau, tài xế liền mang thuốc tới.

"Hạ tiên sinh, tôi thấy tiệc cũng sắp kết thúc rồi." Tài xế nói.

Hạ Hành gật đầu.

Hạ Hành đem thuốc đổ vào ly trước. Sợ quá nóng nên cậu chỉ bỏ thêm một chút nước nóng. Nếu như Phong Dự Thần về sớm hơn, cậu có thể thêm nước lọc, cũng không đến nỗi không uống được.

Bất kể là việc treo quần áo cho Phong Dự Thần hay là chuẩn bị thuốc cho hắn, Hạ Hành trước đây chưa từng làm. Lúc ở nhà, cơm có người nấu, quần áo có người giặt, chưa bao giờ cần cậu động tay làm bất cứ chuyện gì.

Bây giờ, cậu làm cho Phong Dự Thần chút việc nhỏ này lại cảm thấy thật lạ lẫm.

Lạ lẫm chỗ nào? Trong lòng Hành cũng rõ ràng, nhưng thẳng thừng thừa nhận thật xấu hổ.

Tiếng khoá cửa bật ra, xem ra là Phong Dự Thần về.

Hạ Hành lập tức từ phòng khách chạy ra ngoài, có một người đang nghiêng mình, nhẹ nhàng đi vào. Đưa lưng về phía Hạ Hành, hình như nhìn xung quanh bên ngoài một lúc, sau đó mới đẩy cửa vào, vừa quay đầu lại đã đối mặt với Hạ Hành.

Hạ Hành khẽ run lên, người đến là Lâm Nam.

Lâm Nam không giống như từ tiệc rượu đến đây, anh mặc một thân sơ mi trắng.

Lâm Nam là tới tìm Phong Dự Thần? Hạ Hành sau khi trải qua khiếp sợ cùng bất ngờ, bắt đầu cân nhắc, nơi này đều người của Phong Hoa, Lâm Nam đến tìm Phong Dự Thần có công việc?

Nhưng công việc gì? Lâm Nam sao lại có thẻ phòng của Phong Dự Thần?

Thẻ phòng của Phong Dự Thần rõ ràng là đưa cho mình.

So với Hạ Hành, Lâm Nam giống như thấy quỷ, đôi mắt trợn tròn, môi cũng trắng bệch."Hạ biên kịch, sao anh lại ở đây?"

Hạ Hành chỉ "Ừ" một tiếng.

Cậu không có gì để giải thích, người nên giải thích chính là Lâm Nam.

"Cậu có hẹn với Phong ca? Hắn còn ở dưới lầu, cậu không biết sao?" Hạ Hành lạnh mặt nhìn Lâm Nam.

Lâm Nam căn bản không nghĩ tới Hạ Hành lại ở chỗ này. Anh đưa cho Hạ Hành thiệp mời là vì nghe Lư Phỉ nói Phong Dự Thần không đến, một mặt muốn hỏi Hạ Hành về tiến độ của kịch bản, một mặt cũng muốn thăm dò quan hệ của cậu và Phong Dự Thần.

Nhưng anh không ngờ, trước buổi ra mắt khoảng mười phút, Phong Dự Thần đột nhiên xuất hiện.

Lúc Lư Phỉ sắp xếp phòng cho Phong Dự Thần thì nói với Lâm Nam: cơ hội đến rồi.

Không cần hỏi cũng hiểu.

Hạ biên kịch...anh cũng không nghe Lư Phỉ nhắc đến Hạ Hành, nhưng rõ ràng Lư Phỉ đã nói: Hạ Hành ở một khách sạn khác. Nhiều phóng viên ở đây, đây là cơ hội ngàn năm có một?

Lư Phỉ suy tính có tình có lí. Mọi nhất cử nhất động của Phong Dự Thần đều bị người chú ý, nơi này đâu đâu cũng có phóng viên, Phong Dự Thần càng phải cẩn thận, không thể lớn gan mà đem tiểu tình nhân đến phòng của mình.


Tiệc rượu ở tầng hai đã gần kết thúc, Phong Dự Thần bị mấy đối tác kinh doanh quấn lấy không thể bỏ đi, uống rất nhiều rượu. Anh tính về trước một bước, sau đó cầm thẻ vào phòng, vọt vào tắm, thay quần áo khác, chuẩn bị đến phòng chờ Phong Dự Thần.

Anh có thể lớn mật làm chuyện này, nguyên nhân cũng rất phức tạp.

Vừa nãy, Lâm Nam kính rượu Phong Dự Thần, tâm tình Phong Dự Thần không tệ, trên mặt thậm chí còn mang theo chút ý cười, thoạt nhìn rất đẹp trai còn thân cận, khiến tâm tư anh bắt đầu có chút lay động.

Sau nhiều lần ở trước mặt Phong Dự Thần bị ngó lơ, anh cũng tính ngừng kế hoạch. Nhưng nhìn Hạ Hành, lại không cam lòng được.

Nếu Phong Dự Thần là thánh nhân thanh tâm quả dục thì anh còn hiểu được, nhưng Phong Dự Thần rõ ràng có tình có dục vọng. Hắn có thể đối với Hạ Hành như vậy, tại sao anh lại không được?

Mấy năm trong giới làm cho anh cũng có chút kiêu ngạo, hơn nữa uống rượu vào càng lớn mật hơn.

Trước khi tới, anh còn tự nhìn đi nhìn lại bản trong gương mấy lần. Cũng không tin Phong Dự Thần có thể cự tuyệt anh.

Chỉ là người tính không bằng trời tính...

Dù gì Lâm Nam cũng người sĩ diện, "Vậy tôi xuống tìm hắn."

Cửa lần thứ hai được đẩy ra, bên ngoài đầy những tiếng cười nói hỗn tạp. Khóa cửa xoay một cái, nhưng lại không thấy ai đi vào

Lại nghe được giọng của Lư Phỉ, "Phong đổng, vậy ngài nghỉ sớm một chút. Sáng mai tôi sẽ liên lạc với anh."

"Không cần. Ngày mai tôi muốn tự mình đi." Là Phong Dự Thần nói.

Lâm Nam đột nhiên cứng hết cả người, chỉ thấy Phong Dự Thần đẩy cửa vào.

Lâm Nam vẫn rất sợ Phong Dự Thần. Vừa nãy không cam lòng, không phục, nhưng chỉ vừa chạm tới ánh mắt Phong Dự Thần, lập tức yếu thế.

Phong Dự Thần nhìn thần sắc Lâm Nam, cậu ta là ai? Sau đó lập tức rõ ràng chuyện gì xảy ra.

Sắc mặt Phong Dự Thần tối dần.

Cùng lúc đó, Lư Phỉ đứng ngoài cửa cũng nhìn thấy Lâm Nam, còn có Hạ Hành vẫn cầm cái ly trong tay.

"Phong tổng." Lâm Nam thẳng người. Chuyện tới mức này, anh cũng nghĩ thông suốt.

Anh là diễn viên đang "hot", không thua kém Hạ Hành chỗ nào. Anh mới vào công ty đã đạt được nhiều giải thưởng lớn nhỏ, anh cũng có tư cách nói chuyện với Phong Dự Thần.

Suốt ngày chạy trốn, không bằng quang minh chính đại chiến một trận.

"Ai cho cậu vào đây?" Phong Dự Thần hỏi. Lư Phỉ đứng trước cửa, chân bắt đầu mềm nhũn.

"Em tự đến." Lâm Nam nói.

Phong Dự Thần gật đầu, "Vậy bây giờ mau cút ra ngoài cho tôi!!"

Lâm Nam dường như nghe không hiểu Phong Dự Thần đang nói gì. Đến cơ hội nói chuyện Phong Dự Thần cũng không cho. Lúc uống rượu, Lâm Nam còn cảm thấy Phong Dự Thần cười như gió xuân, bình dị gần gũi, bây giờ lại biến thành kim cương lạnh lẽo.

Lâm Nam cúi đầu, vội đi ra ngoài. Mấy năm qua anh được hâm mộ, cũng có chút tính tình cương ngạnh, Phong Dự Thần không nể mặt mũi làm cho anh nhục nhã.

"Đứng lại." Phong Dự Thần bỗng nhiên gọi Lâm Nam lại.

Trong lòng Lâm Nam vui vẻ, ngẩng đầu lên.

"Nếu như lại để cho tôi thấy cậu xuất hiện trước mắt thì cậu có thể thu dọn đồ đạc cút khỏi công ty." Phong Dự Thần nói.

Lâm Nam ngẩn người.

Nữ nhân mạnh mẽ thông minh như Lư Phỉ vẫn không dám lên tiếng, lúc này chỉ nhỏ giọng nói: "Lâm Nam, cậu mau đi về nghỉ ngơi đi."

Lâm Nam vội chạy mất.

Phong Dự Thần nhìn Lư Phỉ: "Cô vào đây."

Lư Phỉ nghiêng đầu nhìn hắn. Miễn cưỡng cười, đi vào.

Cô đã thay quần áo khác, thoạt nhìn nữ tính vô cùng.

Nhìn thấy Lư Phỉ, Hạ Hành cũng rất khó chịu. Cậu cũng không hiểu nổi tại sao Lư Phỉ lại chấp nhất với Phong Dự Thần đến vậy.

"Lư tổng." Hạ Hành chào hỏi.

Mặc dù lần đầu tiên Lư Phỉ nhìn thấy Hạ Hành đã kết luận được quan hệ của cậu với Phong Dự Thần, nhưng không ngờ còn hơn cô tưởng tượng.

Huống hồ, bây giờ Hạ Hành còn mặc áo ngủ.

Lâm Nam là người dưới trướng của Lư Phỉ, Phong Dự Thần nói một là không đánh, hai là ra sức đánh, Hạ Hành đoán chừng Phong Dự Thần sẽ dạy dỗ cấp dưới của mình một chút, liền muốn tránh mặt đi.

Chủ yếu là, bây giờ cậu còn mặc áo ngủ, thật sự không thể ở trong phòng khách được.

"Anh ngồi xuống đi." Hạ Hành muốn vào trước.

"Tiểu Hành." Phong Dự Thần gọi cậu lại, "Rót cho tôi ly nước."

"Dạ dày không thoải mái?" Hạ Hành lo lắng hỏi.

Phong Dự Thần gật gật đầu.

"Anh chờ một chút." Hạ Hành vội vào bếp. Cũng may là mình đã sớm chuẩn bị.

Lư Phỉ cẩn thận từng li từng tí nói: "Hạ biên kịch..."

Liền nghe Phong Dự Thần nói: "Cậu ấy là đối tượng của tôi."